Tổng tài phu nhân có thai rồi phó thắng nam phần 30( Chương 301-310 )

tổng tài phu nhân có thai rồi

Tổng tài phu nhân có thai rồi full

Chương 301: Người đàn ông thần bí (13)

“Tất cả mọi người trên đảo đều chết
hết, kẻ sát nhân vẫn chưa lộ diện…” Nói
đến đây, tôi đờ người ra, sau đó mới hoàn
hồn, kinh ngạc nói: “Kẻ giết người đang giả
chết?”

Anh ấy nhíu mày, cạo trên đầu bút của
tôi: “Thông minh đấy!”

Tôi…

Sau một lúc, tôi không biết kẻ sát
nhân là ai, tôi nhìn lên anh ấy và nói:
“Nhưng kẻ sát nhân có thể là ai chứ?”

Tác giả của bộ “And Then There Were
None” dường như không nói ai là kẻ sát
nhân.

Anh ấy cười: “Động não suy nghĩ một

chút, ai có thể tiếp cận với nhiều tài
nguyên nhất và có nhiều thông tin nhất thì
người đó có nhiều khả năng là hung thủ.”

Tôi mím môi, đẩy anh ấy ra: “Là quan
tòa?”

Anh ấy gật đầu, ánh mắt tối sẩm lại,
tôi hơi suy sụp: “Phó Thắng Nam, anh…”

“Đã được một thời gian rồi nhỉ!”

“Chẳng phải đêm qua mới…”

“Không đủ!”

Tôi chợt nhớ ra, sau khi được buộc
ga-rô xong hình như phải nghì ngơi, anh ấy
như vậy…

“Phó Thắng Nam, sau khi làm phẫu
thuật anh phải nghỉ ngơi một tháng!” Tôi
đẩy anh ấy ra, anh ấy vòng tay qua tôi,
hành động rất bất chấp.

“Không sao, không ảnh hường gì
đâu!”

Tôi cau mày, không nhịn được nên giơ
tay đẩy anh ấy ra: “Có phải anh không
được làm thì chân tay ngứa ngáy lắm
không? Anh gọi điện cho Trịnh Tuấn Anh
hỏi thử xem.”

Thấy thái độ cứng rắn của tôi, anh ấy
đành bất lực, ngồi cạnh tôi và gọi điện cho
Trịnh Tuấn Anh.

Sau khi cuộc gọi được phát đi, thì
Trịnh Tuấn Anh bắt máy: “Đã nửa đêm rồi,
cậu có chuyện gì vậy?”

Xê lại gần, tôi có thể nghe thấy những
lời anh ấy nói.

Mặt mày Phó Thắng Nam ủ rũ, rồi nhỏ
giọng nói: “Chuyện kia, có ảnh hưởng gì
không?”

Một câu hỏi mơ hồ kỳ lạ, Trịnh Tuấn
Anh không có phản ứng lại, không nhịn
được liền nói:

“Nửa đêm rồi mà cậu còn hỏi cái gì
mà ảnh hường thế?”

Phó Thắng Nam hừ lạnh một tiếng:
“Cậu nghĩ nửa đêm còn có thể có chuyện
gì?”

Trịnh Tuấn Anh…

Anh ấy không ngốc, thế là đột nhiên
phản ứng lại, chuyện anh ấy nói ở đây là gì.

Không khỏi mím môi, liền đáp lại: “Một
tháng thôi cũng không nhịn được sao?”

Tôi cụp mắt xuống, khuôn mặt nóng
bừng lên.

Lúc trước tôi không hề nghĩ đến điều
này, sau khi biết rõ rồi thì mới phản ứng lại.

Phó Thắng Nam thấy khuôn mặt tôi
đỏ bừng lên, liền lạnh lùng nói vào điện
thoại: “Đừng nói nhảm nữa, có ảnh hưởng
gì không?”

“Có thể có ảnh hường gì được chứ,

cậu cảm thây trong người có cảm giác hơi
mớơ hồ không?”

Phó Thắng Nam…

Sau một hồi liền nói lại: “Không thấy gì
cải”

“Hì!” Trịnh Tuấn Anh cười nhạo.

Phó Thắng Nam không chịu đựng
được nữa, liền mở miệng nói: “Không có gì
nữa, tớ cúp máy đây.”

“Đến bệnh viện kiểm tra đi, để tránh
cậu nói tớ không cảnh báo cậu trước.”

“Biết rồi!”

Sau khi cúp máy, Phó Thắng Nam
ném điện thoại sang một bên, ánh mắt tối
sầm lại, rồi nhìn tôi.

Tôi…

Ngập ngừng một chút, tôi nhìn anh ấy
và nói: “Chuyến công tác lần này, Trịnh

Tuân Anh không đi cùng anh sao?”

Anh ấy gật đầu: “Công ty luôn phải để
lại một người đề coi giữ.”

Tôi gật gật đầu, ngần người nói: “Chú
hai và dì hai trước kia có một cô con gái
phải không?”

Anh ấy cau mày nhìn tôi với đôi mắt
nặng trĩu: “Em nghe ai nói vậy?”

“Không ai cả, chỉ là đi hỏi thôi!” Quá
khứ của anh ấy, nói trắng ra, tôi không
muốn tìm hiểu quá nhiều, nhưng trong lòng
tôi lại luôn nghỉ ngờ, nên không thể không
hỏi được.

Anh ấy ôm tôi vào lòng, ánh mắt thâm
trầm sâu xa: “Đừng hỏi chuyện trước đây
nữa được không?”

Tôi gật đầu, đứng dậy và đi vào phòng
tắm.

Tại sao dường như không bao giờ anh

ây săn sàng nói với tôi về mối quan hệ giữa
Trịnh Tuấn Anh và anh ấy, trông anh ấy có
vẻ không quan tâm, nhưng lại có vẻ quan
tâm.

Từ phòng tắm bước ra, anh ấy đang
gọi điện thoại trên ban công, sắc mặt có
chút ảm đạm, không biết có phải vì công
việc không.

Thấy tôi bước ra, anh ấy nói đại vài
câu rồi cúp máy, đi đến chỗ tôi rồi tiện tay
ôm tôi vào lòng.

“Lát nữa là có thể cùng em đi dạo phố
rồi, phía bên công ty có một bản hợp đồng
phải ký, em đi cùng anh chứ?”

Tôi lắc đầu: “Em không đi đâu, em ð
lại khách sạn nghỉ ngơi một lát đã, có thể
ngày mai sẽ về lại Giang Ninh rồi.”

“Có việc sao?” Anh ấy trầm giọng hỏi.

“Không!” Vốn dĩ tôi chỉ nhất thời xúc

động mà đên Mỹ thăm anh ấy thôi, bây giờ
người thì cũng đã gặp rồi, ngủ cũng đã ngủ
rồi, cũng không có việc gì làm cả, cho
chuẩn bị về nhà.

Anh ấy ôm tôi rồi ân cần nói: “Sau này
đừng chạy lung tung một mình nữa,
chuyện lần này không được đề xảy ra lần
thứ hai nữa đâu đấy?

Tôi gật đầu và ngước nhìn anh ấy: “Khi
nào anh về nước?”

“Ký xong hợp đồng tối nay thì có thể
về rồi.”

Tôi gật gật, đầu có chút nặng trữu,
không biết có chuyện gì, thấy vẻ mặt tôi
không vui, Phó Thắng Nam cau mày: “Sao
vậy?”

Tôi dựa vào giường, nhắm mắt lại và
nói: “Em hơi buồn ngủ, chỉ dựa vào một lát
thôi.”

Phó Thắng Nam bận phải đến công ty
ký hợp đồng nên sau vài lời an ủi tôi thì anh
ấy rời đi ngay, còn tôi thì nằm trên giường
một lúc.

Khi chuông điện thoại reo lên, đúng
lúc tôi hơi buồn ngủ nhưng bị điện thoại
đánh thức. Nhấc điện thoại lên, là Helen
Cố mà tôi đã gặp ở sân bay.

“Hi, Xuân Hinh, tôi là Helen đây, cô
còn nhớ tôi chứ?”

Tôi gật đầu và nhận ra rằng cô ấy
không thể nhìn thấy hành động vừa nãy
của tôi qua điện thoại, sau một lúc, tôi nói:
“Tôi nhớ chứ, chị Helen, xin chào!”

“Bây giờ cô có thời gian không? Tôi có
thể mời cô cùng nhau dùng bữa tối được
chứ? Ö Mỹ tôi không có bạn bè nào cả,
hơn nữa chồng sắp cưới của tôi lại bận, tôi
ð một mình cả thì chán lắm!”

Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ,

trời đã tôi, đồng hồ trên tường điểm tám
giờ tối.

Nếu bây giờ đi ngủ, chắc là không thể
nào ngủ được một mạch đến khi trời sáng,
không chừng vừa sáng sớm thì thức dậy
rồi.

Sau khi suy một hồi, tôi nói: “Ừm, ừm,
tôi đang ở khách sạn Clyde, còn cô thì
sao?”

Vừa nghe thấy tôi đồng ý, cô ấy liền
vui vẻ nói: “Tôi đang ở xường rượu, lát nữa
tôi sẽ qua đón cô, khi nào tới thì tôi sẽ gọi
điện cho cô.”

Tôi gật đầu, rồi đáp lại một tiếng được,
rồi sau đó thuận miệng nói vài câu giao
lưu, rồi cúp máy, tôi đứng dậy, thời gian
còn kịp, nhưng trên người chỉ mặc một bộ
quần áo.

Tôi mặc lại bộ quần áo đã mặc, trong

đầu có chút không vừa ý, sau khi suy nghĩ

_ một hôi, tôi gọi điện cho Phó Thắng Nam.

Phó Thắng Nam đã trà lời điện thoại,
rồi trầm giọng nói: “Xuân Hinh!”

Nghe thấy âm thanh đầu dây bên kia,
tôi hơi sững sờ: “Anh đang họp à?”

Anh ấy đáp lại: “Đang họp ký hợp
đồng, sao vậy?”

Tôi sợ sẽ ảnh hường đến anh ấy nên
đành nói: “Không sao cả, chỉ là em muốn
gọi điện cho anh thôi, anh cứ họp trước đi,
lát nữa em sẽ gọi lại cho anh!”

Vừa định cúp máy, anh ấy đã nói:
“Không sao đâu, em nói đi, anh nghe này,
không sao cả.”

Tôi sửng sốt một lúc rồi rồi nói: “Anh
có thề mua cho em một bộ quần áo mới
được không? Lát nữa em muốn ra ngoài vì
có một cuộc hẹn với một người bạn.”

“Được rồi!” Anh ấy nói, dừng lại một
hồi rồi nói tiếp: “Đi với ai, làm gì?”

Chương 302: Người đàn ông thần bí (14)

“Một người bạn vô tình làm quen được
trên máy bay, anh không quen đâu, nhưng
mà anh cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt
cho chính mình”

Trầm mặc một hồi lâu, anh mỡ miệng
nói: “Được, ra ngoài thì nhớ phải nhắn tin
cho anh, lát nữa nhắn cho anh địa chỉ của
em, anh sẽ đến đón em.”

Tôi “m”“ một tiếng, sau đó cúp điện
thoại.

Không lâu sau, có người gõ cửa phòng
khách sạn, là Trần Văn Nghĩa.

Khuôn mặt anh ta vẫn lạnh lùng như
cũ, thấy tôi mờ cửa, anh ta mờ miệng nói:
“Bà chủ, ông chủ bảo tôi đưa quần áo đến
cho cô”

Tôi gật đầu, nhận lấy quần áo: “Cảm
ơn anh!”

Anh ta “ừm” một câu, sau đó đi mất.

Quay vào bên trong phòng, tôi thay
đô.

Không lâu sau, Helen gọi điện thoại
đến nói cô ấy đã đứng ở dưới khách sạn.

Tôi dọn dẹp rồi đi xuống lầu, thấy một
chiếc xe Bentley màu đen đang đậu ngay
trước cửa khách sạn, bất giác ngây người
một lúc lâu.

Cửa xe được kéo xuống, ở vị trí ghế lái,
gò má được điêu khắc khéo léo của người
đàn ông hiện ra, ánh mắt anh ta nhìn về
phía tôi.

Người quen mà lại cũng là người lạ,
trên thế giới này thật sự sẽ có hai người

giống nhau như đúc như thế sao?

“Xuân Hinh!“ Helen ngồi ngay ngắn ở
ghế phó lái không ngừng quơ tay vẫy tôi:
“Mau lên xe đi!”

Tôi ngây ngốc một lúc, hồi hồi lại rồi
lên xe.

“Lúc nãy cô nghĩ gì mà say sưa thế?
Tôi gọi cô cả nửa ngày mà cô cũng không
thèm trả lời lại?” Helen mở miệng, nhìn
người đàn ông đang ngồi ở vị trí ghế lái mờ
miệng nói: “Anh ấy là vị hôn phu của tôi, Cố
Diệc Hàn, vừa nãy trên đường đến tìm cô
thì vừa hay gặp được anh ấy mới đi công
chuyện về, cho nên chúng tôi đi chung
luôn, cô sẽ không đề ý chứ?”

Tôi căng khóe miệng, còn chưa kịp
thoát ra khỏi cảm xúc kinh ngạc và hoảng
hốt từ ban nãy, hơi lắc đầu: “Không… để
ý”

Thấy sườn mặt anh tuấn lãng tử của

cu đàn ông kia, trong giây lát, trái tim

tôi phải đè nén không biết bao nhiêu là câu
hỏi không thể thốt ra, nhưng Helen vẫn
còn đang ở đây, tôi không thể trực tiếp mờ
miệng.

Nhà hàng!

Dưỡng như tâm trạng của Helen rất
không tệ, khoác lấy tay của Cố Diệc Hàn,
mờ miệng nói: “Anh Hàn thân mến của tôi,
anh gọi món đi, chỉ cần là món anh gọi, em
đều thích ăn.”

Cố Diệc Hàn “ừm”” một câu, giọng
điệu lạnh nhạt, ngước mắt nhìn tôi, nhướng
mày: “Cô Hinh, thích ăn món gì?”

“Cái gì cũng được!” Tôi mờ miệng,
nhìn vào khuôn mặt giống hệt người mà tôi
cứ tường là bản thân đã đánh mất đi mãi
mãi ð trước mặt, lúc này lại sống sờ sờ
ngay trước mặt tôi, tôi không biết phải
miêu tả cảm xúc của bản thân vào lúc này
như thế nào nữa.

An xong một bữa cơm, Helen nói rất
nhiều nhưng Cố Diệc Hàn vẫn luôn trả lời
một cách ngắn gọn, tôi không có tâm
trạng để ăn cho nên cũng ăn không được
nhiều.

“Cô Hinh không thích những món này
sao?” Người đàn ông ngồi ờ đối diện mờ
miệng, giọng nói lạnh nhạt xa cách.

Tôi sửng sốt, ngước mắt, lắc đầu:
“Không, chỉ là lúc nãy tôi ð khách sạn có
ăn trước một ít, cho nên cũng không thấy
đói mấy.”

Người đàn ông kia lại nhướng mày, tùy
ý vạch trần cảm xúc của tôi: “Hình như cô
Hinh rất sợ tôi?”

Tôi sửng sốt, ngước mắt, bốn mắt giao
nhau, tôi lắc đầu: “Không đâu anh Hàn.”

“Đúng đó, tôi cũng phát hiện ra, Xuân
Hinh, dường như sau khi cô gặp anh Hàn

nhà tôi thì sắc mặt vẫn luôn không tốt, có

chuyện gì sao?” Helen mờ miệng, mặt lộ ra
vẻ nghỉ hoặc.

