Tổng tài phu nhân có thai rồi phó thắng nam phần 27( Chương 271-280 )

tổng tài phu nhân có thai rồi

Tổng tài phu nhân có thai rồi phần 28

Chương 271: Sai một ly đi một dặm (9)

 

Tôi vốn dĩ bừng sáng tiến vào Tập
đoàn Cố Nghĩa, là vì đã cướp được mối làm
ăn trong tay nhà họ Mạc, nhưng bây giờ nó
có vẻ vô dụng rồi.

Nhưng dù sao chuyện này cũng đã
làm, đạt được kết quả không tồi. Cũng
không ngờ, chỉ là Cố Diệc Hàn đã mất rồi,
trên con đường phía trước tôi có chút mê
man.

Từ Tập đoàn Cố Nghĩa đi ra, tôi gọi
cho Thẩm Quang, sau khi kết nối với ông
ấy, tôi mời ông ấy đi ăn trưa.

Đã là cuối năm, hầu hết mọi người đều
nghỉ ngơi. Thẩm Quang vừa trờ về từ khu
thị sát, tạm thời cũng đang rảnh rỗi.
Nhà hàng Thái Hoa.

Gọi đồ ăn xong, Thẩm Quang nhìn tôi
nói: “Nghỉ phép hằng năm đã sắp xếp
xong chưa? Chú nghe Minh Thành nói
cháu sắp trở lại thành phố Giang Ninh, còn
người vấn vương không dứt ð đó sao?”

Tôi gật đầu, nhìn ông ấy: “Là bạn rất
tốt của cháu, còn có đứa con của bạn cũ
để lại. Đứa trẻ còn quá nhỏ không hợp đi
máy bay nên cháu định năm nay về Giang
Ninh, chú sẽ không trách cháu không ở lại
đón giao thừa cùng chú chứ?

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Ông ấy cười nói: “Đứa nhỏ này, trong
lòng đã chuẩn bị từ lâu, dù sao cũng là
mong mỏi của cháu. Hằng năm chú đều
như thế cũng đã quen rồi, cháu và Phó
Thắng Nam có vấn đề gì sao?”

Tôi sững sờ, khẽ lắc đầu: “Không, vẫn
rất tốt.”

Ông ấy cau mày nói: “Đứa nhỏ này, vợ

chồng từ lúc trao nhẫn cưới đã hòa làm
một, dù trong cuộc sống sau này có gặp
phải bao nhiêu vấn đề cũng phải một lòng.
Cãi nhau là chuyện thường tình. Các cháu
đều còn trẻ, tính tình ai cũng có góc cạnh,
khi sống chung mà mâu thuẫn thì phải
kiềm chế một chút.

“Nhưng đây chỉ là một quá trình chạy
trốn. Cháu không thể nghĩ đến việc chia
tay chỉ vì những cuộc cãi vã. Con cái, hôn
nhân không phải là trò đùa, không thể dễ
dàng buông tay. Phó Thắng Nam là một
thần đồng kinh doanh, nhưng con người
thì làm gì có ai hoàn hảo đâu, chú có thể
nhìn ra được, trong lòng nó có cháu.”

Tôi gật đầu hiểu ý nói: “Chú, nhà họ
Mạc thế nào rồi?”

Thấy tôi đồi chủ để, ông ấy cười bất
lực nói: “Bên nhà họ Mạc chỉ cần Mạc Đình
Sinh không mở miệng, cháu sẽ bình an vô

sự. Nhưng nghĩ cũng kỳ lạ thật, sau
chuyện xảy ra ngày hôm qua, đến bây giờ
nhà họ Mạc vẫn chưa có động tĩnh gì, có
vẻ như họ đã áp chế hết truyền thông,
trang web lớn, dường như không ảnh
hường gì đến cháu.”

Tôi mím môi, bị hành vi của nhà họ
Mạc làm cho lo lắng, không khỏi nghĩ, có
phải bọn họ đang có âm mưu lớn hơn
không?

Sau khi trò chuyện với Thầm Quang
một lúc, buổi chiều tôi đến nhà họ Trương
thăm hai vị lớn tuổi.

Trở lại biệt thự, trời đã hơi muộn, thật
bất ngờ, Phó Thắng Nam đang ở trong
phòng đọc sách.

