Tổng tài phu nhân có thai rồi phó thắng nam phần 28( Chương 281-290 )

tổng tài phu nhân có thai rồi

Tổng tài phu nhân có thai ròi phần 29

Chương 281: Sai một ly đi một dặm (19)

Tôi liếc Phó Thắng Nam một cái, nhìn
bộ dạng cần thận của anh, rõ ràng là một
anh chàng cao một mét tám, ôm Tuệ Minh
lại giống như bị trúng đạn vậy, lê từng
bước từng bước một, cả người cứng ngắc
đến mức không ra làm sao cả.

Không khỏi bật cười, Trần Húc Diệu
mím môi, nhìn tôi nói: “Đồ của Tuệ Minh
không nhiều, lát nữa tôi và John sẽ đưa ra
cho hai người, buồi tối con bé hay quấy, đa
phần là do đói, hai ngày này cô cố gắng đề
con bé ngủ ở bên cạnh mình, lúc khóc thì
cho nó bú sữa là được.”

Tôi gật đầu, nhìn họ, nói: “Tết năm nay

mọi người tới chung cư Sơn Thủy cùng ăn
với chúng tôi bữa cơm giao thừa nhé, mọi
người đều ð Thành phố Giang Ninh cũng là
điều hiếm có.”

Anh ta nhìn John, giống như là đang
xem ý của John.

John gật đầu, lại nói: “Được thôi, dù
sao tôi cũng không về thủ đô, vừa hay ở
cùng đón tết với Tuệ Minh một năm”

Trần Húc Diệu gật đầu, xem như là
đồng ý rồi, nhìn tôi rồi nói: “Lát nữa tôi sẽ
gửi địa chỉ và thời gian cho cô, mẹ tôi nói
mấy lần rồi, tối nay nếu như buổi tối có gì
không tiện, có thề đưa Tuệ Minh tới.”

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Tôi ngây ra, nhớ ra chuyện Lâm Uyên
hẹn cùng ăn cơm trước đó.

Bất giác tôi nói: “Đưa Tuệ Minh đi theo
không an toàn cho lắm, tối nay tôi không đi
đâu, mọi người đi đi.”

Trần Húc Diệu nhìn Phó Thắng Nam,
ánh mắt có chút sâu xa: “Tổng giám đốc
Nam, anh có đi không?”

 

Tôi cứ tường với thói quen của Phó
Thắng Nam, anh ấy sẽ không đi, nhưng
không ngờ anh lại gật đầu nói: “Đi!”

Sau đó liền ôm lấy Tuệ Minh đi nhẹ ra
cửa, John nhìn thấy bộ dạng này của anh,
cậu ta cứ mím môi lại đề không bật cười.

Nếu không phải tính cách của Phó
Thắng Nam luôn lạnh lùng nghiêm nghị, tôi
gần như muốn bật cười với bộ dạng này
của anh.

Tôi hơi đau đầu, thực sự là không
muốn gặp Lâm Uyên.

Lên xe cùng Phó Thắng Nam, anh đặt
Tuệ Minh ở ghế sau, cố định chiếc nôi của
con bé ở ghế ngồi dành cho trẻ con, tiện
thể tôi cũng ngồi ở ghế sau.

John đem đồ để lên xe, do phải vội tới
công ty, Trần Húc Diệu chào hỏi xong liền
lái xe rời đi.

Phó Thắng Nam khởi động xe, đi ra
khỏi chung cư Hương Uyển, tôi đột nhiên
nói: “Bình thường không phải là anh không
thích tham gia mấy cái bữa tiệc gì đó sao?”

Anh mím môi, vừa lái xe, thản nhiên
nói: “Em không phát hiện ra, gần đây Trần
Húc Diệu rất bận sao?”

Tôi khẽ ngây ra, đáp lại câu hỏi của
anh: “Có chút.”

“Đã từng nghĩ vì sao chưa?” Có lẽ là vì
Tuệ Minh đang ở trên xe, nên anh lái xe rất
chậm rãi.

Tôi nghĩ một lát, nói: “Cậu ta là người
có tiền, mặc dù Lâm Uyên kiểm soát gia
sản của nhà họ Trần, thế nhưng dù sao thì
cậu ta cũng là người thừa kế của nhà họ

Trần, cậu ta mỡ ra Tinh Kỳ, một phần là để

rèn luyện, ngoài ra một phần khác là vì sờ
thích của bản thân, giờ cũng cuối năm rồi,
danh sách kiểm toán hàng năm một là đã
làm từ trước đó, hai là đề lui tới sang năm
sau, thế nhưng vừa hay lúc này việc kiểm
toán của công ty cũng không nhiều, cậu ta
bận như vậy, là thiếu tiền sao? Hay là gặp
phải chuyện gì?”

Anh ừ một tiếng, thản nhiên đáp: “Vẫn
còn biết phân tích cơ đấy, chứng tỏ cũng
không ngốc lắm.”

Tôi…

Lời này có nghĩa là gì hả?

Đùa với Tuệ Minh, tôi nói: “Vậy Trần
Húc Diệu đã gặp phải chuyện gì rồi?”

“Em đã từng nghe nói tới hiệu ứng
bươm bướm chưa?”

Tôi ngây ra, nói: “Một lần tung cánh
của một chú bươm bướm nhỏ bé thì sẽ gây

ra một trận giông tố?”

Anh ừ một câu, đôi mắt đen nhánh cứ
luôn quan sát đường ở phía trước mặt, nhìn
một cách vô cùng chăm chú và thận trọng,
tất cả những điều này đều là vì Tuệ Minh.

“Chuyện của Lâm Uyên, không chỉ
ảnh hưởng tới công việc kinh doanh trong
tay bà ta, mà còn liên quan đến mọi thứ
của Lâm Uyên, đa số công việc kinh doanh
của Lâm Uyên đều bị trì trệ, cũng ảnh
hường gián tiếp tới nhà họ Trần, bao gồm
cả Tỉnh Kỳ dưới danh nghĩa của Trần Húc
Diệu, Tập đoàn Trần Cường là công ty lớn,
tiền vốn và cơ cấu tổ chức của công ty vẫn
có thể chống đỡ áp lực lớn này trong một
khoảng thời gian nữa.”

“Thế nhưng Tinh Kỳ thì không được,
Tỉnh Kỳ mới xuất hiện trên thị trường chưa
đầy hai năm, mặc dù danh tiếng và lợi
nhuận của Tỉnh Kỳ trong hai năm nay rất

khá, thế nhưng, suy cho cùng thì vẫn là
công ty có quy mô nhỏ, một khi gặp phải
ảnh hường bên ngoài có sức tác động lớn,
tốc độ Tinh Kỳ bị xóa sổ còn nhanh hơn cả
em tường tượng nữa, rất nhiều công ty lớn
từng hợp tác với Tinh Kỳ trước đó, năm nay
hầu như đã hủy bỏ hợp tác với Tinh Kỳ rồi.”

Tôi không ngờ lại như vậy, trong phút
chốc liền ngây ra, chau mày nói: “Vì vậy,
để duy trì sự phát triển của công ty, trong
khoảng thời gian cuối năm này, Trần Húc
Diệu bắt buộc phải tìm mấy công ty lớn tới
để tiếp tục hợp tác”

Anh gật đầu: “Ừm!”

“Tập đoàn Phó Thiên không tiếp tục
hợp tác với cậu ta nữa sao?” Tôi cất tiếng
hỏi, bốn ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của
Tuệ Minh bấu nhẹ vào tôi, đôi mắt to tròn
nhìn xung quanh.

“Không, nhưng mà trong hợp đồng

mà Tập đoàn Phó Thiên đã ký với cậu ta
năm ngoái, chỉ bao gồm Tập đoàn Phó
Thiên của Thành phố Giang Ninh, năm nay
tôi sẽ chuyền tổng công ty về thủ đô, so
sánh ra thì tiền vốn sẽ ít hơn tới một nửa.”

“Chẳng phải là còn có Tập đoàn Kiều
Dương sao?”

Chiếc xe đi vào trong chung cư Sơn
Thủy, anh mím môi nói: “ Kiều Dương cũng
vậy, với cả em quên rồi sao, trước đó Kiều
Dương đã giao cho An Cường làm rồi.”

Đúng vậy, vì chuyện này mà Lý An
từng đeo bám tôi.

Tôi đột nhiên nhíu mày, không nói ra
được cảm xúc của bản thân.

Lúc quay trở về biệt thự thì trời đã trưa
rồi, sau khi Phó Thắng Nam bế Tuệ Minh
vào trong phòng dành cho em bé, anh nhìn
tôi nói: “Em đi trông con bé đi, anh mang

đồ vào nhà”

Tôi gật đầu, thế nhưng đi được vài
bước, liền quay đầu nhìn anh đang chuyền
đồ từ trong cốp xe ở đằng sau, nói: “Phó
Thắng Nam, em đói bụng rồi.”

Sáng chưa ăn gì, vừa rồi đi sang bên
chỗ .John cũng không ăn, giờ hơi đói rồi.

Anh khẽ ngây ra, sau đó cười: “Trách
anh không cho em ăn sao? Hai quả trứng
sáng nay đưa cho em đâu rồi?”

“Em để ở nhà .John rồi” Tôi mím môi,
phùng má nhìn anh, khuôn mặt tỏ ra vô tội.

Anh bất giác bật cười,nói: “Muốn ăn
gì, lát nữa anh sẽ làm!”

“Gì cũng được” Tôi đáp rồi liền bật
cười, thấy anh đã lôi hết đồ trong cốp xe ra
rồi, tôi đột nhiên nói: “Phó Thắng Nam, bây
giờ anh đã có phần giống với người đàn
ông của gia đình rồi đấy”

Anh nhìn tôi, đôi mắt trầm trầm, nói:
“Qua đóng cửa xe lại đi.”

Tôi gật đầu, đóng cửa xe lại rồi đi theo
anh vào nhà, tôi nói một câu có hơi ấu trĩ:
“Nếu như anh có thể sinh em bé và cho em
bé bú, anh không kết hôn thực sự cũng
sướng lắm, đúng không?”

Anh quay đầu nhìn tôi, mím môi chau
mày nói: “Vì vậy, em muốn bày tỏ điều gì?”

“Em chỉ đơn giản là muốn khen ngợi
anh một chút thôi!”

“Thực tế hơn chút đi.” Anh đặt đồ đạc
vào trong phòng sơ sinh, nhìn tôi nói.

Anh cao hơn tôi cả một cái đầu, tôi đi
gần tới chỗ anh, kiếng chân lên, ngầng đầu
hôn lên khuôn mặt anh một cái, cười nói:
“Như vậy được chưa?”

Ánh mắt anh trầm lại: “Tối tính!”

Tuệ Minh rất ngoan, ăn no ngủ đủ rồi
thì chỉ mờ to mắt nhìn xung quanh.

Thỉnh thoảng nhìn thấy thứ mình thích
sẽ vươn bàn tay nhỏ bé ra để nắm lấy, Phó
Thắng Nam thì bận rộn ở trong phòng bếp,
lúc chuyền đồ đã đề điện thoại ở trong
phòng em bé rồi.

Lúc điện thoại rung, Tuệ Minh tròn xoe
mắt nằm nghe mà không hề động đậy, có
vẻ như rất hiếu kỳ.

Tôi không nghe, chỉ nói với về phía
phòng bếp một câu: “Phó Thắng Nam, anh
có điện thoại.”

Từ trong phòng bếp truyền tới tiếng
nước chảy rào rào, anh đáp lại một câu:
“Em nghe đi.”

Sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Tôi nhìn số hiện lên trên màn hình:
Mạc Hạnh Nguyên

Theo thói quen tôi bèn chau mày lại,
nhận điện thoại, còn chưa kịp nói gì, đầu
dây bên kia đã truyền tới tiếng khóc thút thít.

Chương 282: Sai một ly đi một dặm (20)

 

“Anh Thắng Nam, anh sang đây thăm
em đi, không biết vì sao mà mẹ em cứ bắt
em ở lại bệnh viện, tại sao mẹ không chịu
đón em về Lê Viện ở? Anh Thắng Nam, có
phải mẹ không cần em nữa không?”

Lâm Uyên không muốn Mạc Hạnh
Nguyên về Lê Viện ở? Tại sao?

“Cô chủ Nguyên, tôi nghĩ như thế này,
nếu cô nói chuyện này cho Tổng giám đốc
Thần thì sẽ có ích hơn. Anh Thắng Nam
của cô đang ở trong phòng bếp nấu cơm
cho mẹ con chúng tôi, chắc là anh ấy
không có thời gian để lo cho cô đâu.”

Nghe thấy giọng của tôi, tâm trạng

của Mạc Hạnh Nguyên trở nên không vui,
hơi bực bội nói: “Ai cho cô tùy tiện nhận
điện thoại của anh Thắng Nam vậy? Thẩm
Xuân Hinh, cô là cái đồ không có giáo
dục.”

Dm, cô ta đã bao lâu không súc miệng
rồi, vừa mới mờ miệng đã thối như vậy.

“Điện thoại của chồng tôi, tại sao tôi
không được nhận? Cô Hạnh Nguyên, cô cứ
gọi anh Thắng Nam này anh Thắng Nam
nọ thì anh ấy sẽ trở thành anh trai của cô
hay sao? Không có việc gì thì hãy suy nghĩ
kỹ lại xem tại sao cả bố và mẹ cô đều chán
ghét cô, tự tìm nguyên nhân đi, đừng có
không có việc gì làm thì lại đi quấy rối gia
đình của người khác, rất đê tiện đấy!”

“Thẩm Xuân Hinh, cô…”

Tôi cúp điện thoại, dù sao câu nói kế
tiếp của cô ta không cần nghe cũng biết là

mắng chửi người, cứ không nghe là tốt nhất.

Cúp điện thoại, tôi ném điện thoại
sang một bên, bỗng nhiên thân thể bị một
người ở phía sau ôm lấy.

Giọng nói trầm thấp của Phó Thắng
Nam truyền đến: “Gọi một tiếng nữa cho
anh nghe xem nào.”

Trên người anh còn mang theo mùi
khói dầu, nhưng vẫn không ảnh hường đến
vẻ đẹp của anh ấy, tôi mờ miệng: “Gọi cái
gì?”

Giọng anh trầm thấp: “Khi nãy em gọi
anh là cái gì? Hà?”

Tôi sững sờ, bất giác mờ miệng:
“Chồng?”

Anh dùng chất giọng trầm thấp của
mình bật cười, râu trên cằm cọ cọ vào mặt
của tôi, hôn một cái rồi lại nói: “Gọi thêm
lần nữa đi?”

