Tổng tài phu nhân có thai rồi phó thắng nam phần 29( Chương 291-300 )

tổng tài phu nhân có thai rồi

Tổng tài phu nhân có thai rồi phó thắng nam phần 30( Chương 301-310 )

 

Chương 291: Người đàn ông thần bí (3)

Lâm Uyên nhìn tôi, do dự một hồi rồi
nói: “Cô nghỉ ngơi cho tốt, không cần lo
lắng, cành sát sẽ điều tra rõ ràng”

Tôi không nói gì, nhìn bọn họ rời đi, tôi
cũng không còn buồn ngủ nữa, cả người
có chút mệt mỏi ngồi trong phòng khách.

“Bà chủ, ông chủ gọi điện về, hỏi xem
buổi tối cô muốn ăn gì, ông chủ mang về
cho cô!” Thím Nguyệt đi tới bên cạnh tôi,
nói.

Tôi chau mày lắc đầu: “Không cần
đâu, một lúc nữa tôi phải ra ngoài một
chuyến.”

Thím Nguyệt còn định nói gì đó,
thấy sắc mặt tôi không được tốt

nên không nói nữa.

Ngồi trong phòng khách một lúc, tôi
gọi thằng cho Thầm Minh Thành, kêu anh
ấy đi cùng tôi đến cục cảnh sát một
chuyến.

Thầm Minh Thành lái xe đến, đợi tôi
bên ngoài biệt thự. Nhìn thấy anh ấy lái
một chiếc Mercedes vô cùng khiêm tốn,
tôi lên xe liền không nhịn được nói: “Đột
nhiên khiêm tốn vậy?”

Anh ấy khởi động xe, nói: “Quá phô
trương sẽ khiến chú ba gặp rắc rối.”

Tôi nhún vai, cũng không nói gì nhiều,
liếc nhìn anh ấy một cái rồi nói: “Anh có thể
điều tra được ngày nghỉ lễ của Phó Thắng
Nam và Trịnh Tuấn Anh không?”

Anh ấy chau mày: “Nghỉ lễ? Bọn họ
không phải anh em sao? Ngày lễ gì mà cần
điều tra?”

“Anh điều tra một chút, cụ thể là gì em
cũng không rõ.” Tôi không tìm được lý do
gì hợp lý để khiến Mạc Hạnh Nguyên và
Phó Bảo Hân ra tay tàn độc với tôi như vậy.

Lần này, những người đó nhìn thấy
Phó Thắng Nam tới, Phó Bảo Hân và Mạc
Hạnh Nguyên có thể chỉ là bị kéo vào thế
tội thôi.

Anh ấy nhướng mày gật đầu: “Được,
để anh đi điều tra!”

Cục cảnh sát!

Hàn Nhược Vi đợi ở cổng, nhìn thấy tôi
và Thầm Minh Thành, cô ấy hơi sững sờ,
bước lên kéo tôi nói: “Tổng giám đốc
Thầm!”

Nhìn bộ dạng cô ấy có chút lo lắng,
chắc là vì một lúc nữa cô ấy phải nói
chuyện với Lâm Đình.

Tôi vỗ vào tay cô ấy, an ủi nói: “Không

sao, cô cứ nói bình thường là được, coi như
là tạm biệt.”

Cảnh sát dẫn cô ấy vào phòng thăm
hỏi, Thẩm Minh Thành nhìn tôi nói: “Em gọi
anh đến là để làm lái xe sao?”

“Không được à?”

Anh ấy mím môi cạn lời: “Được chứ!”

Dừng một chút, anh ấy nói tiếp: “Em
sẽ không tìm được gì từ chỗ Lâm Đình đâu,
đừng lãng phí sức, nên tìm từ chỗ Phó Bảo
Hân ấy.”

Tôi cau mày, hơi đau đầu: “Phải thử
mới biết được.”

“Đã có kết quả giám định chưa?” Tôi
nói, giọng có chút bực bội.

Anh ấy hơi sững sờ, miệng nói: “Có rồi,
có điều dựa theo quy trình, bên giám định
sẽ để Phó Thắng Nam đến lấy kết quả.”

Tôi nhìn anh ấy, chau mày: “Em là
đương sự, không thể tự lấy sao?”

Anh ấy cắn môi, khẽ nhắm mắt: “Em
muốn tự điều tra à?”

Tôi lạnh nhạt nói: “Tìm hiểu một chút,
không đến nỗi đến người muốn hại mình
cũng không biết!”

Anh ấy nhìn tôi, rất lâu mới thờ dài nói:
“Em ở đây đợi anh, anh đi hỏi một chút.”

Anh ấy đi chưa bao lâu, Hàn Nhược Vị
đã ra rồi, nhìn tôi, vừa định mờ miệng nói
chuyện liền bị tôi ngăn lại.

“Hôm nay cũng hơi muộn rồi, hôm
khác có thời gian thì cùng ăn bữa cơm.”

Cô ta hơi sững sờ, chú ý đến Thẩm
Minh Thành đang quay lại, nhìn tôi gật đầu
nói: “Ừm, được, việc ngày hôm nay cảm ơn
cô”

Nói xong lại quay đầu nhìn Thầm Minh
Thành nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Thầm!”

Thẩm Minh Thành nhún vai: “Cảm ơn
tôi làm gì? Một câu thôi, không còn sớm
nữa, cùng ăn bữa cơm đi!”

“Thôi, tôi còn phải về quê, hai người đi
ăn đi, tôi đi trước đây.” Hàn Nhược Vi nói
xong liền rời đi.

Thẩm Minh Thành nhìn tôi, cắn môi:
“Người em dùng thật sự có tính cách giống
hệt em, muốn ăn gì?”

“Gì cũng được!” Trả lời anh ấy một
câu, tôi liền lên xe, nhìn anh ấy nói: “Có kết
quả chưa?”

Anh ấy gật đầu: “Không phải Lý Hàm,
trước mắt vẫn đang điều tra!”

“Em biết không phải Lý Hàm, em
muốn biết người đàn ông trong khách sạn
là ai, toàn bộ sự việc có thể do anh ta nghĩ
ra, Mạc Hạnh Nguyên và Phó Bảo Hân đều
bị giáng họa”

Trong điện thoại có tin nhắn, là Hàn
Nhược Vi gửi đến.

Tôi nhìn một cái rồi tắt máy.

Thẩm Minh Thành lái xe, hướng về
phía trung tâm thành phố, trời đã hơi tối
rồi: “Việc này anh và chú ba đều sẽ đi điều
tra, em đừng giữ mãi chuyện này trong
lòng, chăm sóc bản thân cho tốt, John nói
rằng bệnh trầm cảm của em nghiêm trọng
hơn trước rồi đó, nếu như em thật sự
không thể ở lại Sơn Thuỷ Cư thì hãy về với
anh và chú ba, dù sao anh cũng không ưng
cái tên khốn Phó Thắng Nam đó, em cứ
làm cô chủ ð nhà họ Thẩm, anh nuôi em cả
đời.”

Tôi bị anh ấy chọc cười: “Em mới 26
tuổi, không đến mức ăn rồi chờ chết chứ?”

“Tất nhiên, sản nghiệp nhà họ Thẩm
cộng thêm sản nghiệp của anh, một ngày
tiêu tốn vài trăm triệu cũng không có

vấn đề gì, em cứ tiêu xài thoải mái”

Tôi cười: “Có lẽ Tuệ Minh là đứa trẻ
hạnh phúc nhất trên đời, vừa ra đời ông
ngoại và bác đã chuẩn bị hết mọi thứ cho
con bé rồi.”

Anh ấy nhún vai: “Đó là điều đương
nhiên, cũng không nhìn xem là cháu ngoại
của ai“ Một lúc sau, anh ấy nhìn tôi,
nghiêm túc nói: “Em không nghĩ đến
chuyện có một đứa con của riêng mình
sao?”

Tôi sững lại một chút, lúc này hai bàn
tay nắm chặt, không biết nên nói gì.

Tôi hít sâu một hơi rồi mới nói: “Để sau
này xeml”

Lòng tôi có chút đau đớn, cả đời đau
một lần là đủ rồi, khi đứa bé không còn, tôi
cũng không nghĩ đến chuyện có con nữa.
Sơ hãi một lần là đủ để khiến tôi một đời
khó có thể quên đi được.

“Cũng tốt, có Tuệ Minh bên cạnh, con
cái sau này muốn hay không cũng không
sao.”

Tôi gật đầu, lòng nhói đau, gần đây
hình như càng ngày tôi càng dễ cáu kỉnh.

Có những lúc dường như cũng không
biết nên làm thế nào đề khống chế cảm
xúc của bản thân nữa.

Xe đậu trước cửa một nhà hàng trong
trung tâm thành phố, có cậu trai chạy đến
giúp đỗ xe. Thẩm Minh Thành ném chìa
khoá xe cho cậu ta, kéo tôi đi thằng vào
nhà hàng.

Có lẽ vì ngoại hình anh ấy quá anh
tuấn, vừa vào nhà hàng liền có không ít
ánh mắt nhìn qua, thỉnh thoảng có tiếng xì
xào bàn tán.

Sắc mặt Thẩm Minh Thành u ám, kéo

tôi đi vào phòng riêng, gọi món xong liền
nhìn tôi nói: “Gần đây em cho Tuệ Minh bú,
người gầy đi nhiều, bồi bổ một chút đi”

Tôi cười, trong lòng không kiểm chế
nổi, vừa rồi khi đi vào tôi đã nghe thấy rồi.

Người ta nhìn không phải Thẩm Minh
Thành, mà là tôi, tôi gần như quên mất,
Phó Thắng Nam là doanh nhân trẻ có tiếng
ð thành phố Giang Ninh, tin tức vợ anh ở
trong khách sạn với người khác còn chưa
dập tắt.

Lúc này, tôi và Thẩm Minh Thành xuất
hiện ở đây càng dễ dàng khiến cho người
khác khó hiều.

Bởi vì tin về tôi vẫn còn đang xuất hiện
trên trang đầu.

“Nghĩ gì thế?“ Thẩm Minh Thành gõ
gõ vào đầu tôi, có chút bất lực nói: “Đừng
lúc nào cũng phân tâm, lát nữa là đồ ăn lên

Tôi gật đầu.

Nhìn thấy sắc mặt tôi không tốt, anh
ấy cau mày: “Thẩm Xuân Hinh, nếu một
người quá để ý cách nghĩ và lời nói của
người khác, thì người đó không có cách
nào đi xa được, em nhìn những ngôi sao
đó đi, có ai là không bị kẻ khác bôi nhọ,
những lời khó nghe gì bọn họ cũng đều
nghe qua rồi, huống hồ là việc này, chúng
ta đều biết chuyện gì đang xảy ra, nghe lời
anh, đừng đề trong lòng, được không?”

“Ừm, em không sao, chỉ là muốn ăn
tôm hùm, nhà hàng này có tôm hùm
không?” Tôi nói, tiện tay cầm lấy thực đơn.

Chương 292: Người đàn ông thần bí (4)

Thầm Minh Thành…

Anh ấy đỡ trán, có chút không nhịn
được, nhìn tôi một lúc lâu mới nói: “Được,
anh ra ngoài tìm tôm hùm cho em, sau này
gọi em là bà cô luôn.”

Anh ấy đứng dậy rời đi, tôi ngồi trong
phòng bao, đầu kêu ong ong, làm sao có
thể không đề ý được chứ, tôi là người chứ
đâu phải con rối.

Có một số việc, cho dù bên ngoài tôi
có biểu hiện như không có việc gì nhưng
sâu trong lòng, tôi lại đau đớn tồn thương
vô cùng.

“Xùy, đời tư của cô Thầm cùng phong
thật đấy!” Kiều Cảnh Thần xuất hiện

ngoài dự đoán.

Anh ta ăn mặc chỉn chu, tóc chải
chuốt gọn gàng, tỉnh thần trông rất tốt
nhưng không giống đến đề nói chuyện
tâm sự lắm.

Tôi mím môi nhìn anh ta một cái, sắc
mặt nhàn nhạt: “Cuộc sống của giám đốc
Kiều cũng phong phú thật.”

Lễ mừng năm mới đi nói chuyện tâm
sự, khả năng đó không cao.

Quả nhiên, phía sau anh ta liền xuất
hiện một người khác, là Mạc Hạnh Nguyên.

Tất cả đều nằm ngoài dự liệu, Mạc
Hạnh Nguyên nhìn thấy tôi thì sắc mặt tái
đi vài phần, cô ta kéo kéo góc áo Kiều
Cảnh Thần nói: “Cảnh Thần, thức ăn được
rồi, chúng ta đi thôi.”

Kiều Cảnh Thần thuận tay nắm lấy tay
cô ta, giọng nói nhẹ nhàng: “Đợi một
chút!”

Sau đó nhìn tôi nói: “Tâm lý của cô
Thẩm vững vàng thật đấy, trải qua chuyện
lớn như vậy còn có thể bình tĩnh cùng
người đàn ông khác ra ngoài ăn cơm nói
chuyện phiếm như thế, xem ra anh ba lại
quan tâm lo lắng vô ích rồi.”

Tôi nhíu mày, trong lòng bắt đầu thấy
khó chịu: “Tổng giám đốc Kiều nói chuyện
không dùng não à?”