Người vốn dĩ đã biến thành tro bụi đột
nhiên sống sờ sờ đứng ngay trước mặt cô,
hỏi cô có sợ hay không ư?

Đè ép tâm trạng đang cuộn trào trong
lòng xuống, tôi lắc đầu: “Không, chỉ là thân
thể của tôi có chút không được thoải mái
lắm, hai người cứ ăn đi, tôi đi về trước”

Nói xong, tôi liền đứng lên, chuẩn bị
rồi đi.

Nhưng lại bị Cố Diệc Hàn ngăn lại, anh
ta cao hơn tôi cả một cái đầu, con ngươi
sâu thằm, có chút âm u nhìn Helen nói:
“Helen, em đi tính tiền đi, anh đưa cô Hinh
ra ngoài.”

Helen sửng sốt, gật đầu, ngoan ngoãn
rồi đi.

Tôi cắn môi, sắc mặt không tốt, lách

ngưỡi qua anh ta, trực tiếp đi ra bên ngoài,
anh ta đi sau lưng tôi, không nói lời nào.

Bên ngoài nhà hàng, tôi vẫy tay bắt xe,
anh ta đứng bên cạnh, vẫn không phát ra
tiếng động như cũ.

Điện thoại trong túi vang lên, tôi bắt
máy, là Phó Thắng Nam: “Đang ở đâu thế?
Sắp về chưa? Anh đến đón em”

“Vẫn… chưa, một lát nữa em sẽ về,
anh không cần đến đâu!“ Gặp mặt Cố Diệc
Hàn, tôi không biết Phó Thắng Nam sẽ
dùng tâm tình và thái độ như thế nào để
đối diện, cho nên lúc này đành phải nói
dối.

Anh ð đầu dây bên kia im lặng một
lúc, giọng nói trầm xuống: “Được, anh ở
khách sạn đợi em!”

Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn chiếc
xe bên đường, trong lòng chỉ còn có một

cách đê nhanh chóng quay về khách sạn.

“Muốn bắt xe ở Mỹ không dễ đâu, có
cần tôi đưa cô về không?” Giọng nói trầm
thấp của người đàn ông phía sau vang lên,
âm thanh của anh ta lạnh nhạt.

“Không cần! Cảm ơn!”

“Ha!” Người đàn ông cười lạnh: “Cái gì
cũng không hỏi, Thẩm Xuân Hinh, phong
cách của em vẫn như thế nhỉ!”

Tôi cắn môi: “Tổng giám đốc Hàn,
giữa người với người, lừa gạt chính là điều
cấm ky nhất.

“Lừa gạt?” Anh ta cười lạnh: “Tôi lừa
gạt em cái gì?”

Tôi cũng không biết nói gì, có một
chiếc xe đi qua, tôi nâng tay vẫy xe rồi sau
đó leo lên, báo địa chỉ của khách sạn.

Lúc Helen đo ta, chiếc xe đã đi rất xa
rồi, thấy cô ấy nhíu mi nhìn Cố Diệc Hàn,
dưỡng như đang trách móc điều gì đó.

Tôi không muốn hỏi, sau khi Cố Diệc
Hàn được cứu khỏi trận tai nạn giao thông
đó đã trải qua những chuyện gì, nếu như
cuộc đời của họ đã bắt đầu một khời đầu
mới vậy thì cứ sống tốt cuộc đời mới của
chính mình là được.

Chuyện khiến tôi tức giận chính là,
anh ta dường như vẫn luôn xem chúng tôi
là những đứa ngốc, có thể là vẫn đang
dùng thân phận người xem kịch để nhìn
chúng tôi diễn trò trước mặt anh ta.

Khách sạn!

Đi vào khách sạn, vừa liếc mắt đã nhìn
thấy Phó Thắng Nam đang đới tôi ở dưới
sảnh lớn, trên người vẫn mặc bộ đồ tây
màu đen như cũ, đôi mắt sáng ngời cùng
đôi giày da cùng màu, một tay nhét vào túi,
đứng thẳng người ở giữa sảnh, thân hình
của anh vô cùng bắt mắt.

Tôi đứng hình một lúc, trong khoảnh
khắc đó, tôi như bị người ta bấm nút dừng
đứng yên tại vị trí cũ, trong lòng vô cùng
phức tạp, chuyện của Cố Diệc Hàn, tôi có
nên nói lại với anh không?

Anh cũng đã nhìn thấy tôi, đôi chân
dài sải bước đi về phía này, thấy thân hình
của anh, đột nhiên trong đầu tôi bừng lên
hai chữ – Mặt Trời!

Anh bước đến gần tôi, tôi còn chưa kịp
mờ miệng nói chuyện thì anh đã ôm tôi vào
lòng.

Tôi sửng sốt mất mấy giây, nhấc tay
ôm lấy eo anh, úp mặt vào lồng ngực ấm
áp của anh, trên thân thể của người đàn
ông có hương thanh thảo và mùi trầm
hương nhàn nhạt, ngửi được mùi vị quen
thuộc ấy trên cơ thể anh, tâm trạng tôi đột
nhiên an ồn lại được rất nhiều, khép mắt
lại, thấp giọng gọi anh một tiếng: “Chồng đi!”

Người đàn ông hơi cứng lại một chút,
cánh tay ấn chặt tôi vào lòng, nhìn mặt tôi
hỏi: “Xảy ra chuyện gì hả em?”

Tôi lắc đầu: “Không ạ!”

Bên trong khách sạn người ra ra vào
vào rất nhiều, người qua đường nhìn chằm
chằm vào chúng tôi, anh ôm tôi một lúc rồi
kéo tôi quay trở lại phòng.

Trên bàn ăn ð trong phòng được đã
được bày trí rất nhiều món ăn Việt, cời áo
khoác ra, tôi bất giác nâng mắt nhìn anh:
“Anh không ăn sao?”

Anh cười nhạt: “Đợi em về ăn cùng.”

Tôi sửng sốt: “Anh biết em sẽ ăn ở bên
ngoài mà.”

Anh “ừm” một tiếng, kéo tôi đến ngồi
xuống bên cạnh bàn ăn, gắp thức ăn cho
tôi, giọng nói ấm áp: “Em không thích ăn

đô Tây, cho nên quay về sẽ đói.”

Đúng thật là Helen đã đưa tôi đến một
nhà hàng Tây, nhưng mà, tôi ngơ ngần nhìn
anh: “Sao anh lại biết em sẽ đi ăn đồ Tây?”

Chắc là những món ăn trên bàn mới
được đưa đến chưa lâu, vẫn còn rất nóng,
anh gắp cho tôi một miếng rồi tự mình ăn
một miếng, thần sắc ổn định, nhàn nhạt
nói: “Có bảo vệ đi theo bên cạnh em.”

Tôi sửng sốt, bởi vì chuyện lần trước,
sau này anh liền cho vài người đi theo tôi,
chuyện này tôi cũng biết, chỉ là không biết
đã quên mất từ lúc nào.

Chương 303: Người đàn ông thần bí (15)

Trầm mặc một hồi, tôi nhìn qua anh:
“Anh đã thấy anh ấy rồi sao?”

Phó Thắng Nam nhướng mày, ánh mắt
nhàn nhạt: “Ai?”

“Cố Diệc Hàn!”

Anh “ừm” một tiếng, dường như
không mấy đề trong lòng: “Ăn thôi, đợi
thêm chút nữa là đồ ăn sẽ nguội mất.

Thấy thế, tôi cúi đầu ăn cơm, cũng
không nói thêm gì nữa.

Ăn cơm xong, sắc trời bên ngoài đã
ngả tối, dường như Phó Thắng Nam rất
bận rộn, những cuộc điện thoại được gọi
đến không ngừng.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Nhân viên phục vụ đi vào phòng thu
dọn bàn ăn, tôi ngồi trên ghế sô pha, xem
tivi, nhưng không có cách nào tập trung
được vào những gì đang chiếu trên màn
hình.

Anh gọi điện thoại xong thì ngồi xuống
ngay bên cạnh tôi, kéo tôi vào vòng ôm ấm
áp, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng:
“Muốn đi ra ngoài dạo một chút không
em?”

Tôi lắc đầu: “Sao thế ạ?”

Anh cười nhạt: “Sợ em vừa ăn xong
chưa kịp tiêu hóa, nếu không thì chuyền
sang hình thức vận động khác cũng được”

Tôi…

“Đi thôi!” Anh đứng lên, dường như
thật sự định kéo tôi lên giường.

“Không cần đâu, em muốn xem tivi!”
Tôi mở miệng, ánh mắt đặt trên màn hình tIVI.

Anh dán sát môi lại ngay bên cạnh
vành tai tôi, giọng nói trầm thấp: “Ngày
mai phải về Giang Ninh rồi, em không định
ra ngoài hít thờ chút không khí ð đây sao?”

“Không định!”

Vừa về khách sạn đã ra ngoài dạo
mát, bên ngoài lại còn lạnh nữa, tuy rằng
tôi biết anh có ý tốt muốn đưa tôi ra ngoài
tản bộ nhưng mà tôi cũng thật sự không
muốn đi cho lắm.

Thấy tôi lười biếng như thế, anh dứt
khoát không quản đến tôi nữa, đi đến
trước máy tính làm chuyện của mình, tôi đi
tìm một quyển sách, bời vì sau lưng và
phần eo đau nhức khó chịu.

Tôi trực tiếp nằm sấp lên giường đọc
sách, nhưng có thể là bời vì đã phải chịu
lạnh trong một thời gian dài, nên ð phần eo

ăn đau nhức vô cùng, tôi nâng tay với ra

sau lưng vuốt vuốt, nhưng tay lại không
tiện, không thể với tới được, nên nhìn vào
có chút buồn cười.

Phó Thắng Nam trực tiếp đứng dậy,
ngồi xuống bên cạnh tôi: “Khó chịu ở chỗ
nào?”

“Lưng với eo, rất nhức!” Anh nâng tay
vuốt vuốt ð phần xương cánh bướm cho
tôi. MỜ miệng nói: “Chỗ này sao?”

“Vào giữa một chút nữa!”

Dưỡng như từ nhỏ đến giờ, anh chưa
từng làm động tác này với bất kỳ người
con gái nào, cho nên vừa mới bắt đầu thì
không khống chế được sức lực của bản
thân.

Ngược lại lại khiến cho tôi càng đau
thêm một trận, dứt khoát tránh khỏi tay
của anh, đặt sách qua một bên, trừng anh
nói: “Anh đang vắt mì đó hả?”

Anh bật cười: “Làm em đau rồi sao?”

Tôi cắn môi: “Còn không phải sao?”

Anh duỗi tay, kéo tôi vào lồng ngực
của mình, giọng nói có chút thô trầm:
“Không khống chế được, làm lại một lần
nữa nhé?”

Tôi…

Tại sao lại nghe ra được sự mờ ám gì
đó trong lời này ấy nhỉ!

Tôi nhấc tay muốn đầy anh ra xa, bị
anh ấn chặt vào, anh ngồi trên giường, cả
người của tôi đều lọt thỏm vào vòng ôm
rộng lớn của anh.

Cảm nhận được sự thay đồi trong hơi
thờ của anh, tôi bất giác trừng mắt nhìn
anh một cái: “Phó Thắng Nam, anh…”

“Anh không thể khống chế được!”
Tôi…
Tôi cắn môi, đè ép sự tức giận trong

lòng, không hề khách khí nói: “Bác sĩ Tuấn
Anh đã nói rồi, nếu anh còn không biết tiết
chế, về sau sẽ xong đời luôn.”

Anh cười nhạt: “Cái này không nằm
trong phạm vi khống chế của anh!”

Tôi đầy anh ra, nghiêm túc nói: “Nghe
lời đi, chuẩn bị đi ngủ rồi, ngày mai còn
phải quay về Giang Ninh.”

Anh không động đậy, nhấn tôi vào lại
vòng ôm.

Tôi cạn lời “Phó Thắng Nam, anh
không được làm loạn đâu!”

Anh ôm lấy tôi, nhưng không tiếp tục
làm động tác tiếp theo nữa.

Rất lâu sau, anh đứng lên đi vào nhà
tắm, lúc đi ra thì trông có vẻ bình thường
lại rất nhiều.

Dưỡng như bởi vì có anh ở bên cạnh
nên giấc ngủ của tôi trở nên vô cùng an ồn,

ngày tiêp theo tỉnh lại thì ð Mỹ đã có một
trận tuyết lớn.

Vốn nghĩ máy bay sẽ bị delay một lúc
nhưng lại không hề có chút ảnh hường gì.

Lúc đến sân bay, tôi mới nhìn thấy
Kiều Cảnh Thần, tên này dường như thấy
tôi không được thuận mắt, thấy Phó Thắng
Nam kéo tôi, anh ta “hứ” lên một tiếng, chế
giễu nói: “Ai không biết còn tường là anh
ba đang ở bên ngoài nuôi tình nhân đấy,
để cô đi theo suốt một ngày hai bốn giờ.”

Tôi cắn môi, có chút ngượng ngùng.

Phó Thắng Nam trầm mặt nhìn anh ta
một cái: “Không có vợ thì nghĩ cách làm
sao mà tìm được vợ đi, đừng có suốt ngày
ăn nói linh tỉnh.”

Kiều Cảnh Thần bị nói móc, khó chịu
xoay người đi lấy vé máy bay.

Phó Thắng Nam kéo tôi trực tiếp đi
đên công vào máy bay, thời gian cũng vừa
văn, không phải đợi thêm.

 

Đi vào khoang hạng nhất, Phó Thắng
Nam nói với cô tiếp viên muốn thêm một
chiếc chăn, nhấn nút ở trên ghế ngồi, đầu
ghế trờ nên rộng rãi hơn, lo tôi sẽ cảm thấy
chán nên anh mở tivi lên.

Nằm ở bên cạnh tôi, kéo tôi vào lòng,
giọng nói trầm thấp vang lên: “Phải bay
hơn mười mấy tiếng, muốn xem phim gì?”

Tôi không có sở thích theo dõi phim
ảnh gì, nghĩ đến việc hồi đại học Vũ Linh
có xem một bộ phim Hàn Quốc mà thức
thâu đêm.

Nghĩ đến tên phim, tôi bất giác nói:
“Chúng ta xem phim Hàn Quốc đi, “Vì sao
đưa anh đến” nhé?”

Anh nhướn mày: “Được!”

Tìm được bộ phim Hàn Quốc kia,

chúng tôi bắt đầu xem từ tập một, khó mà
có cơ hội anh có thể xem phim cùng với
tôi, tôi không hề cảm thấy nhàm chán một
chút nào.

Lúc Kiều Cảnh Thần đi vào, nhìn thấy
hai người chúng tôi có chút cạn lời: “Hai vị,
muốn phát đường cho người ta xem thì về
nhà đóng cửa lại tự mình phát, đây là nơi
công cộng đấy!”

Tôi vừa xem đến đoạn Jeon Ji Hyun
gặp lại giáo sư Do, thu lại ánh mắt, nhìn
anh ta một cái, mờ miệng nói: “Cùng, xem
phim Hàn Quốc không?”

Ánh mắt của anh ta rơi xuống người
của Phó Thắng Nam, miệng căng lên: “Anh
ba, anh xong đời thật rồi.”

Phó Thắng Nam nâng mắt nhìn anh ta,
nhướn mày: “Không xem thì giữ im lặng đi!”

Không đợi tôi trả lời.

Phó Thắng Nam: “Vì sao đưa anh
đến”.

Kiều Cảnh Thần…

“Yêu đương với người ngoài hành tỉnh,
vậy không phải kết cục sẽ rất thảm sao?”
Anh ta lầm bầm một câu nhưng vẫn mờ
google search.