Tôi…

Đẩy anh ra, tôi tức giận nói: “Mạc
Hạnh Nguyên tìm anh giúp, anh không đi
một chuyến à?”

Anh đi đến bên cạnh tôi, cười yếu ớt:
“Không phải em bảo cô ta đi tìm Kiều Cảnh
Thần sao? Anh mà đi nữa thì chẳng phải sẽ
thành thừa sao?”

Tôi lườm anh một cái, đi đến bên cạnh
cái nôi nhìn Phó Tuệ Minh: “Có phải gần
đây Lâm Uyên hơi lạnh lùng với Mạc Hạnh
Nguyên không?”

Rõ ràng cơ thể Mạc Hạnh Nguyên
không khỏe nhưng bà ấy không để cô ta
tĩnh dưỡng ở thủ đô mà lại đưa cô ta trờ về
Thành phố Giang Ninh, bây giờ còn không
cho cô ta đi đến Lê Viện, tại sao vậy?

Có lẽ là vì tôi chuyển chủ đề quá
nhanh, anh nâng trán, hơi bất đắc dĩ nói:
Đó là chuyện của người khác, từ khi nào

em bắt đâu thích xen vào việc của người
khác như thế rồi?”

“Không phải là xen vào việc của người
khác, em chỉ tò mò thôi!” Phó Tuệ Minh cứ
cầm lấy tay của tôi, từ chiếc miệng nhỏ
phát ra tiếng “Chẹp chẹp”.

Xem ra là đói bụng.

Đối với chuyện của Mạc Hạnh
Nguyên, dường như Phó Thắng Nam
không hề để bụng, chỉ nói rằng: “Chuyện
của cô ta đã có John lo, Phó Tuệ Minh đói
bụng rồi, em ăn cơm trước hay cho con ăn
trước.”

Nói nhảm, chắc chắn là cho con bú
trước.

Nhìn về phía anh, tôi nhíu mày: “Anh đi
ra ngoài trước đi!”

Anh nhíu mày: “Toàn thân trên dưới
của em có chỗ nào anh chưa nhìn qua đâu?”

“Anh không cảm thấy mình rất kì cục
àm”

Anh rất thằng thắn: “Em là vợ anh, tại
sao lại kì cục.”

Ha ha!

Tôi không ngờ rằng Mạc Hạnh
Nguyên sẽ chạy tới chung cư Sơn Thủy
một mình, vào lúc chuông cửa vang lên,
Phó Tuệ Minh đã ngủ.

Tôi đang dùng cơm, Phó Thắng Nam
đứng dậy đi mờ cửa, thật lâu sau vẫn
không có tiếng động gì, tôi không khỏi ghé
mắt nhìn sang.

Mạc Hạnh Nguyên đang đứng ở cửa,
sắc mặt cô ta trông rất tiều tụy, mang theo
vài phần lạnh lẽo.

Mấy ngày không gặp, dường như cô
ta đã gầy hơn rất nhiều.

Tôi vôn không có ý định đi xem thừ,
nhưng dù gì đây cũng là nhà của tôi, nếu
tôi không nói gì cả thì hình như cũng
không được ồn lắm.

Đi đến cửa thì nghe thấy giọng nói
của Mạc Hạnh Nguyên: “Em cũng muốn
mình có thể biến mất hoàn toàn khỏi cuộc
sống của hai người, làm như vậy thì chí ít
trong lòng anh, em vẫn sẽ là người em gái
mà thỉ thoảng anh sẽ nhớ đến, không đến
mức trờ thành hạt sạn mà anh vừa mới
nhìn thấy đã cảm thấy phiền phức. Nhưng
em không còn cách nào khác, em không
rỡi khỏi anh được, em không biết sau này
em phải làm gì, anh Thắng Nam, em chỉ có
thể đi tìm anh.”

“Vào trong nói đi!” Phó Thắng Nam
không nói gì, tôi lại mờ miệng.

Phó Thắng Nam quay đầu lại nhìn lướt
qua tôi, sau đó lạnh lùng nhường đường

cho Mạc Hạnh Nguyên, để cô ta đi vào.

Mạc Hạnh Nguyên thấy tôi, dường
như cũng không hề bất ngờ, vẻ mặt cô ta ủ
rũ, nhìn Phó Thắng Nam, tiếp tục nói: “Anh
Thắng Nam, nếu anh không quan tâm đến
em nữa, em cũng chỉ còn lại một con
đường chết.”

Phó Thắng Nam là một người lạnh
lùng bạc tình, về Mạc Hạnh Nguyên, anh
chỉ cảm thấy cô ta vô cùng phiền phức.
Anh quay sang nhìn cô ta, mỡ miệng,
giọng nói lạnh lùng: “Cô muốn gì?”

Dường như không ngờ rằng anh sẽ
lạnh lùng như vậy, Mạc Hạnh Nguyên hít
một hơi, sắc mặt cô ta hơi trắng bệch:
“Dẫn em đi gặp mẹ của em.”

Tôi còn ngạc nhiên hơn cả Mạc Hạnh
Nguyên, mẹ của cô, cô đi gặp mà còn cần
Phó Thắng Nam dẫn đi?

Dưỡng như Phó Thắng Nam rất bình

tĩnh, chỉ lạnh nhạt nói: “Được!”

Sau đó lại lạnh lùng nhìn cô: “Cuộc
sống, sinh hoạt thường ngày của cô sẽ do
Kiều Cảnh Thần chăm sóc, sau này không
có chuyện gì thì cũng đừng đến đây.”

Sắc mặt của Mạc Hạnh Nguyên trắng
bệch đến mức không còn một giọt máu, cô
ta cố che giấu đi nỗi đau đớn trong ánh
mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu, mờ
miệng: “Được!”

Trong giọng nói rõ ràng còn run rầy.

“Không còn sớm nữa, lát nữa tôi và
Thẩm Xuân Hinh còn có việc, cô không có
chuyện gì thì đi về trước đi!” Phó Thắng
Nam mờ miệng, trong giọng nói của anh
không hề có chút cảm xúc nào.

Rõ ràng anh đang đuồi khéo.

Nghe anh nói xong, Mạc Hạnh
Nguyên cũng nhận ra.

“Được!” Đáp lại một chữ, cô ta quay
người, trong ánh mắt là vẻ đau khổ và nực
cười.

Thấy cô ta đi ra khỏi biệt thự, tôi mím
môi, dường như nhìn thấy mình của quá
khứ: “Phó Thắng Nam, anh đối với cô gái
nào cũng tuyệt tình như vậy sao?”

Anh ngoái lại nhìn tôi, đôi mắt đen và
sâu: “Với em thì không!”

Tôi không đáp lại, nhưng vẫn còn tò
mò về chuyện đó: “Tại sao Mạc Hạnh
Nguyên đi gặp Lâm Uyên lại phải cần anh
dẫn đi?”

Giữa quan hệ của hai mẹ con họ xảy
ra chuyện gì rồi?

Ánh mắt của Phó Thắng Nam bỗng
trờ nên sắc bén, nhìn về phía tôi: “Muốn
tìm cha mẹ ruột của em không?”

Tôi hơi sửng sốt: “Sao anh lại có thể
chuyên chủ đề nhanh như vậy?”

Anh cau mày, không nhiều lời, chỉ nói:
“Trả lời thẳng câu hỏi của anh di.”

Tôi suy nghĩ một lát rồi mới mờ miệng
nói: “Nói không muốn là giả, nhưng bây giờ
đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, cho dù
em có gặp lại bọn họ, thì cũng không biết
phải làm sao để sống chung với bọn họ.
Hơn nữa, đối với vài người, vuột mất một
lần chính là vuột mất cả đời. Vào lúc bọn
họ bỏ lại em, chắc cũng chẳng hề nghĩ
rằng sau này sẽ đi tìm em, cho nên, nói
một cách nhẫn tâm thì, em không muốn
tìm bọn họ.”

Thấy ánh mắt của anh hơi kì lạ, tôi
không khỏi mở miệng nói: “Sao đột nhiên
anh lại hỏi chuyện này?”

Anh lắc đầu, cặp môi hơi mấp máy,
nhìn về phía tôi, nói: “Lên lầu thay một bộ
ân áo khác đi, lát nữa chúng ta ra

ngoài!”

Nghĩ đến tin nhắn mà Trần Húc Diệu
gửi cho tôi, tôi nhíu chặt lông mày: “Anh
thật sự muốn đi ăn cơm với Lâm Uyên
sao?”

Anh gật đầu, ra hiệu cho tôi đi thay
quần áo.

Tôi muốn từ chối, nhưng lại nghĩ một
lát, thôi được rồi.

Rửa mặt sơ qua, tôi tìm một bộ quần
áo để thay, trang điểm nhẹ nhàng, lúc
xuống lầu thì thấy Phó Thắng Nam đã
chuẩn bị xong bình sữa và tã cho Phó Tuệ
Minh.

Nhìn theo động tác lưu loát của anh,
tôi không khỏi mỡ miệng nói: “Phó Thắng
Nam, anh thay tã cho Phó Tuệ Minh à?”

Anh ừ một tiếng, đặt bình sữa của con
vào trong xe của con, nhìn về phía tôi nói:

“Đi thôi!”

Ôi ôi!

Tôi cứ như một kẻ vô dụng vậy.

Chương 283: Sai một ly đi một dặm (21)

Đẩy xe nôi của con ra khỏi biệt thự,
Phó Thắng Nam đi đến nhà xe lấy xe, còn
tôi vịn xe của con, đứng ở trong sân chờ
anh.

Chợt, tôi nhìn thấy một người phụ nữ
đang ngồi xổm ð trước cổng, sau khoảng
mấy giây sửng sốt, tôi mới kịp nhận ra là
Mạc Hạnh Nguyên chưa hề rời đi.

Tôi không khỏi nhíu mày, lúc Phó
Thắng Nam lái xe ra cũng đề ý tới Mạc
Hạnh Nguyên đang ngồi ở cồng.

Nhưng anh không nói gì, chỉ ôm Phó
Tuệ Minh lên xe, chuẩn bị xong thì nhìn tôi
nói: “Đi thôi!”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Mạc Hạnh Nguyên nghe thấy tiếng
động, từ trên bậc thang ở cổng đứng dậy,
chạy tới ngăn ở trước xe.

 

Cô ta nhìn Phó Thắng Nam, nói: “Anh
Thắng Nam, anh định đi gặp mẹ của em
sao? Anh đưa em theo với!”

Phó Thắng Nam nhíu mày, hơi không
vui: “Lát nữa Kiều Cảnh Thần sẽ tới đón
cô.”

Mạc Hạnh Nguyên đỏ mắt: “Thời tiết
lạnh như thế này, anh Thắng Nam em xin
anh, đưa em đi cùng với!”

“Lên đây đi!” Tôi mờ miệng, hơi bực
bội: “Cô chủ Nguyên không cần thiết phải
làm mình khổ sð như vậy đề tìm kiếm sự
đồng cảm đâu.”

Sắc mặt của Mạc Hạnh Nguyên trắng
bệnh, đôi mắt u buồn nhìn về phía Phó
Thắng Nam.

Sắc mặt Phó Thắng Nam không tốt
lắm, trờ nên lạnh lẽo như băng: “Xe không
đủ chỗ, cô đợi Kiều Cảnh Thần đi!”

Sau đó anh vòng qua người cô ta, khời
động xe rời đi!

Tôi ngồi ở phía sau nhìn Mạc Hạnh
Nguyên đứng nguyên tại chỗ không nhúc
nhích thông qua cửa kính, nhìn về phía Phó
Thắng Nam, nhíu mày: “Cô ta như vậy, anh
không đau lòng sao?”

Anh mím môi, nhìn về phía tôi: “Em hi
vọng anh sẽ đau lòng sao?”

“Lo lái xe đi!” Anh có đau lòng hay
không, đối với tôi mà nói thì cũng như nhau
mà thôi.

Trên đường đi, Phó Tuệ Minh rất
ngoan, đại khái là vì thích ngồi xe, cho nên
lúc nào ở trên xe con bé đều rất hưng
phấn, thi thoảng còn vung vầy tay chân.

Xe dừng ở bên ngoài Lê Viên, ở cổng
biệt thự, Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh đang
đứng đó, dường như đã đợi bọn họ rất lâu.

Thấy chúng tôi, Lâm Uyên tiến lên,
nhìn tôi cười nói: “Đến rồi à, đã nấu cơm
xong rồi, chỉ chờ hai người đến thôi.”

Phó Thắng Nam ôm Phó Tuệ Minh ra,
Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên liếc nhau, ánh
mắt kinh ngạc nhìn về phía tôi: “Đứa bé…
Đứa bé không sao à?”

Tôi mím môi, sắc mặt hơi lạnh lẽo:
“Tổng giám đốc Uyên định động tay động
chân một lần nữa sao?”

Hốc mắt Lâm Uyên bỗng nhiên đỏ lên,
bà ấy lắc đầu nói: “Không phải, cô đừng
suy nghĩ nhiều, tôi vui ấy mà, đứa trẻ
không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.”

Phó Thắng Nam ôm Phó Tuệ Minh,
không nhiều lời, chỉ thản nhiên nói: “Đi

thôi!”

Ở phòng ăn tại lầu một, John và Trần
Húc Diệu đều tới, ngay cả Trịnh Tuấn Anh
đã lâu không gặp cũng tới, người phụ nữ
đang đi ð bên cạnh anh là Lâm Diên ít khi
xuất hiện.

Bất ngờ thật, lại có thể gặp cô ta ở
đây.

John nói, Vũ Linh xảy ra chuyện phần
lớn là do Lâm Diên gây ra, tôi nhìn người
phụ nữ càng ngày càng trở nên xinh đẹp
này, sắc mặt trở nên lạnh lẽo.

“Thầm Xuân Hinh, tới đây ngồi đi!”
John nhìn thấy tôi thì vội vã mờ miệng, vẫy
tay về phía tôi.

Tôi đi về phía John, ngồi ð ngay bên
cạnh anh, Phó Thắng Nam đầy xe của con
đến bên cạnh.

Biệt thự Lê Viện này là căn biệt thự xa

hoa nhất Thành phố Giang Ninh, chỉ riêng
phòng ăn thôi đã chiếm hơn trăm mét
vuông, có diện tích lớn hơn phòng ăn bình
thường rất nhiều.

Bàn tròn rất lớn, nếu khi nói chuyện
không nói to hơn một chút thì có thề người
ð phía đối diện sẽ không nghe thấy gì.