Anh ta cười nhạt: “Cô còn biết đau
lòng à? Anh ba vì cô mà nhường nhịn chịu
đựng thế nào chứ? Cô không vui cáu kỉnh,
anh ấy uống rượu một mình dằn vặt bản
thân. Vì lo lắng cô mới sinh non thân thể
không tốt, một người kiêu ngạo như anh ấy
đi thắt ống dẫn tinh. Giờ thì hay rồi, cô
không chỉ quang minh chính đại tặng cho
anh ấy cặp sừng mà chỉ mới được vài ngày
đã ra ngoài ăn cơm với người đàn ông

khác. Cô có biết nếu loại chuyện này đồn
ra ngoài thì anh ba sẽ bị bao nhiêu người
cười nhạo không hả?”

Sắc mặt anh ta lạnh lùng, tâm trạng vô
cùng lạnh lẽo: “Thầm Xuân Hinh, trước giờ
cô luôn là kiều người hành động mà không
màng đến cảm nhận của người khác sao?
Anh ấy là chồng cô, cô xem anh ấy là gì
hà? Là một người xa lạ mà cô có cũng
được không cũng được sao?”

Tôi ngần ngơ, rất lâu mới khôi phục lại
phản ứng, nhìn anh ta: “Anh nói gì cơ?”

Anh ta cười nhạt, trong mắt đầy sự
khinh thường: “Cô có biết việc thắt ống
dẫn tỉnh với đàn ông có ý nghĩa như thế
nào không? Anh ấy vì cô và con của bạn
cô mà không cần có con của mình nữa,
đúng là buồn cười!”

Nhất thời, đại não tôi gần như trống
rỗng. Tôi nhìn anh ta, giọng nói có chút oán

trách: “Vì sao?”

Ánh mắt của anh ta lạnh lùng, lộ ra sự
châm chọc: “Vì sao? Anh ấy sợ cô đau
khổ, sợ cô chịu khổ, sợ cô lại phải trải qua
một lần sinh con đầy sợ hãi nữa, sợ cô lo
lắng anh ấy không xem Tuệ Minh là con
của mình. Anh ấy suy tính tất cả vì cô, cái
gì cũng đều suy nghĩ vì cô, là cô đấy!”

Tôi mím môi, không biết nên nói cái gì,
trong lòng cảm thấy khó chịu.

Mạc Hạnh Nguyên nghe anh ta nói
liền cười lạnh, giọng nói bi thương: “Nực
cười, đúng là nực cười!”

Lúc này, Kiều Cảnh Thần mới quay
đầu lại, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của
cô ta, anh ta mở miệng: “Hạnh Nguyên.”

Mạc Hạnh Nguyên ngầng đầu nhìn
anh ta, nước mắt chảy xuống, cười thê
thảm: “Anh biết không? Từ lúc em gặp
yên đó, em luôn cảm thấy anh ấy coi

chừng em, thật nực cười!”

Kiều Cảnh Thần đỡ cô ta, cố gắng
không để tôi nhìn thấy dáng vẻ chật vật
của Mạc Hạnh Nguyên. Anh ta nhìn tôi một
cách đầy ần ý sâu xa, xoay người đưa Mạc
Hạnh Nguyên rời đi.

Lúc Thầm Minh Thành trờ lại đặt tôm
hùm lên bàn, anh nhìn tôi: “Bọn họ lại tìm
em làm phiền à?”

Tôi lắc đầu, nhìn nhân viên phục vụ
đang dọn thức ăn lên, tôi mỡ miệng nói:
“Có thể gói lại mang đi được không?”

Thẩm Minh Thành mím môi: “Sao
vậy?”

“Em… Tôi đột nhiên nghĩ tới câu nói
kia của Kiểu Cảnh Thần: “Có phải cô
chẳng bao giờ suy nghĩ đến cảm nhận của
người khác không?”

Lời đã sắp nói ra đến nửa chừng đành

nhịn xuống, nhìn về phía Thầm Minh Thành
nói: “Em nghĩ là chú ba chưa ăn, định gói
lại một chút mang về cho chú ấy.”

Anh ấy ngồi vào chỗ, mỡ miệng nói:
“Không cần, người làm trong nhà biết làm.”
Nói rồi anh ấy giơ tay ra hiệu cho nhân viên
đi ra ngoài.

Sau đó nhìn tôi nói: “Anh mua tôm
hùm rồi đây, em xem hương vị này có đúng
loại em thích không.”

Tôi gật đầu, mờ hộp ra, rất thơm,
nhưng vì trong lòng có chuyện nên không
cách nào có thể ăn được.

Trông thấy tôi chỉ ăn vài miếng rồi thôi,
Thẩm Minh Thành mờ miệng: “Không thích
sao?”

“Không phải, chỉ là đột nhiên không
muốn ăn lắm” Tôi mờ miệng nói, điện thoại
báo có tin nhắn đến, là của Phó Thắng
Nam.

“Ö đâu?”

Tôi: “Bên ngoài.”

Phó Thắng Nam: “Khi nào về?”

Tôi: “Một lúc nữa về.”

Phó Thắng Nam: “Anh chờ em”

Tôi: “Ừ”

Gửi xong tin nhắn, tôi ngước mắt, phát
hiện Thẩm Minh Thành nhìn tôi không
nhúc nhích: “Phải đi rồi à?”

Tôi gật đầu: “Thời gian cũng không
còn sớm nữa, em phải về rồi.”

Anh ấy mím môi: “Ù”

Tôm hùm cơ bản chưa ăn được bao
nhiêu, tôi đóng gói lại mang về.

Trên đường thấy tôi vẫn không nói lời
nào, Thẩm Minh Thành há miệng nhưng
cuối cùng vẫn không nói gì.

Rốt cục cũng tới chung cư Sơn Thủy,
anh ấy nhìn tôi nói: “Em nói qua năm sẽ
đồng ý trờ về Hoàng An, đã chắc chắn
chưa?”

Tôi sửng sốt một chút: “Chắc chắn.”

Anh ấy gật đầu, xe dừng lại, nhìn tôi
nói: “Em về đi.”

Vào cửa, đèn trong biệt thự vẫn còn
sáng, Phó Thắng Nam ngồi trên ghế salon
đọc sách, nghe tiếng động, anh xoay đầu
nhìn thoáng qua.

Sau đó đặt sách xuống, ánh mắt rơi
lên người tôi.

Nhìn anh ấy, tôi ngần ra một lúc, sau
đó đi tới ngồi bên cạnh anh, chủ động dựa
đầu vào ngực anh.

Cảm nhận thấy tâm trạng tôi không
được tốt lắm, anh ôm tôi, giọng nhẹ nhàng:
“Sao vậy? Gặp chuyện gì sao?”

Tôi ngước mắt nhìn anh, con ngươi hơi
thu lại. Đột nhiên cúi đầu tự tay cời thắt
lưng của anh.

Anh chợt ngăn tôi lại, trong giọng nói
ẩn theo ý cười: “Dè dặt một chút, đây là
phòng khách, vội đến mức này sao?”

Tôi mím môi, không nói gì, lôi kéo anh
lên lầu.

Anh bế tôi lên, lập tức lên lầu.

Nhận thấy tôi hơi lạ, anh nhíu mày:
“Em gặp chuyện gì vậy?”

Tay bị anh đè lại, tôi mím môi không
biết nên nói cái gì, một lúc lâu sau mới
ngước mắt nhìn anh: “Anh làm lúc nào?”

Anh cụp mắt: “Cái gì?”

“Thắt ống dẫn tinh.”

Sắc mặt anh trầm xuống, trong giọng
nói lộ ra mấy phần nghiêm túc: “Ai nói lung
tung gì với em vậy?”

Mắt tôi đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào:
“Có đau không?”

Nhìn tôi, anh có chút buồn cười, thuận
tiện kéo tôi vào trong ngực, không nhịn
được nói: “Chỉ là một tiểu phẫu nhỏ thôi,
không có cảm giác gì cả.”

Tôi vòng tay quanh hông của anh, có
chút khó chịu nói: “Xin lỗi.”

“Loại giải phẫu này đối với anh không
có tồn thương gì, huống chỉ bây giờ chúng
ta đã có Tuệ Minh rồi, chuyện con cái đừng
suy nghĩ nữa, không có gì phải xin lỗi cả.”

Anh vuốt xuôi theo mái tóc dài của tôi,
kéo tay tôi ngửi một cái, hỏi: “Ö bên ngoài
ăn cái gì rồi?”

Chương 293: Người đàn ông thần bí (B)

Tôi mím môi: “Tôm hùm baby là Thầm
Minh Thành mua đấy, còn có mấy món nữa
em cũng mang về, anh có muốn ăn
không?”

Anh nhìn tôi, nhưng câu trả lời thì lại
không hề đúng chủ đề: “Bây giờ anh muốn
ăn em hơn.”

Tôi sửng sốt, nhìn anh đến đờ cả
người, tôi như vô thức đứng dậy đi vào
phòng tắm. Nước vẫn chưa nóng nhưng tôi
cứ đứng dưới vòi hoa sen đề làn nước lạnh
ấy chảy xuống người mình. Bên ngoài
phòng tắm, Phó Thắng Nam gõ cửa, giọng
điệu trầm ấm nhưng mang theo chút ra
lệnh: “Thầm Xuân Hinh, em đi ra đây!”

Đọc full tại truyen.one

Tôi mím môi, trong lòng vẫn cảm thấy
có gì đó không thoải mái, hít sâu một hơi,
tôi ngồi xổm trên mặt đất ôm lấy thân
mình. Nước mắt giống như một sợi trân
châu bị đứt, tôi không thể làm chủ được
bản thân mình.

Có thể sau chuyện lần trước, anh ấy
đã đổi khóa cửa phòng tắm, cho dù tôi có
khóa thì anh ấy vẫn có thể mờ được. Anh
bước vào, tắt vòi hoa sen, cúi xuống nhìn
tôi, ánh mắt như chuyền sang màu đỏ.

Tôi vùi đầu vào giữa hai chân mình và
cất tiếng nói trong tuyệt vọng: “Không
được nữa rồi, không được nữa rồi, không
thể được nữa rồi, em không thể mang thai
nữa rồi.”

Anh ngồi xổm bên tôi, đưa tay lên vuốt
mái tóc rối bù của tôi, khẽ thờ dài nói:
“Thẩm Xuân Hinh, con người ta không thể
cứ sống mãi trong quá khứ được, chúng ta

cũng không thể cả đời này ôm theo ước
nguyện của bản thân mà sống cuộc sống
theo như ý muốn của mình được. Nhưng
anh sẽ cố gắng hết sức, cố gắng đề sống
cuộc đời như ý muốn của mình, cho dù có
khổ đau thì cũng sẽ dần dần nguôi ngoai
thôi. Dù em trải qua những gì, trờ nên như
thế nào, người anh yêu vẫn luôn là em, chỉ
cần em vẫn là em, chúng ta sẽ cùng nhau
cố gắng bước về phía trước.”

Tôi ngước nhìn anh, định mờ miệng
nhưng tôi không nói được lời nào cả.

Một lúc lâu sau, anh kéo tôi dậy, dùng
khăn tắm lau khô nước trên người tôi, đưa
tôi ra khỏi phòng tắm, đặt tôi lên giường rồi
vỗ về an ủi tôi: “Em nhắm mắt ngủ đi!”

Anh đứng dậy đi vào phòng tắm, mãi
một lúc sau tôi mới nghe thấy trong phòng
tắm có tiếng nước chảy. Nằm trên giường,
tôi không thể nào nhắm mắt được. Trong

lòng vô cùng khó chịu, cứ như là những vết
thương bầm dập sau khi bị đâm phải vậy.
Tất cả đều là những vết thương cũ, từ từ
mờ miệng, sau đó cơn đau dày đặc bắt
đầu lan rộng. Vẫn còn sớm, Phó Thắng
Nam từ trong phòng tắm đỉi ra, lau khô
nước trên người, rồi bước đến bên giường
đọc sách.

Tôi không thề nào chợp mắt nổi, cũng
không muốn làm bất cứ điều gì.

Một lúc sau, anh đặt cuốn sách
xuống, nghiêng người nhìn sang tôi: “Em
đang nghĩ gì thế?”

Tôi mờ mắt nhìn anh rồi mím môi trả
lời: “Phó Thắng Nam, anh làm chuyện đó
từ bao giờ vậy?”

Anh nhướng mày: “Hà?”

“Em tìm hiểu rồi, người ta nói thắt như
vậy trong thời gian dài sẽ không tốt cho
khỏe. Anh là đàn ông, lại là con một

của nhà họ Phó. Nếu ông nội dưới suối
vàng biết chuyện này, ông sẽ trách em
đấy!”

Tôi biết anh ấy là vì tôi, nhưng điều
này phải trà giá quá lớn, cho dù suy nghĩ
của chúng tôi có thoáng hơn, nhưng
chúng tôi vẫn đang sống trên mảnh đất
này, thừa hường của cải và kiến thức của
tổ tiên đề lại, chúng tôi không đủ tư cách
để dựa vào ước muốn của bản thân, một
câu nói không muốn là không muốn được.

Nếu chúng tôi không thể tiếp tục
được lối sống văn hóa ấy, chúng ta sống ở
đây còn có ý nghĩa gì nữa?