Có lẽ là bởi vì xem phim mà chặng
đường này cũng đi nhanh hơn rất nhiều,
mười mấy tiếng đồng hồ, đã sắp đến
Giang Ninh rồi.

Vừa lúc xem đến cảnh giáo sư Do phải
rời đi, mắt tôi cũng dâng lên nước mắt, bất

giác bắt đầu cảm thấy buồn bã vì bộ phim.

Phó Thắng Nam đưa khăn giấy cho
tôi: “Đừng lo, cuối cùng bọn họ vẫn sẽ về
bên nhau thôi.”

Tôi ngửa đầu lên nhìn anh, tôi mắt đỏ
ửng: “Sao anh biết?”

Anh nhướn mày: “Kết cục của phim
thần tượng đều là như thế cả.

Tôi…

Tôi lại cạn lời không thể đáp trả lại.

Sân bay thành phố Giang Ninh.

Đi ra khỏi sân bay, đã là sáng sớm rồi,
một đường đi đều xem phim cho nên lúc
này có chút buồn ngủ.

Phó Thắng Nam đã sắp xếp tài xế đến
đón từ trước, lên xe rồi tôi liền buồn ngủ
đến mức không thể khống chế được, Phó
Thắng Nam ôm tôi, tỏ ý bảo tôi cứ yên tâm

ngủ.

Làm sao về được chung cư Sơn Thủy,
tôi cũng chẳng biết rõ.

Ngày hôm sau tỉnh dậy.

Phó Thắng Nam đã không còn ở bên
cạnh, chiếc chăn đã không còn hơi ấm của
anh.

Rời giường, đánh răng rửa mặt.

Xuống lầu thấy dì Triệu còn đang bận
rộn, thành phố Giang Ninh đã bắt đầu ấm
áp trở lại, bảy tám giờ là mặt trời đã nhô lên
rất cao.

“Xuân Hinh, dậy rồi à, bữa sáng đã
được làm xong rồi đây, nhân lúc vẫn còn
nóng thì ăn đi. Dường như tâm trạng của
dì Triệu rất tốt, lúc lau bàn còn ngân nga
hát vài câu.

Tôi ngồi vào bàn, ăn được mấy miếng,
khẩu vị cũng không tệ.

Các công ty lớn đều đã đi làm lại hết

cả rôi, bên chỗ Vương Thông đã gửi tin
nhắn qua cho tôi mấy lần, hỏi tôi lúc nào
thì về lại thủ đô.

Cuộc họp ra mắt sản phẩm mới đã
chuẩn bị bắt đầu rồi.

Tôi suy nghĩ một lúc cũng chuẩn bị sẽ
quay về trong hai ngày nữa.

Chương 304: Rốt cuộc thì ai mới là con gái của nhà họ Mạc (1)

“Dì Triệu, lúc sáng Phó Thắng Nam rời
khỏi lúc mấy giờ vậy ạ?” Tôi mờ miệng, húp
cháo.

“Trời vừa sáng là đã đi rồi, còn đi rất
vội cơ. Dì Triệu mở miệng, ngừng lại một
chút, nhìn tôi nói: “Vài ngày trước tôi nghe
nói, hình như Mạc Hạnh Nguyên không
phải là con gái ruột của nhà họ Mạc, lúc
đầu sợ là đã nhận sai người rồi.”

Tôi sửng sốt, Phó Thắng Nam bởi vì
chuyện này mà phải đi ra ngoài sao?

Tôi không hỏi nhiều, vốn dĩ định quay
về thủ đô, phải sắp xếp dẫn theo Tuệ Minh
đi cùng, mấy ngày này sức khỏe của tôi

không được tốt, cho nên mới để John
chăm sóc cho con bé.

Chung cư Hương Uyển.

Lúc tôi đến nơi, Trần Húc Diệu đang
nấu cơm trong phòng bếp, John ôm Tuệ
Minh, thấy tôi đến, anh ta bĩu môi: “Chịu
cái người mẹ này luôn, tôi còn tưởng là chị
biến mất luôn rồi đấy.”

Tôi cảm thấy có chút có lỗi, mờ miệng
nói: “Tôi đi Mỹ một chuyến, tối qua mới về,
mấy ngày nay Tuệ Minh thế nào? Có
ngoan không?”

Anh ta gật đầu, thấy Tuệ Minh duỗi
tay muốn tôi ôm, liên giao con bé cho tôi
nói: “Nhóc con này sau khi uống thuốc dị
ứng xong liền không chịu uống sữa bột
nữa.”

Tôi ôm Tuệ Minh vào lòng, thật sự
cảm thấy con bé đã ốm đi rất nhiều, ngồi

giống ghế sô pha, tôi nhìn Trần Húc Diệu,

thây anh ta đang chăm chú nấu ăn.

Bất giác nhìn John nói: “Cậu định sẽ
quay lại thủ đô không?”

Cậu ấy nhướn mi: “Cậu phải quay về
thủ đô à?”

Tôi gật đầu: “Cố Nghĩa có sản phẩm
mới sắp ra mắt, hạng mục này vẫn luôn do
tớ phụ trách, tớ không quay lại không
được”

Cậu ấy nhìn Tuệ Minh, bất giác nói:
“Cậu định dẫn Tuệ Minh đến sống ở thủ đô
sao?”

“Ừm!”

Cậu ấy trầm mặc, ánh mắt bất giác
nhìn qua Trần Húc Diệu, mờ miệng nói:
“Cậu định quay về thủ đô không?”

Trần Húc Diệu dừng động tác đang
làm ð trên tay, quay đầu nhìn tôi: “Tinh Kỳ
và nhà họ Trần đều ở Giang Ninh, tôi đi thủ

đô, chỉ có thề đi công tác mà thôi.”

Dừng lại một chút, cậu ta nhìn tôi:
“Tập đoàn Cố Nghĩa bên kia, chị có thề từ
chức, quay về Giang Ninh, bây giờ tập
đoàn Phó Thiên ở Giang Ninh về cơ bản đã
trao quyền cho người ngoài nắm giữ, chị là
mợ chủ của nhà họ Phó, về quản lý tập
đoàn Phó Thiên cũng là điều đương nhiên.”

Tôi cắn môi, tiềm thức muốn từ chối,
cậu ta tiếp tục nói: “Dã tâm của Phó Thắng
Nam rất lớn, nhưng thành phố Giang Ninh
vừa là gốc rễ cũng là nền móng, so với việc
đưa Phó Thiên cho người ngoài quản lý, dù
sao cũng không bằng tự mình làm.”

Tôi trầm mặc một hồi, suy nghĩ nói:
“Lúc đầu tôi rời khỏi Phó Thiên là bởi vì sơ
suất, bây giờ nếu muốn quay lại thì ít nhất
phải có thành tích gì đó mới được, dự án AI
của Cố Nghĩa nằm trên người của tôi, bây
giờ tôi còn chưa nhìn thấy thành quả đã đi

rôi, thì có khác nào lý do ban đầu tôi rời
khỏi Phó Thiên đâu.”

“Cho nên, chị có dự định gì?”

“Đợi dự án AI có hiệu quả, ngoài ra, tôi
đã gặp Cố Diệc Hàn rồi.” Tuệ Minh dường
như đã đói rồi, duỗi tay cọ xát áo của tôi.

Con ngươi của Trần Húc Diệu trầm
xuống: “Con trai duy nhất của Cố Hằng
Dương, Cố Diệc Hàn?”

Tôi gật đầu.

John không hiểu: “Không phải anh ta
đã chết trong vụ tai nạn giao thông kia rồi
Sao, sao có thể…”

Tôi gật đầu: “Tôi gặp anh ta ở Mỹ, bây
giờ không biết như thế nào cho nên tôi
không chắc chắn, rốt cuộc thì lúc đó đã
xảy ra chuyện gì.”

Nói xong, tôi đứng lên ôm lấy Tuệ
Minh đi vào phòng đút sữa cho con bé.

Tôi vôn định đón Tuệ Minh về chung
cư Sơn Thủy, nhưng .John thấy tôi lái xe
đến một mình, không yên tâm nên bảo tôi
ngày khác đi cùng với Phó Thắng Nam đến
đón.

Ra khỏi chung cư Hương Uyển, tôi
không còn chuyện gì làm, thấy sắc trời vẫn
còn sớm, nghĩ muốn đến khu nghĩa trang
một chuyến, đi thăm ông nội, bà ngoại và
Vũ Linh.

Đi được nửa được thì bị tắc đường,
may là không bị kẹt xe giữa đường cao tốc.

Bởi vì thời gian kẹt xe quá dài, không ít
tài xế xuống xe để xem xét tình hình.

Tài xế đã nhìn được tình hình rồi thì
quay lại, bất đắc dĩ nói: “Bọn thanh niên
bây giờ lái xe không cần thận gì hết, tông
nhau nghiêm trọng như thế, trong xe còn
có một người phụ nữ có thai còn sắp sinh

rồi, như này đúng thật là quá nguy hiểm”

“Thấy người đàn ông lái chiếc
Maybach kia tuổi mới hơn hai mươi, nhưng
khí chất vô cùng xuất sắc, nhìn không
giống mấy tên công tử ăn chơi trác táng,
sao lái xe lại không cần thận như thế, như
này chắc là hơn một tiếng rưỡi nữa cũng
không thề đi qua được chỗ này, còn tắc
đường lâu đây

Có người tài xế khác tiếp lời.

Tôi bất giác nhìn đồng hồ, nghĩa trang
cách chỗ này rất xa, đợi khi hết kẹt xe thì
cũng không kịp đến nữa rồi.

Tôi dứt khoát xuống xe, mắt nhìn về
chiếc xe gặp tai nạn phía trước, bất giác
nhướn mi, chiếc Maybach màu đen.

Biển số xe vô cùng chói mắt và quen
thuộc.

Lúc ý thức được đó là Phó Thắng
Nam, đại não của tôi nổ một tiếng thật lớn,

chân cũng mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuông.

“Cô gái nhỏ, cô có sao không? Cô sao
thế?” Một người tài xế taxi xuống thăm dò
tình hình ở bên cạnh đỡ lấy tôi đứng lên.

Có lẽ là đã học được một vài biện
pháp cấp cứu, ông ấy nhấn tay vào huyệt
nhân trung của tôi, thần kinh truyền đến
một sự đau đớn, tôi mới từ tỉnh lại.

Ngây ngốc nhìn người tài xế kia mờ
miệng nói: “Cảm ơn!”

“Không có gì!” Người tài xế kia đỡ tôi
dậy, mở miệng nói: “Có phải là bị hạ đường
huyết rồi không? Có cần tôi đưa cô đến
bệnh viện không?”

Tôi lắc đầu, hít vào một hơi, đứng ồn
định trên mặt đất, chậm rãi khôi phục lại
mới nhìn ông ấy nói: “Không cần ạ, cảm ơn
chú, con không sao!”

Bình tĩnh lại một lúc, tôi mới chậm rãi
bước vê phía trước.

Bởi vì đoạn đường bị tắc rất dài, xe
cứu hộ đi qua phải mất một lúc rất lâu, có
rất nhiều người ở xung quanh nơi xảy ra sự
cố.

Tôi chen vào đám người, người đàn
ông mặc một thân quần áo màu đen, sạch
sẽ không nhiễm bụi trần, lập tức lạnh mặt
che chờ cho người phụ nữ đang đứng ở
bên cạnh, tay cầm điện thoại, dường như
đang tìm nhân viên cứu hộ.

Trên đất vẫn còn vương rất nhiều máu,
là của người phụ nữ có thai kia, có người
học y đang xử lý vết thương cho, có người
tiến hành cấp cứu giúp người phụ nữ có
thai kia.

Ánh mắt rơi xuống cái bụng đã nhô
cao của người phụ nữ có thai, chạm vào
vũng máu chảy dưới thân của cô ấy, tôi

„như bị thiên lôi đánh trúng một phát.

Bụng nhò bất giác tr nên đau đớn,
trong tiềm thức tôi che bụng mình lại, nhịn
không được mà lùi về sau vài bước.

Phó Thắng Nam vốn đang định gọi
điện thoại có lẽ cũng đã nhìn thấy tôi, con
ngươi của anh trờ nên sâu thẳm, đi về phía
của tôi.

Mạc Hạnh Nguyên vốn luôn được anh
che chờ ở phía sau, sắc mặt trờ nên trắng
bệch thêm vài phần.

“Tại sao lại ở đây thế?”

Bụng nhỏ của tôi đau đớn vô cùng,
bất giác nhướn mi hỏi anh: “Đúng lúc lái xe
ngang qua đây, anh không sao chứ?”

Anh lắc đầu, thấy khuôn mặt trắng
bệch vì đau đớn của tôi, anh ôm ngang
người tôi lên, đè thấp giọng nói: “Xe đâu?”

“Ở phía sau”

Đặt tôi lên xe, bình tĩnh lại một chút tôi

mới thở nhẹ ra một hơi.

Anh nhướn mi nhìn tôi: “Sao đột nhiên
lại đau như thế?”

Tôi lắc đầu, hít vào một ngụm: “Có thể
là bởi vì nhìn thấy người phụ nữ có thai lúc
nãy, chắc là hậu di chứng của lần trước”

Ngừng lại một chút, tôi nhìn anh hỏi:
“Anh… Sao anh lại ð đây?”

Mạc Hạnh Nguyên đã đi qua đây theo,
mấy ngày không gặp, khuôn mặt của cô ta
lúc này vừa trắng bệch vừa thê lương, cả
người dường như cũng gầy đi mất một
vòng.

Khuôn mặt của Phó Thắng Nam điểm
tĩnh: “Đưa cô ấy đến bệnh viện, trên đường
thất thần nên đụng trúng người.”

Anh nói vô cùng qua loa nhẹ nhàng,
nhưng sợ là sự thật không hề đơn giản như
thế, Phó Thắng Nam trước giờ vẫn luôn lái

xe rất tôn trọng, không thể bởi vì thất thần
mà gây nên sự cố được.

Tôi bất giác nhìn qua Mạc Hạnh
Nguyên, thấy khuôn mặt của cô ta vẫn rất
trắng, mắt còn sưng húp đỏ ửng, hiển
nhiên là vừa mới khóc xong.

Nhìn thấy đôi mắt cô ta có mang theo
thù hận và oán niệm nhìn tôi, tôi bất giác
nhướn mi, dạo gần đây tôi có đắc tội gì với
cô ta sao?

m thanh của xe cứu thương truyền
đến, Phó Thắng Nam nâng tay, vén tóc ra
sau tai cho tôi, giọng nói dịu dàng: “Em
đừng nghĩ nhiều, về nhà trước đợi anh, anh
giải quyết xong chuyện này sẽ về ngay,
nhé?”

Chương 305: Rốt cuộc thì ai mới là con gái ruột của nhà họ Mạc (2)

Tôi gật đầu, tỏ ý bảo anh cứ đi đi!

Chuyện có liên quan đến mạng người,
anh không thể đề trễ nải được.

Thấy anh rời đi, Mạc Hạnh Nguyên
nhìn tôi, trong con ngươi có chứa oán
niệm: “Cô không nên tồn tại!”

Lời này vô cùng âm u và lạnh lùng, tôi
bất giác nhướn mi.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Thấy cô ta đi rồi, tôi có chút nghỉ ngờ,
mấy ngày gần đây, hình như tôi không làm
gì đụng đến cô ta mà nhỉ?

Xe cứu thương đến trờ người phụ nữ
mang thai kia đi, Phó Thắng Nam cũng đi

theo đê theo dõi tình hình, trên đường
được dọn dẹp sạch sẽ.