Cách mà Lâm Uyên nhìn tôi rất dịu
dàng và ân cần, sai người làm bắt đầu
bưng thức ăn lên, cô và Mạc Đình Sinh
ngồi ð ngay bên cạnh tôi và Phó Thắng
Nam.

Sắc mặt bà ấy dịu dàng nhìn Phó Tuệ
Minh còn đang vô cùng vui vẻ bên trong
xe đầy, cười nói: “Thật đáng yêu, tính ra đã
được gần bốn tháng rồi.”

Mạc Đình Sinh nhìn thoáng qua khuôn
mặt lạnh như băng của tôi, sắc mặt ông ta
hơi phiển muộn, mờ miệng nói: “Thẩm
ân Hinh, đứa trẻ này nhỏ hơn một chút

so với một đứa trẻ bình thường, có phải là
vì không đủ dinh dưỡng không?”

Tôi mím môi, sắc mặt không tốt lắm:
“Lúc nó sinh ra gặp nhiều khó khăn hơn trẻ
con bình thường, cho nên trông nhỏ hơn
mấy đứa trẻ khác.”

Lâm Uyên kéo tay Mạc Đình Sinh, hơi
đau xót nói: “Do tôi hết, là lỗi của tôi.”

Hôm nay tôi cảm thấy hai người này
thật khó hiều, không khỏi nhìn về phía Phó
Thắng Nam, anh kéo tay tôi lại, vỗ vỗ lên
để trấn an, nhìn về phía Lâm Uyên và Mạc
Đình Sinh nói: “Hai người ngồi đi!”

Chắc vì đã phát hiện ra sự khó chịu
của tôi, hai người Lâm Uyên và Mạc Đình
Sinh đều ngồi xuống.

Tôi cảm thấy khó hiểu, một là thái độ
của hai người này khi vừa mới gặp tôi hoàn
toàn khác biệt so với bây giờ.

Hai là, theo lý thuyết, hẳn Mạc Đình
Sinh đã biết hết về những video trong quá
khứ của Lâm Uyên rồi, tại sao ông ta có
thể đối xử với Lâm Uyên bình tĩnh như vậy.

Có người đàn ông không nào là không
quan tâm đến quá khứ của vợ mình đâu?
Tại sao Mạc Đình Sinh lại có thể thản nhiên
đối mặt như vậy?

Hẳn là, vẫn còn chuyện gì đó mà tôi
chưa biết.

Thấy mọi người vẫn chưa tới đủ, Lâm
Uyên nhìn xung quanh, nói: “Đồ ăn đã
được bưng lên hết rồi, tất cả mọi người
nếm thử xem.”

Bà ấy còn chưa nói xong, bên ngoài
đã truyền đến tiếng động ồn ào, là giọng
nói của Mạc Hạnh Nguyên: “Mẹ, rốt cuộc
con đã làm sai chuyện gì, sao mẹ không
chịu gặp con?”

Giọng nói vừa ngưng chưa được mấy

phút, Mạc Hạnh Nguyên và Kiều Cảnh
Thần đã cùng nhau đi vào, Mạc Hạnh
Nguyên vẫn mặc bộ quần áo như lúc cô ta
ð chung cư Sơn Thủy, có thề thấy được rõ
ràng vẻ cô đơn và tiều tụy trên mặt cô ta.

Lâm Uyên đứng dậy, trên mặt hiện lên
sự khó chịu, nhìn Mạc Hạnh Nguyên nói:
“Không phải mẹ đã bảo con đừng tới tìm
mẹ sao?”

Bà ấy tức giận đi về phía Mạc Hạnh
Nguyên, nhưng giữa chừng thì bị Mạc Đình
Sinh kéo lại.

Vẻ mặt Mạc Đình Sinh lạnh nhạt, ông
ta nhìn Mạc Hạnh Nguyên, nói: “Lại đây, lại
đây ngồi đi, đúng lúc đồ ăn được mang lên
hết rồi.”

Mạc Hạnh Nguyên không ngồi xuống,
chỉ đứng đó nhìn Mạc Đình Sinh, cặp mắt
sưng đỏ nói: “Cha, rốt cuộc con đã làm sai
chuyện gì? Sao cha và mẹ lại không muốn

đi gặp con?”

Mạc Đình Sinh thờ dài, dường như
không hề có ý định nói gì thêm về chuyện
này, chỉ nhìn cô nói: “Hạnh Nguyên, tất cả
mọi người đều đang ở đây, có chuyện gì
chờ ăn cơm xong rồi nói tiếp, có được
không?”

Mạc Hạnh Nguyên còn đang muốn
nói gì nhưng đã bị Kiều Cảnh Thần kéo lại,
hai người cùng ngồi xuống.

Hai chúng tôi cũng đang ngồi ở gần
đó, Mạc Hạnh Nguyên nhìn Phó Thắng
Nam gắp đồ ăn cho tôi, ánh mắt như là
muốn bắn tôi chết vậy.

Lâm Uyên gọi mọi người ăn cơm, nhìn
tôi cười nói: “Tôi nghe Tổng giám đốc Nam
nói cô thích ăn đồ ngọt nên cố ý bảo
phòng bếp làm cho cô một phần bánh
matcha, cô nếm thử xem có thích vị đó
ông? Bây gið cô còn đang phải cho con

bú, một lát nữa cô ăn thêm ít canh đề bổ
sung năng lượng, trông cơ thể của cô gầy
quá, còn phải cho con bú, có thể sẽ xảy ra
chuyện, nên lưu ý đến việc ăn uống một
chút.”

Bà ấy nói, đặt một miếng bánh ngọt ở
trước mặt tôi, sẵn tiện múc thêm cho tôi
một chén canh.

Tôi không quen lắm, nhíu mày nhìn
Phó Thắng Nam, không hiểu đây là tình
huống gì.

Vẻ mặt Phó Thắng Nam lạnh nhạt, anh
mờ miệng nói: “Xem thử có thích ăn hay
không?”

Anh đã nói như thế rồi thì tôi cũng
không lằng nhằng nữa, ăn thử một miếng,
hương vị của bánh ngọt thật sự rất ngon,
nhưng trong lòng tôi còn đang có tâm sự,
ăn được một miếng rồi ăn không vào nữa.

Uống thêm mấy ngụm canh, cảm thấy

cũng không tệ lắm.

Thấy tôi thích, Lâm Uyên lại ân cần
gắp thêm cho tôi, lần này Phó Thắng Nam
ngăn bà ấy lại, nói: “Tổng giám đốc Uyên,
không cần bà bận lòng, tôi làm là được, cô
ấy thích gì tôi sẽ gắp thêm cho cô ấy.”

Đây chỉ là một chỉ tiết rất nhỏ, nhưng
lại khiến cho Mạc Hạnh Nguyên trợn mắt.

Chắc là Phó Tuệ Minh đã đói bụng, cứ
kêu liên tục, John đã bế cô bé được một
lúc, vừa nhìn đã biết là cô bé đói bụng.

Cậu ta hỏi tôi: “Cô có mang bình sữa
theo không?”

Phó Thắng Nam nhanh hơn tôi một
bước, lấy sữa bột ra cho Phó Tuệ Minh
uống, nhưng con bé này làm thế nào cũng
không chịu uống mà cứ phải hung hăng
đòi tôi cho bú.

Chương 284: Sai một ly đi một dặm (22)

 

Tôi bế cô bé lên, thấy cô bé vẫn đang
lầu bầu đòi tôi, không khỏi nói: “Sao lại thế
này?”

“Có thể là nó không muốn uống sữa
bột, Thầm Xuân Hinh, cô đi lên phòng ngủ
trên lầu cho nó bú đi!” Trần Húc Diệu
mang vẻ mặt lạnh lùng từ nãy đến giờ đột
nhiên mở miệng.

Lâm Uyên thấy vậy, vội vàng nói: “Tôi
dẫn cô lên trên đó, trẻ con còn nhỏ tháng
không thích uống sữa bột cũng là chuyện
bình thường.”

Thấy vậy, tôi cũng không tiện nói gì
êm, ôm Lâm Uyên đi lên tầng hai.

“Cô ở đây cho bé bú đi, có thể là cô
bé đói chịu không nổi rồi.” Lâm Uyên mờ
miệng, trên mặt lộ ra một nụ cười vô cùng
hiền lành.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài, cũng
không ngại ngùng gì mà bắt đầu cho Phó
Tuệ Minh bú.

Vốn nghĩ rằng một lát nữa bà ấy sẽ rời
đi, không ngờ rằng bà ấy lại không đi mà
đứng ð một bên nhìn tôi cho con bú.

Con bé Phó Tuệ Minh này thật là kén
chọn, sau khi được cho bú một lát thì lại trờ
lên ngoan ngoãn, vừa bú sữa mẹ vừa giơ
bàn tay nhỏ lên nắm lấy chân mình, động
tác vô cùng đáng yêu, đôi mắt trong veo to
như nước nhìn xung quanh.

“Thẩm Xuân Hinh, cô gầy quá, vừa
mới sinh em bé mà bụng cũng không có tí
mỡ nào, dù sao cô và Tổng giám đốc Nam

người còn trẻ, không biết phải chăm sóc

mình như thế nào. Hay là hai người ở lại Lê
Viện vài ngày đi, đúng lúc sắp vào mùa
Xuân, tôi nghe Húc Diệu nói hai người định
đi du lịch với nhau, hay là đến Lê Viện đi, ð
đây có đủ đầu bếp và chuyên gia dinh
dưỡng, vừa khéo có thể giúp cô chăm sóc
lại cơ thề, cô thấy thế nào?”

Tôi ngần người, mờ miệng nói: “Không
cần, cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc
Lâm.”

Sắc mặt Lâm Uyên trở nên hơi xấu hồ,
dừng một chút rồi lại nói: “Thẩm Xuân
Hinh, có phải cô còn đề ý chuyện trước kia
hay không? Cô xem, chuyện này đã qua
rồi, mẹ con các cô đều bình an, tôi cũng đã
nhận quả báo. Nhà họ Mạc không chấp
nhận tôi, khiến cho Đình Sinh chỉ có thể đi
đến Thành phố Giang Ninh với tôi, chuyện
đã qua rồi, chúng ta bỏ qua hết mọi
chuyện trước kia, mọi người quay trở lại

giông như lúc mới quen thì tốt bao nhiêu.”

Tôi cố gắng nhịn cơn tức giận trong
lòng, ngước mắt nhìn Lâm Uyên, không
nhịn nổi mà bật cười: “Tổng giám đốc Lâm,
tiền tài không thể tự sinh ra được, thanh
danh cũng không thể tự có lại, bà cảm
thấy bà đã giết một người, còn có thể làm
gì để cho người đó trở về sao?”

Thấy sắc mặt của bà ấy trờ nên trắng
bệch, tôi mím môi nói: “Tôi cho con bú,
phiền Tổng giám đốc Lâm tránh đi một
chút.”

Bà ấy há hốc mồm, muốn nói thêm gì
đó, nhưng chỉ liếc tôi một cái rồi yên lặng
đi ra ngoài.

Phó Tuệ Minh được bú sữa mẹ nên vô
cùng vui vẻ, tôi ngồi trên ghế dài nhìn căn
phòng được trang trí theo tông màu hồng,
không khỏi ngần người.

Xem ra đây là phòng dành cho bé gái,

Trần Húc Diệu thi thoảng sẽ đến Lê Viện,
nhưng không thể nào là anh ta, Lâm Uyên
thì càng không thể, gian phòng này rất có
thể là của Mạc Hạnh Nguyên.

Phó Tuệ Minh bú xong, liền vung tay
nhỏ tứ phía, tôi hoàn hồn, thấy cô bé nhìn
tôi cười, không khỏi cảm thấy trong lòng
ấm áp, ôm hôn cô bé.

Cửa phòng ngủ bị mở ra, tôi kéo áo
xuống, không ngờ lại là Mạc Hạnh Nguyên,
trông thấy tôi, sắc mặt của cô ta trờ nên
nặng nề và lạnh lẽo như băng.

“Thầm Xuân Hinh, tại sao cái gì cô
cũng muốn cướp, người tôi thích, người
nhà quan tâm tôi, bây giờ ngay cả căn
phòng của tôi cô cùng muốn cướp lấy.”

Tôi không hiểu nồi câu nói này của cô,
cau mày nói: “Cô Hạnh Nguyên, cô là
người sở hữu những thứ đó, không giữ
được thì là lỗi của cô. Tôi không có hứng

thú với người nhà và phòng ngủ của cô,
vốn không thèm cướp làm gì, về phần
người cô thích, xin cô nói cho rõ ràng, tôi
và anh ấy là vợ chồng danh chính ngôn
thuận, tôi cần phải cướp anh ấy sao?”

Cô ta tức giận đến đỏ cả mắt: “Nếu
không phải do cô xen vào, anh Thắng Nam
sẽ lấy cô sao? Anh ấy chẳng qua chỉ là
đang chịu trách nhiệm với cô mà thôi, cô
nghĩ cô là cái thá gì?”

Tôi buồn cười: “Vậy thì, cô Hạnh
Nguyên, anh ấy chỉ đang chịu trách nhiệm
với tôi, còn với cô thì sao? Yêu sao? Nếu đã
yêu, tại sao bây giờ đến nhìn cô anh ấy
cũng khinh thường không muốn nhìn, tại
sao cô lại cảm thấy một người đàn ông
nhìn cô một chút thôi cũng thấy phiền lại
đi yêu cô chứ?”

“Cố,

Cô ta vô cùng tức giận, giơ tay lên

chuẩn bị đánh tôi, nhưng tôi nhanh chóng
cản lại: “Cô Hạnh Nguyên nên khiêm tốn
chút đi, mọi chuyện đều đang tốt đẹp mà
cô cứ muốn phá hoại như vậy. Cô chưa
từng nghĩ lại xem vì sao cha mẹ cô đều
không muốn gặp cô à?”

Tôi ôm Phó Tuệ Minh, không có ý định
cãi lộn với cô ta, dù sao cũng đang ôm con
theo, nếu đánh nhau thật, con bị thương
thì chính tôi mới là người bị thiệt thòi.

Thấy tôi muốn đi, cô ta chặn ngay ở
cửa: “Thẩm Xuân Hinh, rốt cuộc cô muốn
làm gì?”

Tôi buồn cười: “Cô Hạnh Nguyên, câu
này đề tôi hỏi cô mới đúng, rốt cuộc cô
định làm gì đây?”

Cần tôi lại không cho tôi đi như thế,
đang định làm gì đây?