Anh ấy đưa tay lên, giữ tôi dựa vào
anh. Nhiệt độ cơ thể của người đàn ông
này cao khác thường, truyền sang cơ thể
tôi, ấm áp vô cùng: “Thẩm Xuân Hinh,
chúng ta không vĩ đại như vậy, chúng ta
không cần phải nghĩ cho nhiều người như

thế đâu. Chuyện con cái cứ chờ em khỏe
lại đã, chúng ta sẽ bàn bạc xem có hay là
không, được chứ?”

Tôi mím chặt môi. Chuyện này khiến
tôi áy náy vô cùng, tôi vùi đầu vào lòng
anh, nhẹ nhàng nói: “Dường như em đang
khiến cuộc sống của mình trờ nên hỗn loạn
rồi.”

“Em có anh thì sẽ không có chuyện gì
hỗn loạn cả, em đừng suy nghĩ nhiều như
thế!” Anh vòng tay ôm tôi, giọng nói nhẹ
nhàng ôn hòa như thể mọi thứ đều luôn
tươi đẹp. Đêm hôm đó, anh chỉ ôm tôi,
không làm gì cà.

Ngày hôm sau.

Tôi mờ mắt ra, trời vẫn còn nhá nhem
tối, chắc là chỉ mới bốn năm giờ.

Phó Thắng Nam vẫn còn đang ngủ, tôi
muốn nhắm mắt ngủ tiếp nhưng lại không
ngủ được.Vì vậy tôi ngớ ngác nhìn lên trần

nhà, còn hai bên thái dương thì đau nhức
như bị kim đâm.

Tôi không thể ngồi dậy được vì Phó
Thắng Nam đang vòng tay qua eo tôi, anh
ấy vẫn đang chìm trong giấc ngủ.

“Sao thế?” Anh vẫn đang nhắm mắt,
trầm giọng hỏi tôi.

“À không, em muốn đi vệ sinh” Tôi
đáp lại, từ từ gỡ tay anh ra, bước xuống
giường rồi đi vào nhà vệ sinh. Rõ ràng
không có chuyện gì cả, tôi cứ thức đêm
như vậy cũng không phải chuyện tốt, tôi
lục lọi trong ngăn tủ đầu giường.

Trước đây đề có thể ngủ được, tôi đã
phải đi khám và uống rất nhiều thuốc ngủ.

“Em đang tìm gì vậy?” Phó Thắng
Nam mờ mắt, đôi mắt đen láy sáng ngời.

Tôi mím môi trả lời: “Em tìm… đồ, em
đánh thức anh à?”

Anh lắc đầu, đưa tay ra kéo tôi lên
giường “Anh ném thuốc đi rồi. Trịnh Tuấn
Anh nói rằng thuốc đấy tính phụ thuộc rất
cao, em không được uống thường xuyên
đâu”

Tôi “vâng” một tiếng, nhưng đầu tôi
đang rất đau, tôi day day trán: “Em chỉ
uống nốt lần này thôi.”

Nếu không uống tôi sẽ không chịu nồi
mất, mỗi lần trằn trọc không ngủ được,
hôm sau tôi sẽ không thể nào kiểm soát
được cảm xúc của mình.

Đôi mắt anh tối sầm lại, anh đưa tay ra
ôm chặt lấy tôi, đôi môi mỏng đặt lên mắt,
hôn thật nhẹ nhàng.

Bình thường thức đêm, tôi sẽ có sữa
cho con bú, nhưng từ hôm qua đến nay tôi
không cảm thấy gì nữa.

Phó Thắng Nam cũng nhận ra, giọng
nói khàn khàn: “Buổi tối thì nhận Tuệ Minh về “

Tôi mím môi, vô thức đưa tay muốn
đầy anh ra nhưng lại bị anh kéo lại.

Hành động này quá…

Anh nằm xuống, đôi mắt ấm áp:
“Muôn thử không?”

Em…

Trí nhớ của tôi về đêm đó hoàn toàn
trống rỗng, nhưng những chiếc bao cao su
rơi trên mặt đất thì hoàn toàn chính xác.

“Ưm!”

Thấy tôi lơ đễnh, Phó Thắng Nam cắn
nhẹ lên tay tôi: “Lúc này lại dám lơ đễnh?”

Tôi sửng sốt, lấy lại tỉnh thần, mặt
nóng bừng bừng.

“Em…”

Nghĩ rằng anh vừa trải qua một cuộc
phẫu thuật, không thề vận động mạnh, tôi

ngăn anh lại, mặt đỏ bừng: “Không được!”

Anh dừng lại, ánh mắt sâu thằm: “Đã
đến mức này rồi, em nghĩ anh kiểm chế
được sao?”

Tôi mím môi, sắc mặt có chút tái nhợt:
“Phó Thắng Nam, nhưng em thật sự không
muốn”

Anh hơi đờ đẫn rồi thả tôi ra, đứng
dậy, đi vào phòng tắm. Một loạt hành động
vô cùng trơn tru.

Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài, trời cũng
đã hừng sáng, tôi khẽ thờ dài, đứng dậy
bước xuống nhà.

Đầu tôi vẫn còn đau ê ẩm, nếu cứ tiếp
diễn như vậy, tôi thực sự sẽ phát điên mất.

Tôi xuống tầng, hôm nay thím Nguyệt
xin nghỉ, vào phòng bếp, tôi mờ tủ lạnh
nhưng bên trong gần như chẳng có gì cả.

Chương 294: Người đàn ông thần bí (6)

Nghĩ một hồi, tôi lấy ra một ít gạo
chuẩn bị nấu chút cháo.

Phó Thắng Nam tắm xong, đi ra thì
thấy tôi đang rửa rau, thân hình anh thon
dài đứng bên khung cửa sổ.

Đôi mắt anh đen láy nhìn tôi, khóe môi
còn nở nụ cười.

Tôi quay đầu lại, nhìn anh một cái:
“Hôm nay thím Nguyệt xin nghỉ không đến
làm, anh muốn ăn cái gì?”

“Cái gì cũng được!” Anh đi đến, ôm tôi
từ phía sau, gò má tuấn tú của anh áp vào
mặt tôi, giọng nói trầm thấp: “Lát nữa ra
ngoài đi dạo chút không?”

Tôi lắc đầu: “Lát nữa John sẽ đưa Tuệ

Minh về, chú ba với Thẩm Minh Thành
cũng sẽ đến.”

Anh gật đầu, nhìn thấy động tác cắt
rau của tôi quá vụng về, anh nắm tay tôi lại,
nói: “Không phải lát nữa em định vào bếp
nấu nướng đó chứ?”

Tôi gật đầu, nhìn anh: “Không được
sao?”

Anh bật cười: “Được, nhưng mà anh
đề nghị em nên nhắc nhờ họ ăn no rồi
hãng đến”

Tôi…

Anh đón lấy con dao trong tay của tôi:
“Đứng qua một bên đi, trong tủ lạnh có
sữa với nước ép, em một uống ít trước đi.”

Tôi bị ghét bỏ sao?

Tôi ôm trán, quay người đi lên lầu thay
đồ. Lúc xuống lầu thì Phó Thắng Nam đã
làm xong lâu rồi.

Cháo và vài món nhỏ, còn có một
phần trứng rán, mùi vị rất ngon.

Nhìn thấy tôi đã thay đồ, anh cười
nhẹ: “Qua đây ăn đi!”

Tôi đi đến chỗ ngồi, không vội ăn ngay
mà nhìn một lát, sau đó chống cằm nhìn
anh nói: “Ông nội lúc nhỏ cũng dạy anh
nấu cơm sao?”

Anh nhún vai: “Những gì mà đàn ông
nhà họ Phó nên biết thì đều biết, chú hai
và ông nội đều biết nấu ăn, tay nghề nấu
nướng rất tốt.”

Tôi gật đầu, nghĩ kỹ lại thì hình như
đúng là như vậy. Tình cảm giữa chú hai và
thím hai rất tốt, ngày thường cũng rất ân ái
với nhau. Bởi vì thím hai không sinh được
nên mấy năm nay họ lựa chọn cuộc sống
không con cái.

Bây giờ nghĩ lại, đàn ông nhà họ Phó,

người đều vô cùng nghiêm túc với tình

cảm.

“Đừng ngây ra đó nữa, mau ăn đi!”
Anh gắp trứng bỏ vào bát của tôi, nhìn tôi
nói: “Đợi đến lúc vào xuân, chúng ta dẫn
Tuệ Minh đến Hà Nội đi!”

Tôi ngây người một lát, nhận ra kỳ
nghỉ hình như sắp kết thúc rồi, gần như tất
cả công ty chuẩn bị làm việc lại rồi.

Còn hơi ngớ ngác một chút, tôi nhìn
anh nói: “Tuệ Minh vẫn còn nhỏ, em muốn
để nó ð thành phố Giang Ninh ð một thời
gian”

Anh chau mày: “Tại sao không đồng ý
đi Hà Nội?”

Tôi bĩu môi: “Không phải em không
đồng ý, là Tuệ Minh.”

“Không cần phải viện cớ!“ Anh nói,
sắc mặt nhợt nhạt: “Chuyện ở khách sạn,
anh sẽ điều tra rõ ràng. Sau này anh sẽ

không đề những chuyện như thế này xảy
ra nữa. Bây giờ không có chứng cứ gì về cô
của anh và Lâm Hạnh Nguyên, nhưng cô
của anh bị nghi là dính líu đến, bị cảnh sát
tạm giữ rồi. Thầm Xuân Hinh, con đường
sau này vẫn phải đi về phía trước, chạy
trốn không được gì cả.”

Tôi nhíu mày, trong lòng không phải là
không biết những đạo lý này.

Tôi khẽ thờ dài: “Em biết, em…”

“Thế thì nghe theo sắp xếp của anh!”

“Em muốn đưa Tuệ Minh đến Hoàng
An!” Tôi nói, ánh mắt nhìn anh.

“Với ai?” Anh bỏ đôi đũa trong tay
xuống, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Thầm Minh Thành!”

Anh bĩu môi, có chút không vui:
“Quyết định từ khi nào?”

“Năm ngoái!” Lúc đó tôi còn chưa biết

Vũ Linh xảy ra chuyện.

“Có phải trước gið em không có ý định
nói chuyện này với anh, đúng không?” Anh
có chút tức giận.

Tôi có hơi đau đầu, ấn ấn thái dương,
có chút mất kiên nhẫn, nói: “Không phải
bây giờ anh biết rồi sao?”

Tôi đặt đũa xuống rồi đứng dậy. Cảm
thấy nuốt không nồi nữa nên tôi đi thẳng
lên phòng sách trên lầu.

Dự án AI của tập đoàn Cố Nghĩa vẫn
do tôi phụ trách. Năm mới sẽ phải phát
hành ra sản phẩm mới, kỳ nghỉ sắp kết
thúc rồi, phương án phát hành sắp tung ra
rồi.

Nhưng tôi nhìn một lát thì không có
tâm trí xem tiếp nữa. Cả đêm qua không
ngủ, bây giờ không buồn ngủ nhưng đầu
đau vô cùng.

Phó Thắng Nam dựa bên khung cửa,
ánh mắt lạnh lẽo, hình như không còn tức
giận nữa.

Bị anh nhìn chằm chằm, tôi có chút
khó chịu, nhìn anh hỏi: “Sao thế?”

Anh nhướng mày: “Tuệ Minh đến rồi.”

Tôi ngây người một lát rồi thả lỏng tay,
đứng dậy ra ngoài, nhưng lại bị anh chặn
trước cửa rồi hôn tôi.

Một lát sau anh mới buông tôi ra, dắt
tôi xuống lầu.

John đang ngồi trong phòng khách,
cậu ta bế Tuệ Minh, chơi đùa với cô bé.
Thẩm Minh Thành và Thẩm Quang cũng
đến rồi.

Thẩm Minh Thành không biết trông
trẻ con, hơn nữa Tuệ Minh còn nhỏ, không
giống như đứa trẻ một hai tuổi, bế chơi đùa
thế nào cũng không sao.

Cho nên anh ta dứt khoát không đụng
vào đứa trẻ, chỉ nhìn John bế Tuệ Minh rồi
thỉnh thoảng chen vào nói một câu, cái này
không đúng, cái kia không đúng.

John tức quá nhét đứa bé vào lòng
anh ta, không vui nói: “Anh nói cái gì cũng
đúng, anh bế đi!”

Tuệ Minh ở trong lòng ngực Thẩm
Minh Thành, anh ta không dám nhúc
nhích. Thân hình anh ta cao lớn thẳng tắp,
bế Tuệ Minh có chút dè dặt cần thận.

Thân hình Thẩm Minh Thành cứng đơ
giống như cục đá lớn. Tuệ Minh không
nhận ra ai, bàn tay nhỏ tò mò kéo kéo cái
đồng hồ đắt tiền của Thẩm Minh Thành.

Nhìn thấy tôi với Phó Thắng Nam đi
xuống, anh ta thờ phào nhẹ nhõm, vội
vàng nhìn Phó Thắng Nam nói: “Lề mà lề
mề, mau xuống bế con gái cưng của anh

Phó Thắng Nam trông Tuệ Minh lâu
lắm rồi, người này chưa có kinh nghiệm
trông trẻ nhưng trông Tuệ Minh rất giỏi.

Anh rất tự nhiên bế Tuệ Minh từ vòng
tay của Thầm Minh Thành, rồi chơi đùa với
cô bé.