Làm tốn mất cả nửa ngày trời, nếu
muốn đi đến nghĩa trang, thời gian quay về
cũng không nhiều, nói thêm nữa tôi còn đi
một mình, nếu như muộn quá, trên đường
đi một mình cũng không an toàn.

Tôi dứt khoát lái xe đến bệnh viện,
thuận tiện đến thăm hỏi tình hình cụ thể
của thai phụ kia luôn.

Bệnh viện!

Thai phụ không phải bị xe đụng trúng
làm cho bị thương, chỉ là bị sợ hãi nên mới
bị vỡ nước ối.

Lúc tôi đến nơi, thai phụ đã được đưa
vào phòng sinh, người nhà của thai phụ kia
đều đã đến.

Vốn là trách nhiệm của Phó Thắng
Nam, Trần Văn Nghĩa vừa mới đến nói

Chuyện cùng người nhà của thai phụ, Mạc
Hạnh Nguyên bị thương nhẹ, được bác sĩ
đưa đi quan sát thêm.

Giải quyết xong mọi chuyện, Phó
Thắng Nam mới có thời gian ngồi xuống,
tôi nhìn anh, im lặng một lúc lâu mới mở
miệng nói: “Anh lái xe luôn rất ồn định, tại
sao đột nhiên lại xảy ra chuyện?”

Anh nâng mắt, con người sâu thằm u
tối đặt lên người tôi, có chút phức tạp, tôi
đột nhiên sinh ra một dự cảm.

Quả nhiên, im lặng một lúc, anh mờ
miệng: “Anh và Hạnh Nhiên ở trên xe có
xảy ra chút tranh chấp!”

Thấp thoáng ngửi được mùi máu, tôi
bất giác cau mày, đề ý đến ống tay áo màu
đen của anh đã ướt sẫm lại một mảng lớn.

“Anh bị thương sao?” Tôi mờ miệng,
nâng tay sờ vào áo anh.

Tay bị anh nắm chặt lấy: “Không có
chuyện gì cả!” Anh mở miệng, con ngươi
tối lại một chút.

Tôi cắn môi, cơn giận tích tụ đã lâu
bỗng dưng bộc phát: “Phó Thắng Nam, có
phải anh nghĩ là bản thân rất lợi hại, rất đàn
ông hay không? Bị thương thì đi băng bó
lại, anh cứ mờ miệng là nói không sao để
làm cái gì chứ?”

Anh bị cơn giận đột ngột của tôi làm
cho sửng sốt, mð miệng muốn nói gì đó, bị
tôi trừng mắt nhìn đành nuốt lại vào trong.

Nâng tay cời áo ngoài của anh ra, tôi
mới chú ý đến, trên cánh tay của anh đã bị
rách một mảng da thật lớn, lâu không băng
bó lại, dịch máu đã đông lại, bởi vì áo anh
màu đen nên cơ bản không thể nhìn thấy
được điều gì bất thường.

Nếu như không phải là tôi dựa sát vào
anh, ngửi thấy mùi máu, tôi căn bản không

thê phát hiện được anh đã bị thương.

Thấy tôi cau có mặt mày, anh mờ
miệng, giọng điệu dịu dàng: “Chỉ là vết
thương nhỏ thôi, không đáng ngại.”

“Anh im mồm!“ Tôi rất tức giận, không
biết là giận vì anh đi cùng Mạc Hạnh
Nguyên hay là giận vì anh không thương
lấy bản thân mình.

Thôi thì cứ giận tất vậy!

Tôi kêu y tá đến giúp anh rửa vết
thương, tây trang cao cấp được thiết kế
tỉnh xảo bị cắt ra, tính cách của anh vẫn
luôn lạnh nhạt vô cùng.

Người thân quen dần với tính cách đó
thì còn đỡ, nhưng cô y tá nhỏ dù sao vẫn
còn trẻ, bị vẻ lạnh lùng đó của anh làm cho
tay cũng phát run.

Anh cau mày, dường như đang tức
giận, một lúc lâu sau nâng mắt nhìn tôi nói:

“Em đên đây đi!”

Cô y tá sửng sốt, dừng động tác đang
làm trên tay lại, bông tăm được tầm cồn
nhỏ giọt vô tình rơi trúng miệng vết
thương.

Phó Thắng Nam cau mày, giọng điệu
trầm xuống vài phần: “Đề cô ấy tới làm!”

Tôi thờ dài, nhận lấy thuốc nước từ
trong tay của cô ý ta, cần thận khống chế
cảm xúc trong lòng, giọng nói trở nên dịu
dàng: “Cảm ơn cô, cô cứ đi làm việc của
mình đi, tôi sẽ xử lý vết thương cho anh
ấy”

Cô y tá nhỏ chạy xa, đầu không dám
xoay lại nói: “Vâng, vâng!”

Thấy cô y tá nhỏ đã bỏ chạy thật xa,
tôi nâng mắt nhìn anh, không hề khách khí
nói: “Em ra tay rất mạnh đấy, đau thì anh
cũng nên im mồm lại cho em!”

Anh căn môi, con ngươi đen láy sáng
lên: “Ăn phải thuốc nồ rồi à?“

Tôi không nói gì, cầm lấy bông băng
rừa sạch vết thương cho anh, may chỉ là
vết thương ngoài da, nhưng mà da đã bị
rách một mảng to, nhìn thấy máu thịt lẫn
lộn.

Sau khi làm sạch vết thương, tôi đứng
lên, thu dọn tàn cục còn sót lại, ánh mắt
lạnh nhạt nhìn anh: “Tại sao lại cãi nhau ở
trên xe?”

Không cãi nhau ở trên xe thì căn bản
sẽ không dẫn đến kết cục xảy ra tai nạn,
tôi hiểu rõ tính cách của anh.

Thấy anh cắn môi, không có ý định
muốn mỡ miệng, tôi bất giác cau mày, còn
chưa mờ miệng thì có người đã đến cắt
đứt mạch cảm xúc của tôi.

“Bởi vì cô, tất cà đều là vì cô Thẩm

giận Hinh, cô đúng là đồ sao chổi hại

người.” Mạc Hạnh Nguyên đã xử lý xong
vết thương của mình, từ trong phòng bệnh
đi ra.

Khắp mặt đều là oán niệm và thù hận.

Phó Thắng Nam thấy cô ta không xảy
ra chuyện gì lớn, giọng nói lạnh nhạt:
“Được rồi, đi về đi!”

“Ha!” Mạc Hạnh Nguyên cười lạnh:
“Anh tường rằng anh có thể lừa gạt cô ta
cả đời sao? Giấy không gói được lửa, anh
có thể giấu được bao lâu?”

Cô cau mày, nhìn Phó Thắng Nam:
“Anh lừa em chuyện gì?”

Phó Thắng Nam có chút lạnh lùng,
ánh mắt đặt lên người của Mạc Hạnh
Nguyên, nhàn nhạt nói với Trần Văn Nghĩa
đã giải quyết êm xuôi mọi chuyện: “Đưa cô
Nguyên về đi”

Trần Văn Nghĩa gật đầu đỡ Mạc Hạnh

Nguyên chuẩn bị rời đi, Mạc Hạnh Nguyên
đầy anh ta ra, giọng nói trào phúng: “Anh
tường rằng em không nói thì người khác
cũng không nói ra sao?”

Ánh mắt nhìn về tôi, lạnh lùng chế
giễu: “Thẩm Xuân Hinh, cô đúng là đồ ngu,
tất cả mọi người đều xem cô là đồ ngu mà
lừa gạt, cô tường rằng bản thân rất hạnh
phúc, rất mãn nguyện rồi đúng không,
đúng là có đồ đáng thương mài!”

“Dẫn đi!” Phó Thắng Nam mờ miệng,
trong giọng nói đã nhiễm một ngọn lửa
giận dữ.

Trần Văn Nghĩa đố Mạc Hạnh Nguyên,
cưỡng ép cô ta rời đi.

Tôi nhìn vẻ hung hăng trên mặt Mạc
Hạnh Nguyên, ngầng đầu mờ miệng: “Đề
cô ấy nói”

Đi về phía Mạc Hạnh Nguyên, tôi kéo

Cô ta thoát khỏi Trần Văn Nghĩa, nhìn Mạc

Hạnh Nguyên hỏi: “Cô muốn nói cái gì?”

Mạc Hạnh Nguyên cười lạnh: “Hỏi tôi
làm cái gì? Cô có thể hỏi chồng cô mà, anh
ấy chuẩn bị một bất ngờ khiến cô kinh
ngạc, tôi nói ra thì còn gì là thú vị nữa”

Tôi xoay đầu, nhìn Phó Thắng Nam:
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Về nhà rồi nói!” Phó Thắng Nam mờ
miếng, nâng tay day day đầu lông mày,
hiển nhiên là có chút phiền não.

Anh kéo tôi đi vào thang máy, chuẩn
bị đưa tôi rời đỉ.

Trong lòng tôi có nghi ngờ, bất giác
đứng yên ở chỗ cũ.

Sắc mặt của Phó Thắng Nam không
tốt, nhìn tôi, ánh mặt lãnh đạm: “Thẩm
Xuân Hinh, đi về rồi nói, được không em?”

Tôi cắn môi, trì độn vài giây, sau đó
theo anh đi vào trong thang máy.

Đi ra khỏi thang máy, Phó Thắng Nam
đến bãi đậu xe lái xe, tôi đứng trước cửa
bệnh viện chờ anh, điều mà tôi đang nghĩ
trong lòng chính là, rốt cuộc anh đang giấu
tôi chuyện gì,

Trong điện thoại có mấy tin nhắn được
gửi đến, tôi theo bản năng mờ ra xem, đều
là văn kiện.

Nhìn dãy số gửi tin đến là số lạ, tôi mờ
ra xem, là một tấm ảnh, tấm ảnh chụp một
đứa bé xuất hiện trước tầm mắt của tôi.

Đứa bé trong ảnh rất nhỏ, nhìn qua thì
giống như là một đứa bé mới vừa chào đời,
trên trán có một vết bớt màu đỏ, sắc mặt
tái xanh, đôi mắt khép chặt.

Tiếp sau đó là mấy tấm hình nữa, đều
là trẻ sơ sinh, còn có video đứa bé được
đặt trong lồng giữ ấm, có thề nhận ra được
đây đều là một đứa bé.

Bộp! Tôi như bị một tia sét đánh

trúng, chân tay mềm nhũn, điện thoại cầm
không chắc, rơi xuống mặt đất.

Trong đầu bắt đầu “ong ong” lên vài
tiếng, trong não đều là cảnh tường tôi nằm
trong kho hàng, còn có đứa bé chưa được
sinh ra kia, cảnh tượng đứa bé nhỏ xinh ấy
bị ngạt chết.

Vết thương trong lòng lại lần nữa nứt
toạc ra khiến tôi không thể chịu đựng
được, tôi thừa nhận, tôi yếu đuối, thậm chí
còn có chút hèn nhát.

Lúc đầu khi Cố Diệc Hàn hạ táng cho
đứa bé, tôi không nhìn đứa bé dù chỉ là
một lần, tôi sợ cả đời sau này của mình sẽ
không thể vực dậy nỗi, cho nên tôi vẫn
chưa nhìn mặt nó.

Tôi không nghĩ đến, vào lúc này tôi sẽ
nhìn thấy thằng bé, thằng bé giống hệt
dáng vẻ của đứa bé mà tôi hay nhìn thấy ở

„trong mơ, mặt mày giống hệt như đúc ra từ

một khuôn.

Xin Có vài dòng nhắn với quý bạn đọc. Vì tình hình web này không phù hợp với truyện. Để tiện lợi cho quý bạn đọc và thuận tiện cho team truyện.  Nên team truyện one đã ra một trang web riêng chuyên về truyện truyen.one .Team truyen one rất kính mong quý bạn đọc thông cảm và vui vẻ phấn khởi với sự chau chuốt của team truyen one. Luôn cố gắng đem lại cho quý bạn đọc những giây phút đắm mình với những truyện hay đầy cảm xúc. Mong quý độc giả đón nhận nhiệt tình sự hơi bất cập này. Từ nay tất cả các chương tiếp theo của truyện Tổng tài phu nhân có thai rồi  sẽ được chuyển sang web mới. Rất cám ơn quý bạn đọc thời gian qua đã ủng hộ web này và kính mong quý độc giả sẽ nhớ web truyen.one , nơi thỏa đam mê truyện. Rất mong tiếp tục nhận được sự đồng tình và nhiệt tình ủng hộ team tiếp tục truy cập trang web truyen.one cho bọ truyện này và nhiều bộ truyện hay sắp đến. Team truyen one sẽ luôn cố gắng để cộng đồng truyện trên web truyen one phát triển mạnh mẽ. Cám ơn quý độc giả rất nhiều. Có group face tren truyen.one mong quý bạn đọc tham gia góp ý thiếu sót team gặp phải để mọi việc được tốt hơn mỗi ngày. chân thành cám ơn!

Chương 306: Rốt cuộc ai mới là con gái của nhà họ Mạc (3)

Lâm Hạnh Nguyên cũng từ trên lầu
theo xuống, nhìn tôi mà cười lạnh: “Biểu
cảm trên mặt chị bây giờ là sao? Thế nào?
Anh Thắng Nam đã nói cho chị biết rồi hả,
thấy thế nào, có phải cảm thấy mình rất
giống một con ngốc, bị người khác tùy ý
đùa bốn hay không?”

Tôi nhìn cô ta, trong đầu cứ ong ong,
không suy nghĩ được gì, không phản biện
được gì.

Còn cô ta có vẻ rất thích thú với tình
trạng hiện tại của tôi, tiếp tục cười lạnh nói:
“Đứa trẻ kia thật đáng thương, thế mà lại bị
bà ngoại mình tự tay hại chết, sao, con

mình bị mẹ ruột mình giết chết, cái cảm
xúc đó khiến cô dễ chịu chứ?”

Tôi nhìn thằng về phía cô ta, dùng
chút sức lực cuối cùng mà gắng gượng hỏi:
“Cô nói cái gì?”

Cô ta lại cười khanh khách: “Sao vậy?
Thắng Nam vẫn chưa cho cô biết việc này
sao? Thật ra cô mới là con gái ruột của
Lâm Uyên, chính là anh Thắng Nam đã
đem hộp đàn hương mà bà ngoại để lại
cho cô đưa đến chỗ Lâm Uyên và nói
những thứ đó là của tôi, cũng chính anh ấy
là người đã tráo đổi kết quả DNA của tôi và
cô.”

“Cô nhìn đi, những gì anh ấy làm cũng
như cái cách anh ấy yêu cô, đều là giả đấy.
Anh ta căn bản không hề yêu cô, nói xem,

mình bị mẹ ruột mình giết chết, cái cảm
xúc đó khiến cô dễ chịu chứ?”

Tôi nhìn thằng về phía cô ta, dùng
chút sức lực cuối cùng mà gắng gượng hỏi:
“Cô nói cái gì?”

Cô ta lại cười khanh khách: “Sao vậy?
Thắng Nam vẫn chưa cho cô biết việc này
sao? Thật ra cô mới là con gái ruột của
Lâm Uyên, chính là anh Thắng Nam đã
đem hộp đàn hương mà bà ngoại để lại
cho cô đưa đến chỗ Lâm Uyên và nói
những thứ đó là của tôi, cũng chính anh ấy
là người đã tráo đổi kết quả DNA của tôi và
cỗ.

“Cô nhìn đi, những gì anh ấy làm cũng
như cái cách anh ấy yêu cô, đều là giả đấy.
Anh ta căn bản không hề yêu cô, nói xem,
nếu anh ấy thực yêu cô thì tại sao lại phải
dùng trăm phương ngàn kế đề đưa tôi đến
nhà họ Mạc, khiến tôi trở thành thiên kim

tiêu thư, được sống trong nhung lụa, mà
cô, lại phải sống trong thâm sơn cùng cốc
để sinh ra một đứa con hoang chứ?”