“Tôi có thể từ bỏ anh Thắng Nam,
ông dây dưa với anh ấy nữa, nhưng cô

không được xuất hiện trước mặt cha mẹ tôi
nữa, nếu không tôi sẽ kéo cô chết theo
tôi.”

Tôi thật sự cảm thấy mình không thể
nào hiểu được cô ta: “Tôi ước gì mình
không bao giờ gặp lại cha mẹ cô và cô
nữa, cho nên phiền cô tránh ra, giơ cao
đánh khẽ.”

Dưỡng như bây giờ cô ta cũng không
có cách gì đề giữ tôi lại, mặc dù trong lòng
vô cùng tức giận nhưng cũng không thể
làm gì tôi.

Nhưỡng đường cho tôi xong, cô ta thờ
phì phò đi ra khỏi phòng ngủ.

Thấy tôi đi ra, Phó Thắng Nam tiến lên
đón, bế Phó Tuệ Minh từ tay tôi, mở miệng
nói: “Sao vậy? Sắc mặt em kém quá!”

Tôi mím môi, thản nhiên nói: “Không
Sao cả.”

Ngôi lại xuống bàn, Phó Thắng Nam
liên tục gắp đồ ăn cho tôi, anh ăn được vài
miếng rồi ôm Phó Tuệ Minh đi chơi.

Có thể là bời vì cho con bú nên tôi ăn
nhiều một cách lạ kỳ, Phó Thắng Nam lại
vô cùng vui vẻ cười, ánh mắt của hai người
Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh dường như
vẫn luôn dán trên người tôi.

Dù tôi cảm thấy kì lạ, nhưng nhất thời
cũng không thể mờ miệng hỏi, ăn được
một lát thì tất cả mọi người đã ăn xong, tôi
cũng không tiếp tục ăn nữa.

“Thế nào?” Phó Thắng Nam gắp cho
tôi một miếng thịt kho tàu, cười nói: “Ăn no
rồi à?”

Tôi gật đầu: “Ừm!”

“Đây là lúc hoa mai trong Lê Viện nở
đẹp nhất, hai người ăn cơm xong rồi thì ra
ngoài đi dạo tiêu cơm chút đi?” Lâm Uyên

mờ miệng, mắt nhìn Phó Tuệ Minh.

Cô bé đã ngủ thiếp đi, Lâm Uyên gọi
bảo mẫu đến nói: “Lát nữa cô ở đây chăm
sóc đứa trẻ.”

“Không cần, đã không còn sớm nữa,
cảm ơn Tổng giám đốc Uyên và Tổng giám
đốc Sinh đã chiêu đãi, chúng tôi cần phải
trờ về rồi.” Ăn uống no nê xong thì đã hết
một buổi tối, Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh
cũng không nói gì.

Giống như quả thật mời họ đến đề ăn
một bữa cơm thôi, thật kì lạ.

Đôi mắt đen và sâu của Mạc Đình
Sinh nhìn thằng vào Phó Thắng Nam, cười
nói: “Tổng giám đốc Nam, công ty của nhà
họ Mạc xảy ra chút việc, hôm nay cậu có
rảnh để nói chuyện với tôi không?”

Phó Thắng Nam nhìn về phía tôi, mím
môi: “Đi dạo chút đi, cho tiêu cơm, Phó
ệ Minh để anh bế, em đợi thêm một lát

rồi chúng ta về.”

Tôi gật đầu, nhìn lướt qua Mạc Đình
Sinh rồi nói với Phó Thắng Nam: “Hai người
nói chuyện, bế Phó Tuệ Minh theo được
không?”

“Không sao, đi đi!”

Tôi luôn cảm thấy Phó Thắng Nam cố
ý đề tôi tiếp xúc với Lâm Uyên và Mạc Đình
Sinh nhiều hơn.

Trong lòng cảm thấy hơi bực bội.

Lê Viện rất lớn, quả thật là như Lâm
Uyên nói, sau vườn có không ít hoa mai
đang nờ, rất đẹp.

“Thẩm Xuân Hinh, trong bếp đã làm ít
bánh ngọt matcha, lát nữa cô đi mang một
ít về nhà ăn.” Lâm Uyên mờ miệng, đứng ở
sau lưng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi không quen với dáng vẻ này của
bà ấy lắm, hơi mím môi nói: “Tổng giám

đốc Lâm khách sáo qua, nhưng ăn nhiều
đồ ngọt dễ béo, thi thoảng tôi ăn một ít là
được rồi.”

Bà ấy nhìn tôi, cần thận nói: “Thẩm
Xuân Hinh, có phải trong lòng cô vẫn còn
hận tôi không?”

Chương 285: Sai một ly đi một dặm (23)

 

Tôi chau mày, thật sự là có chút bực
mình: “Tổng giám đốc Uyên, bà có chuyện
gì thì cứ nói thằng ra, không cần phải làm
như vậy!”

Bà ta vội vàng lắc đầu, nói: “Tôi không
có chuyện gì cả, cô nghĩ nhiều rồi, chỉ là tôi
thấy hối hận, tôi không nên làm những
chuyện như vậy với cô, bây giðờ trong lòng
tôi thấy áy náy nên tôi muốn bù đắp cho
cô”

“Vậy thì không cần đâu, dù sao đã có
rất nhiều chuyện xảy ra rồi, sau này không
cần qua lại nữa là được rồi” Tôi nói xong,
bèn rảo bước nhanh hơn, không nói thêm
lời nào.

Bà ta đuổi theo tôi, vẫn làm bộ dạng

ân cần niềm nở, nói: “Tôi biết cô không thể
bỏ qua, tôi thật sự là muốn bù đắp cho sai
lầm của mình, Xuân Hinh, cô có thể đồng ý
với tôi, để mẹ và Đình Sinh bù đắp cho lỗi
lầm của chúng tôi, có được không?”

“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Mạc Hạnh
Nguyên đuổi theo, trên mặt lộ ra vẻ tức
giận, chỉ vào tôi, nói: “Mẹ, mẹ muốn bù
đắp gì cho cô ta, cô ta hại chúng ta còn
chưa đủ sao?”

Nói rồi, liền giơ tay lên đẩy tôi, đằng
sau tôi là hồ bơi ngoài trời, do đang là mùa
đông, nước ở trong hồ bơi này vốn chẳng
có tác dụng gì, vì vậy cứ đề như vậy.

Thế nhưng cũng không sâu.

Đọc Full tại truyen.one

Tôi không biết Mạc Hạnh Nguyên lại
đột nhiên tấn công tôi, vì thế không hề
phòng bị, liền ngã về phía sau.

Nước không hề sâu, thế nhưng nước

mùa đông lại lạnh vô cùng, quần áo tôi đều

ướt sũng, một luồng khí lạnh cắt da cắt thịt
xâm nhập vào trong cơ thể, tôi không khỏi
rùng mình, cơ thể tôi run lên vì lạnh.

Lâm Uyên nhìn thấy tôi rơi xuống
nước, hoang mang quay về hướng biệt thự
mà hét lớn: “Có ai không, mau tới cứu
người!”

Trong biệt thự có bảo vệ và vệ sĩ, ngay
tức khắc đã có hai anh chàng cao to lực
lưỡng chạy tới kéo tôi lên.

Thấy toàn bộ quần áo của tôi đều ướt
sũng, Lâm Uyên cởi chiếc áo khoác trên
người mình ra, khoác lên người tôi, thấy vệ
sĩ tới, bèn nói: “Mau đưa cô ấy vào trong
phòng đề tắm nước nóng”

Sau đó lại nói với bảo mẫu: “Mau đi
đun cho cô ấy một bát canh gừng đề giải
cảm”

Ngay phút chốc mọi người ai nấy đều

cuồng cuồng cả lên.

Mạc Hạnh Nguyên nhìn bộ dạng gấp
gáp đi đi lại lại của bà ta, cô ta liền nắm lấy
tay của Lâm Uyên, hốc mắt đỏ au: “Mẹ, mẹ
đang làm gì vậy? Đáng đời, cô ta đáng
chết!”

“Con im miệng lại Lâm Uyên nồi
giận: “Ai cho con đầy cô ấy? Nếu như cô ấy
có mệnh hệ nào, con không xong với mẹ
đâu”

“Mẹ, con mới là con gái của mẹ đó!”
Mặc Hạnh Nguyên gào lên, chỉ vào tôi, nói:
“Cô ta làm nhiều chuyện xấu xa với mẹ như
vậy, mẹ còn bảo vệ cho cô ta nữa.”

Lâm Uyên đầy cô ta ra, đi theo vệ sĩ
đưa tôi về phòng ngủ.

Tôi rùng mình vì cơn lạnh, cơ thể
không ngừng run rầy, phải ngâm mình ở
trong nhà tắm một hồi lâu thì mới thấy ấm

trở lại.

Đợi lúc đi ra khỏi nhà tắm, bên ngoài
vô cùng ồn ào, Phó Thắng Nam đưa theo
Tuệ Minh đứng trông ở cửa nhà tắm.

Thấy tôi đi ra, anh chau mày: “Em đã
đỡ hơn chưa? Sao đột nhiên lại rơi xuống
hồ bơi thế?”

“Là lỗi của tôi, tôi không chăm sóc tốt
cho cô ấy.” Lâm Uyên có chút áy náy, nhìn
tôi, nói: “Xuân Hinh, cô không sao chứ,
trên người còn có chỗ nào không khỏe
không?”

Trong phòng hơi ồn ào, tôi nhìn bà ta,
nói: “Không sao!”

Nói xong, tôi nói với Phó Thắng Nam:
“Đã bàn xong việc chưa?”

Anh gật đầu: “Muốn về nhà rồi sao?“

Tôi ừ một tiếng, thấy đôi mắt tròn xoe
của Tuệ Mình nhìn tôi không hề chớp,

trông vô cùng đáng yêu, bỗng cảm thấy
ấm áp, tôi dơ tay ra muốn ôm cô bé, thế
nhưng lại bị Phó Thắng Nam né ra.

“Em vừa mới bị cảm lạnh, về nhà trước
đất”

Tôi gật đầu, cũng không nói gì thêm,
đi ra khỏi phòng ngủ, Lâm Uyên thấy người
hầu bưng canh gừng lên liền vội vàng nói
với tôi: “Xuân Hinh, vừa bị cảm lạnh, hay là
uống chút canh gừng đề giải cảm đi.”

Bà ta còn chưa nói xong, Mạc Hạnh
Nguyên đã xông ra, giằng lấy bát canh
gừng trong tay bà ta rồi hắt về phía tôi.

Phó Thắng Nam phản ứng rất nhanh,
đúng vào lúc đó, anh liền đứng chặn trước
mặt tôi, dùng tấm lưng của mình đề chắn
nước canh gừng.

Tôi sửng sốt, ngước mắt nhìn anh,
thấy anh chỉ hơi chau mày, sắc mặt lạnh

lùng trông rất đáng sợ.

John phản ứng cực kỳ nhanh, liền đỡ
lấy Tuệ Minh từ trong tay của Phó Thắng
Nam, thấy Tuệ Minh được bảo vệ vô cùng
an toàn.

Liền nhìn về phía Trần Húc Diệu, nói:
“Dẫn Tổng giám đốc Phó đi thay đồ, xem
xem có bị bỏng chỗ nào không.”

Trần Húc Diệu gật đầu, nhìn Phó
Thắng Nam, nói: “Tổng giám đốc Phó!”

Phó Thắng Nam nhìn Mặc Hạnh
Nguyên bằng đôi mắt u ám, đôi mắt cực kỳ
sâu, mặc dù anh không nói câu nào, thế
nhưng cũng khiến cho xung quanh trờ nên
lạnh lẽo.

Sau khi hai người rời đi, Lâm Uyên đột
nhiên giơ tay lên.

Một cái tát như trời giáng giáng xuống
mặt của Mạc Hạnh Nguyên, dù gì bao

nhiêu năm nay bà ta đã trải qua nhiều sóng
gió thăng trầm rồi, lúc lên cơn giận thì
chính là lúc nổi trận lôi đình: “Mạc Hạnh
Nguyên, con thấy mình làm loạn còn chưa
đủ sao? Con muốn khiến cho sự việc tồi tệ
đến mức nào con mới hả lòng hả dạ hả?”

Mạc Hạnh Nguyên không ngờ bà ta lại
đánh mình, vì thế liền ôm mặt, dùng ánh
mắt bàng hoàng không dám tin nhìn bà ta,
giọng nói có sự thất vọng: “Mẹ vì cô ta mà
đánh con sao?”

“Kẻ đáng đánh là con!” Lâm Uyên nói,
trong ánh mắt tràn đầy sự giận dữ: “Mẹ
kêu con ð trong viện tĩnh dưỡng, con
không chịu, lại cứ đòi đến đây gây chuyện
là sao hả?

“Con không có bệnh, vì sao con phải
nằm viện? Mẹ, trước đây mẹ không có như
vậy, vì sao, vì sao giờ mẹ lại đối xử với con
như vậy, rõ ràng là lỗi của Thẩm Xuân Hinh,

VÌ sao mẹ lại trừng phạt con?”

Mạc Hạnh Nguyên khóc tức tười, ngay
tức khắc Tuệ Minh cũng bật khóc theo,
khả năng cảm nhận được bầu không khí
của trẻ nhỏ rất nhạy bén.

Khóc một cái là không chịu nín, John
ôm lấy rồi dỗ dành cô bé, thế nhưng vẫn
không được, tôi đỡ lấy cô bé, nhìn về phía
hai mẹ con đầy xa lạ kia, mím môi, cũng
không nói thêm gì.

Liền đi xuống lầu, chuẩn bị rời đi.

Sau lưng vẫn còn văng vẳằng giọng nói
có vẻ tuyệt tình của Mạc Đình Sinh: “Hạnh
Nguyên, biệt thự Lê Viện và nhà họ Mạc
không phải là nơi phù hợp đề con ở đây, ba
đã kêu Trợ lý mua một căn nhà ở Hải
Phòng, con qua đó ở, dưỡng bệnh cho tốt,
đừng có đi khắp nơi gây chuyện nữa.”

Sau đó, tôi cũng chẳng có hứng thú
nữa, có lẽ Mạc Hạnh Nguyên nói đi

nói lại cũng chỉ là mấy câu vô nghĩa, chẳng
có gì hay ho cả.

Lên xe rồi, Tuệ Minh bèn nín khóc, lại
làm bộ mặt ngây ngô nhìn tôi.

Đợi Phó Thắng Nam khoảng năm
phút, anh đã xuống tới, anh thay một bộ
quần áo, vẫn là bộ màu đen.