John khinh thường liếc nhìn Thẩm
Minh Thành một cái: “Anh đấy, sau này có
sinh con cũng nuôi không nồi, cái gì cũng
không biết thì có cô nào mà thích anh
chứ”

Thẩm Minh Thành không vui nói: “Cậu
biết, cái gì cậu cũng biết. Làm tròn thì cậu
cũng ba mưới tuổi rồi, vẫn chưa có bạn gái
đấy thôi.”

John cười mỉa: “Anh làm tròn thì
xuống mồ rồi đấy? Định sau này chết rồi
chôn chung như thế nào. Cái gì cũng

không biết, chỉ cần biết nói chuyện là được

Hai người này…
Trẻ con.

Tôi ngồi bên cạnh chú ba, rót cho ông
ấy một tách trà. Thấy tôi làm việc thế nên
ông ấy chau mày hỏi: “Nhà không có thuê
bảo mẫu sao?”

“Thuê rồi, nhưng hôm nay xin nghỉ!”
Tôi mờ lời, cười nói: “Cháu với Phó Thắng
Nam bình thường thích yên tĩnh, lúc Tuệ
Minh ở đây thì bảo mẫu đến chăm sóc, lúc
không có Tuệ Minh thì cháu với Phó Thắng
Nam đều không thích có người khác ð cho
lăm”

Thẩm Quang gật đầu, nhìn Phó Thắng
Nam với ánh mắt sâu thằm, nói: “Nghe nói
vài ngày trước cậu có moi được một bảo
bối ð Nam Uyền, không định dẫn tôi đi xem
thử sao?”

Phó Thắng Nam nhướng mày, chuyền
Minh qua cho John. Sau đó hai người

đi thằng lên phòng, rõ ràng là có chuyện
cần bàn.

Tôi nhìn Thẩm Minh Thành, nhìn thấy
ánh mắt anh ấy đều ở trên người Tuệ Minh,
tôi bất giác nhướng mày, nói: “Anh đã ba
lăm tuổi rồi, không định chuyên tâm tìm
một người kết hôn sống những ngày còn
lại sao?”

Anh ấy nhìn tôi, John hừ một tiếng nói:
“Cái loại không được việc như anh ta, cô
gái nào mà thích chứ?”

“Cậu thì có chắc?“ Thẩm Minh Thành
liếc cậu ta một cái, hờ hững nhìn tôi, nói:
“Kết hôn để làm gì, anh bảo vệ em với Tuệ
Minh sống cuộc đời còn lại là được rồi.

“Xì!” John khinh bỉ: “Yêu thầm mà nói
một cách oai phong lẫm liệt thế làm gì, đợi
thêm mấy năm nữa là thành hòn Vọng Phu
rồi”

“Cậu rảnh lắm sao?” Thẩm Minh

Thành nhìn cậu ta, ánh mắt sâu xa ác liệt:
“Không định bế Tuệ Minh ra ngoài đi dạo
à?””

Nhận thức được anh ấy sắp nồi giận,
John rất biết điều bế Tuệ Minh ra ngoài
sân chơi.

Yên tĩnh lại, tôi nhìn anh ấy, mờ miệng
nói: “Chú ba điều tra ra được gì rồi?”

Anh ấy bĩu môi, sắc mặt trở nên
nghiêm túc: “Có kết quả kiểm tra rồi, hình
như người đàn ông đó không có đụng đến
em”

Chương 295: Người đàn ông thần bí (7)

 

Tôi nhíu mày: “Hắn chưa chạm vào em
sao? Vậy tại sao…” Lại cố ý để những đồ
kia trong phòng? Hắn ta có ý gì?

“Không hề có một tế bào nào của em
ở đó cả, với lại bọn anh đã làm một cuộc
đối chiếu, phía cục cảnh sát đưa ra hai
phỏng đoán, một là chủ nhân đó là một
người thần bí có địa vị cực kì cao, kiểu
người như thế rất khó lấy được ADN, cũng
không thề đối chiếu được, phỏng đoán
còn lại là người đã chết, loại này bọn anh
cũng không cách nào làm đối chiếu.”

Tôi cau mày: “Người chết cũng có thể
làm ra sao?”

“Trong một khoảng thời gian nhất

định, thông qua những phương pháp khoa
học thì có thề lấy ra được.”

Anh ấy ngồi tựa vào sô pha, day trán:
“Anh nghĩ có lẽ là phỏng đoán đầu tiên,
nhưng trước mắt cao hơn chức vị của chú
ba, cũng không có mấy người, mấy người
đó căn bản không hề giao tiếp với em và
nhà họ Phó, cho nên tạm thời chú ba cũng
nằm trong phạm vi điều tra.”

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Tôi im lặng một lúc, nhìn anh ấy nói:
“Như vậy xem ra chỉ là có người đơn thuần
muốn tình cảm của em và Phó Thắng Nam
bất hòa mà thôi, hắn hoàn toàn không có
cảm giác gì với em.”

Tôi dừng lại nhìn anh ấy, trầm mặc
một chút: “Phương pháp như vậy ngày
trước cũng có người từng dùng rồi, có điều
lần đó hắn chỉ bắt cóc em rồi bắt em nghe
những trò kinh tờm, mục đích lại rất giống
với lần này.”

Anh ấy nhíu mày: “Em biết là ai sao?”

Tôi lắc đầu: “Không chắc chắn lắm, có
lẽ cần phải xem thêm.” Ngầng đầu nhìn
anh ấy, tôi chẩn chừ một lúc rồi nói:
“Chuyện năm sau đi Hoàng An, có lẽ sẽ
phải kéo dài hoặc có khả năng Phó Thắng
Nam cũng sẽ đi cùng.”

Anh ấy mím môi, có chút không vui:
“Phó Thắng Nam là cái đuôi sao? Em đi
đâu anh ta phải theo đó?”

“Vợ của tôi, tại sao tôi không được đi
theo? Tổng giám đốc Thầm cứ quấn quít
lấy em gái mình, không sợ người khác cười
sao?” Phó Thắng Nam từ phòng sách trên
tầng hai đi xuống cùng Thầm Quang.

Vừa hay .John đang chơi với Tuệ Minh
ở trong sân cũng đi vào, nhìn tôi nói: “Hôm
nay mấy người vui vẻ ghê!”

Phó Thắng Nam nhìn cậu ta, nhướng
mày: “Ai đến kìa?”

John còn chưa mở miệng, Lâm Uyên
cùng Mạc Đình Sinh đã bước vào rồi, trong
tay Mạc Đình Sinh còn cầm theo không ít
đồ.

“Mọi người đều ð đây sao, chưa ăn
trưa đúng không? Bọn tôi mang chút điềm
tâm tới, mọi người ăn thử đi.” Lâm Uyên
cười dịu dàng, đặt bánh trên tay xuống
bàn.

Bà ấy lấy bánh ra nhìn tôi nói: “Thẩm
Xuân Hinh, cô nếm thử đi, nghe tổng giám
đốc Phó nói cô thích ăn vị matcha, tôi đặc
biệt làm bánh vị matcha đấy.”

Tôi ngây người, có chút lơ ngơ, nhưng
cũng chỉ trong khoảnh khắc, tôi đón lấy
bánh trong tay bà ấy, ăn một miếng, mùi vị
thật sự khá ngon.

Đối với sự nhiệt tình thân thiết của vợ

ng bọn họ, tôi vẫn luôn cảm thấy kì lạ,

nhưng lại không biết là vì sao.

Nên cũng không tiện nói nhiều.

Lâm Uyên chia cho mọi người nếm
thử bánh ngọt, rồi xung phong nhận việc
xuống bếp, vừa xem đồ ăn trong tủ lạnh
vừa nói: “Sáng nay tôi đã gọi cho thím
Nguyệt hỏi mọi người ăn gì, mới biết hôm
nay thím Nguyệt xin nghỉ rồi, hai người trẻ
tuổi ð nhà, tôi đoán chắc lại làm chút gì đó
ăn đối phó thôi, nên tới đây xem thử, xem
ra quả nhiên như vậy, có lẽ sáng nay mọi
người còn chưa ăn bữa sáng nữa, người trẻ
tuổi ấy à, không được ngược đãi cơ thể
của mình đâu.”

Bà ấy nói rồi lấy vài đồ ăn trong tủ ra,
thắt cái tạp dề lại bắt đầu làm cơm.

Ánh mắt của Phó Thắng Nam và
Thẩm Quang rất bình thường, Thầm Minh
Thành cúi đầu nghịch điện thoại, cũng
thấy chẳng có gì bất bình thường cả,
Mạc Đình Sinh càng không cần nói nữa.

Chỉ có tôi và John có chút không
được tự nhiên, cậu ta nhìn nhìn tôi, Tuệ
Minh đã ngủ mất rồi, cậu ta đè thấp giọng
nói: “Không phải cậu là kẻ thù không đội
trời chung với Lâm Uyên sao? Sao bây giờ
tôi lại cảm thấy hai người giống mẹ con
vậy?”

Tôi nhún vai: “Tôi còn muốn biết
nguyên nhân hơn cậu kìa.”

Cậu ta thờ ra một hơi, nhìn nhìn mấy
người sắc mặt bình thường kia, bĩu môi nói:
“Chắc chắn có gì đó!”

Mạc Đình Sinh mờ miệng hỏi chuyện
dự án, Phó Thắng Nam nói chuyện bình
thường, tôi đứng dậy pha trà cho mấy
người đó.

Hoàng Nhược Vi gọi điện thoại đến,
bởi vì có nhiều người nên tôi không tiện

e, trực tiếp nói với cô ấy tối nay sẽ gọi

lại rồi cúp máy luôn.
Không lâu sau, Lâm Uyên đã làm xong

một bàn thức ăn, gọi mấy người đàn ông
ngồi xuống, còn tôi giúp chọn bát đũa ra.

Vừa ngồi xuống, Mạc Đình Sinh nhìn
tôi nói: “Thẩm Xuân Hinh biết làm cơm
không?”

Tôi sững sờ, mờ miệng nói: “Biết một
chút!”

Ông ta cười nhẹ: “Sau này có thề để
Lâm Uyên đến nhà mấy đứa làm cơm
nhiều hơn, gần đây bà ấy tham gia lớp học
nấu ăn học được chút bản lĩnh, nên muốn
tìm một nơi thể hiện tài năng!”

“Đúng đúng, nếu mấy đứa không
ngại, sau này tôi có thể tới giúp mấy đứa
làm cơm mỗi ngày!” Lâm Uyên nói, giọng
điệu vô cùng hân hoan.

Tôi vội mờ miệng: “Tổng giám đốc

Lâm và tổng giám đốc Mạc khách khí rồi,
tôi với Phó Thắng Nam là tiểu bối, sao có
thể làm phiền trường bối được, hơn nữa
trong nhà đã mời thím Nguyệt về, thím ấy
cũng thỉnh thoảng mới nghỉ một lần, ngày
thường đều đến làm, cho nên không cần
phiền tổng giám đốc Lâm đâu.”

Lâm Uyên cười cười, không nói gì nữa.

Dù sao cũng đều là người quen biết,
mặc dù có chút hiểm khích, nhưng trên
mặt, mọi người vẫn nói chuyện tán phét rất
bình thường.

Khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm,
Thẩm Quang nhận được điện thoại nói
rằng có chuyện gấp cần đi xử lí, Thẩm
Minh Thành cũng ra ngoài tiễn ông ấy.

Tuệ Minh vẫn luôn khóc oa oa, chắc là
đói rồi, tôi bế đứa bé lên tầng hai cho nó
bú sữa.

Bởi vì hai ngày nay nghỉ ngơi không đủ

lắm, cho nên cả người có chút mất tỉnh
thần, lúc ôm Tuệ Minh bú sữa bị cơn buồn
ngủ đánh úp.

Nhưng cũng không ngủ được, lúc Phó
Thắng Nam lên đến tôi đã hoàn toàn
không thấy buồn ngủ nữa rồi.

Thấy tôi nằm đó, anh đến ôm lấy Tuệ
Minh, nhìn tôi nói: “Có phải buồn ngủ rồi
không?”

Tôi gật đầu, thái dương hơi đau:
“Nhưng em không ngủ được!”

Tuệ Minh rất ngoan, Phó Thắng Nam
ôm con bé ngồi xuống dỗ dành, nhìn tôi
nói: “Đến bệnh viện khám xem sao nhé?”

Tôi lắc đầu, nằm trên giường nhìn anh,
nói: “Phó Thắng Nam, anh không cảm thấy
gần đây thái độ của Lâm Uyên và Mạc
Đình Sinh đối với em rất khác sao?”

Anh hơi hơi sững lại, nhìn tôi: “Chỗ
nào khác cơ?”

“Trước đây bọn họ không đối xử tệ với
em nhưng cũng không niềm nở như vậy,
nhưng đoạn thời gian gần đây, bọn họ lại
quá mức niềm nờ, em nghĩ đi nghĩ lại cũng
không biết mục đích của bọn họ là gì. Phó
Thắng Nam, anh nói có khi nào bọn họ
đang âm mưu gì đó không?”

Anh buồn cười: “Em nghĩ nhiều rồi, có
lẽ bọn họ muốn em buông bỏ những
chuyện trước kia, mọi người chung sống
hòa thuận thôi.”

Có khả năng đó sao?

Người muốn chém giết lẫn nhau, lại có
ngày muốn bắt tay làm hòa?

Không thể nào!

Tôi thờ dài một hơi, buồn bực chống
cằm, dừng lại chút rồi nhìn anh nói: “Phó
Thắng Nam, trước kia anh với Trịnh Tuấn

Anh có từng xảy ra chuyện gì không vui vẻ
không?”