Thân thể tôi như lục bình không nơi
nương tựa, tôi lùi lại mấy bước như từ chối
sự thật tàn khốc này nhưng lại phát hiện
bản thân đã chẳng còn sức nữa, tôi cứ thế
gục ngã, ngồi trên mặt đất, anh mắt vô
thần nhìn hư vô như nhìn vào bóng tối đen
đặc của đời mình.

Vậy ra, con tôi chết, Vũ Linh cũng
chết, bản thân tôi suýt chút nữa cũng theo
họ, tất cả những chuyện này đều là tính
toán của Phó Thắng Nam sao?

“Tại sao?” Tôi mờ miệng hỏi, nhưng
câu hỏi này tôi không biết nên hỏi ai? Số
phận sao? Mạc Hạnh Nguyên sao? Hay
Phó Thắng Nam?

Mạc Hạnh Nguyên cười lạnh: “Tại sao?

Cô cảm thấy là tại sao? Bởi vì anh ấy
không yêu cô, trong lòng anh ấy, tôi mới là
người anh ấy muốn bảo vệ cả đời, anh ấy
luôn muốn tôi được hường một cuộc sống
tốt đẹp nhất, một cuộc đời khiến ai nhìn
vào cũng phải ganh tị, những lý do này còn
chưa đủ sao?”

Tôi nhìn cô ta, muốn nói nhưng lại
không biết nói gì, một câu cũng không thốt
ra được, nhưng, ai mà ngờ được, lúc này tôi
lại có thể bật cười, dù nó còn khó nhìn hơn
cả khóc, dù lòng như đang nát bấy.

“Vậy ra, thứ tình yêu đó là giả dối, tất
cả là già dối, ha ha.”

Mạc Hạnh Nguyên nhìn tôi thê thảm
trên đất, trên mặt cô ta lộ ra vẻ khoái trá
“Đúng, tất cả chỉ là giả dối.”

Cửa bệnh viện, kẻ ra người vào, ai đi
qua cũng quăng tới ánh mắt khó hiểu khi
nhìn tôi thê thảm ngồi đó.

ba Mạc Hạnh Nguyên cúi người ngôi đôi

diện với tôi, ánh mắt cô ta lộ vẻ u ám. Cô ta
kề sát tai tôi, thấp giọng nói: “Cô nghĩ rằng
anh ấy không biết chuyện đứa bé sao?
Anh ấy biết, biết từ lâu rồi, chỉ là anh ấy vờ
như không biết thôi! Đứa bé đó từ khi hình
thành đã bị anh ấy sắp xếp xong xuôi rồi,
nó không phải bị mẹ ruột cô hại chết, mà
bị chết ngạt bởi mấy viên thuốc Trịnh Tuấn
Anh đưa cô! Thẩm Xuân Hinh, người đàn
ông bên cạnh cô đáng sợ hơn cô tưởng
nhiều.”

Trong miệng tôi tràn ngập vị tanh ngọt
của máu, dạ dày bỗng cuộn lên…

“Hộc!”

Một ngụm máu đỏ tươi tuôn trào khỏi
miệng.

Thấy bộ dạng tôi như vậy, Mạc Hạnh
Nguyên càng thêm vui sướng: “Cô thua rồi,
thua hoàn toàn, thua ngay từ giây phút đầu

Cô ta đứng dậy, từ cao nhìn xuống tôi
thảm bại trên đất, như một kẻ chiến thắng,
cô ta ngạo nghễ quay người rời đi.

Khi Phó Thắng Nam tới, tôi vẫn chật
vật ngồi trên đất, xung quanh bê bết đầy
máu tươi. Tôi vẫn chưa tiếp nhận nổi cú
sốc này, trong đầu chỉ toàn một màu trắng,
như một cuốn sách rỗng tuếch, thứ cảm
giác duy nhất tôi cảm nhận được là sự đau
đớn, đau từ tim, truyền khắp ngũ tạng, lan
tới từng đầu ngón tay.

“Xuân Hinh, em xảy ra chuyện gì
vậy?” Anh ta mỡ miệng, giơ tay đỡ lấy tôi.

Bốp!

Một cái tát này, tôi dùng hết sức lực
vào đó, thù hận lẫn đau thương, tất cả

trong đó. Nhưng, dường như những thứ đó
đối với anh ta lại chằng hề gì.

Thân thể cao lớn nhưng thon gọn của
người đàn ông bỗng sững lại, con mắt của

anh ta dân trở nên đen đặc, anh ta kìm
xuống cơn giận, mờ miệng hỏi: “Xảy ra
chuyện gì?”

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên trong lòng
cảm thấy gương mặt này thật đáng ghét.

“Cút! “

Anh nhíu mày, mặc kệ tôi cảm thấy
thế nào mà ôm ngang tôi lên rồi đưa tôi
quay trờ lại bệnh viện.

Đo đạc, kiểm tra…

Sau khi làm xong một loạt các kiểm
tra về tình trạng cơ thể, tôi ngồi trên
giường bệnh, anh mắt trống rỗng nhìn vào
màn hình TV đen ngòm treo đối diện
giường bệnh, đè thấp giọng nói: “Phó
Thắng Nam, chúng ta ly hôn thôi.

Ly hôn, có lẽ sẽ là sự lựa chọn tốt nhất
hiện tại.

Anh ta nhìn về phía tôi, cơn tức giận

vân luôn bị kìm nén giờ lại như bị một mồi
lửa châm lên. Anh nhíu mày, nói bằng
giọng trầm mà lạnh băng: “Thẩm Xuân
Hinh, em biết mình đang nói gì không?”

Tôi rũ mắt xuống, đưa tay xoa bóp con
mắt đang nhức nhối: “Tôi đã sai ngay từ
đầu rồi, nếu như đã sai, tôi nghĩ mình nên
sửa nó lại khi còn kịp. Chúng ta ly hôn đi,
sau đó để tất thảy quay lại từ điểm nó bắt
đầu!”

“Ha!” Anh cười lạnh: “Cái gì sai? Cái gì
gọi là sai ngay từ đầu, Xuân Hinh, em đang
đưa ra lời phán tử hình cho tôi sao?”

Tôi ngước mắt nhìn anh, tâm trạng đã
không còn bất kì chút xao động nào, “Thứ
của nhà họ Phó, kể cả phần tài sản anh
chuyển cho tôi một phần ðở Hoa Vũ, một
phần tôi cũng không động vào. Nhà, tôi
cũng sẽ rời đi mà không lấy bất cứ thứ gì

cả, tất cả những thứ đó coi như là trả ơn

anh bây lâu nay đã giúp đỡ, chăm sóc tôi.”
Anh rũ mi, che đi đôi mắt dần trở nên
đáng sợ, môi mỏng khẽ rung mà nở nụ
cười lạnh mang theo cơn tức giận đè nén:
“Vì sao?”
Vì sao?

Tôi cười nhạt nhẽo, đi một quãng
đường dài và khó khăn như vậy, cũng trải
qua rất nhiều thứ hình như đã khiến trái tim
tôi nguội lạnh rất nhiều, tôi đè nén mọi thứ
mình trải qua lại trong lòng, từng chút từng
chút đợi nó mục rỗng và để thời gian thu
dọn tất thảy.

“Tôi lấy anh cũng đã ba năm, từ khi tôi
bước chân vào nhà họ Phó tới giờ tôi vẫn
luôn biết rõ rằng, Mạc Hạnh Nguyên là
người có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với
anh. Từ khi bắt đầu tôi đã chuẩn bị sẵn bị
sẵn tâm lý cho mình, tôi biết rồi sẽ có một

ngày anh sẽ vì cô ấy mà ly hôn với tôi, cho

nên, làm luôn lúc này đi, tôi có thể hiểu
mà.”

Tôi nhìn thằng vào con ngươi đen
nhánh, thâm u tựa đáy vực của anh, tôi khẽ
nhếch mép nhưng cuối cùng lại không có
cách nào để tươi cười nổi: “Anh không
chăm sóc tôi, thậm chí còn chẳng yêu tôi,
không, là do tôi không đủ tốt, không thể
khiến anh yêu tôi, vậy nên tôi không trách
anh, nhưng mà Phó Thắng Nam, anh
không thể lợi dụng sự sỉ ngốc của tôi mà
dối gạt, tồn thương tôi, đúng, tôi yêu anh,
nhưng anh không thể vì thế mà giãm đạp
lên tự tôn của tôi, càng không thể vì cuộc
đời của Mạc Hạnh Nguyên mà khiến tôi và
con trai anh trờ thành lót đường cho cô ta.”

Con mắt anh trở nên vô cùng thâm
trầm, anh mờ miệng hỏi: “Mạc Hạnh
Nguyên đã nói gì với em?”

Tôi mím môi, hai tay siết chặt khiến

móng gắm vào da thịt, có người nói đau
đớn về thề xác làm bớt đau đớn trong tim.

“Cái gì cần phải nói cô ta đều nói rồi.
Thật ra, từ bé đến lớn tôi chưa từng muốn
tìm lại cha mẹ ruột của mình. Nếu anh
muốn cho Mạc Hạnh Nguyên có một cuộc
sống trong nhung trong lụa mà đề cô ta
chiếm lấy thân phận, cuộc đời của tôi thì
chắc có lẽ tôi sẽ không khó chịu đâu,
nhưng anh cần gì phải đem tôi kéo vào bàn
tính đó. Lúc trước tôi cũng đã từng nói rồi,
chỉ cần anh nói một tiếng ly hôn thôi thì tôi
sẽ tự nguyện mang theo con mình rồi đi,
như vậy thì tôi và con vẫn có thề sống rất
tốt, khi đó anh và Mạc Hạnh Nguyên có
thể thỏa thích tài nguyên của nhà họ Mạc
mà nâng giá trị của chính mình lên càng
cao.”

“Xuân Hinh.. Anh khẽ gọi, con mắt
đen nhuốm màu ưu phiền, giọng nói cũng

chờ nặng tâm tình.

Tôi không đề ý tới, hít sâu một hơi tiếp
tục nói: “Nhưng vì sao anh phải làm như
vậy chứ, anh khiến cuộc sống của tôi
thành một mớ hỗn độn, khiến tôi trải qua
cái cảnh sinh ly tử biệt, còn khiến những
người xung quanh tôi cũng bị liên lụy, sau
cùng anh vẫn không chịu tha cho tôi, rốt
cuộc tôi đã làm sai điều gì? Đã đắc tội gì
với mấy người mà để anh căm hận tôi,
khiến anh phải giam lỏng tôi bên cạnh anh
để giày vò, tra tấn chứ?”

“Anh… Giọng anh có hơi nghẹn ngào.

Sau cùng anh ta vẫn không thề nói gì,
tôi thờ dài, thật muốn cười to một tiếng
nhưng không tài nào cười nổi.

“Giấy ly hôn tôi sẽ chuẩn bị để gửi cho
anh, xem như anh tôn trọng tôi một lần đi
được không, tôi xin anh, buông tha tôi đi!”

Mắt anh hắn đây tia máu, anh chăm

chú nhìn tôi, dưới con ngươi đen láy là
sóng ngầm dữ dội.

Tôi nhắm mắt chọn không nhìn anh
nữa, rồi thờ dài nói: “Anh đi đi!”

Bà ngoài từng nói với cô, cả đời người
rất ngắn, có người mơ mơ hồ hồ mà sống
cho hết quãng thời gian đó, cũng có người
cố gắng hết mình đi hết quãng đường đó
sao cho ý nghĩa, chỉ cần trong lòng thanh
thản, tim thấy hạnh phúc thì sống ra sao
cũng được.

Nhưng với tôi, đã sống nhiều năm
phiêu dạt, không rõ mình nên đi về đâu
nhiều năm như vậy rồi, nếu như hôm nay
tôi muốn sống những ngày sau một cách
hết mình thì phải thay đổi, mà cú chuyển
mình này có lẽ sẽ lấy đi nửa mạng sống
của tôi.

Chương 307: Rốt cuộc ai mới là con gái của nhà họ Mạc (4)

Anh nhìn tôi, một hồi lâu lại chẳng nói
một lời, ánh sáng tràn ngập cả phòng
bệnh, chiếu rọi vào mắt khiến mắt tôi đau
nhức, tôi nhắm mắt lại.

Tôi dứt khoát kéo chăn đắp lên rồi
nhắm mắt lại, không nhìn anh, không nhìn
bất cứ điều gì.

Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh chạy
đến, vừa vào cửa đã thấy Phó Thắng Nam
đứng cạnh giường bệnh, cả người tỏa ra sự
âm trầm. Hai người lại nhìn sang phía tôi,
Lâm Uyên mở miệng hỏi: “Tự nhiên sao lại
thổ huyết? Kiểm tra cơ thể thì có phát hiện
gì bất thường không?”

Tôi không có mở miệng, cũng không
còn sức đề nói nữa, thậm chí cũng không
muốn nói bất cứ điều gì cả.

Phó Thắng Nam quay sang nhìn bọn
họ, anh mắt anh âm trầm khiến người ta sợ
hãi nhưng cũng không có nói cái gì, vì thế
cả căn phòng, bốn con người, cứ như vậy
mà trầm lặng.

Vài ngày sau đó, Phó Thắng Nam
cũng đến bệnh viện thăm tôi mấy lần, Lâm
Uyên cùng Mạc Đình Sinh cũng tới, nhưng
hình như bọn họ đều chọn cách im lặng,
giống như đã dặn nhau từ trước.

Cơ thể tôi thực ra cũng không có
bệnh gì nghiêm trọng nên ba ngày sau thì
được xuất viện.

Phó Thắng Nam đến đón tôi về lại biệt
thự.

Im lặng dường như đã thành thói quen

muối tôi. Tôi tr lại biệt thự, nhìn một lượt

xung quanh, khung cảnh quen thuộc, căn
phòng quen thuộc, những món đồ quen
thuộc rồi bỗng nhiên tôi lại cảm thấy một
phần ba quãng đời tôi đã đi, nhìn lại thì
thật nực cười.

Thật ra cũng không có nhiều đồ đạc
gì muốn mang theo, từ khi bước vào nhà
họ Phó, tất cả những thứ mà tôi dùng hầu
hết đều là do Phó Thắng Nam mua, ngoại
trừ thẻ căn cước và bằng tốt nghiệp ra thì
hầu như chẳng còn thứ gì thực sự thuộc về
tôi nữa.

“Giờ sắc trời cũng đã tối rồi, em rời đi
bây giờ không tiện, còn rất nguy hiểm nữa,
hôm nay nghỉ lại đây đi” Phó Thắng Nam
đi đằng sau tôi bỗng lên tiếng, giữ lại bàn
tay đang thu thập hành lý của tôi.

Tôi mím môi, bình tĩnh rút tay lại, biểu
cảm nhạt nhẽo nhìn anh: “Không sao, cảm

ơn lòng tốt của anh”

Anh nhướng mày, vẻ mặt càng thêm u
phiền, tăm tối: “Thẩm Xuân Hinh, chúng ta
nhất định phải đi đến mức này sao? Chúng
ta vốn không cần phải như vậy”

Tôi bật cười: “Đúng vậy, chúng ta vốn
không cần phải như vậy, thế nhưng anh
không tự hỏi rằng tại sao tôi phải đi đến
mức này sao?”

Anh mím môi, trên gương mặt tăm tối
lại pha thêm chút đau đớn: “Thực sự xin lỗi
eml”

“Nếu như con tôi và Vũ Linh vì một
câu xin lỗi này có thể quay trờ lại thì tôi sẽ
vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi đó của anh.”