Có điều nhìn có vẻ không hợp với
người lắm, chiều cao của anh với Trần Húc
Diệu cũng ngang ngửa nhau, nhưng vóc
dáng thì có chút khác biệt.

Bình thường Phó Thắng Nam thích tập
thề dục, cơ bắp rắn chắc khỏe mạnh.

Trần Húc Diệu thì hơi gầy, có một chút
khí chất của mấy oppa, trắng trẻo thư sinh.

Thấy tôi nhìn mình, Phó Thắng Nam
mím môi: “Không thèm hỏi anh có đau hay
không sao?”

Tôi chau mày: “Đau không?”

Anh bật cười, nói: “Hôn một cái sẽ
không đau nữa” Rõ ràng đây là đang dờ
trò lưu manh mà.

Tôi kiêu ngạo hứ một tiếng, không
thèm đề ý tới anh.

Anh cười cười, cũng không nói thêm
gì, nổ máy.

Đoạn đường từ biệt thự Lê Viện đến
chung cư Sơn Thủy, đi mất khoảng một
tiếng, Tuệ Minh ngủ ở trong chiếc nôi chưa
được bao lâu thì tôi cũng ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, tôi đã ở trong phòng ngủ
ð chung cư Sơn Thủy, Phó Thắng Nam
không ở đó.

Tôi nhìn xung quanh một lượt, rồi ngồi
dậy, thì thấy Phó Thắng Nam đang dỗ Tuệ
Minh ở trong phòng của em bé.

Tôi ngây ra vài giây: “Con bé khóc sao?”

Anh gật đầu: “Làm em thức giấc rồi à?”

Tôi lắc đầu, mặc dù mới ngủ dậy, thế
nhưng vẫn rất buồn ngủ, ôm lấy Tuệ Minh
cho bú, tôi ngủ gà ngủ gật đến mức suýt
chút nữa đã khiến Tuệ Minh rơi xuống sàn.

May mà Phó Thắng Nam luôn ở bên
cạnh trông cho tôi, không đề cho Tuệ Minh
bú thêm vài miếng, anh liền đưa tôi về
phòng ngủ nghỉ ngơi.

Xin Có vài dòng nhắn với quý bạn đọc. Vì tình hình web này không phù hợp với truyện. Để tiện lợi cho quý bạn đọc và thuận tiện cho team truyện.  Nên team truyện one đã ra một trang web riêng chuyên về truyện truyen.one .Team truyen one rất kính mong quý bạn đọc thông cảm và vui vẻ phấn khởi với sự chau chuốt của team truyen one. Luôn cố gắng đem lại cho quý bạn đọc những giây phút đắm mình với những truyện hay đầy cảm xúc. Mong quý độc giả đón nhận nhiệt tình sự hơi bất cập này. Từ nay tất cả các chương tiếp theo của truyện Tổng tài phu nhân có thai rồi  sẽ được chuyển sang web mới. Rất cám ơn quý bạn đọc thời gian qua đã ủng hộ web này và kính mong quý độc giả sẽ nhớ web truyen.one , nơi thỏa đam mê truyện. Rất mong tiếp tục nhận được sự đồng tình và nhiệt tình ủng hộ team tiếp tục truy cập trang web truyen.one cho bọ truyện này và nhiều bộ truyện hay sắp đến. Team truyen one sẽ luôn cố gắng để cộng đồng truyện trên web truyen one phát triển mạnh mẽ. Cám ơn quý độc giả rất nhiều. Có group face tren truyen.one mong quý bạn đọc tham gia góp ý thiếu sót team gặp phải để mọi việc được tốt hơn mỗi ngày. chân thành cám ơn!

Chương 286: Sai một ly đi một dặm (24)

 

Một giấc này mê man ngủ thiếp đến
hừng đông, khi tỉnh lại Phó Thắng Nam đã
không còn ở đây.

Sau khi rửa mặt xong, tôi đi thẳng vào
phòng của con, giống như tôi đoán, anh
đang ngủ trên chiếc giường dành cho bảo
mẫu ở bên cạnh.

Một lớn một nhỏ ngủ say sưa, nhìn
vành mắt đen thui của Phó Thắng Nam, có
lẽ cả đêm qua anh đều ngủ không ngon.

Dưới lầu vang lên tiếng chuông cửa,
tôi đi xuống lầu, lúc mở cửa ra thì là Lâm
Uyên.

Nhìn thấy bà ta, tôi có hơi buồn bực:
ổng giám đốc Lâm à, sao sớm như vậy

bà đã tới tìm Thắng Nam rồi?”

Thấy giọng tôi khàn khàn, bà ta lo lắng
hỏi: “Cô bị cảm à? Có phải tối qua rơi vào
trong hồ lạnh không, đã uống thuốc
chưa?”

Tôi…

Bà ta đang hát cái gì vậy?

“Cảm ơn tổng giám đốc Lâm đã quan
tâm, xin hỏi, sớm như vậy bà đã tới đây là
có chuyện gì? Thắng Nam còn đang nghỉ
ngơi, có lẽ bà phải chờ một lúc.”

Tôi đáp lời, kìm nén cảm giác không
vui trong lòng, mờ bà ta vào phòng khách
chờ đợi.

Dường như bà ta không nhận ra vẻ
không vui trên mặt tôi, ý cười trên mặt vẫn
tươi tắn, bà ta nói tiếp: “Con còn nhỏ, buổi
tối đói bụng thì dễ khóc, dù sao hai người
cũng còn trẻ, không có kinh nghiệm chăm

sóc đứa bé, tôi có dẫn theo hai vú nuôi có
thâm niên tới, không chỉ có thể chăm sóc
sức khỏe cho cô mà còn có thể giúp cô
chăm con, buổi tối không đến mức mệt
mỏi như vậy nữa.”

Phía sau bà ta là hai người phụ nữ
trung niên, trông có vẻ khá hiền hòa, tôi
mím môi nhìn về phía Lâm Uyên rồi nói:
“Tổng giám đốc Lâm à, không có công thì
không nhận lộc.”

Bà ta không hề đề ý đến câu nói của
tôi, sau khi nói về chuyện đứa bé cho hai
vú nuôi xong, bà ta nhìn về phía nhà bếp,
thấy tôi đang bắc nồi nấu ăn.

Bà ta vội vàng nói: “Có phải là chưa ăn
sáng không? Vừa lúc tôi tới đây làm cho cô
luôn, cô cũng nếm thử tay nghề của tôi
xem.”

Vừa nói, bà ta đã đi vào phòng bếp.

Làm chuyện khác thường tất có điều
khuất tất.

Nhưng dù tôi nói gì thì cũng không có
tác dụng với Lâm Uyên, bà ta liên tục nhắc
đến chuyện tôi phải ăn gì mới tốt cho sức
khỏe, rồi lại dạy tôi làm sao đề trông con
không mệt.

Tôi lạnh nhạt thờ ở thì bà ta cũng
không đề trong lòng, thậm chí là không hề
đề ý đến sự lạnh lùng của tôi.

Nửa tiếng sau, tôi không muốn nghĩ
nhiều nữa, bà ta đã nấu xong một bữa ăn,
gọi tôi đến thử.

Sau đó nhìn hai vú em rồi nói: “Hai bà
xem thử trong nhà có chỗ nào cần quét
dọn thì dọn dẹp luôn đi.”

Nói xong bà ta lại nhìn tôi rồi nói: “Bây
giờ cô đang cho con bú, ăn nhiều thực

phẩm có hàm lượng albumin cao mới tốt.”

Lúc này Phó Thắng Nam cũng dậy,
thấy trong biệt thự có nhiều người thì hơi
nhíu mày: “Có chuyện gì xảy ra thế?”

Lâm Uyên bước tới trước một bước:
“Là tôi mang đến đấy, hai người còn trẻ,
buổi tối ngủ không đủ giấc thì sao được,
có mấy vú nuôi thì buồi tối sẽ không ảnh
hường đến hai người nhiều, có bận việc gì
cũng không sao, hơn nữa tránh ảnh hưởng
đến sức khỏe bản thân.”

Phó Thắng Nam liếc mắt nhìn hai vú
em đang bận rộn trong biệt thự, anh mím
môi, không nói nhiều thêm nữa.

Anh nhìn Lâm Uyên rồi nói: “Tổng
giám đốc Lâm khách sáo rồi.”

“Nói chỉ vậy, phải làm mà.” Lâm Uyên
thấy anh không từ chối thì rất vui.

Sau đó còn nhiệt tình mời Phó Thắng

Nam nềm thử đồ ăn mà bà ta vừa nấu, tôi
hơi hoang mang, dường như Phó Thắng
Nam cũng không phản cảm nhiều khi Lâm
Uyên cố ý tiếp cận như thế.

Một buổi sáng Lâm Uyên cứ loanh
quanh trong biệt thự, bảo hai vú em quét
dọn vệ sinh nhà cửa, vừa ở trong phòng trẻ
con dỗ Tuệ Minh.

Phó Thắng Nam có công việc phải
làm, mặc dù tôi thì không bận gì nhưng
cũng chạy vào phòng sách ngồi với anh.

Thấy tôi cứ đi đi lại lại trong phòng
sách, anh quay đầu lại nhìn tôi, nhíu mày:
“Có chuyện gì à?”

Tôi đề quyền sách trên tay xuống,
nhìn anh rồi nói: “Anh có cảm thấy Lâm
Uyên có gì đó là lạ không, trong thời gian
này ấy?”

Anh nhìn tài liệu trong máy tính, nhíu
mày: “Có gì không đúng à?”

“Sao đột nhiên bà ấy lại hẹn chúng ta
đến Lê Viện ăn cơm, sáng sớm lại chạy
sang nhà chúng ta quản lý cái này cái kia,
còn đưa thêm hai vú em tới, đích thân vào
bếp nấu nướng nữa.” Bình thường, dù là
bạn bè cũng không ai làm những chuyện
như vậy.

Anh dừng lại, đi sang bên cạnh tôi,
nửa ngồi nửa quỳ, ánh mắt mang theo ý
cười nhè nhẹ: “Vậy không tốt à?”

Tôi lắc đầu: “Không tốt!”

Anh kéo tay tôi, hôn một cái: “Có lẽ bà
ấy muốn bồi thường vì hổ thẹn với em
đấy.”

“Hổ thẹn?” Tôi không nói gì: “Nếu như
bà ấy hồ thẹn thì trước kia đã không làm
như thế.”

Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói: “Phó

Thăng Nam, em mặc kệ, anh phải nghĩ
cách đừng để bà ấy tới nhà chúng ta nữa,
với cả chỉ mấy ngày nữa là tới tết rồi, chúng
ta dành thời gian đi nghĩa trang thăm ông
nội và bà ngoại, mang cả Tuệ Minh đi thăm
mọi người.”

Anh đứng dậy, kéo tôi vào lòng, giọng
nói trầm thấp, khàn khàn: “Ừ, cũng nên đi
thăm họ, nhưng Tuệ Minh thì không đi
được, con bé còn nhỏ lắm, dù sao âm khí ở
nghĩa trang cũng nặng, con bé mới được
mấy tháng, không thể mang con theo
đâu.”

Tôi ngần người, gật đầu nói: “Ừ, vậy
khi nào chúng ta đi?”

“Mai!” Anh mở lời, lúc nói chuyện thì
cúi đầu hôn tôi.

Đúng lúc Lâm Uyên ôm Tuệ Minh đi
vào, nhất thời bà chậc một tiếng, dường
như đang cười: “Xem ra chúng ta tới không

đúng lúc rồi, hai người cứ tiếp tục, tôi
mang cô nhóc này xuống dưới đi dạo nhé.”

Phó Thắng Nam ngẩng đầu lên, ánh
mắt thờ ơ nhìn bà ta rồi nói: “Tuệ Minh đói
bụng à?”

Lâm Uyên gật đầu, cười đáp: “Vừa nãy
cứ hừ hừ, không muốn bú sữa bột, tôi đoán
là con bé muốn bú mẹ nên mới ôm tới
đây.”

Phó Thắng Nam ôm lấy Tuệ Minh từ
tay bà, đưa cho tôi: “Em đi cho con bú sữa
đi.”

Sau đó, anh đi với Lâm Uyên ra khỏi
phòng sách.

Tôi cảm giác như Phó Thắng Nam có
chuyện gì đó muốn gạt tôi, nhưng cụ thể là
chuyện gì thì nhất thời tôi lại không nghĩ
được.

Lúc cho Tuệ Minh uống sữa xong, tôi

ôm con ra khỏi thư phòng, Lâm Uyên đã
rời đi rồi Phó Thắng Nam đứng trong
phòng khách gọi điện thoại, nghe giọng
của anh hình như đang sắp xếp công việc
cho Trần Văn Nghĩa.

Nhìn thấy tôi, anh nói ngắn gọn vài
câu rồi cúp máy, thuần thục đón lấy Tuệ
Minh từ tay tôi, nhìn về phía tôi rồi nói:
“Muốn ăn gì nào?”

Tôi kéo lấy tay anh, nhỏ giọng đáp: “Gì
cũng được.”

Có mấy vú em trong nhà nên cũng
thoải mái hơn, về cơ bản thì Phó Thắng
Nam ôm khư khư Tuệ Minh, buổi tối có vú
em chăm sóc, cho nên những tháng ngày
qua khá là yên bình tốt đẹp.

Gần đây tôi lại còn mập hơn rất nhiều,
bởi vì gần đến cuối năm, thời tiết ở thành
phố Giang Ninh cũng bắt đầu ấm lên,
thành phố Giang Ninh nằm ð phía nam nên

 

khoảng giữa tháng hai sẽ bắt đầu ấm áp.

Vào ngày giao thừa, Trần Húc Diệu và
John cũng sang chung cư Sơn Thủy, trong
biệt thự đông người nên cũng náo nhiệt
hơn.

Thầm Minh Thành gọi điện thoại tới,
bảo là muốn tôi ra sân bay đón anh ta, Phó
Thắng Nam vừa lúc ở ngay bên cạnh, tôi
bèn đưa điện thoại cho Phó Thắng Nam.

Sau khi nhận máy xong, sắc mặt anh
vẫn bình tĩnh nói: “Đi đi, đi đường chú ý an
toàn nhé.”

Tôi híp mắt lại, nhìn anh rồi bảo: “Nói
đi, anh với anh ấy nói chuyện gì, anh
nguyện lòng vứt bỏ vợ mình sao?”

Anh bật cười: “Thẩm Quang cùng đi
với anh ta, bảo muốn em tới đó, thật ra anh
cũng muốn đi cùng với em, nhưng mà là
chuyện trong nhà của em mà, em có thể

quyết định không?”