Anh nâng mắt, ánh mắt có chút sâu
xa: “Vấn đề này, em đã hỏi anh hai lần rồi.”

Tôi nhíu mày, mím môi, không nói gì
nữa.

Anh nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm: “Em
đang nghỉ ngờ Tuấn Anh sao?”

Tôi nhất thời không biết nên nói thể
nào, nhìn anh, trầm mặc một lúc mới nói:
“Chỉ là em phỏng đoán một lượt tất cả
những thứ có khả năng thôi.”

Anh mím môi: “Chuyện của Tuấn Anh,
em không cần nghĩ nhiều, trong lòng anh
hiểu rõ, sau này em không nên nhúng tay
vào, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Xin Có vài dòng nhắn với quý bạn đọc. Vì tình hình web này không phù hợp với truyện. Để tiện lợi cho quý bạn đọc và thuận tiện cho team truyện.  Nên team truyện one đã ra một trang web riêng chuyên về truyện truyen.one .Team truyen one rất kính mong quý bạn đọc thông cảm và vui vẻ phấn khởi với sự chau chuốt của team truyen one. Luôn cố gắng đem lại cho quý bạn đọc những giây phút đắm mình với những truyện hay đầy cảm xúc. Mong quý độc giả đón nhận nhiệt tình sự hơi bất cập này. Từ nay tất cả các chương tiếp theo của truyện Tổng tài phu nhân có thai rồi  sẽ được chuyển sang web mới. Rất cám ơn quý bạn đọc thời gian qua đã ủng hộ web này và kính mong quý độc giả sẽ nhớ web truyen.one , nơi thỏa đam mê truyện. Rất mong tiếp tục nhận được sự đồng tình và nhiệt tình ủng hộ team tiếp tục truy cập trang web truyen.one cho bọ truyện này và nhiều bộ truyện hay sắp đến. Team truyen one sẽ luôn cố gắng để cộng đồng truyện trên web truyen one phát triển mạnh mẽ. Cám ơn quý độc giả rất nhiều. Có group face tren truyen.one mong quý bạn đọc tham gia góp ý thiếu sót team gặp phải để mọi việc được tốt hơn mỗi ngày. chân thành cám ơn!

Chương 296: Người đàn ông thần bí (8)

Nói rồi anh đứng dậy đi xuống dưới.

Tôi ngây ngốc, nhất thời chẳng biết
nói gì.

Đến tận buổi tối Phó Thắng Nam mới
trờ về, John đã đưa Tuệ Minh đi rồi, tôi
nằm một lúc lâu cũng không thể ngủ được.

Khi anh quay về đã là rạng sáng, thấy
tôi vẫn còn chưa ngủ, anh hơi cau mày:
“Còn chưa ngủ?”

“Muốn ngủ lắm.”

Anh “ừ” một tiếng rồi lại nói: “Thế thì
mau tắt đèn ngủ đi!”

Anh đi đến bên tôi, đặt một nụ hôn lên
trán tôi, động tác rất nhẹ nhàng và chậm
rãi.

Giọng anh trầm trầm: “Anh phải đi một
chuyến, chắc phải đến Mĩ, chiều mai sẽ về.
Em ngủ ngoan đi, dì Triệu đến rồi, muốn ăn
gì thì nói với bà ấy. Ngủ ngoan đi, đừng có
thức đêm, nếu không đến lúc anh về sẽ
cưỡng chế mang em đến bệnh viện đấy.”

“Sao thế? Giờ cũng muộn lắm rồi mà,
sao còn phải đi Mĩ?”

Anh vuốt tóc rồi, dịu giọng đáp lời:
“Có chút chuyện, qua đó một chuyến là ổn
rồi.”

Tôi nhíu mày, bình thường nếu không
phải chuyện lớn gì thì chắc anh cũng
không bỏ công đến dặn dò tôi mà chỉ gửi
tin là đủ. Hôm nay, anh cố ý trở về nói với
tôi thì có thể chắc tám phần là chuyện khá
quan trọng.

Tôi kéo anh lại, mờ miệng nói: “Rốt
cuộc là có chuyện gì?”

Anh mỉm cười, hôn lên trán tôi một cái:
“Không nỡ để anh đi thế này thì phải
chuẩn bị quà tiễn anh chứ hả?”

Tôi…

“Phó Thắng Nam, cái đồ lưu manh
nhà anh!”

Anh cười: “Anh là chồng em nên
không tính là lưu manh được. Em ở nhà
chăm sóc cơ thể cho tốt, đợi anh về phải
bồi thường đủ cho anh!”

Tên đàn ông này thật là, sao có thể
bình tĩnh nói ra những lời vậy chứ.

Thấy tôi đỏ mặt, anh cũng không
nhiều lời nữa mà chỉ nói: “Cảnh Thần đang
đợi anh dưới nhà, nghỉ ngơi đi, đợi anh
quay về!”

Anh cầm theo áo khoác và vài thứ đồ
đơn giản khác rồi đi ra ngoài, tôi vốn cũng

định chạy theo, tiễn anh xuống dưới nhà.

Lại bị anh ấn ngược lại giường: “Nghỉ
ngơi cho khỏe đi, nghe lời!”

Không bao lâu sau khi anh xuống dưới
tầng, tiếng động cơ truyền đến, rồi xe cũng
chạy đi xa.

Tôi nằm trên giường, đúng như bản
thân nghĩ, không thể nào chợp mắt nồi,
nhất là khi Phó Thắng Nam không có đây
thì tôi càng không thể ngủ được.

Cứ chịu đựng như vậy đến lúc trời
sáng, tôi thức dậy, cả người lảo đảo, đi vài
bước đã thấy đầu óc choáng váng.

Dì Triệu đang dọn dẹp trong bếp thấy
tôi xiêu vẹo bước ra liền vội vàng chạy tới
đỡ tôi.

“Xuân Hinh, có phải tối hôm qua cô bị
mất ngủ đúng không, sao dưới mắt lại có
quầng thâm lớn thế này?

Tôi xoa trán, bả vai với eo đều nhức
mỏi vô cùng. Tôi ngồi xuống ghế nhìn dì
Triệu đáp: “Dì Triệu, dì rót giúp tôi một cốc
nước đi.”

Bà gật đầu liên tục, đưa nước cho tôi.
Nhìn tôi uống được mấy ngụm, bà lại nói:
“Chốc nữa tôi sẽ nấu cháo cho cô, cô ăn
xong rồi về phòng nghỉ cho khỏe đi. Nếu
thấy không ồn thì đề tôi đưa cô đi viện.”

Bả vai tôi vô cùng đau nhức, chắc là
hệ quả của việc nghỉ không đủ. Tôi nhẹ gật
đầu.

Tôi lấy điện thoại di động ra gọi cho
Hoàng Nhược Vi, chỉ sau vài tiếng tút tút
bên kia đã nhấc máy.

“Tổng giám đốc Thẩm, có lẽ khoảng
một tiếng nữa tôi sẽ đến, trong nhà có
chuyện nên chắc sẽ trễ một chút.

Hôm qua tôi vốn đã hẹn gặp cô ấy
nhưng vì lí do sức khỏe mà cứ trì hoãn mãi.

Tôi hít một hơi sâu rồi đáp lại qua điện
thoại: “Hôm nay tôi không đi được, chắc là
cô phải qua chung cư Sơn Thủy một
chuyến rồi.”

Cô ấy dừng lại vài giây rồi gật đầu:
“Được!”

“Lúc cô đến, tiện thể chạy qua bệnh
viện lấy cho tôi mấy viên thuốc ngủ đem
đến đấy.”

“Sao thế?”

“Dạo này bị mất ngủ!” Cứ tiếp tục chịu
đựng như thế này cũng không phải là
cách.

Cô ấy lại yên lặng một lúc rồi đáp: “Ba
mươi phút nữa tôi đến.”

Sau khi cúp điện thoại, dì Triệu đã nấu
ít cháo, nhìn tôi không có tinh thần, bà có
phần lo lắng hỏi: “Hay là tôi đưa cô đến

bệnh viện kiểm tra một chút nhé?”

Tôi lắc đầu: “Không cần!” Hệ quả của
việc ngủ không đủ như vậy, bác sĩ có tra
tới tra lui cũng chỉ bảo phải nghỉ ngơi cho
tốt, còn những chuyện khác đều không
sao đâu.

Yên lặng một hồi, tôi nhìn dì Triệu nói:
“Phải rồi, lát nữa có một người bạn của tôi
muốn qua đây, buồi trưa dì chuẩn bị ít trái
cây với bánh ngọt nhé.”

Bà gật đầu đề cho tôi ăn xong bữa
sáng.

Vì ngủ không đủ giấc nên tôi cũng
chẳng nuốt trôi nồi thứ gì, chỉ ăn được vài
miếng đã chẳng còn muốn ăn thêm nữa.

Vậy nên tôi dứt khoát ra phòng khách
xem tỉ vi luôn. Khi Hoàng Nhược Vi đến,
trông thấy vành mắt đen thui của tôi, cô ấy
cũng hết hồn nói: “Chẳng phải gần đây đã

đỡ hơn nhiều rồi sao? Sao lại thế này?”

Tôi xoa xoa trán, đáp lời cô ấy: “Thắng
Nam nói trụ sð chính ð thủ đô sắp tuyển
thư kí, cô có hứng thú không?”

Cô ấy sửng sốt, kinh ngạc hỏi: “Thư kí
tổng giám đốc á? Không phải tổng giám
đốc Phó đã có Trần Văn Nghĩa giúp rồi
sao? Mà hình như tồng giám đốc Phó vẫn
luôn không dùng đến nữ thư kí mà.”

Tôi uống một ngụm nước, đầu ong
ong: “Năm sau công ty muốn phát triển, có
mấy chuyện nhỏ nhặt Trần Văn Nghĩa
không lo được. Dù gì cô vẫn đang rảnh rỗi
ð tập đoàn Phó Thiên, cũng hiểu rõ tính
tình anh ấy rồi, đi theo anh ấy làm việc
cũng sẽ thuận lợi hơn!”

Cô ấy không hiểu: “Tổng giám đốc
Thẩm, công việc của cô ở tập đoàn Cố
Nghĩa cũng không quá bận rộn, sao cô
ông trực tiếp về tập đoàn Phó Thiên trợ

giúp chứ?”

“Quả thật, bây giờ tôi không cần quá
để tâm đến tập đoàn Cố Nghĩa nữa nhưng
tôi cũng sẽ không về bên tập đoàn Phó
Thiên. Tôi tự có quyết định của mình, tất
nhiên là nếu cô không đồng ý có thể từ
chối!”

Cô ấy lắc đầu: “Không phải tôi không
bằng lòng, công việc của tôi ð nhà họ Mạc
nói thẳng ra là còn kém cả lễ tân. Có thể về
tập đoàn Phó Thiên trờ thành thư kí tổng
giám đốc, đối với tôi mà nói là chuyện rất
may mắn, nhưng tổng giám đốc Thẩm à,
nhà họ Mạc không muốn tôi…”

“Không sao đâu!” Chuyện nên làm tôi
đã làm rồi, nên trừng phạt cũng trừng phạt
rồi.

Cũng đã qua hết một năm rồi, mọi thứ
cũng nên bắt đầu lại lần nữa.

Nghe tôi nói chắc chắn như vậy, cô ấy
mấy tuổi, tổng giám đốc Trịnh có thích một
cô bé, cô bé ấy là em họ của tổng giám
đốc Phó. Về sau chẳng biết tại vì sao mà
cô bé ấy lại nhảy lầu tự sát. Chuyện này đã
qua lâu rồi, bên nhà họ Phó không cho ai
nhắc đến nữa nên chuyện đó cũng cứ thế
trôi qua. Có thể tổng giám đốc Trịnh vẫn
không quên nổi chuyện này nên vẫn muốn
tạo ra chút phiền phức trong công việc cho
tổng giám đốc Phó.”

Tôi cau mày: “Tạo ra chút phiền phức
là sao?” Tình cảm của thời trẻ dại nếu tính
lại thì chắc cũng qua mười mấy năm rồi.

Huống hồ, em họ á? Không phải chú
hai nhà họ Phó không có con cháu hay
sao?

Sao lại thế?

Làm sao mà chuyện này bàn đến bàn
lui lại thành phức tạp vậy.

Cô ấy ừ nhẹ, ngừng mấy giây rồi lại
nhìn tôi nói: “Gần đây tôi cũng nhìn qua
Lâm Diên rồi, dường như ngoài tổng giám
đốc Trịnh ra, cô ta chẳng liên lạc với bất cứ
người nào khác nữa. Thế nhưng, lúc trước,
cô ta có đến thủ đô một chuyến, cụ thề để
làm gì thì tôi cũng không rõ.”

“Cuối năm rồi còn đến thủ đô sao?”

Cô ấy gật đầu: “Chắc hẳn là cô ta đã
từng liên lạc với nhà họ Cố, lúc trước hình
như Cố Diệc Hàn có một người trợ lý tên là
Lâm Gia Hân.”

Tôi khẽ “ừ“ một tiếng. Dì Triệu đã nấu
xong cơm rồi, lúc ăn cơm tôi uống thuốc

ngủ, đợi ăn xong thuốc cũng có tác dụng,
tôi đi thằng về phòng luôn.