Nếu một kẻ cầm theo con dao, tay
dính đầy máu tươi nói ra một câu xin lỗi
nhẹ bâng mà khiến mọi lỗi lầm của kẻ đó
đều biến mất thì thế giới này thật nực cười.

Những ngày tháng hai, ngoài trời thả
những cơn mưa lất phất, từng giọt

mưa lạnh buốt rơi xuống những con người
đau khổ, rơi thằng vào con tim và khiến nó
lạnh dần theo những giọt mưa.

Tôi lấy lại vali từ tay anh, quay người
rồi đi.

Đứng trước cửa biệt thự nhìn những
cơn mưa tháng hai lạnh buốt, tôi thờ dài và
nhủ thầm với lòng mình rằng, mọi thứ cuối
cùng cũng kết thúc, dù nó theo cách thật
tồi tệ.

John lái xe tới đón tôi, tóc anh đã cắt
ngắn, tỉnh thần cũng rất phấn chấn, như
mặt trời sau những ngày mưa dầm.

Anh lấy hành lý của tôi mang lên xe,
xong anh quay sang nhìn tôi: “Đi thôi!”

Lên xe, tôi nhìn ra cửa xe, thấy Phó
Thắng Nam đã đứng ở cửa, đôi mắt anh u
sầu, xa xăm.

Nhìn lại căn biệt thự sống cùng nhau

ngân ây năm.
Cuộc chia ly này là một cuộc ly biệt
dài.

Xe đi xa, anh vẫn đứng đó nhìn theo,
bóng hình anh hòa lẫn vào làn mưa phùn
lạnh lẽo càng khiến nó trờ nên mơ hồ.

“Có lẽ mọi việc không bết bát như vậy,
cũng không phải nhất định phải rời đi!”
John nói, âm thanh nhẹ nhàng, an ủi.

Tôi cầm đơn ly hôn trong tay, nụ cười
gượng nở ra trên môi: “John, có một số
việc đúng là nó đã qua đỉi rất lâu, nhưng
không phải nó biến mất, nó trở thành một
cây gai găm trong tim, để đến mỗi khi cậu
một mình nó sẽ lại thấy nhói, máu tươi sẽ
lại chảy như buộc anh nhớ về những thứ
nên quên đó.”

Tiêu tan sao?

Từ chuyện đứa con gặp chuyện không

may tới chuyện Vũ Linh qua đời, mỗi lần
như vậy tôi lại tự kiếm cớ, đồ tất cả những
lỗi lầm đó lên đầu Lâm Uyên, để tất cả
những thù hận đều hướng tới bà, rồi lại tự
thuyết phục chính mình bỏ qua cho Phó
Thắng Nam.

Anh ấy vô tội, chuyện về đứa trẻ, anh
cũng bất lực, chuyện của Vũ Linh, anh
cũng không còn cách nào, thậm chí đến
chuyện anh ta chăm sóc cho Mạc Hạnh
Nguyên tôi cũng tự nhủ với mình rằng anh
làm thế là vì trách nhiệm và nghĩa vụ.

Tôi không phải kẻ nhỏ mọn, tất cả
những thứ đó tôi đều có thể tiếp nhận, chỉ
cần anh ấy đề ý đến tôi, trong tim anh có
chỗ dành cho tôi thì những thứ này có hề
gì.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới rằng, tất
cả những điều đó, anh ta đều biết cả, thậm
chí trong những việc đó đều có bàn tay

của anh. Anh biết rõ Lâm Uyên và Mạc
Đình Sinh là cha mẹ ruột của tôi, tôi không
oán trách vì anh không nói cho tôi, cũng
không oán hận vì anh đồi kết quả DNA cho
Mạc Hạnh Nguyên.

Tôi không buông được, anh biết rõ.

Anh biết tôi với Lâm Uyên là mẹ con
nhưng lại dừng dưng nhìn bà làm tồn
thương tôi, dửng dưng nhìn tôi càng ngày
càng thù hận mẹ ruột của mình.

Khi mọi thứ bắt đầu, anh ta hoàn toàn
có thể buông tha cho tôi, tôi cũng từng đề
nghị ly hôn, nếu như ngay lúc đó anh ta
đồng ý tôi sẽ mang đứa con và Vũ Linh đi
thật xa, tới một vùng đất yên lành, sống
một đời vô lo.

Có lẽ nuôi nấng hai đứa trẻ sẽ khiến
cuộc sống của tôi khó khăn, dù sẽ bị tiền
bạc làm đau đầu nhưng ít nhất mọi thứ sẽ

không tồi tệ như giờ, không có con, không

có bạn, trên lưng còn mang đầy những
“thương tích” mà tiếp tục tồn tại, không
phải sống, mà chỉ là tồn tại.

Chung cư Hương Uyển.

Trần Húc Hiệu ôm Tuệ Minh đứng ở
cửa, nhìn thấy tôi cùng .John đi tới anh hơi
khựng lại một chốc rồi mờ miệng: “Cơm đã
nấu rồi, đợi lát nữa thì ăn.”

Vào trong phòng, Húc Diệu đưa Tuệ
Minh cho John đề anh đưa con bé vào
phòng bếp.

Tuệ Minh rất ngoan, mỗi khi nhìn con
bé tôi đều cảm thấy trong lòng thật yên ả.
Tôi với tay ôm Tuệ Minh lại, nhéo nhéo,
trêu trọc bé.

Im lặng một lúc rồi John bỗng nhìn tôi
và hỏi: “Sau đó cậu đã định làm gì?”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi mờ miệng nói:
“Tôi định dẫn Tuệ Minh tới Hoàng An”

dừng một chút, tôi nhìn cậu ấy rồi nói tiếp:
“Trong hai ngày này cậu giúp tôi liên hệ với
mấy người xem ai có nhu cầu mua phòng
không, tôi có một căn phòng trong chung
cư Hương Uyển này, tôi muốn bán nó.”

Anh ta nhíu mày: “Cậu thiếu tiền à?”

“Không! Lúc trước tôi với Vũ Linh mua
mỗi người một phòng, hai căn này chỉ cần
để lại cho Tuệ Minh một căn là được rồi.
Lúc ấy Vũ Linh chuyền nhượng quán bar
cũng có một khoản kha khá lại mua thêm
một căn ở thị trấn Kim Thành nữa nên tồng
có hai căn, những thứ này đủ cho Tuệ
Minh sống mà không cần lo vấn đề tiền
bạc rồi.”

Còn tôi, mấy năm nay ở bên Phó thị
làm việc thêm cả phần hoa hồng khi kí hợp
đồng với Hoàng Hiên nữa nên tiền cũng
tích góp được kha khá, ít nhất không phải
lo nghĩ.

Bán một căn ð Hương Uyền này đi rồi
đến Hoàng An tìm một căn phòng nhỏ hơn
để cô và Tuệ Minh sống yên ả.

Cậu ta im lặng một lúc sau ngước mắt
nhìn tôi: “Quan hệ của cậu cùng Phó
Thắng Nam… không còn cách nào khác
sao?”

Tôi gượng cười cũng không biết nên
trà lời câu này thể nào: “Tôi đã tự lừa gạt
mình quá lâu rồi, trước đây mỗi khi nằm
xuống tôi lại mơ thấy đứa bé kia, nó cầu
cứu tôi, tôi thậm chí nhìn thấy vết đỏ trên
đầu nó nữa. Tôi cứ một lần lại một lần tự
dối gạt mình, bao biện cho anh ta, anh ta
cũng bất lực, anh ta cũng không muốn như
vậy, nhưng .John à, người, không thể tự lừa
gạt chính mình cả đời được…”

Cậu ta mím môi: “Thế còn nhà họ Mạc
thì sao? Cả nhà họ Thẩm nữa, cậu cứ đi

như vậy mà không nghĩ gì tới họ sao?”

Tuệ Minh níu tay tôi, giữ cho tôi không
thể di chuyển.

Nhìn con bé tôi lại bất giác nở nụ cười,
rồi quay sang nói với John: “Ngay từ lúc
bắt đầu, chuyện về nhà họ Mạc tôi đã
không muốn quan tâm, còn về chú ba, tôi
nghĩ chú ấy sẽ hiểu cho tôi thôi, còn cả
Thẩm Minh Thành nữa…

Lại im lặng một lúc lâu, tôi thờ dài, lại
nói tiếp: “John, lúc đó anh ta và Lâm Uyên
tiếp xúc, Phó Thắng Nam biết rõ chuyện
này, cậu cảm thấy anh ta sẽ không biết
sao? Có lẽ anh ta cũng đã biết từ trước
rằng tôi là con gái của Lâm Uyên, cũng
biết rõ Phó Thắng Nam làm những gì,
không chừng, trong chuyện này cũng có
sự tham gia của anh ta. Dù sao, Mạc Đình
Sinh với Lâm Uyên cũng không phải là kẻ
ngốc, làm gì có chuyện phiếu xét nghiệm
DNA bị đổi mà không biết.”

Cậu ta mím môi, không tiếp tục hỏi
nữa, anh cũng biết những thứ này hợp lý.

Mùa xuân ở Giang Thành đến hơi
sớm, mấy đợt mưa này qua đi, có lẽ, sẽ có
những chồi non nảy nỡ.

Chương 308: Quãng thời gian yên bình tại Hoàng An

Tuệ Minh giờ cũng đã cao thêm rất
nhiều nhưng vẫn thích được người lớn
nhấc bồng cô bé lên.

John có hiệu suất xử lý công việc rất
cao, chỉ không tới mấy ngày cậu ấy đã tìm
được người mua căn chung cư Hương
Uyền cho tôi rồi.

Năm đó tôi mua căn phòng ở Hương
Uyển này thì giá cũng không cao, nhưng
phí lắp đặt, đồ dùng trong nhà… thì lại tốn
kha khá.

Người mua cũng rất thoải mái, mặc dù
gặp tôi bán gấp nhưng họ cũng không vì

thế mà ép giá, giá mua lại của họ vẫn y
theo giá thị trường.

Chuyện sang tên phòng còn cần thêm
một thời gian nữa, tôi lại nhớ ra lúc trước
mình muốn qua nghĩa trang thăm bà
nhưng luôn bị những sự việc khác kéo
chân nên chứ có dịp qua đó, nên nhân lúc
đợi hoàn thành thủ tục thì tôi lên kế hoạch
qua nghĩa trang luôn.

Cuối tuần, tôi một mình rời nhà từ
sáng sớm, dù sao Tuệ Lâm vẫn còn nhỏ
nên tôi cũng không dẫn theo con bé tới
nghĩa trang.

Một mình tôi lái xe tới nghĩa trang của
bà.

Trời cũng sắp chuyền sang tháng ba
nên ánh mặt trời lúc sáng sớm cũng không
rực rỡ, cũng có thể là do mưa phùn mà
sương sớm cũng dày hơn.

Lúc tôi tới nghĩa trang vẫn còn rất

ôm, người đến nơi đây cũng không nhiều

lầm, dù sao nơi đây cũng là nơi linh thiêng
chôn cất người đã khuất nên cảnh rất
thanh tịnh.

Đạp lên cỏ non đẫm sương sớm, tơi
nơi đây tường nhớ cố nhân.

Tôi đứng trước mộ bia của bà, nhìn lên
di ảnh đã hơi phai màu trên đó mà lòng
bần thần.

“Bà ơi, hình như con đã tự hủy hoại
chính cuộc đời mình rồi, mọi người ai cũng
rời con mà đi hết, chỉ còn lại mình con, bà
ð bên đó giúp con chăm sóc thật tốt cho
đứa bé…”

Tôi nén lại nỗi đau đang cào xé trong
lòng, hít thờ thật sâu cũng thôi không lên
tiếng nữa. Người đi nằm xuống nghỉ ngơi,
kẻ sống phải an vui sống tiếp.

Trong sự im lặng của nghĩa trang, tôi
bỗng nhạy cảm nhận ra có người tới phía

sau lưng mình, cả người tôi hơi sững lại.

Thật ra, dù không quay đầu tôi cũng biết
người đến là ai, Phó Thắng Nam.

Tôi cũng không quay đầu nhìn anh,
hai người, kẻ đứng trước người đứng sau,
không nói một lời. Sau một hồi, tôi lặng lẽ
thờ dài rồi quay người rời đi nghĩa trang,
không liếc anh nấy một cái.

Lúc hai người lướt qua nhau, cánh tay
tôi bị anh giữ chặt khiến tôi hơi giật mình,
nhưng rồi tôi cũng chỉ tránh khỏi ban tay
anh, gương mặt đạm mạc, gần như không
có chút cảm xúc vui buồn nào, tôi lên
tiếng: “Đơn ly hôn anh không muốn ký
cũng được, dù sao sống ly thân ba năm thì
hôn nhân của chúng ta cũng không còn
hiệu lực pháp lý.”

Anh mím môi, mắt cụp xuống: “Không
còn cách khác sao?”

Tôi rũ mi xuống để anh không thấy
tâm trạng giấu trong mắt mình, lúc sau mới

ngâng lên mà cười nói: “Trước kia, khi anh
quyết định lừa gạt tôi thì nên nghĩ tới
chúng ta sẽ như ngày hôm nay.”

Anh nhìn tôi, đôi mắt đen lại càng sâu
thêm, như vực tôi khiến người ta phải rùng
mình: “Em, có hận tôi không?”

Tôi người, nụ cười như gió lướt qua:
“Phó Thắng Nam, tôi hận anh, nhưng cũng
không hận anh.”

Sông có lúc, người có khúc, khúc
sông đó là để cho người ta đi một lối mới,
chuyển hướng khỏi cuộc sống không quá
suôn sẻ của hiện tại.

Tôi lùi lại mấy bước, kéo dãn khoảng
cách giữa anh và tôi, cũng không dám nhìn
thẳng vào mắt anh, thản nhiên nói: “Nếu
như anh từng thích tôi, dù chỉ một chút thì
tôi xin anh, hãy vì một chút cảm tình đó mà
tha cho tôi đi, mỗi người một ngả, ai đi
đường nấy, vui khổ là tự mình chọn.”

Tôi quay người rời khỏi nghĩa trang,
khi về tới Hương Uyển thì trời cũng đã sầm
tối rồi.

Còn chưa mở cửa thì tôi đã nghe tới
âm thanh hơi quen tai vọng từ trong phòng
ra, là Lâm Uyên.

Tôi mỡ cửa ra.

Quả nhiên thấy Lâm Uyên cùng Mạc
Đình Sinh đang ngồi ở phòng khách mà
chơi đùa với Tuệ Minh. Khi thấy tôi, hai
người đều hơi sửng sốt, chỉnh lại dáng ngồi
của mình cho ngay ngắn, trông rất giống
đứa trẻ mắc lỗi.

“Con… về rồi à?” Lâm Uyên mờ miệng,
gương mặt có hơi bối rối, cảm xúc cũng rất
phức tạp.

Tôi mím môi, nhẹ gật đầu với họ, rồi
bỗng nhận ra không thấy John và Trần
Húc Diệu đâu thì mờ miệng hỏi: “Hai người
đêu ra ngoài rồi à?”

“Không!” Lâm Uyên nói: “John thì
đang ở trong phòng của Tuệ Minh, còn
Húc Diệu ra ngoài mua chút đồ rồi.”

Tôi gật đầu cũng không nói thêm lời
nào với họ.

Tuệ Lâm thấy tôi thì lao đến, đưa tay
đòi bế, tôi thuận tay bế cô bé lên rồi ngồi
xuống sofa.

Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh liếc nhau
một cái, trong ánh mắt họ cảm xúc rất
phức tạp.