Chương 287: Sai một ly đi một dặm (28)

 

Tôi vội lắc đầu, ăn cơm tất niên là
phiền nhất, tôi lấy chìa khóa xe xong rồi đi
luôn.

Từ chung cư Sơn Thủy đến sân bay
không xa, chỉ khoảng bốn mươi phút đi xe,
có lẽ là giao thừa nên tắc đường còn nhiều
hơn ngày thường.

Đường nào cũng bị chặn, tôi nhìn
chiếc xe sang trước mặt, là loại Ferrari thể
thao, biển số AA, trong lòng bất giác thờ
than: “Người có tiền kìa!”

“Rầm!” Đầu tôi vang lên một tiếng
ong, nhất thời hoảng hốt không nói được
nên lời, vừa rồi tôi đâu có nồ máy xe.

Chiếc xe vẫn không hề động đậy, sao

tự nhiên lại va vào chiếc xe sang phía trước
được?

Một người đàn ông mặc âu phục màu
đen, đeo kính mát bước xuống từ chiếc xe
màu xanh ngọc đó, âu phục cao cấp đặt
may riêng, nhìn đúng là phấn chấn.

“Cốc cốc!” Cửa kính xe của tôi bị gõ
vang, tôi hạ cửa kính xuống.

Ngầng đầu nhìn người đàn ông trước
mặt: “Xin chào, vừa nãy tôi…”

“Là lỗi của tôi, phiền cô xuống xe nhìn
tình hình xe của mình rồi báo cho bên bảo
hiểm.” Người đàn ông mở lời, trông khá là
nghiêm túc.

Tôi sững sờ, xe còn đang tắc đường,
tôi cầm điện thoại xuống xe, chụp lại bức
ảnh hiện trường tai nạn.

Cũng không biết sao đột nhiên đầu
thấy hơi choáng váng, khoảng mấy giây

sau, lúc tôi nhận ra mình xảy ra chuyện rồi
thì đã không còn biết gì nữa.

Trên con đường nhân sinh này, chúng
ta không thể thuận buồm xuôi gió vượt
qua.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Lúc tôi tỉnh lại lần nữa thì đang nằm ở
trên giường khách sạn, dưới giường là
quần áo của tôi bị vứt một đống, còn có cả
bao cao su đã sử dụng.

Dù là đồ ngốc cũng biết chuyện gì đã
xảy ra.

Lòng tôi đau tê tái, nhất thời không
biết phải làm sao, trên người không còn
quần áo.

Tôi xuống giường, chân còn chưa
chạm xuống đất đã ngồi sụp xuống, chân
không còn sức.

Tôi đưa tay nhặt quần áo tán loạn trên đất.

 

Cửa phòng bị phá tan, người
bước vào sắc mặt tối sầm, lạnh lùng u ám.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đôi
đồng tử đen láy của anh càng sâu hơn,
mây đen dày đặc.

Tôi cầm quần áo che trước ngực, nhìn
anh, cơ thể bắt đầu run lên dữ dội: “Em
nói… Em không biết gì cả, anh có tin
không?”

Tôi không biết gì hết thật, điều duy
nhất tôi nhớ là sau khi bước xuống xe ở
trên đường cao tốc rồi mất dỉ tri giác.

Phó Thắng Nam nhìn tôi, đôi mắt ngập
tràn tia máu, lạnh lẽo và đau đớn, hồi lâu
sau anh mới ngửa đầu hít một hơi, dồn nén
cảm xúc trong lòng mình.

Anh đi về phía tôi, giọng nói trầm
thấp: “Anh tin.”

Anh ngồi xồm bên cạnh tôi, khoác áo

lên che trên người tôi, ánh mắt dừng lại ở
chiếc bao cao su đã dùng rồi kia, đôi mắt
chăm chú như thắt lại.

Tôi nhìn anh, trong lòng đau đớn bủa
vây, nước mắt vô thức rơi xuống, nhưng
không thề nói được một câu nào.

Anh mím môi giơ tay lên, lau nước mắt
ð trên mặt tôi: “Không khóc, chúng ta về
nhà thôi!”

Anh ôm tôi lên, động tác kiên định,
lạnh lùng đến đáng sợ.

Chỉ mấy phút đi đường ngắn ngủi mà
tôi cảm giác như đã đi xa mấy chục năm,
bên ngoài khách sạn có rất nhiều phóng
viên và nhà báo.

Hiển nhiên là đã có người đào sẵn cái
hố này chờ tôi nhảy vào.

Có phóng viên bước tới thì bị ánh mắt
âm trầm sắc lẻm của Phó Thắng Nam làm

lui lại, nhưng vẫn có người không sợ chết
bước lên mở lời hỏi: “Bà Phó, có người nói
tối qua bà say rượu mất lý trí, trải qua đêm
giao thừa cùng một người đàn ông không
rõ thân phận, xin hỏi có phải vì hôn nhân
của bà và ông Phó bất hòa nên mới mượn
rượu tiêu sầu, say rượu mất lý trí hay
không?”

Câu hỏi này đúng là sắc bén.

Sắc mặt Phó Thắng Nam lạnh lùng
đến đáng sợ, nhìn phóng viên đang chặn
trước mặt, sắc mặt âm trầm: “Cút hết cho
tôi.”

Vẻ mặt anh âm u khát máu, lại không
chút lưu tình, đá văng người phóng viên
vây quanh, nếu không phải có vệ sĩ ngăn
lại thì chỉ sợ sẽ xảy ra bạo loạn.

Lúc để tôi lên xe, Phó Thắng Nam
mím môi, nói với tài xế hai chữ: “Lái xe đi.”

Quay về chung cư Sơn Thủy, xe vừa

mới dừng lại, tôi đã xuông xe, chạy trôi
chết về phía biệt thự.

Nhưng không được vài bước đã ngã
nhào trên mặt đất, đầu gối bị va đập, cơn
đau thấu xương khiến tôi tỉnh táo hơn một
chút.

Phía sau vang lên tiếng bước chân vội
vàng, tôi kìm nén cơn đau, nói: “Đừng
chạm vào em.”

Tôi như hét lên câu nói đó, trong giọng
nói xen lẫn cả sự đau đớn và giằng xé.

Tiếng bước chân dừng lại, tôi cắn răng
đứng dậy, hít một hơi rồi nhịn đau đi từng
bước một về phía trước.

Lúc quay về phòng ngủ, tôi đi thằng
vào phòng tắm, bắt đầu điên cuồng chà
xát cơ thể, nước mắt và máu lẫn vào nhau.

Mỗi tấc da thịt trên người đều bị tôi
chà xát đến đau đớn, nhưng tôi vẫn cảm

thây buôn nôn, thậm chí tôi còn không biết
người nọ là ai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì.

Tại sao tôi lại xuất hiện ở khách sạn,
nhìn thấy những người đáng ghét kia.

“Cốc cốc cốc…” Phó Thắng Nam gõ
cửa ở bên ngoài: “Thẩm Xuân Hinh, em
đừng tắm nữa, đi ra đi, chuyện gì cũng có
thể giải quyết được.”

Tôi không nói gì, trong lòng đau đớn
vô cùng. Từ đầu đến cuối vận mệnh vẫn
không bỏ qua cho tôi, vốn tôi còn tưởng có
thể an tâm cố gắng sống qua ngày.

Tôi có chồng, có con, cái gì nên có
đều có cả, cuộc sống sau này sẽ càng
thêm tốt đẹp.

Nhưng vì sao, rõ ràng mọi chuyện còn
đang rất tốt đẹp, tại sao lại khiến tôi gặp
phải chuyện thế này.

“Thầm Xuân Hinh, nghe lời anh, đi ra đi”

Anh lại nói, giọng nói trầm thấp và
ngột ngạt: “Em không mở thì anh sẽ phá
cửa.”

“Anh đi đi.” Tôi nói ra, cổ họng đau
nhức vô cùng.

“Ẩm.” Cửa phòng tắm bị phá ra, cơ thể
cao lớn của Phó Thắng Nam bước vào, đôi
mắt đen láy rơi trên người tôi.

Anh mím môi, ôm tôi từ trong bồn tắm
lên, ôm đến bên giường, tôi cố gắng đầy
anh ra, cõi lòng tan nát: “Phó Thắng Nam,
bỏ em ra.”

Anh đặt tôi lên giường, đè tôi xuống,
nắm lấy cánh tay đang đánh lung tung của
tôi, giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo: “Anh
sẽ không buông em ra đâu, mãi mãi không
bao giờ.”

Tôi…

Nước mắt tuôn trào như vòi nước, cứ
thế trào dâng.

Một hồi lâu sau.

Tôi mới ngừng khóc, anh ôm tôi vào
lòng, giọng nói khàn khàn: “Dù là ai đi nữa,
anh sẽ trả lại cho người đó gấp đôi.”

Tôi mím môi, cổ họng đau đến mức
một câu cũng không nói được.

Lúc Thẩm Minh Thành tới, tâm trạng
của tôi mới vừa ổn định lại, anh ta nhìn
thấy Phó Thắng Nam thì không buồn suy
nghĩ, vung nắm đấm về phía Phó Thắng
Nam.

Nhất thời, hai người đàn ông lao vào
đánh nhau.

Tâm trạng của Thẩm Minh Thành
không được tốt, thuận tay cầm cái ly trong
phòng ngủ ném về phía Phó Thắng Nam:

Tôi…

Nước mắt tuôn trào như vòi nước, cứ
thế trào dâng.

Một hồi lâu sau.

Tôi mới ngừng khóc, anh ôm tôi vào
lòng, giọng nói khàn khàn: “Dù là ai đi nữa,
anh sẽ trả lại cho người đó gấp đôi.”

Tôi mím môi, cổ họng đau đến mức
một câu cũng không nói được.

Lúc Thẩm Minh Thành tới, tâm trạng
của tôi mới vừa ổn định lại, anh ta nhìn
thấy Phó Thắng Nam thì không buồn suy
nghĩ, vung nắm đấm về phía Phó Thắng
Nam.

Nhất thời, hai người đàn ông lao vào
đánh nhau.

Tâm trạng của Thẩm Minh Thành

không được tốt, thuận tay cầm cái ly trong
phòng ngủ ném về phía Phó Thắng Nam:

“Mẹ nó, đến người phụ nữ của mình mà
anh cũng không bảo vệ được, anh mà là
đàn ông à?”

Vừa nói Thẩm Minh Thành không hề
dừng lại, tiếp tục túm lấy thứ gì thì ném hết
về phía Phó Thắng Nam: “Lần trước mất
con, tôi đã cho anh cơ hội rồi, anh luôn
miệng nói sẽ bảo vệ cô ấy cần thận, kết
quả là sao? Hết lần này đến lần khác, anh
làm cô ấy bị thương, anh cũng được xem là
đàn ông à?”

Trong phòng ngủ bị ném loạn hết cả
lên, Phó Thắng Nam mím môi, sắc mặt âm
trầm nhưng không nói tiếng nào.

Từ lúc Thẩm Quang tiến vào, ông ấy
vẫn nhìn anh, sắc mặt không được tốt cho
lắm, ông ấy mờ miệng hỏi: “Biết ai làm
chưa?”

Phó Thắng Nam nhíu mày: “Vẫn đang
điều tra.”

“Vô dụng!” Thầm Minh Thành nổi điên
ném đồ về phía Phó Thắng Nam tiếp.

Phó Thắng Nam phản ứng nhanh, vội
vàng né ra sau.

Chương 288: Sai một ly đi một dặm (26)

 

Tính tình của Thẩm Quang khá lạnh
lùng, ông ấy nhìn về phía Thẩm Minh
Thành, nói: “Đi ra ngoài hút điếu thuốc,
yên tĩnh chút đi, đừng ð đây thêm phiền
nữa.”

Tâm trạng của Thầm Minh Thành rất
khó chịu, anh ta nói thẳng: “Bình tĩnh cái
rắm, nhất định hôm nay cháu phải đón
Xuân Hinh về.”

Vừa nói, Thẩm Minh Thành vừa nhìn
về phía tôi: “Thẩm Xuân Hinh, em dọn đồ
rồi về cùng anh đi.”

Thẩm Quang nhíu mày, sắc mặt tối
sầm, nhìn về phía anh ta: “Cháu còn định
quậy đến bao giờ hả?”

Thấy Thầm Quang tức giận như vậy,
Thẩm Minh Thành mới đàng hoàng hơn
một chút, mím môi khó chịu: “Cháu đi hút
thuốc.”

Sau khi Thẩm Minh Thành rời khỏi
đây, Thầm Quang mới nói: “Có đối tượng
nghỉ ngờ không?”

Phó Thắng Nam nhíu mày, trầm mặc
một lúc mới nói: “Cháu đang điều tra.”

“Người nhà họ Mạc?”

Phó Thắng Nam lắc đầu: “Khả năng
không lớn lắm.”

“Nhưng vẫn có khả năng.” Thẩm
Quang như muốn nói gì đó nhưng lại bị
Phó Thắng Nam ngăn cản.

“Chú Thầm, để Thầm Xuân Hinh nghỉ
ngơi cho khỏe đã, chúng ta vào phòng
sách nói chuyện.”

Thẩm Quang sửng sốt một chút rồi

gật đầu đi tới phòng sách.
Tôi không có cách nào ngủ được, tậm

trạng từ hỗn độn đến bình tĩnh, trong đầu
nhớ đến chuyện ngày hôm qua.

Rốt cuộc tôi bị bỏ thuốc lúc nào, sao
tôi lại không hề hay biết.

Lúc xuống xe chụp hình tôi vẫn còn
tỉnh táo, người đàn ông đeo kính đen kia,
khuôn mặt và giọng nói đều rất xa lạ.

Không phải là người mà tôi biết, suy
nghĩ hồi lâu cũng không ra, hai tay tôi
không khỏi ôm lấy đầu, kéo tóc của mình.

Đúng lúc Phó Thắng Nam bước vào
nhìn thấy tôi như vậy, anh ôm tôi vào lòng,
trầm giọng nói: “Thẩm Xuân Hinh, em
đừng như vậy, đừng làm mình bị thương có
được không?”

“Là xe ở thủ đô, Ferrari màu xanh
ngọc, em không biết người đàn ông đó, có

lễ trên xe còn có người khác nữa.” Tôi mờ
lời, ngửa đầu nhìn anh, tâm trạng đã ồn
định hơn rồi.

Anh gật đầu, hôn lên trán tôi một cái:
“Ừ, anh đã cho người đi điều tra rồi, có thể
điều tra được thôi.”