Có cảm giác như tôi đã ngủ đến tận
rạng sáng hôm sau mới thức giấc, còn dì
Triệu có vẻ vẫn luôn đới tôi tỉnh lại.

Chương 297: Người đàn ông thần bí (9)

 

Nghe thấy tiếng động trong phòng
ngủ, bà vội vàng chạy lên lầu, bưng một ít
thức ăn tới, nhìn tôi nói: “May mà cô tỉnh
rồi, có đói không? Ông chủ gọi điện thoại
về nói là có một chút chuyện chậm trễ, biết
cô ngủ rồi nên nói tôi chờ cô thức dậy, bảo
cô ăn chút gì đó.”

Ngủ tận mấy tiếng nên tôi rất tỉnh táo,
nhìn bầu trời ở bên ngoài, đã tối rồi, đồng
hồ trên tường đã chỉ đúng một giờ sáng.

Vừa mới thức dậy nên tôi cũng không
ăn được, tôi nhìn dì Triệu nói: “Dì Triệu, dì
cứ đề đồ ở đây đi, một lát nữa rồi tôi ăn,
thời gian không còn sớm nữa, dì đi nghỉ
ngơi trước đi.”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Dì Triệu đã lớn tuổi, cũng đã hơi buồn

ngủ, dặn dò tôi phải nhớ ăn thức ăn sau đó
đi xuống lầu.

Tôi ngồi trên giường, tinh thần thì tỉnh
táo, nhưng không khỏi hơi hơi hối hận, ngủ
một giấc dài như vậy, bây giờ là đêm rồi,
không thể nào ngủ tiếp nữa.

Nói thế thì, đêm nay lại phải mất ngủ
nữa rồi.

Chuông điện thoại reo lên, là Phó
Thắng Nam gọi điện thoại tới.

Tôi bắt máy, giọng nói cũng dịu đi vài
phần: “Em vừa thức dậy.”

“Ừm!” Giọng nói của anh khàn khàn,
nhưng mà nghe lại cực kỳ êm tai: “Lát nữa
ăn chút gì đi, không ngủ được cũng không
sao, vừa hay lúc này anh cũng không bận
việc gì, có thể nói chuyện với em một lát.

Tôi gật đầu: “Dạ!”

“Chắc anh còn phải ở lại nước Mỹ bên
này mấy ngày nữa, em ð nhà phải ngoan
ngoãn ăn cơm, đừng thức khuya, kêu John
dẫn Tuệ Minh qua chơi với em.”

“Dạ!”

“Chắc mấy hôm nay chú ba và Thẩm
Minh Thành cũng không có ở thành phố
Giang Ninh, em có chuyện gì thì gọi điện
thoại cho Trần Húc Diệu, cậu ta sẽ giúp
em”

“Dạ!”

Phó Thắng Nam: “…”

Vốn dĩ tôi cũng kiệm lời, lúc này anh
không nói chuyện, trong một thời gian
ngắn tôi cũng không tìm được chuyện gì
đề nói.

Cứ thế im lặng nửa phút, tôi nghĩ một
lát, mới mỡ miệng nói: “Anh về sớm một
chút.”

Đầu dây điện thoại bên kia im lặng,
lúc lâu sau mới mở miệng, giọng nói khàn
khàn: “Được!”

Vốn dĩ cũng không có gì để nói, tôi
nhìn di động một lát, đang chuẩn bị cúp
máy.

Không ngờ đầu dây bên kia đột nhiên
cất tiếng: “Nhớ là phải nhớ anh!”

Tôi…

Bỗng chốc trái tim đập mạnh, có hơi
nong nóng, giống như loại ấm áp này đang
bao bọc lấy trọn trái tim.

“Được!”

Tôi nói chuyện, giọng nói cũng không
hiều vì sao dịu dàng hơn một chút.

Cúp điện thoại, tôi cũng không thể
nào ngủ tiếp, định đến phòng đọc sách.
Đêm nay mất ngủ, nhưng bời vì ban ngày
ngủ rồi nên bây giờ dù không ngủ nguyên

một đêm cũng không sao.

Dì Triệu chăm sóc người khác rất cần
thận, tới biệt thự rất sớm, đã nấu xong bữa
sáng.

Thấy tôi xuống lầu, đã thay quần áo
mới, còn chỉnh trang tóc tai một chút, bà
ngập ngừng một lát, nói: “Lát nữa cô muốn
ra ngoài sao?”

Tôi gật đầu: “Chốc nữa có hẹn người
ta, ra ngoài một lát.”

“Cần tôi đi theo cô không?” Nhìn cô,
bà có hơi lo lắng: “Mắt cô thâm quầng rồi,
có phải tối qua thức dậy rồi lại không ngủ
tiếp đúng không?”

Tôi “ừ“ một câu, ăn vài miếng thức ăn
rồi ra khỏi nhà.

Vốn dĩ tôi không định ra ngoài, nhưng
Mạc Thanh Mây gửi tin nhắn cho tôi, nói cô
ấy đang ở thành phố Giang Ninh, nếu bọn

tôi đã là bạn bè thì tôi cũng nên cố gắng
hoàn thành trách nhiệm của người bạn ở
nơi này.

Cũng đã nói tới đây rồi thì tôi tất nhiên
không thề nào từ chối cho được, thế là
đồng ý.

Trước khi ra ngoài, tôi tìm xung quanh
ga ra, phát hiện mấy chiếc xe bình thường
đều được đem đi bảo dưỡng cả rồi, mấy
chiếc xe mới bảo dưỡng đem về đều rất
mực nồi bật.

Chần chừ một lát, tôi mờ cửa chiếc
Maybach màu đen của Phó Thắng Nam ra,
chiếc xe này nhìn bề ngoài rất thông
thường, cũng được xem là khiêm tốn.

Có lẽ vì tôi không lái quen cho lắm nên
đi đường cũng khá chậm, tốc độ cũng hơi
rùa bò.

Lúc đến chỗ đã hẹn gặp mặt với Mạc

Thanh Mây thì cô ta đã đến rồi.
Nhìn thấy tôi, cô ta vẫy vẫy tay.

Mạc Thanh Mây là cô chiêu giàu có
chính hiệu đúng nghĩa, nhan sắc và dáng
người cũng thuộc hàng xịn, hoàn cảnh gia
đình tất nhiên càng chẳng cần phải nói.

Cô ta lớn hơn tôi một hai tuổi, vẫn
chưa kết hôn, là kiều phụ nữ thuộc về công
việc.

Làm việc khôn khéo, quyết đoán cực
ngầu.

Thấy tôi ngồi xuống, cô ta không nói
nhiều, thằng thắn búng tay gọi nhân viên
phục vụ, nhìn về phía tôi nói: “Muốn ăn gì
thế?”

Nhà hàng món Pháp, tôi nhún vai, nhìn
cô ta nói: “Chưa ăn bao giờ, cô hướng dẫn
đi”

Cô ta nhướn mày, không dây dưa nữa,

 

nói thằng: “Cá hồi sốt bơ, súp cá hàu, tôm
hùm chiên, cá cuộn kiều Pháp và một phần
bánh mì nướng vị cam kiểu Pháp.” Ngừng
một chút, cô ta nhấp môi: “Tạm thời là
những món này, cảm ơn!”

Nhân viên phục vụ rời đi, cô ta nhìn
tôi, vẻ mặt hơi lạnh: “Quầng thâm mắt
nặng thế, gần đây có chuyện gì sao?”

“Một chút chuyện nhỏ!” Tôi trà lời,
ngừng một chút nhìn về phía cô ta nói: “Cô
tới thành phố Giang Ninh làm việc sao?”

Cô ta lắc đầu: “Không phải, nghỉ phép
năm nên ra ngoài chơi một chút, vốn định
ra nước ngoài, nhưng mà nghĩ lại mấy chỗ
kia đi chán rồi, cũng không còn gì mà đi
nữa, nên mới tới đây hẹn em đi ăn một bữa
cơm, trò chuyện với nhau ấy mà.”

Tôi nhíu mày: “Chỉ đơn giản thế thôi
à””

Cô ta gật đầu: “Tất nhiên, không phải

thế thì cô nghĩ thế nào? Trong cuộc sống
của tôi cũng chỉ có ba thứ là cha mẹ, quen
bạn bè, kiếm tiền.”

Tôi…

Định nghĩa cuộc sống của kẻ thắng
đúng là khác biệt.

Cô ta ăn mặc rất nhã nhặn thoải mái,
nhìn tôi nói: “Cô là một trong số những
người bạn tôi quen biết, có cuộc sống khô
khan nhất.”

Nói chuyện kiểu này, rất là thằng thắn.

Tôi cười cười, không tiếp lời.

Thấy tôi cười cười, cô ta nói: “Sản
nghiệp của nhà họ Phó và sản nghiệp của
nhà họ Thẩm cũng đủ cho cô yên tâm ăn
xài cả một đời, nhưng tôi cảm thấy rất kỳ
lạ, tại sao cô lại sắp xếp cuộc đời mình
chán nản như thế? Cô dồn hết tất cả công
sức và cuộc sống của mình vào tình yêu và

những thứ em gọi là thù hận, cô không
cảm thấy khô khan nhạt nhẽo sao?”

Tôi sửng sốt một chút, bỗng chốc
ngước nhìn cô ta, nhân viên phục vụ mang
món cá cuộn kiều Pháp lên, cô ta bèn kết
thúc câu chuyện ở đây, rất tự nhiên nói:
“Thử đi!”

Tôi nếm thử một chút, mùi vị rất ngon,
sở dĩ thức ăn Pháp nồi tiếng thế giới như
vậy, phần lớn là vì nó dùng nguyên liệu rất
phong phú, món ăn khéo léo tỉ mỉ.

“Sao nào?” Cô ta nhướn mi, vẻ mặt
hào hứng.

Dường như tôi lại thấy hình ảnh chính
mình khi vừa mới tốt nghiệp đại học, lúc ấy
không được xem là dư dà, tôi và Vũ Linh sẽ
trang điểm thật xinh đẹp, cuối tuần dẫn
nhau chạy vòng khắp cả thành phố Giang
Ninh, thậm chí đi đến những thành phố

ác nữa.

Nếm thử món ăn ngon nhất và nhìn
ngắm khung cảnh đẹp nhất, khi đó nghĩ
rằng, đợi sau này có tiền rồi thì phải đi hết
tất cả những thành phố trên thế giới thăm
thú một chút, phải một lần trong đời được
ăn hết tất cả những đặc sản trong các
thành phố .

“Nước sốt hơi béo.” Tôi mð miệng,
trong lòng không khỏi cảm thấy rất nhẹ
nhõm.

Nhân viên phục vụ bưng lên một phần
Sorbet, cô ta nhướn mi, cười nhạt: “Thử
đi!”

Tôi uống thử một hớp, cô ta cười nói:
“Ăn món Pháp chủ yếu là hường thụ trải
nghiệm kiểu cách của giới quý tộc, thông
thường sau khi chúng ta ăn món chính đầu
tiên xong, phục vụ sẽ đem một phần
Sorbet lên, món Sorbet này được pha chế
từ nước trái cây và rượu Sâm-panh, ngoại

trừ hương vị nhẹ nhàng ra thì còn góp
phần làm tăng thêm sự thèm ăn đối với
món ăn tiếp theo.”

Đúng là như cô ta nói, mùi vị thật sự
rất ngon, hơn nữa còn có tác dụng khai vị.

Tôi nhìn cô ta, cười nhàn nhạt, cảm
xúc cũng thả lỏng hơn rất nhiều: “Nếu chỉ
vì giới thiệu với tôi đặc điểm của món Pháp
thì cô cũng sẽ không đi xa tới vậy.”

Cô ta nhún vai, chậc một tiếng, nói:
“Thầm Xuân Hinh, cô luôn suy nghĩ rất
phức tạp về người khác, chúng tôi không
có nhiều mục đích như vậy đâu, lý do tôi
tới gặp cô thật sự rất đơn giản, chỉ vì tôi
muốn ăn một bữa cơm với cô mà thôi.”

Chương 298: Người đàn ông thần bí (10)

“Vì vậy cô lặn lội đường xa, tốn cả
chục triệu tiền vé máy bay từ thủ đô tới
thành phố Giang Ninh, chỉ để ăn một bữa
cơm?”

Cô ta nhướng mày: “Đúng.”

Quả nhiên không thể hiểu được thú
vui của kẻ có tiền.

Vừa ăn cơm vừa trò chuyện trên trời
dưới đất, tôi thật sự không biết Mạc Thanh
Mây định làm cái gì.

Thấy cô ta dường như cũng không có
tính toán gì, tôi thấy hơi đau đầu, cất lời:
“Cô Mạc, chúng ta….”

“Tới rồi, tới rồi đây!” Lực chú ý của cô
vốn không hề đặt trên người tôi, nhìn

người đang đi vào nhà hàng, vẻ mặt hưng
phấn.

Tôi sửng sốt một lát, quay đầu lại, xem
người nào có thể khiến một tiểu thư khuê
các điên cuồng đến vậy.

Người đàn ông bước vào có khí thế
xuất thần, gương mặt điền trai, toát ra vẻ
dịu dàng như ngọc.

Thật là một quý ông lịch sự nhã nhặn!

Từ ngữ hình dung của tôi chỉ dừng
được ð một câu này.

“Anh ấy tên Hàn Trí Trung, thế nào,
đẹp trai không?” Mạc Thanh Mây lên tiếng,
đôi mắt như hận không thể dán chặt lên
người đàn ông kia.