Dưỡng như họ có chuyện muốn nói
với tôi nhưng lại không biết nên nói thế
nào, tôi thì cũng kệ họ, cứ ôm Tuệ Minh
chơi như bình thường.

Căn phòng chìm vào im lặng rất lâu,
không chịu được sự bí bức này nên Lâm
Uyên nhìn tôi, bắt đầu nói: “Mẹ nghe Húc

Diệu nói, con ly hôn với Phó Thắng Nam?”

Tôi gật đầu, cũng không nói thêm gì,
ngần người không biết nên nói gì tiếp.

Trái lại Mạc Đình Sinh lại nói bằng
giọng cả giận: “Rời đi là đúng, tên Phó
Thắng Nam đó không phải kẻ tốt đẹp,
trong lòng lúc nào cũng đang muốn tính
toán người khác, sớm muộn cũng có một
ngày nhà chúng ta tan nát vì nó.”

Lâm Uyên hơi nhăn lại lông mày,
không biết nói gì, sau một lúc cũng chỉ
nhìn tôi thờ dài và hỏi: “Sau này con định
thế nào?”

Tôi mím môi: “Hai vị, nếu hai vị có
chuyện gì cứ nói thắng, không cần vòng vo
tam quốc làm gì.

Mạc Đình Sinh và Lâm Uyền đều kinh
ngạc, sững sờ nhìn nhau rồi lại nhìn tôi mà
nói: “Xuân Hinh, có phải con cũng đã biết

huyện con cùng Hạnh Nguyên bị đổi kết
quả DNA rôi?”

Tôi nhìn về phía hai người: “Đúng, tôi
biết rồi. Có lẽ hai người cùng biết rõ, từ nhỏ
tới lớn tôi vẫn sống cùng bà ngoại rất vui
vẻ, quanh đi quần lại cũng rất nhiều năm
rồi nên tới bây giờ tôi vẫn chưa từng có ý
định nhận cha mẹ ruột gì cả. Lúc hai người
bỏ rơi tôi hẳn trong lòng hai người đã
chuẩn bị thật tốt rồi. Dù sao thì cả đời này
tôi cũng không có ý định nhận lại cha mẹ
là hai người.”

Tôi hơi dừng lại nhìn họ, lại thấy Lâm
Uyên cúi đầu gạt lệ, tôi hít sâu một hơi, nói
tiếp: “Hơn nữa, một năm nay đã xảy ra
nhiều chuyện như vậy, cho nên điều tôi có
thể cố gắng nhất chính là không hận,
không oán các người. Vậy nên, sau này
mọi người không nên can thiệp vào cuộc
sống của tôi, tôi cũng sẽ vậy, mọi người cứ
sống cuộc sống của chính mình thôi.”

Con mắt Lâm Uyên đã đỏ lên, bà ấy
nhìn tôi, mắt ướt đẫm lệ: “Con à, là mẹ sai,
là do mẹ, nếu con có hận thì mẹ cũng hiểu
được, nhưng con không thề bỏ mặc không
thừa nhận cha mẹ được. Dù sao con cũng
là đứa bé mẹ mang nặng đẻ đau suốt chín
tháng mười ngày, mẹ sai rồi, là do mẹ,
nhưng lúc ấy mẹ thật sự không biết, nếu
như biết sao mẹ lại có thể nhẫn tâm hại
con đâu!”

“Vậy nên, nếu tôi và Mạc Hạnh
Nguyên đồi cho nhau thì bà cũng không
ngại tổn thương bất kỳ ai, chỉ cần không
phải thân nhân của mình ư? Giữa người với
người, ai với ai mà không có mâu thuẫn?”
Tôi kìm nén cảm xúc lại: “Nếu ai cũng có
những mâu thuẫn như thế, nếu ai cũng vì
mâu thuẫn đó mà ra tay hại người, giết
người, thì “người” thành cái gì đây?”

“Mẹ sai rồi!” Giọng nói Lâm Uyên đầy

nghẹn ngào: “Những ngày này, mẹ từng
giây từng phút đều suy nghĩ lại những thứ
mà mình trải qua, mẹ thực đã làm sai quá
nhiều rồi, kết quả báo ứng đã đến, mẹ lại
hại chính con ruột mình, đây chính là quả
báo…”

Sắc mặt Mạc Đình Sinh cũng không
dễ nhìn chút nào, ông ôm lấy Lâm Uyên
vào rồi vỗ nhẹ lưng bà đề an ủi, giọng đầy
bất đắc dĩ nói: “Không sao, mọi thứ đã qua
hết rồi!”

Hơi dừng lại, ông lại nhìn về phía tôi,
chau mày lại: “Con gái, cha hiểu tâm trạng
của con, nếu con không muốn quay lại nhà
họ Mạc thì cha cũng không ép con, nhưng
chúng ta là phận làm cha làm mẹ, dù sao
cũng không muốn nhìn thấy con mình phải
lang bạt, khổ sở”

Ông lấy ra một tấm thẻ tín dụng màu

đen từ trong áo vest: “Con nhận lấy đi, con

là con gái của nhà họ Mạc, dù sau này con
có ð đâu thì vẫn không thay đổi được, hãy
tự chăm sóc cho bản thân thật tốt. Tấm
thẻ này không có hạn mức, cuộc sống sau
này cha không ép buộc con, con cảm thấy
mình nên sống thế nào thì hãy cứ sống
như thế, chỉ cần không tự làm khổ mình là
được rồi.”

Lâm Uyên thấy ông làm vậy thì không
biết phải làm sao: “Ông muốn làm gì vậy?
Ông muốn để con bé đi nơi nào? Con bé
đã ly hôn cùng Phó Thắng Nam rồi, để con
bé theo chúng ta thì chúng ta mới có thể
cho con bé một cuộc sống thật tốt, hơn
nữa, con bé còn có một đứa trẻ đi cùng,
cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn!”

Mạc Đình Sinh thờ dài: “Con bé tự có
suy nghĩ của mình, chúng ta đã đề lỡ
quãng thời gian con bé cần chúng ta nhất,
giờ nó đã lớn rồi, tự có suy nghĩ của bản

thân, chúng ta không thề ép con bé về nhà
họ Mạc với chúng ta được. Con bé có
quyền được chọn mình nên sống thế nào!”

Lâm Uyên hơi sửng sốt, sau bà cùng
im lặng hồi lâu rồi cuối cùng cũng phải gật
đầu. Mắt bà ấy đỏ bừng nhìn tôi: “Con gái,
một mình con ở bên ngoài thì phải chăm
sóc cho mình thật tốt, không nên làm khổ
chính mình. Bất cứ khi nào con muốn trờ
lại, nhà họ Mạc đều rộng mở chờ con!”

Chương 309: Quãng thời gian yên bình tại Hoàng An (2)

 

Tôi mím chặt môi, cũng không hề
nhận tấm thẻ mà Mạc Đình Sinh đưa cho,
mờ miệng nói: “Lòng tốt của hai vị tôi xin
nhận, mặc dù tôi cũng không phải dư dả gì
nhưng những năm này tôi cũng tích cóp
được kha khá, cũng không nhiều nhưng
cũng đủ tôi nuôi dưỡng Tuệ Minh nên
người, vậy nên tấm thẻ này hai vị thu lại đi.

Nói xong tôi cũng đứng dậy: “Trời đã
không còn sớm nữa, Tuệ Minh cũng đói
bụng rồi, thứ lỗi không thể tiếp hai vị.”

Tôi ôm Tuệ Minh vào phòng ngủ, thì
gặp ngay John đang đứng trước cửa, bốn

mắt nhìn nhau, cậu ta xấu hồ cười: “Cậu

cho Tuệ Minh ăn sữa đi, tôi ra ngoài trước.”

Sau đó cậu ta rời khỏi phòng, tôi
thuận tay đóng cửa lại cho Tuệ Minh bú.

Một lúc sau John gõ cửa phòng ngủ
nói: “Xuân Hinh! Tuệ Minh ăn xong chưa?
Tôi vào được chứ?”

đọc full tại truyen.one

Tôi đặt Tuệ Minh xuống giường, rồi
quay ra mở cửa, nhỏ giọng nói với John,
“Tuệ Minh ngủ rồi, có gì ra ngoài nói.

Cậu ta gật đầu.

Tại Phòng khách.

Cậu ta nhìn tôi, chìa tay ra và nói:
“Chìa tay ra!”

Tôi nhíu mày: “Để làm gì?”

Cậu ta không nói, chỉ yên lặng nhìn
tôi.

Tôi cũng im lặng, rồi chìa tay về phía
cậu ta, sau đó cậu ta đề một tấm thẻ màu
vào lòng bàn tay tôi, tôi vừa định mờ

miệng nói thì cậu ta đã cắt ngang, “Cầm đi,
ít ra để bọn họ thấy an tâm.”

Tôi mím môi, vẫn im lặng không nói.

“Xuân Hinh, mọi chuyện đã đến nước
này không phải ai muốn thấy nó như vậy,
với chúng ta mà nói, chỉ có cách tiếp tục đi
về phía trước, chúng ta đều không có
đường lui, chỉ có thể cho quãng thời gian
sau tốt đẹp hơn thôi”

Tôi gật đầu, tôi hiểu những gì cậu ấy
muốn nói, cười đáp lại: “Cậu đừng có nói
cái gì cao siêu như vậy, tôi thực ra cũng
không có bết bát như cậu nghĩ đâu, tôi
cảm thấy mọi thứ như hiện tại cũng tốt,
vậy nên, cố gắng sống những ngày thật
đẹp sau này là được rồi.”

Những ngày đầu xuân.

Bầu trời Giang Thành khi thì mưa dầm
liên tục năm sáu ngày, khi thì lại tỏa nắng
rỡ. Trên những con phố của nơi đây,

hoa lá cũng bắt đầu bung tỏa đầy sức
sống.

Có rất nhiều khách du lịch từ phương
xa tới đây để ngắm nhìn ngắm nhìn Giang
Thành đầy sức sống trong mùa xuân.

Tôi cũng dần sắp xếp xong mọi
chuyện ð nơi đây nên dẫn Tuệ Lâm đặt vé
đi thủ đô.

Sân bay.

John và Trần Húc Diệu không an tâm
để hai chúng tôi tự đi nên dứt khoát đưa
tôi tới sân bay, John bế Tuệ Minh, mặt mũi
đầy vẻ không nỡ: “Ở lại Giang Thành cậu
cũng có thể sống tốt mà, vì sao cứ nhất
định phải rời đi?”

Tôi cười nhẹ: “Hôm qua vừa nói xong
là khi tạm biệt không được than vẫn cơ mà,
có phải cậu lo Tuệ Lâm đi cùng tôi không
được ăn cơm chắc?”
Cậu bu môi nói: “Cậu là mẹ của nó,
sao tôi có thể lo lắng cái này chứ, thôi, đi
đi, đi cho khuất mắt tôi!”

Tôi vốn đã không có gì phải mang
theo, tất thảy chỉ có một cái túi, Tuệ Minh
và bản thân mình, những thứ khác mang
theo chỉ tổ thêm phiền, cho nên chỉ mang
theo đúng bình sữa và tã cho Tuệ Minh
thôi.

Trần Húc Diệu đã nói với bên nhân
viên của chuyến bay nên có người chuyền
hành lý lên máy bay.

Thấy giờ bay sắp tới, John do dự
muốn nói gì đó: “Thật sự không báo cho
Phó Thắng Nam một tiếng sao?”

Tôi lắc đầu, cười nhẹ mà không nói.

Cậu thở dài: “Nhưng cũng phải nói,
lần này, Phó Thắng Nam và nhà họ Mạc
hoàn toàn thành tử thù, có lẽ Mạc Đình

trừng trị anh ta, nói cho anh ta biết thì anh
ta cũng chưa chắc có thời gian mà đến
tiễn cậu được”

Tôi cũng không nhiều lời thêm, cầm vé
máy bay chuẩn bị vào phòng chờ, quay lại
nhìn hai người lần cuối và vẫy tay nói: “Tạm
biệt!”

Cậu ta không nỡ xa Tuệ Minh, vẻ mặt
nhăn nhó, giọng hơi nghèn nghẹn nói: “Khi
nào tới nhớ phải nhắn tin, ồn định rồi nhớ
báo, tôi và Húc Diệu nhất định sẽ tới thăm
cậu!”

Tôi gật đầu, Trần Húc Diệu hai tay đút
trong túi, ánh mắt sâu nhìn tôi, hồi lâu cũng
chỉ nói: “Bảo trọng!”

Tôi cười nhẹ đáp: “Bảo trọng!”

Lên khoang hạng nhất, tiếp viên hàng
không chu đáo cho Tuệ Minh gối dành cho
trẻ nhỏ, cũng đặt một cái ghế trẻ em ngay
cạnh ghê của tôi.

Đây là lần đầu Tuệ Minh được lên máy
may nên có vẻ con bé rất vui vẻ, suốt bốn
giờ trên máy bay con bé không hề ngủ
chút nào.

Con bé rất đáng yêu, thi thoảng lại thu
hút mấy cô gái tới trêu chọc bé, mãi tới khi
máy bay đáp xuống thủ đô con bé mới gục
trên người tôi ngủ mất.

Ra khỏi sân bay tôi đang định gọi xe
về khách sạn luôn, nhưng không ngờ lại
nhận được điện thoại của Thẩm Minh
Thành gọi tới.

Tôi không nghe, đóng điện thoại rồi
chuẩn bị thuê xe rời đi.

Chỗ đậu xe trước cửa sân bay xuất
hiện một chiếc Bentley màu đen dừng lại
ngay trước mặt tôi, cửa kính dần dần trượt
xuống.

Mới có mấy ngày không gặp nhưng
Thẩm Minh Thành hình như gầy đi rất
nhiều, ngủ quan ngày càng góc cạnh.

“Ở sân bay rất khó thuê xe, hơn nữa
tẹo nữa lại là giờ cao điểm, tắc đường ở thủ
đô thì rất lâu mới về được, lên xe đi!” Anh
mờ miệng như giải thích lý do anh xuất
hiện, đôi mắt sâu nhìn về phía tôi.

Tôi mím môi, nhìn thoáng qua xung
quanh thì bắt gặp một chiếc taxi cách đó
không xa, tôi không đề ý đến anh mà giảo
bước về phía đó.

Lên xe, tôi nói địa chỉ với bác tài, bác
tài rất nhiệt tình, thấy tôi đang bế Tuệ Minh
thì hỏi thăm: “Cô đến thủ đô để thăm
người thân đấy sao?”

Tôi lắc đầu, Tuệ Minh vẫn chưa ngủ
sâu, tôi thấp giọng trả lời bác ấy: “Cháu
đến đây có chút chuyện nên tới để giải

„ quyết”

 

Bác tài cười thân thiện: “Là công việc
làm ăn à?”

Tôi gật đầu: “Vâng ạ”

“Tôi cũng có đứa con gái lớn như cô,
tuổi trẻ bây giờ… thật không dễ dàng, con
cái còn bé như vậy đã phải đem nó chạy
đông chạy tây, thế chắc vất vả lắm nhỉ?
!Ài!” Bác tài thờ dài một hơi, rồi chú ý đến
gương chiếu hậu.

Bác nhíu mày nói: “Chiếc xe Bentley
đằng sau bị sao vậy, cứ đi theo chúng ta từ
sân bay tới giờ, cô có quen không?”

Tôi lắc đầu: “Không biết ạ!”

Cũng may không bị kẹt xe nên 40
phút sau tôi đã đến khách sạn, trả tiền,
xuống xe xong tôi lập tức cầm theo hành lý
đi vào khách sạn.