Quả nhiên, anh đang định gọi điện
thoại thì Trần Văn Nghĩa đã gọi điện tới, có
thể nghe được tiếng ồn ào xung quanh.

“Tổng giám đốc Phó, đã điều tra được
rồi, chiếc Ferrari màu xanh ngọc kia là xe
của nhà họ Cố, Cố Vân Dương đi rồi thì nó
vẫn đề ð trong nhà xe của họ, mấy ngày
trước mới có người lấy ra đi.

Phó Thắng Nam mím môi: “Những
chiếc xe này do ai quản lý?”

Trần Văn Nghĩa trầm mặc một lúc mới
nói: “Là Phó Bảo Hân, cô của anh.”

Đột nhiên, không khí như lắng đọng

lại thành băng, hồi lâu sau, Phó Thắng
Nam mới mím môi, nén giận nói: “Tiếp tục
điều tra đi.”

Trần Văn Nghĩa gật đầu, mờ miệng:
“Tổng giám đốc Phó, còn điều tra được
một tin nữa, cũng có liên quan đến Phó
Bảo Hân. Người đàn ông đưa bà chủ đi là
Lý Nam Hà, trợ lý của Phó Bảo Hân.”

Phó Thắng Nam mím môi, hồi lâu
không nói.

Trần Văn Nghĩa tường rằng anh không
muốn nói gì nữa nên mới hỏi: “Tổng giám
đốc Phó, tôi phải làm gì?”

“Tìm Lý Nam Hà tới, dùng cách gì đó
ép hắn ta mỡ miệng.” Phó Thắng Nam nói,
đôi mắt đen láy lạnh lùng như băng.

Cúp điện thoại xong, tôi nhìn anh, hồi
lâu không nói được câu nào.

Anh ôm tôi, mà lại không nói gì, có lẽ

tâm trạng cũng phức tạp như tôi.

Là Phó Bảo Hân làm sao? Nếu vậy,
sao bà ta lại phải làm như thế? Vậy thì có
ích lợi gì với bà ta?

Anh an ủi tôi, giọng nói trầm thấp: “Cố
gắng ở nhà nghỉ ngơi, em đừng nghĩ
nhiều.”

Thấy anh muốn đi ra ngoài, tôi nắm
lấy tay anh, ngửa đầu nhìn anh: “Có thể
mang em theo không? Phó Thắng Nam,
em không muốn ð nhà một mình.”

Anh mím môi, trầm mặc một lát mới
gật đầu: “Ừ”

Tuệ Minh được John mang đi, trong
nhà không còn ai cả, tôi lại không thề ngủ,
nên không thể an lòng ở lại đây.

Giờ là mồng một tết, người trên đường
thưa thớt, hầu như không có ai cả, Phó
Thắng Nam lái xe ra khỏi nội thành, dừng ở

một cửa hàng bỏ hoang.
Anh kéo tôi xuống xe.

Bên ngoài công xưởng có hai người
mặc quần áo màu đen canh gác, nhìn thấy
Phó Thắng Nam, hai người cúi đầu mờ
miệng: “Tổng giám đốc Phó.”

Phó Thắng Nam đáp một tiếng rồi kéo
tôi đi vào, cả người toát ra làn hơi lạnh
buốt.

Vừa mới nhìn thấy người đàn ông
mang kính râm đó, tôi bất giác run lên, Phó
Thắng Nam ôm tôi vào lòng, giọng nói
trầm thấp: “Đừng sợ, anh ở đây.”

Sau đó anh nhìn Trần Văn Nghĩa một
cái, anh ta hiểu ý mang hai cái ghế tới chỗ
này, Phó Thắng Nam đỡ tôi ngồi xuống
ghế, sau đó nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh,
cầm lấy tay tôi.

Giọng anh ôn hòa nói: “Nếu sợ thì

nhăm mắt lại đừng nhìn, nhé?”
Tôi gật đầu, xem như đáp lại.

Anh đứng dậy, đôi mắt đen láy lạnh
như băng rơi trên người Lý Nam Hà, giọng
nói giảm đi mấy độ: “Mày muốn tự mờ
miệng hay để tao làm mày mờ miệng?”

Lý Nam Hà sưng mặt sưng mày, có lẽ
trước khi chúng tôi đến đã bị đánh một
trận tơi bời.

“Mày có thể làm gì được tao?” Hắn ta
cười gằn, có vẻ không sợ chết.

Phó Thắng Nam mím môi, đôi mắt rét
căm, đột nhiên anh đá lên mặt Lý Nam Hà
một cái, làm cả người hắn ta ngã nhào
xuống đất, khóe miệng ứa máu.

Phó Thắng Nam lạnh lùng nhìn anh ta:
“Nói đi, muốn tao làm tiếp không?”

Lý Nam Hà nằm dưới đất, cười cười
như không sợ chết: “Có giỏi thì giết chết

Trần Văn Nghĩa nồi điên, đá vào bụng
hắn ta một cái, anh ta cả giận, nói: “Để tao
xem mày cứng miệng được đến bao lâu.”

Phó Thắng Nam trầm ngâm nhìn
người bị đánh đến gần chết phía dưới, một
lúc lâu sau, anh ra hiệu cho Trần Văn Nghĩa
ngừng tay.

Anh ngồi xuống ghế, vẻ mặt lạnh lùng
âm u: “Không nói cũng không sao, mang
cha mẹ và vợ chưa cưới của hắn tới, cùng
nhau xem trò vui.”

Phó Thắng Nam nói câu này bằng
giọng điệu lạnh đến cùng cực, thậm chí
còn có phần u oán.

Đột nhiên ánh mắt Lý Nam Hà như
thắt lại, nhìn về phía Phó Thắng Nam, hắn
ta gào lên: “Tên họ Phó kia, có giỏi thì giết
tao đi, mẹ nó, đừng đụng đến người nhà

của tao.”

“Ô.” Phó Thắng Nam cười gẳn: “Mày
nghĩ tao sẽ nghe lời mày à? Nghe nói vợ
chưa cưới của mày đang mang thai, mày
nói xem, tao mà nói những chuyện mày
làm cho cô ta, cô ta có bị kích thích mà sảy
thai mất không?”

“Mày…” Lý Nam Hà bò dậy từ dưới
đất, lao về phía Phó Thắng Nam.

Trần Văn Nghĩa nhanh tay húc vào
chân của Lý Nam Hà, làm hắn ta ngã quỳ
xuống đất.

Phó Thắng Nam lạnh lùng nhìn lại,
mím môi kìm nén, hồi lâu sau, anh mới nói
với Trần Văn Nghĩa: “Mang cha mẹ và vợ
chưa cưới của hắn tới!”

Lý Nam Hà vùng dậy từ dưới đất, kéo
Trần Văn Nghĩa lại rồi nhìn về phía Phó
Thắng Nam: “Tên họ Phó hèn hạ kia.”

Phó Thắng Nam lạnh nhạt nhìn hắn ta:
“Tao còn có thể hèn hạ hơn được đấy, mày
có tin không?”

Hai người đàn ông nhìn nhau, khí thế
của Phó Thắng Nam lạnh lùng mà mạnh
mẽ, anh nhìn Lý Nam Hà, dù không nói một
câu nhưng cũng vượt qua cả thiên quân
vạn mã.

“Được, tôi nói, anh muốn biết gì tôi sẽ
nói.” Lý Nam Hà thỏa hiệp, nhìn về phía
Phó Thắng Nam.

Phó Thắng Nam nhìn về phía Trần Văn
Nghĩa: “Đi rót cho bà chủ ly nước trái cây,
lấy thêm ít bánh ngọt và trà.”

Trần Văn Nghĩa sửng sốt hai giây rồi
mới đờ đẫn nhìn tôi, sau đó anh ta gật đầu
đi ra ngoài.

Chương 289: Người đàn ông thần bí (1)

 

Lý Nam Hà co quắp ngồi dưới đất,
trông vô cùng khổ sờ, hắn ta ngước mắt
nhìn tôi rồi nói: “Tôi không có chạm vào cô
ta, không tin thì mấy người có thể đi kiểm
tra.”

Phó Thắng Nam không nói gì, chỉ lạnh
lùng nhìn lại, mặc dù không nói nhưng ý
lạnh trong ánh mắt của anh cũng đủ giết
chết người.

Lý Nam Hà dừng lại một lúc rồi tiếp
tục nói: “Tôi chỉ làm theo lời tổng giám đốc
Phó mà thôi, mang cô Thẩm đến khách
sạn mà bà ấy yêu cầu, chuyện sau đó thì
tôi không biết.”

Tổng giám đốc Phó mà hắn nói chính

là Phó Bảo Hân.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

“Không biết?” Phó Thắng Nam mờ
miệng, màu mắt trầm đi.

Lý Nam Hà gật đầu: “Tôi không biết,
người đàn ông chờ trong khách sạn là ai tôi
không biết thật, sau khi đưa cô Thẩm tới
thì anh ta quay lưng lại về phía tôi, người
rất cao khoảng một mét tám lăm, trông
khá lạnh lùng.”

Phó Thắng Nam không nói, bời vì Trần
Văn Nghĩa không ở đây, cho nên Lý Nam
Hà lo Phó Thắng Nam muốn dùng cha mẹ
và vợ chưa cưới đề ép mình.

Cho nên hắn ta nói hết: “Tổng giám
đốc Phó cho tôi một tỉ, số tiền này còn để
trong chiếc Ferrari màu xanh ngọc, nếu
không phải tôi cần sính lễ hỏi vợ, tôi cũng
không làm chuyện như vậy.”

Hắn ta nhìn về phía Phó Thắng Nam,

ánh mắt cầu xin: “Tổng giám đốc Phó, tôi

xin anh, anh muốn làm gì tôi cũng được,
nhưng đừng làm tồn thương người nhà tôi,
xin anh.”

Phó Thắng Nam vẫn không nói gì,
Trần Văn Nghĩa đi vào, trong tay cầm theo
một cái túi, là nước trái cây và bánh ngọt
matcha.

Anh ta sai người mang một cái bàn tới,
bày bánh ngọt ra rồi nhìn tôi, nói: “Bà chủ,
bà cứ dùng từ từ.”

Tôi…

Nói xong, anh ta nhìn về phía Phó
Thắng Nam, mở lời: “Người đã mang tới
bên ngoài rồi.”

Lý Nam Hà cứ tường là người nhà của
mình, hắn ta lập tức nồi điên lên, trợn mắt
nhìn về phía Phó Thắng Nam: “Phó Thắng
Nam, mày là tiểu nhân hèn hạ, mày bảo tao
nói thì sẽ không động đến người nhà của

tao mà? Mẹ nó, mày nói mà không giữ lời.”

Trần Văn Nghĩa cho hai người đàn ông
giữ hắn ta lại, lạnh lùng nói: “Ai nói là người
nhà của mày?”

Nhất thời, bên ngoài vang lên tiếng
giày cao gót, không ai khác mà chính là
Phó Bảo Hân.

Thời tiết ở thành phố Giang Ninh khá
ôn hòa, dù là tháng một nhưng sắc trời ấm
lên khá nhiều, nhiệt độ lại không cao lắm.

Bà ta mặc một bộ váy dài, khí chất tao
nhã, giày cao gót được lau đến sáng bóng.

Vốn là một người phụ nữ cao quý nên
nơi này không hề phù hợp với khí chất của
bà ta, trông lại có hơi chật vật.

Bên cạnh bà ta là hai người đàn ông
mặc áo đen, rõ ràng bà ta bị ép tới đây.

Lúc đi vào, phát hiện là Phó Thắng
Nam, sắc mặt Phó Bảo Hân lại tái nhợt đi

vài phần, bà ta nói: “Thắng Nam, sao cháu
lại ở đây?”

Cơ thể cao lớn của Phó Thắng Nam
ngửa người ra sau, nhàn nhã mà tùy ý, anh
nhíu mày nhìn về phía bà ta: “Sao tôi lại
không thề ð đây?”

Phó Bảo Hân nhìn thấy Lý Nam Hà bị
đánh đến mức không còn hình người, nhất
thời hai chân như nhữn ra, suýt nữa ngã
ngồi xuống đất.

Phó Thắng Nam nhíu mày, nhìn Lý
Nam Hà rồi nói: “Nói hết những chuyện
mày vừa mới nói đi.”

Lý Nam Hà thấy người tới không phải
là người nhà, sắc mặt cũng khá hơn nhiều,
lúc này hắn ta mới tỉnh táo lại, dòng suy
nghĩ cũng rõ ràng hơn.

“Năm ngày trước tập đoàn Cố Nghĩa
vừa cho nghỉ đông thì tổng giám đốc Phó
điện thoại cho tôi, bảo tôi giúp bà ta

một chuyện, sau khi hoàn thành sẽ cho tôi
một tỉ. Tôi cũng không định làm, nhưng vợ
chưa cưới của tôi đã mang thai rồi, cha mẹ
cô ấy muốn một tỉ tiền lễ hỏi, nếu không bỏ
ra được thì sẽ dẫn cô ấy đi phá thai.”

Hắn ta hít một hơi, mờ lời: “Cha mẹ tôi
đều là người nhà nông, cả đời họ sống nhờ
trồng trọt, lại vừa mới xây nhà nên mượn
rất nhiều tiền, không thể đào đâu ra một tì
được, vì thế tôi mới đồng ý để có số tiền
này.”

“Cậu nói bậy.” Phó Bảo Hân nồi giận:
“Tôi không có gọi điện cho cậu, cũng
không cho cậu tiền, cậu ngậm máu phun
người.”

Lý Nam Hà nhìn bà ta: “Tiền còn ở
trong xe, bà sợ bị người ta phát hiện nên
để chìa khóa ð dưới chân tường ngoài nhà
họ Cố, đều là bà nói cho tôi biết, một tỉ tiền
mặt kia được đề ở trong chiếc Ferrari màu

xanh ngọc đó.”

“Tôi còn chưa động tới một chút nào,
anh có thể tự mình tới xem, tôi không cần
thiết phải nói dối.”

Phó Thắng Nam không lên tiếng, anh
nhìn về phía Trần Văn Nghĩa, thấy anh ta
gật đầu rồi nói: “Tôi điều tra rồi, trong xe
có một tỉ tiền mặt thật, trên số tiền này
không có đánh số nên không phải là rút từ
ngân hàng, cho nên không thể điều tra
được nó đến từ đâu.”

Phó Bảo Hân nhìn về phía Phó Thắng
Nam, tâm trạng như suy sụp: “Thắng Nam,
cô là cô của cháu, cô không có lý do gì để
hại vợ cháu cả, cháu không thể tin lời tên
này được.”