Tôi quay đầu, nhấp môi: “Cho nên cô
lừa tôi tới đây cả buổi chỉ vì chờ anh ta?”

Cô ta nhún vai, cười vô tội: “Giải thích
như vậy không sai, dù sao ngồi ăn một

mình lâu như vậy, người khác nhìn vào rất
xấu hổ.”

Tôi…

Ngồi cả buổi chỉ làm nền cho người ta.

Thôi vậy.

Tới cũng tới rồi.

Nhìn cô ta, tôi không khỏi lên tiếng
hỏi: “Hai người quen nhau bao lâu rồi?”

Cô ta như đột nhiên tìm được đề tài
chung với tôi, đáp lời: “469 ngày, hôm nay
là ngày thứ 470.”

Tôi…

Tính thật kỹ.

Thấy Hàn Trí Trung vừa vào nhà hàng
liền đi thằng tới một vị trí khác ngồi xuống,
bên cạnh anh ta còn có một cô gái tương
đồi xinh đẹp.

Tôi không khỏi nhíu mày, nhìn về phía

Mạc Thanh Mây: “Cô đang chơi trò theo
dõi à?”

Cô ta kêu lên một tiếng: “Theo dõi gì
chứ, đừng nói hai từ thấp kém như vậy, tôi
đây là ngẫu nhiên gặp mặt.”

Haha.

“Anh ấy là thầy giáo dạy ð đại học
Giang Ninh, người ngồi bên cạnh là học trò
của anh ấy.” Cô ta đáp, mắt vẫn nhìn chằm
chằm vào người đàn ông kia.

“Chủ quán bar và thầy giáo, cô Mạc
thật lợi hại.” Tôi khen ngợi.

Cô ta liếc nhìn tôi, thấy tôi cười nhẹ
nhàng, không khỏi nói: “Gì chứ? Chúng tôi
đây là môn đăng hộ đối.”

Tôi xoa cằm: “Vừa rồi không phải cô
còn nói tất cả lòng dạ của tôi đều đặt trên
tình yêu và thù hận sao, còn cô?”

Cô ta bu môi: “Tôi là sự nghiệp, tình

yêu và cuộc sống, cô hiểu không?”

Ánh mắt lại chuyền hướng về phía Hàn
Trí Trung, cô gái nhỏ ngồi cùng anh ta
dưỡng như có việc phải đi trước.

Mạc Thanh Mây kéo tôi, không biết
xấu hồ nói: “Đi, vào bàn.”

Tôi…

Bị cô ta kéo tới bàn của Hàn Trí Trung,
Mạc Thanh Mây nở nụ cười đúng chuẩn
tiểu thư khuê các.

“Thầy Hàn, đã lâu không gặp, nay lại
tình cờ gặp gỡ ở đây, anh đi một mình
sao?”

Hàn Trí Trung nhìn cô ta, lại nhìn tôi,
giơ tay đầy đầy gọng kính đen, gương mặt
đẹp trai hơi nhăn lại: “Hai cô là?”

Tôi kinh sợ, hóa ra 470 ngày trong
miệng Mạc Thanh Mây là số ngày cô ta
biết anh ta, còn anh thầy giáo này vốn

không hề có tý ấn tượng nào với cô ta cả.

“Thầy Hàn, tôi là Mạc Thanh Mây, lần
trước khi anh diễn thuyết ở đại học Hà Nội,
chúng ta đã gặp qua một lần.”

Hàn Trí Trung hơi khựng lại, thế mà
nhớ ra thật, anh ta đứng dậy nhìn Mạc
Thanh Mây, nói: “Cô là em gái của tổng
giám đốc Mạc, cô Mạc sao?”

Mạc Thanh Mây thấy người ta nhớ ra
mình liền nở nụ cười tươi tắn xinh đẹp,
không đợi Hàn Trí Trung đáp lời, cô ta đã
nói: “Hiếm có dịp gặp anh ð thành phố
Giang Ninh này, tôi có mấy vấn đề liên
quan đến kiến thức kinh tế cần tham khảo
bàn luận với anh, không biết anh có tiện
nói ð đây không?”

Nói năng mềm mại thanh thoát xuất
trần như vậy, thật khác Mạc Thanh Mây.

Hàn Trí Trung cười dịu dàng: “Tất

nhiên là được, mời hai cô ngồi.”

Vừa ngồi xuống, Mạc Thanh Mây lập
tức nhìn tôi nói: “Thẩm Xuân Hinh, không
phải vừa nãy cô nói muốn đi đón ông xã
sao? Giờ còn kịp không?”

Tôi…

Tôi gật đầu, cười nói: “Đúng rồi, hai
người dùng bữa vui vẻ, tôi còn có việc bận,
xin phép đi trước.”

Nên việc Mạc Thanh Mây cất công
bay ra đây tìm tôi tới nói chuyện, chẳng
qua chỉ vì muốn tôi ở đây cùng chờ người
trong lòng của cô ta thôi.

Ra khỏi nhà hàng, bầu trời thành phố
Giang Ninh hơi âm u, giống như sắp mưa.

Phó Thắng Nam đã đi công tác hai
ngày, bỗng nhiên tôi thấy hơi nhớ anh, liền
lấy di động ra gọi.

Điện thoại đồ chuông vài tiếng mới có

người nhận: “Xuân Hinh, em ăn cơm
chưa?” Bên kia đầu dây, giọng anh hơi
trầm xuống, dường như đang ngủ.

Tính giờ, hiện tại hình như đang là
rạng sáng bên Mỹ, phát hiện ra điều này,
tôi vội nói lời xin lỗi với Phó Thắng Nam:
“Có phải em lỡ đánh thức anh rồi không?”

“Không!” Anh lên tiếng, giọng nói
trầm ấm từ tính: “Anh vừa mơ thấy em.
Nhớ em.”

Tôi đứng ở cửa nhà hàng, đón gió, trái
tim như nóng lên, còn hơi căng chặt, xen
lẫn hơi ấm.

“Em cũng nhớ anh!” Đúng vậy, nhớ
nhung và yêu thương đều phải nói ra.

Bên kia điện thoại, người đàn ông hơi
ngần người: “Chờ anh, xong việc anh lập
tức quay lại.”

“Vâng, em chờ anh!”

Nhớ ra ngày mai anh còn phải đi làm,
tôi cất lời: “Anh nghỉ ngơi cho tốt, em cúp
máy trước nhé.”

Không đợi anh trả lời, tôi liền tắt máy,
tìm đập mạnh, trong lúc nhất thời như ma
xui quỷ khiến, mờ trang web đặt vé máy
bay online, đặt một chiếc vé bay đến Mỹ.

Hơn mười giờ, tôi lái xe đi thằng đến
sân bay.

Trên đường đi tôi đã nhắn cho dì
Triệu, nói mình có việc nên tối nay không
về.

Vì trên máy bay phải tắt máy, tôi nhắn
tin cho Phó Thắng Nam, nói mình có việc
bận, sau đó tới sân bay, lên máy bay trực
tiếp bay tới Mỹ.

Chuyến bay sang nước khác nên rất
lâu, tôi mơ mơ màng màng một giấc trên
máy bay, khi thức dậy chỉ còn vài tiếng, tôi

liền tùy tiện chọn vài cuốn sách ngồi đọc.

Trong thời gian chuyền xe ð Sydney,
tôi đi WC một lát, ăn thêm một chút ở sân
bay Sydney.

Thời điểm đăng ký suýt nữa quên mấy
quyền sách, cũng may còn thời gian, tôi lại
chạy về lấy.

“Á!” Bởi vì đi gấp, thời điểm xuống lối
đi an toàn, tôi đụng ngã một cô gái ăn mặc
hết sức hận đời.

Trong tay cô gái còn cầm một lon
coca, chiếc mũ đi biển rơi xuống đất, lộ ra
mái tóc màu vàng kim.

“Quần áo của tôi!” Coca đồ lên quần
áo cô gái, cô ấy gấp đến nỗi kêu lên.

Tôi vội vàng tìm khăn giấy lau cho cô
ấy, vừa xin lỗi vừa nhặt đồ rơi dưới đất lên.

Bình tĩnh ngồi lại, tôi mới nhìn rõ
gương mặt của cô gái, đôi mắt màu lam

sâu thằm, khuôn mặt tỉ lệ cân đối cùng làn
da trắng nõn nà.

Đẹp đến nỗi không pha chút tạp chất,
chỉ cần nhìn qua là muốn nhìn thêm vài lần
nữa.

“May chỉ là coca, cũng may quần áo
tôi tối màu, nếu không là có chuyện rồi. Cô
gái châu Á này, cô thật may mắn!” Cô ấy
cất lời, dùng tiếng Anh nói chuyện.

Tôi vội xin lỗi, nhặt mũ lên đưa cho cô
ấy, lại nói xin lỗi lần nữa.

Cô ấy nhìn tôi, nhún vai, cũng không
tiếp tục nhiều lời, đội mũ lên nói thầm một
câu: “Chắc anh Cố chờ mình lâu lắm rồi.”

Nói xong thì đi tới bàn đăng ký.

Tôi quay lai nhà hàng cầm lấy sách và
quay lại máy bay lần nữa, nhưng vừa ngồi
xuống lại thấy cô gái vừa rồi ở phía bên kia
lối đi.

Cô ấy đã bỏ mũ, đeo kính râm, trong
tay còn cảm một quyền sách, tôi nhìn
thoáng qua, giống sách của tôi, đều là
cuốn “Và Rồi Chẳng Còn Một Ai”.

Chương 299: Người đàn ông thần bí (11)

Lần trước Thầm Minh Thành thấy tôi
đọc “Án mạng trên tàu tốc hành phương
Đông” ð trên máy bay liền bảo tôi vô vị,
không có việc gì làm nên mới đọc loại tiểu
thuyết này.

Phát hiện ra ánh mắt của tôi, cô gái ấy
liền quay sang, tháo kính xuống để lộ ra
đôi mắt màu xanh lam, nhướng mày nói:
“Lại là cô.”

Tôi khế cười: “Lúc nãy xin lỗi cô nhé,
ngại quá!”

Cô ấy nhún vai, mờ miệng nói: “Đừng
nói xin lỗi nữa, tôi đã nói không sao rồi
mà 1

Nhìn thấy quyền sách trên tay tôi, cô

ấy reo lên, kinh ngạc nói: “Cô cũng đọc
loại sách giống tôi kìa. Anh Cố nhà tôi nói,
cô gái Việt Nam mà anh ấy thích cũng
thích đọc loại sách này.”

Tôi ngần ra, không ngỡ cô gái này lại
đáng yêu như vậy. Tôi khẽ cười: “Chuyến
bay dài quá cho nên đọc đề giết thời gian.”

Cô ấy đồng ý: “Anh Cố nhà chúng tôi
cũng nói thế, lúc đi máy bay anh ấy thích
mang theo một quyển sách để giết thời
gian, giờ tôi cũng có thói quen mang một
quyển sách theo.”

Giọng điệu của cô ấy nghe thì giống
như đang oán trách, nhưng câu nào cũng
nhắc đến anh Cố, tôi không khỏi cười nói:
“Cô còn trẻ vậy đã kết hôn rồi sao?”

Cô ấy hơi xấu hồ: “Vẫn chưa, vừa mới
đính hôn thôi, đến tháng năm mới cử hành
hôn lễ.”

Máy bay cất cánh, tiếp viên hàng

không tới điều chỉnh bàn nhỏ và kiểm tra
khoang chứa hàng,

Có vài phút chao đảo sau khi máy bay
cất cánh, tôi khép sách lại, nhắm mắt
dưỡng thần.

Máy bay cũng đi được một nửa đường
rồi, vậy nên chuyền máy bay xong, không
bao lâu sau đã đến nơi.

Sân bay nước Mỹ.

Đi tới đi lui, hai hôm trước tôi còn thức
trắng đêm nên xuống sân bay rồi, tôi hơi
chóng mặt.

Cô gái tóc vàng thấy sắc mặt tôi
không tốt lắm liền chủ động bước đến nói:
“Có cần tôi giúp gì không?”

Tôi lắc đầu, cười nhẹ: “Không cần đâu,
có thể là vừa xuống máy bay, tôi chưa
quen lắm, lát nữa sẽ khỏe ngay thôi.”

Cô ấy đỡ tôi, để tôi ngồi vào khu vực

nghỉ ngơi, sau đó đưa cho tôi một cốc
nước, nói: “Người Việt Nam các cô đều
thích uống nước nóng, nhưng ở Mỹ gần
như không có, cô chịu khó một chút nhé!”
Tôi nhận nước, mỉm cười: “Cảm ơn!”

Nguyên nhân tôi choáng váng phần
lớn là do không ngủ ngon giấc. Ngồi thêm
một lát, cô gái tóc vàng nhìn tôi nói: “Cô tới
Mỹ là đề tìm bạn sao?”

Tôi gật đầu: “Chồng tôi ở bên này, tôi
sang đây thăm anh ấy.”

Cô ấy kinh ngạc nói: “Trông cô trẻ lắm
mà, đã kết hôn rồi sao?”

Tôi mìm cười, nói: “Trông cô cũng rất
trẻ mà, không phải cũng đã đính hôn rồi
sao?”

Nhắc đến chồng chưa cưới, cô ấy lập
tức xấu hồ: “Chúng tôi vẫn chưa kết hôn
mà.”