Thẩm Minh Thành cũng đi theo tôi
tiến vào khách sạn, lúc làm thủ tục nhận

phòng thì cô tiếp viên ở sảnh không khỏi
năm lần bảy lượt liếc nhìn người đàn ông
đang đút một tay vào túi phía sau tôi.

Làm thủ tục xong, cô lễ tân thấy tôi
vừa ôm Tuệ Mình vừa xách theo hành lý thì
hỏi: “Thưa cô, cô có gì bất tiện không? Nếu
cần tôi có thề đưa cô lên phòng?”

“Không cần, tôi sẽ lên cùng cô ấy” Tôi
chưa kịp mð miệng thì Thẩm Minh Thành
đã nói xen vào.

Cô lễ tân hơi kinh ngạc: “Tổng giám
đốc!”

Thầm Minh Thành gật đầu, tôi chưa
kịp nói gì thì anh ta đã nhanh lẹ xách lấy túi
hành lý của tôi lên, cũng cầm luôn cả phiếu
nhận phòng từ tay cô lễ tân, sau đó đi về
phía thang máy.

Tôi nhíu mày nhưng cũng không mở
miệng nói gì.

Lúc lên phòng, anh ta có vẻ nhận ra
tôi không muốn nói chuyện nên cũng
không lên tiếng, anh ta cứ im lặng kiểm tra
bốn phía trong phòng để đảm bảo tính an
toàn rồi gọi phục vụ đem đồ ăn lên mà
không nói với tôi câu nào.

Vất và nửa ngày tôi cũng cảm thấy
thật mệt mỏi, thấy anh ta vẫn chưa chịu đi
thì đành phải mờ miệng: “Tôi không sao,
anh cứ về đi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Thấy tôi chủ động mờ miệng, trong
mắt anh ta hiện lên tia sáng, cũng mờ
miệng đáp: “Anh đã gọi món rồi, lát nữa
người ta mang lên thì em ăn hết rồi ngủ,
anh đảm bảo sẽ không làm phiền em nữa”

Tôi…

Thôi, tôi cũng không muốn nói thêm
gì nữa, xoay người vào phòng tắm rửa qua
mặt mũi rồi lấy mấy bình sữa cùng tã của
Tuệ Minh ra.

Một lúc sau, mấy món anh ta gọi được
mang lên, tôi ăn uống vẫn tương đối thanh
đạm nên mấy món mà anh ta gọi đều là đồ
ăn thanh đạm, món ăn dọn lên xong thì tôi
ngước mắt lên nhìn anh ta mà nói: “Đồ ăn
mang lên rồi, anh về đi!“

Anh ta mờ miệng như còn muốn nói gì
nữa, thấy Tuệ Minh tỉnh lại thì vui vẻ nói:
“Tuệ Minh tỉnh rồi, con bé không thể ăn
cơm cùng em được, để anh trông chừng
bé cho, đợi em ăn xong thì anh sẽ đi!”

Tôi cũng không đôi co nhiều lời, mà
thực ra, đi đường cả ngày nay tôi cũng rất
đói, ăn mấy món xong thì gọi phục vụ dọn
đi.

Gương mặt Tuệ Lâm như chỉ chực chờ
khóc, chắc hẳn không quen với hoàn cảnh
mới nên mới như vậy. Tôi thay tã cho con
bé, mà nước bên trong khách sạn cô
không dùng, nghĩ nghĩ một chút cô quay

sang nói với Thẩm Minh Thành và nói: “Tôi
cần một chút nước khoáng âm ấm chút.”

Chương 310: Quãng thời gian yên bình tại Hoàng An 3)

Anh gật đầu, đại khái cũng biết được
tôi muốn làm gì, sau đó liền ra khỏi khách
sạn.

May mà sau khi anh đi, tôi đã cho Tuệ
Minh uống sữa, cô bé cũng trở nên ngoan
ngoãn hơn.

Khi Thẩm Minh Thành bước vào, anh
đã bảo người khác chuyền một máy nước
nóng lạnh và một thùng nước vào, anh còn
mang thêm một cái chậu nhỏ mới vào

“Lát nữa nếu em định tắm cho Tuệ
Minh thì hãy dùng nước khoáng nhé, da
của cô bé còn non…“ Nói xong, anh ấy nhìn
tôi với vẻ mặt ngập tràn sự ân cần.

Tôi gật đầu, sau đó rót nước lau mặt
cho Tuệ Minh, đứa bé này đã ngủ đủ giấc,
ăn cũng đã no, tinh thần cũng rất tốt.

Tôi đã bận rộn cả một ngày, nên có
chút mệt mỏi, sau khi Thẩm Minh Thành
bế Tuệ Minh, tôi cũng không biết mình đã
tựa vào sô pha ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Khi tôi tỉnh lại thì trời đã tối, thấy Tuệ
Minh không có ở bên cạnh, tôi hoảng hốt
ngồi dậy từ trên sô pha.

Tấm chăn đắp trên người tôi rơi xuống
dưới đất, tôi vô thức quan sát căn phòng
một lượt, nhưng không thấy Tuệ Minh đâu.

Tôi cũng xem như là khá bình tĩnh, tôi
rút điện thoại ra gọi cho Thẩm Minh
Thành.

Tôi còn chưa kịp bấm gọi, thì cánh cửa
đã được mở ra.

Thẩm Minh Thành đầy xe đầy trẻ em
bước vào, Tuệ Minh đã ngủ say ở trong xe
đầy.

Nhìn thấy tôi sợ hãi đến mức đồ mồ
hôi lạnh, Thẩm Minh Thành sửng sốt một
lát, rồi mð miệng nói: “Anh thấy em tới thủ
đô cũng không mang theo đồ đạc gì nên
đã sai người đi mua chút quần áo và đồ
sinh hoạt hàng ngày cho em. Thủ đô lạnh
hơn thành phố Giang Ninh, em phải
thường xuyên giặt giũ thay đồ, như vậy
cũng thuận tiện hơn!”

Tôi gật đầu rồi quay sang nhìn Tuệ
Minh, thờ phào nhẹ nhõm, tôi quay lại sô
pha ngồi rồi nhìn anh nói: “Cảm ơn anh, giờ
không còn sớm nữa, anh hãy về đi.”

Anh nhìn tôi, ngập ngừng một lát rồi
nói: “Thẩm Xuân Hinh, anh biết trong lòng
em oán trách anh, em muốn đánh anh hay
mắng anh cũng được, nhưng anh là anh
trai em, em không thể đầy anh ra xa như

vậy được, cả em và Tuệ Minh đều cần có
người chăm sóc.”

Tôi mím môi, ánh mắt hơi trầm xuống
và nói: “Không cần đâu, em có thể chăm
sóc tốt cho cô bé, anh mau về đi!”

Anh nhíu mày lại, có chút bất lực: “Sao
em lại cố chấp như vậy chứ, sự tình đã
thành ra như vậy rồi, chúng ta có vùng vẫy
cũng vô ích, em đầy tất cả bọn anh ra như
vậy, em có từng suy nghĩ đến cuộc sống
sau này của Tuệ Minh chưa?”

Tôi ngước mắt lên nhìn anh, lạnh nhạt
nói: “Đúng, sự tình đã đến nước này rồi,
em chỉ muốn yên lặng ở một mình, điều
này có gì mà không được chứ?”

Anh ngây ra một lát, trong phút chốc
không nói gì, rất lâu sau, anh than nhẹ một
tiếng, bất lực nói: “Được, anh cho em thời
gian đề bình tĩnh.”

Tôi tới thủ đô, thứ nhất là vì dự án AI –

trí tuệ nhân tạo của tập đoàn Cố Nghĩa, bời
vì từ trước tới nay tôi vẫn luôn đi theo dự
án này, bây giờ đột nhiên tôi bỏ đi, cũng
không biết phải ăn nói thế nào, cũng
không giải thích được.

Hai là tạm biệt Thầm Quang, ông đã
tới Hoàng An sống mấy năm, tôi cũng
không thể nào đưa Tuệ Minh chạy đi chạy
lại khắp nơi được.

4 năm saul

Thời gian trôi qua nhanh như chớp
mắt, tôi dẫn Tuệ Minh đi mua một căn nhà
ở trong ngõ ở Hoàng An.

Nói thì nói là nhà cũ, nhưng thực ra
cũng không hẳn là như vậy, dù sao nó
cũng từng được tu sửa lại, nhìn cũng
không khác cũ là mấy.

Căn nhà không lớn, hai tầng và có bốn
phòng, có điều sân khá là rộng, giữa các

với nhau được ngăn bằng một bức

tường vây.

Môi trường và khí hậu của Hoàng An
rất tốt, tới nơi đây sinh sống, ngoại trừ
những người bản địa ra thì còn có cả
những người ở nơi khác tới đây dưỡng lão,
họ thích sống một cuộc sống điền viên
nông thôn.

Sân rộng nên không gian hoạt động
của lũ trẻ cũng lớn, nhìn thấy Tuệ Minh
bước từng bước chập chững cho đến khi
chạy như bay, cô bé lớn lên từng chút một.

Thời gian càng dài, thì có càng nhiều
thứ để buông bỏ.

Khi mới tới Hoàng An, Tuệ Minh chưa
thích ứng được với nơi đây, cô bé luôn bật
khóc vào nửa đêm, tôi có dỗ thế nào cũng
không dỗ được, có rất nhiều lần, cô bé
khóc lần nào thì tôi cũng khóc theo cô bé
lần đó.

Sau một trận ốm nặng, Tuệ Minh 1 tuổi

đã bắt đâu hiều chuyện, cô bé biết được
niềm vui và nỗi buồn của tôi nên đã trở nên
ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Hoàng An ở vùng sâu vùng xa nên
đến khi Tuệ Minh 3 tuổi thì tôi mới bắt đầu
tìm việc.

Ngày đầu tiên đưa cô bé tới nhà trẻ,
cô bé cầm lấy tay tôi nói: “Mẹ, buổi tối mẹ
nhất định phải đến đón con đấy, con chờ
mẹ.”

Trong khoảng thời gian 3 năm, Tuệ
Minh đã chữa lành vết thương cho tôi, cô
bé đã giúp tôi buông bỏ được nỗi nhớ về
đứa trẻ ban đầu, thậm chí là buông bỏ suy
nghĩ về tất cả những người ð thủ đô và
Giang Ninh.

Dưỡng như cuộc đời của tôi không có
liên quan một chút nào tới họ.

Tôi ôm lấy cô bé rồi hôn lên má cô bé:
“Mẹ nhất định sẽ đến đúng giờ”

Tôi và đứa bé này, sớm đã hòa làm
một, không thể chia cách.

Hoàng An không có công ty niêm yết,
cũng không có công ty khoa học kĩ thuật
tiên tiến nào, tôi là một bà mẹ đơn thân,
công việc đầu tiên mà tôi tìm được là nhân
viên rửa bát của một nhà hàng nhỏ.

Trong một góc bếp ở phía sau của nhà
hàng, tôi đang lau bát lau đũa, xung quanh
có những âm thanh ồn ào, một mình tôi
lặng im hường thụ cảm giác mềm mại do
cái miếng rửa bát mang lại.

Khói lửa cuộc đời, mặc dù không phồn
hoa và thịnh vượng như ở thủ đô, nhưng
mọi thứ đều rất an nhàn, yên ồn.

5 giờ chiều, tôi đến đón Tuệ Minh
đúng giờ, tôi đưa cô bé tới nhà hàng, và ra
phía sau lau bát cùng với tôi.

Cô bé luôn hỏi tôi rằng: “Mẹ ơi, con có
bố không?”

Tôi hỏi cô bé: “Con muốn có bố sao?”

Cô bé còn hiểu chuyện hơn so với
tường tượng của tôi, cô bé hỏi ngược lại
tôi: “Vậy mẹ có muốn không?”

Tôi nở nụ cười nhàn nhạt, lúc ở đường
Hoa Mỹ, tôi đã đưa cho cô bé một chiếc
bánh bao hấp trên đường về nhà.

Sau đó trờ về trong sân, chúng tôi
cùng nhau ngồi trên ghế đá ăn, mùi vị đặc
biệt thơm ngon.

Đêm khuya thanh vắng, thỉnh thoảng
tôi cũng sẽ mơ thấy Vũ Linh, dáng vẻ của
cô ấy vẫn giống hệt như khi còn nhỏ, vẫn
mang mấy quả xoài xanh tới tìm tôi vào
mùa xoài xanh chín.

Cô ấy và tôi thường ngồi trong sân cắt
xoài xanh thành từng miếng, sau đó trộn

với bột ớt đề ăn, cả hai luôn thích ngồi ăn
như vậy cả một buồi chiều.

Sau khi Tuệ Minh quen dần với Hoàng
An, tôi cũng bắt đầu ngủ ngon hơn, ngủ
liền một mạch tới khi trời sáng.

Nửa năm trước, một khách sạn nghỉ
dưỡng được xây dựng bên hồ Hoàng An,
tôi đã nghỉ công việc ở quán cơm, tới
khách sạn làm nhân viên dọn dẹp vệ sinh.

Công việc cũng không vất vả, chủ yếu
là cách nơi mà Tuệ Minh đi học rất gần, tôi
cũng tiện đón cô bé.

Chập tối, tôi dọn dẹp vệ sinh trong
khách sạn xong liền thay đồ, chuẩn bị đi
đón Tuệ Minh.

Chương Nam dựa vào khung cửa, nhìn
tôi nói: “Đi đón Tuệ Minh sao?”

Tôi gật đầu, rồi quay đầu lại nhìn anh,
một người đàn ông chưa tới 40 tuổi, dáng

người cao khuôn mặt tuấn tú: “Cần em đón
Mặc Bạch giúp anh không?”

Anh nở nụ cười nhàn nhạt, rồi lắc đầu,
nhướn mày nói: “Ý của anh là anh với em
cùng đường, đi chung đi.”

Chương Nam là giám đốc của khách
sạn, ban đầu khi tôi mới tới khách sạn, anh
ấy đã phỏng vấn tôi, anh ấy xem xong CV
của tôi liền có chút khó hiểu, nên đã hỏi
tôi: “Cô tốt nghiệp trường đại học danh
tiếng, tại sao lại ứng tuyển vị trí nhân viên
quét dọn chứ?”

Tôi nð nụ cười: “Nghề nghiệp không
phân biệt cao thấp, huống hồ lương của
nhân viên dọn vệ sinh cũng không thấp.”

Anh nhướn nhướn lông mày rồi mỉm
cười, quả thực những vị trí khác trong
khách sạn đều có thời gian thử việc cộng
với thời gian thăng chức.

Khi mới bắt đầu làm việc thì lương khá

thâp, nhưng nhân viên quét dọn vệ sinh thì
không giống như vậy, tiền lương rất cố
định, và lại lương cũng không thấp.

Đại khái là có duyên, đều làm việc ở
cùng một nơi, sau đó phát hiện ra đối
phương cũng là bố, mẹ đơn thân, thế là đã
lại gần nhau hơn.

Anh là giám đốc, khó tránh có những
lúc bận đến nỗi không có thời gian đi đón
con, cho nên thỉnh thoảng anh ấy sẽ nhờ
tôi giúp đỡ, khi nào đón Tuệ Minh thì tiện
thể đón luôn cả Mặc Bạch.

Tôi cùng Chương Nam đi ra khỏi
khách sạn, anh ấy đi lấy xe, quãng đường
cũng không quá xa, lái xe cũng chỉ hết hơn
10 phút.

Bên ngoài cổng nhà trẻ có khá đông
phụ huynh đến đón con, họ đều đang đợi
ở ngoài cổng, có không ít nhà đều là người

cổ tới đón.

Cho nên khu vực nghỉ ngơi ở bên
ngoài trường học toàn là những người lớn
tuổi ngồi.