Trần Văn Nghĩa tiến lên, đưa điện
thoại cho Phó Thắng Nam rồi nói: “Trước
đó bà ấy từng gặp cô Mạc một lần ở Giang
Minh.”

Phó Thắng Nam nhìn điện thoại mà
Trần Văn Nghĩa đưa tới, ánh mắt chuyển
sang trên người Phó Thắng Nam, vẻ mặt
càng thêm lạnh buốt: “Bà đã đến Giang
Ninh từ sớm?”

Sắc mặt Phó Bảo Hân trắng bệch, bà
ta há miệng: “Cô… Cô tới thăm cha.”

“Gặp Mạc Hạnh Nguyên làm gì?”
Dường như Phó Thắng Nam rất kiên trì,
ánh mắt lại càng lạnh thêm.

Cơ thể Phó Bảo Hân hơi run lên: “Là
cô ta hẹn gặp cô, cô ta biết cô nói chuyện
Lâm Uyên cho Thầm Xuân Hinh, cho nên
cô ta uy hiếp cô lừa Thẩm Xuân Hinh ra
ngoài, nếu không sẽ nói cho Lâm Uyên
biết đề bà ta phản bội cô.”

“Ô,” Phó Thắng Nam cười gằn, không
lên tiếng.

Một lúc lâu sau, anh nhìn về phía tôi,
ấy tôi còn chưa động tới nước trái cây và

bánh ngọt thì hơi nhíu mày: “Không hợp
khẩu vị à?”

Tôi lắc đầu: “Không phải!”
“Mệt hả?” Anh đưa tay kéo tôi.

Tôi gật đầu, nếu điều tra được chuyện
này không biết là chuyện tốt hay chuyện
xấu, nếu quả thật là do Phó Bảo Hân làm,
Phó Thắng Nam sẽ làm sao đây?

Còn liên quan đến cả Mạc Hạnh
Nguyên, với Phó Thắng Nam mà nói, hai
người phụ nữ này không có trách nhiệm thì
cũng không thoát khỏi tình thân, dù anh có
hận cũng không thể ra tay với họ được.

Tôi mở lời, nói thật là tôi hơi mệt: “Phó
Thắng Nam, anh đưa em về nghỉ ngơi đi.”

Anh gật đầu, ánh mắt nhìn hai người
dưới đất lạnh tanh, anh nhìn sang Trần Văn
Nghĩa: “Báo cảnh sát đi, giao cho họ xử lý.”

Phó Bảo Hân hoảng hốt, ánh mắt

hoảng sợ: “Phó Thắng Nam, cháu không
có chứng cứ thì không thể làm như vậy
được.”

Phó Thắng Nam nhìn về phía bà ta,
ánh mắt càng thâm trầm hơn: “Vậy thì chờ
cảnh sát điều tra xong, chúng ta sẽ dùng
phương thức khác đề giải quyết vấn đề.”

Phương thức khác?

Nhất thời, Phó Bảo Hân xụi lơ, ngồi
dưới đất, bất lực không biết phải làm sao.

Rời khỏi nhà xưởng, tôi lên xe, tựa lưng
vào ghế ngồi rồi nhắm mắt lại, mệt mỏi
không muốn làm gì nữa.

Lòng bàn tay ấm áp, là Phó Thắng
Nam, anh nắm lấy tay tôi, khời động xe,
giọng nói lành lạnh: “Đừng lo lắng, sẽ tốt
thôi.”

Tôi mím môi, không đáp, người kia là
ai đây?

Quay về biệt thự, tôi hơi mệt, sau khi
đưa tôi vào phòng, Phó Thắng Nam dặn bà
giúp việc xong rồi đi.

Tôi nằm trên giường, muốn ngủ nhưng
không có cách nào ngủ được.

Lấy điện thoại di động ra, tôi gọi điện
cho Hoàng Nhược Vi, điện thoại vang lên
vài tiếng nhưng không ai nhấc máy.

Chương 290: Người đàn ông thần bí (2)

 

“Tổng giám đốc Thẩm… Cô có khỏe
không?” Cô ấy cất giọng thăm dò, cần
thận.

Tôi ừ một tiếng: “Cô đọc tin rồi à?”

“Ừm.” Dừng một chút, cô ấy mới nói:
“Tôi đã nhờ bạn điều tra nhưng cũng
không tìm hiểu được gì cả, camera khách
sạn bị hỏng hết, không có cách gì tìm ra
được.”

Tôi gật đầu, hít một hơi nói: “Cô không
cần đi điều tra mấy cái này đâu, cô giúp tôi
tìm người theo dõi Lâm Diên đi, nếu có thể
điều tra thì xem xem thử dạo này cô ta có
tiếp xúc với Mạc Hạnh Nguyên và Phó Bảo
Hân không.”

Cô ấy không hiều, ngừng một lúc mới
nói: “Lâm Diên? Sao lại phải điều tra cô
ta?”

“Tôi chỉ đoán thôi chứ chưa xác nhận,
cô cứ điều tra trước đi, cụ thể thế nào thì
chờ xem xong rồi hẵng nói.”

Còn những cái khác Phó Thắng Nam
và Thầm Minh Thành làm nhanh hơn cô,
cái gì cần điều tra họ đều làm cả.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới gật đầu:
“Được, tôi biết rồi.”

Cúp máy, tôi nằm xuống giường
nhưng không có cách nào ngủ được, tâm
lý bế tắc vô cùng khó chịu.

Nằm một hồi lâu, tôi mơ màng ngủ
thiếp đi, dưới lầu lại vang lên tiếng ồn ào
huyên náo.

Tôi bị làm cho khó chịu, bèn rời giường
đi ra ngoài.

“Thâm Xuân Hinh, cô ra đây cho tôi.”
Mạc Hạnh Nguyên như lên cơn điên, gào
thét trong phòng khách.

Vú em và bảo mẫu đang cố gắng
ngăn cản cô ta lại, kéo ra bên ngoài, vệ sĩ
trong biệt thự cũng đi ra.

Nhấc cô ta lên đuổi đi.

Tôi vừa xuống lầu đã nói: “Cô Mạc có
việc à?”

Vệ sĩ dừng lại, nhưng vẫn kéo Mạc
Hạnh Nguyên đang náo loạn như trước.

“Thẩm Xuân Hinh, tại sao chuyện gì
cô cũng vu oan giá họa lên đầu tôi, rõ ràng
cô bị người ta ghét nên ám hại, tại sao cô
lại đồ vấy lên đầu tôi chứ?”

Cô ta giãy giụa, nếu không phải vệ sĩ
đang giữ lấy, có lẽ cô ta chỉ hận không thể
lao lên xé nát tôi ra.

Tôi mím môi: “Tôi đổ vấy lên đầu cô

khi nào?”

Cô ta cười gần: “Không phải cô thì
còn ai nữa? Phó Thắng Nam muốn đuổi tôi
đi, cha mẹ tôi cũng không cần tôi, họ đều
nghĩ là tôi hại cô, tại sao chứ, rõ ràng tôi
không hề làm gì cả, nếu như là tôi, tôi chỉ
hận không thề giết chết cô, đề cho cô mãi
mãi không siêu sinh.”

Vừa nói, cô ta vừa giãy giụa muốn lao
tới đánh tôi, nhưng hai vệ sĩ giữ chặt khiến
cô ta chỉ còn cách nhảy lên.

Nhất thời, bên ngoài biệt thự có một
nhóm người vội vàng đi tới, là Lâm Uyên và
Mạc Đình Sinh.

Nhìn thấy Mạc Hạnh Nguyên ồn ào
như vậy, Lâm Uyên không khống chế được
tâm trạng, bước tới bên cạnh Mạc Hạnh
Nguyên.

Một cái tát vung tới, nhất thời Mạc
Mạnh Nguyên bị đánh ngã nhào xuống đất,

cô ta ôm mặt, ngước mắt lên.

Nhìn thấy Lâm Uyên, viền mắt đỏ
bừng, không thể nào tin nổi: “Mẹ, trước
đây mẹ không đối xử với con như vậy, tại
sao chứ? Bây giờ vì người phụ nữ này mà
mẹ lại đánh con, con mới là con gái của mẹ
mà!”

Lâm Uyên nhìn cô ta, ánh mắt lạnh
lùng: “Trước kia tôi đối xử với cô như thế
nào? Cô cũng biết là trước kia tôi tốt với cô
hả? Cô nhìn xem bây giờ cô giống cái gì?
Cô nhìn xem mình đã làm cái gì? Mạc Hạnh
Nguyên, cô còn chưa biết hối cải sao?”

Mạc Hạnh Nguyên suy sụp: “Con
không sai, tại sao phải hối cải chứ? Rõ
ràng là mọi người sai, mọi người đều đồ lỗi
cho con, tại sao chứ, con không sail”

Lâm Uyên tức giận đến mức muốn
đánh cô ta tiếp, nhưng lại bị Mạc Đình Sinh
giữ lại: “Được rồi, giờ loạn lắm rồi, đừng

phiên thêm nữa.”
Ông ta nhìn về phía vệ sĩ sau lưng, nói:
“Đỡ cô chủ dậy, đưa về!”

Vệ sĩ kéo Mạc Hạnh Nguyên đi, nhưng
lại bị cô ta hất ra, gào thét: “Mấy người cút
hết cho tôi, đừng có đụng vào tôi, tôi
không làm gì cô ta cả, sao mấy người lại
muốn đồ oan cho tôi.”

Mạc Hạnh Nguyên chỉ vào tôi, vẻ mặt
vô cùng oan ức.

Lâm Uyên cũng nhìn cô ta, ánh mắt
toàn là căm hận và ghét bỏ, không còn vẻ
từ bi như trước nữa: “Không phải cô thì còn
là ai? Cô lén lút gặp Phó Bảo Hân bao
nhiêu lần, mấy người bàn bạc chuyện gì,
cô tường tôi không biết hay sao?”

“Mẹ!” Mạc Hạnh Nguyên rơi nước
mắt: “Sao mẹ lại không tin con? Con thấy
Phó Bảo Hân cũng không muốn liên quan
đến Thẩm Xuân Hinh đâu, nếu mà là con

làm thì con nhất định sẽ giết chết cô ta,
không cho cô ta cơ hội sống sót.”

“Bốp.” Lâm Uyên vung tay rất mạnh.

Mạc Hạnh Nguyên nhìn bà ta, vẻ mặt
như không thể tin nồi: “Vì cô ta mà mẹ
đánh con mấy lần rồi?”

“Cô câm miệng đi!” Lâm Uyên mờ
miệng, vẫn tức giận như trước: “Nếu không
phải vì cô, con bé có bị thương nhiều lần
như vậy không? Cô còn mặt mũi mà khóc
à, sớm biết có ngày hôm nay, tôi không
nên đưa cô vào nhà họ Mạc.”

“Được rồi.” Mạc Đình Sinh khuyên
nhủ, đôi mắt thâm thúy: “Nên điều tra thì
cũng điều tra rồi, Hạnh Nguyên đi đến
bước này cũng có lỗi của chúng ta, đưa nó
đi đi.”

Mạc Hạnh Nguyên không thể tin nổi
nhìn ông ta, khàn giọng: “Cha, con là con
của cha mà, sao lại muốn đưa con đi?

Cha không cần con nữa hay sao?”

“Hạnh Nguyên, con nghe cha nói, con
gây ra họa lớn như vậy, cha và Lâm Uyên
đều không thể gánh nổi cho con, Phó
Thắng Nam cũng không dễ dàng buông
tha cho con được. Phó Bảo Hân là cô của
cậu ta, cậu ta không bắt được, nhưng con
thì khác, dù anh con đã từng nhờ vả,
nhưng không ai có thể đảm bảo cậu ta
không làm gì con cả. Nhà họ Mạc không
chịu nổi, nếu con không đi thì chúng ta và
cái nhà này không chịu nồi sự hành hạ của
con, Thẩm Quang sẽ nghĩ trăm phương
ngàn kế ra tay với nhà họ Mạc, đến khi đó
không ai sống nổi cả.”

Mạc Hạnh Nguyên lắc đầu, nước mắt
như mưa: “Không phải, không phải con
làm, con không có năng lực đó, sao con có
thể ngu xuẩn như vậy, không giết chết cô
ta luôn chứ?”

Mạc Hạnh Nguyên bị hai vệ sĩ lôi ra
ngoài biệt thự, tôi bỗng nói: “Mấy người
đừng làm khó cô ta, không phải là cô ta
đâu.”

Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh cũng
sửng sốt, nhìn tôi: “Cô Thầm, cô không
cần…”

“Không phải tôi muốn giúp cô ta.” Tôi
mờ lời: “Phó Thắng Nam, Thầm Quang và
cả mấy người nhà họ Mạc còn không điều
tra ra được người đàn ông trong phòng,
ông cảm thấy cô Mạc có bản lĩnh làm được
chuyện đó sao?”

Mạc Hạnh Nguyên hận tôi, muốn giết
tôi, tôi biết rõ hơn ai hết, nhưng trong
chuyện này có rất nhiều điểm đáng ngờ, Lý
Nam Hà luôn miệng nói Phó Bảo Hân gọi
điện cho hắn ta, cho hắn ta tiền.

Nhưng hắn ta không gặp mặt Phó Bảo
trực tiếp, cũng không nghe được

 

chính miệng Phó Bảo Hân nói những lời
trên.

Chỉ là quan điện thoại, mà điện thoại
thì có thể đổi giọng, có thể ẩn danh, nếu
người đó có ý định ra tay thì khó có thề
điều tra được.

Huống hồ, Lý Nam Hà cũng nói người
đàn ông trong khách sạn đó rất thần bí.

Thấy tôi nói vậy, Lâm Uyên và Mạc
Đình Sinh cũng im lặng, họ dừng một chút
rồi nhìn tôi: “Cô Thẩm, cô…”

“Mọi người về trước đi, chuyện này
còn chưa điều tra rõ ràng, chúng ta không
thể quyết định được.”

“Thầm Xuân Hinh, cô đừng giả vờ tốt
bụng, đừng tưởng tôi không biết, là cô
không chịu được cô đơn nên mới quyến rũ
lung tung, cô vừa ăn cướp vừa la làng, cô
vô liêm sỉ.”

Mạc Hạnh Nguyên chỉ vào tôi, hận
không thể mắng hết những lời thô tục cho
tôi nghe.

Mạc Đình Sinh chán ghét ra hiệu cho
vệ sĩ đưa cô ta đi, ông ta nhìn tôi một cái,
không nói câu nào rồi đi thẳng.