Nói rồi, điện thoại di động trong túi cô
ấy đồ chuông, cô ấy nhìn tôi tò vẻ xin lỗi,
khẽ nói: “Tôi nghe điện thoại đã!”

Nói xong, cô ấy dùng dùng điệu rất
ngọt ngào nhận điện thoại: “Alo, anh yêu,
em đã đến sân bay rồi, lúc nãy gặp được
một cô gái, sức khỏe cô ấy không ồn lắm
nên em ở lại giúp đỡ một chút, lát nữa sẽ
ra ngay.”

Nói xong, không biết đầu dây bên kia
nói gì mà cô ấy chu môi, phàn nàn nói:
“Thật là, em còn chưa nói xong mà!”

Cô ấy cất điện thoại đi, nhìn tôi nói:
“Đi thôi, chúng ta cùng nhau ra ngoài đi.
Cô muốn đi đâu, nếu tiện đường thì chúng
ta đi với nhau luôn?”

Tôi khẽ cười, vô cùng cảm kích: “Cảm
ơn, nhưng lát nữa tôi đón xe là được, cảm
ơn cô.”

Cô ấy thấy vậy thì không nói nhiều,

mỉm cười: “Tôi là Helen, còn cô?”
“Thầm Xuân Hinh!”

Cô ấy gật đầu, suy nghĩ một chút rồi
nói: “Họ của người Việt Nam các cô đúng
là đơn giản, không giống chúng tôi, một
chuỗi dài lắm. Có điều sau này tôi cũng
theo họ của chồng sắp cưới, gọi là Helen
Cố, cũng rất tốt.”

Ra cửa sân bay, cô ấy lại nhìn tôi nói:
“Hay là chúng tôi đưa cô đi nhé? Cô ở đây
một mình không quen, đi lạc thì sao?”

Tôi bật cười, nghĩ cô ấy thật đáng yêu:
“Cô Cố cứ yên tâm, tôi sẽ không đề mình
đi lạc đâu.”

Cô ấy phùng má, sau đó mờ miệng:
“Vậy được rồi, cô lưu số điện thoại của tôi
đi, ngộ nhỡ đi lạc thì có thể gọi điện thoại
cho tôi.”

Lưu số xong, chuông điện thoại của

cô ấy liền vang lên. Cô ấy nhìn ra ngoài sân
bay.

Nhìn thấy chiếc Ferrari màu đen cách
đó không xa, cô ấy vẫy tay: “Anh yêu, em ở
đây.”

Nói xong, cô ấy nhìn sang tôi: “Thẩm
Xuân Hinh, tôi đi trước đây, gặp lại sau
nhé!”

Sau đó cô ấy chạy về phía chiếc xe
màu đen, lên xe xong liền hạ cửa kính
xuống.

Cô ấy ngó đầu ra: “Thẩm Xuân Hinh,
tạm biệt.”

Tôi nhìn qua, khi thấy người đàn ông
bên cạnh cô ấy thì lập tức sững sờ, như bị
sét đánh trúng.

Anh Cố.

Cố Diệc Hàn!

Sao lại như thế được? Rõ ràng chính
mắt tôi đã thấy anh ta chết trong vũng
máu cơ mà, sao lại thế được?

Trong xe, người đàn ông lạnh nhạt
nhìn tôi, sau đó thu ánh mắt lại, khởi động
xe, như thể vừa nhìn một người xa lạ. Xe đi
xa, tôi đứng tại chỗ một lúc lâu, chưa thề
ổn định tâm trạng.

Đến khi tiếng chuông điện thoại vang
lên, tôi mới nghe điện thoại, đầu óc vẫn
còn đang ngập tràn sự kinh ngạc.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói
tức giận: “Em đang ð đâu?”

Tôi sửng sốt, là Phó Thắng Nam.

“Em đang ở sân bay.” Tôi ngước mắt
nhìn lên trời, hình như sắp mưa rồi, tôi liền
tìm một chỗ đứng.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói
cực kì tức giận của anh: “Em định đi đâu?
Bây giờ thành phố Giang Ninh đang là nửa

đêm, Thầm Xuân Hinh, em cứ phải để anh
lo lắng vậy sao? Em nói một câu có việc
liền tắt máy bao nhiêu tiếng đồng hồ, em
không biết người khác sẽ lo lắng cho em
hà?”

“Em đang ở sân bay nước Mỹ.” Tôi mờ
miệng, trời bắt đầu mưa nhỏ.

Giọng điệu tức giận ở đầu dây bên kia
tắt ngấm, một lúc sau anh mới lại mờ
miệng, không chắc chắn lắm: “Em đang ở
đâu cơ?”

Tôi nhìn quanh tìm taxi, nói vào trong
điện thoại: “Sân bay nước Mỹ, đang chuẩn
bị đón xe đến tập đoàn Phó Thiên.”

“Làm gì?” Anh có vẻ hơi căng thẳng,
giọng điệu không nghe ra cảm xúc gì.

“Em nhớ anh lắm, tới tìm anh!” Tôi
không hay làm nũng nên giọng điệu rất
thản nhiên.

“Ở im đó chờ anh.” Anh mỡ miệng,
giọng điệu trầm thấp.

Tôi sửng sốt, nhìn xung quanh, thấy
cách đó không xa có một chiếc taxi liền
mờ miệng: “Anh không ở tập đoàn Phó
Thiên sao?”

Anh vui vẻ cười nói: “m!”

Tôi đang định mờ miệng thì cơ thề đã
bị kéo vào lồng ngực một người. Anh ôm
tôi thật chặt.

Ngửi thấy mùi vị quen thuộc, tôi ngần
người.

Anh ôm tôi rất lâu, nhìn người đàn ông
gần ngay trước mắt, áo sơ mi đen rõ ràng
có nếp nhăn, chiếc cằm bóng loáng đã lộ
ra mấy sợi râu lún phún.

Mắt anh lộ tia máu, giọng nói khàn
khàn gợi cảm: “Mệt không?”

Tôi lắc đầu, bàn tay sắp đóng băng
luồn vào áo anh, đặt dưới nách anh.

Chương 300: Người đàn ông thần bí (12)

Anh giơ tay, áp lên mặt tôi. Hai tay anh
rất nóng, ôm chặt lấy mặt tôi hôn một cái.

Anh như muốn nuốt cả xương cốt của
tôi vào bụng, sân bay bao người tới lui
nhưng anh không hề để ý, chì hận không
thể biến tôi thành một phần của anh.

Nếu không phải bây giờ đang ð sân
bay thì anh đã đè tôi ra rồi.

Lên xe, Phó Thắng Nam bảo tài xế lái
đến thằng khách sạn, sau khi kéo tấm che
giữa hàng ghế trên và hàng ghế dưới
xuống, Phó Thắng Nam đặt tôi lên ghế,
không hề kiểm chế bản thân.

Tôi đưa tay kéo bàn tay đang làm loạn
anh, mỡ miệng nói: “Sao anh lại ở sân bay?”

Anh ôm tôi vào lòng, giọng nói trầm
thấp: “Dì Triệu nói không gọi được cho
em.”

Tôi sửng sốt: “Vậy nên anh định về tìm
em sao?”

Anh khẽ cười, nước Mỹ không bị kẹt
xe. Chờ tới khách sạn rồi, anh không đề tôi
xuống xe mà bế tôi xuống.

Vào khách sạn, vừa đóng cửa lại, anh
đã đè tôi lên cửa, hôn sâu.

Trong không gian không có ai quấy
rây, Phó Thắng Nam càng không kiêng dè
gì cả.

Động tác vội vàng nhưng lại tao nhã lạ
thường.

Anh ôm tôi vào lòng, anh nói bằng
giọng khàn khàn: “Nhớ anh không?”

Thắt lưng anh căng lên, tôi bị đau, bàn

tay chống lên người anh bỗng vô thức cào
anh một cái.

Anh bị đau, khẽ rên lên một cái, động
tác dừng lại, ánh mắt như cười như không
nhìn tôi: “Nếu em như vậy nữa thì trên
người chồng em chẳng còn mấy chỗ da
lành lặn nữa đâu.”

Tôi nhìn anh, mặt đỏ bừng: “Là anh
đáng đời.”

Anh bật cười: “Xứng đáng với em hả,
cô mèo nhỏ?”

Không biết bao lâu sau, tôi ngủ thiếp
đi, cơ thể mệt mỏi rã rời.

Có lẽ là vì có Phó Thắng Nam bên
cạnh, tôi cảm thấy mình ngủ rất sâu, đợi
đến khi tỉnh lại thì đã là sáng sớm hôm sau
rồi.

Mờ mắt ra, thấy anh nằm bên cạnh rôi,
khóe miệng nở nụ cười, mặc áo choàng

tắm, rõ ràng là anh đã dậy từ trước.

Thấy tôi tỉnh dậy, anh mờ miệng,
giọng nói trầm thấp có lực: “Đói không?”

Tôi gật đầu, cựa người, có hơi đau, bị
anh lăn qua lăn lại như thế, tôi cử động một
cái liền đau muốn chết.

Thấy tôi nhíu mày, anh cũng nhíu mày,
đặt tay lên bụng tôi: “Còn đau sao?”

Tôi gật đầu.

“Anh mới gọi đồ ăn, lát nữa ăn xong thì
lại nghỉ tiếp.”

Thấy anh mờ máy tính ra, tệp tài liệu
mới kéo được một nửa, tôi hơi sửng sốt:
“Hôm nay anh phải làm việc sao?”

Anh cười khẽ, hôn lên trán tôi một cái:
“Ừm.”

Sau đó đôi môi nóng ẩm lại lướt xuống
môi tôi, một lúc lâu sau anh mới nói tiếp:
“Nhưng em quan trọng hơn.”

Tôi dịch người, không dậy nồi, liền mờ
miệng: “Anh ôm em vào phòng tắm đi.”

Anh cười cười, ánh mắt sáng bừng,
ôm ngang tôi lên rồi đưa vào phòng tắm,
đặt tôi xuống bồn, giọng nói trêu đùa: “Có
tự làm được không?”

Tôi gật đầu, lúc nhìn thấy ánh mắt của
anh liền hiểu ra, nhất thời đỏ mặt, giận dữ
nói: “Phó Thắng Nam, anh lưu manh.”

Anh buồn cười: “Anh định rửa mặt
giúp em, em nghĩ cái gì vậy?”

Anh áp sát lại gần tôi, thấp giọng nói:
“Có phải là nghĩ anh sẽ tắm giúp em
không, hả?”

Tôi…

Chuông cửa vang lên, anh xoay người
đi mỡ cửa, đồ ăn đã được mang lên.

Tôi rửa mặt xong, lúc đi ra đã thấy anh
chuẩn bị xong bàn ăn rồi. Thấy tôi đi ra,

anh nhướng mày nói: “Không mang gì tới
sao?”

Tôi gật đầu, mặt hơi khô, bộ mỹ phầm
chăm sóc da bình thường cũng không
mang. Anh nhướng mị, tỏ vẻ anh biết ngay
mà, sau đó ra hiệu có đồ trên tủ đầu
giường.

Tôi nghiêng đầu nhìn qua, không biết
từ lúc nào đã có một bộ mỹ phẩm, còn là
loại tôi hay dùng nữa.

Tôi quay đầu lại nhìn anh: “Anh…”

“Chuẩn bị xong thì ra ăn nào.” Anh mờ
miệng, cắt ngang lời tôi.

Tôi…

Tên này còn không cho tôi nêu ý kiến
nữa, đúng là tức chết đi được.

Đồ ăn ð Mỹ nhìn là không muốn ăn,
thấy là bò bít tết, tôi liền đơ ra, hình như
anh cũng nhận ra suy nghĩ của tôi.

Anh mỡ miệng nói: “Chỗ này cách phố
người Hoa khá xa, em chịu khó một chút,
nghỉ ngơi rồi tối chúng ta đến phố người
Hoa ăn nhé.”

Tôi gật đầu, nhìn anh nói: “Anh không
cần làm việc sao? Có thời gian ð với em
hà?”

Anh cười nhẹ, cắt bò bít tết xong thì
đưa cho tôi, mờ miệng nói: “Nghiêm túc ăn
nào.”

Ăn bò bít tết xong, tôi vẫn cảm thấy
khó chịu nên nằm lại giường, muốn ngủ
thêm một giấc nhưng không sao ngủ
được.

Vậy nên tôi mang quyền sách vẫn
chưa đọc hết trên máy bay ra đọc tiếp,
Phó Thắng Nam thì quay sang máy tính
làm việc của anh.

“Rốt cuộc hung thủ là ai?” Chẳng biết
*“lúc nào, anh đã ngồi xuống cạnh tôi, sa

đó nằm xuống.

Tôi hơi sửng sốt, quay đầu lại nhìn
anh. Anh thuận tay kéo tôi vào trong lòng,
sau đó hôn lên mặt tôi một cái.

Tôi phát hiện người đàn ông này rất
thích hôn tôi.

“Em còn chưa đọc xong mà, sắp biết
là ai rồi.” Nói rồi, tôi cúi đầu, đọc nốt mấy
trang cuối cùng,

Kết cục, tác giả không nói rõ ai là
hung thủ, tôi hơi mơ hồ, lật xem lại một lần,
sau đó quay sang nhìn anh: “Tác già không
nói hung thủ là ai cả.”

Anh bật cười: “Suy luân một chút đi.”