Căn cứ vào định lý nếu không nói
chuyện sẽ không cãi nhau, tôi trực tiếp lên
tầng, dì Triệu không có ở đó, biệt thự trống

như một thành phố ma.

“Hai người lớn tuổi nhà họ Trương
cũng đã đi thăm. Ngày mai các người định
đến nghĩa trang xem ba người nhà bọn họ
sao?” Giọng nói của Phó Thắng Nam vang
lên, mang theo một tia lạnh lẽo.

Tôi mím môi, nhưng không cảm thấy
tức giận, chỉ nói: “Tổng giám đốc Phó duỗi
tay dài thật đấy!”

Tôi luôn biết anh đã sắp xếp một vệ sĩ
ở bên cạnh tôi, nhưng tôi không ngờ anh
sẽ tìm người theo dõi tôi bất cứ lúc nào.

Anh đặt quyển sách trên tay xuống,
chống khuỷu tay lên sô pha, lạnh lùng nhìn
tôi: “Chuẩn bị cái gì đề đi gặp người ta rồi?
Có vẻ không có gì đề mang vào lễ truy
điệu người chết nhỉ?”

Tôi nhướng mày, luôn cảm thấy anh có
chút quá đáng: “Phó Thắng Nam, tôi
không can thiệp vào chuyện của anh,
ong anh cũng đừng xen vào chuyện của

Tôi không có tâm trạng và sức lực đề
cãi nhau với anh, tôi cũng cảm thấy điều
đó không cần thiết.

Tôi xoay người lên tầng quay lại phòng
ngủ, thấy ngày giao thừa sắp đến rồi, lúc
này cũng không ngủ được nên tìm vali, thu
dọn vài thứ cần mang về thành phố Giang
Ninh.

Phó Thắng Nam đi theo, nhìn thấy tôi
đang thu dọn hành lý, khuôn mặt tuấn tú
của anh càng ngày càng âm trầm. Anh giật
lấy quần áo trên tay tôi, suýt chút nữa anh
nóng nảy đập vali xuống đất.

“Dù muốn đi, ít nhất cũng nên làm cho
ra dáng một chút, định rời khỏi đây sao?
Cô Thẩm, vợ chồng ba năm, cô không định
nói lời nào đã đi như thế, đây là gia giáo
trong miệng cô vẫn hay nói sao?”

Tôi mím môi, đau đớn cuộn lên trong

lòng: “Phó Thắng Nam, tôi không muốn cãi
nhau với anh. Tôi đã nói, chúng ta sẽ bình
tĩnh với nhau một thời gian. Nếu cả hai đều
cảm thấy không thể tiếp tục cuộc hôn
nhân này, thì chúng ta sớm giải tán đi”

Tôi thờ dài, có chút mệt mỏi: “Mọi
chuyện đều có cách giải quyết. Anh là
người trường thành, tôi cũng vậy, anh
không cần phải tức giận với tôi như thế
này, không có ý nghĩa gì cả.”

Anh giễu cợt: “Có ý nghĩa cái gì? Cô
muốn ly hôn sao? Lý do là gì? Phó Thắng
Nam tôi không tốt với cô sao? Hay đối xử
thô bạo với cô? Cô nôn nao muốn đi như
thế là vì cô là người nhà họ Thẩm nên phụ
thuộc nhà họ Thẩm, còn người chồng như
tôi với cô là thứ đồ bỏ đi có phải không?”

“Lợi dụng xong thì vứt bỏ, Thẩm Xuân
Hinh, làm người độc ác như cô quả thật
hiếm có khó tìm.”

Tôi ngước lên cố nén sự phiền muộn
trong lòng nhưng rốt cuộc tôi cũng không
kìm nén được, nhìn anh nói: “Vậy anh
muốn tôi làm gì? Tôi nhượng bộ nói chuyện
với anh thì anh không nề mặt tôi. Tôi bảo
cần thời gian tỉnh táo thì anh nói tôi ác độc.
Phó Thắng Nam, cho dù là người máy, khi
anh muốn nó làm gì có phải anh cũng nên
ra lệnh cho nó hay không? Anh không nói
lời nào, để cho tôi đoán, tôi không phải
thần tiên, không biết phép thuật đọc ý
nghĩ, không thề đoán được anh muốn thế
nào, muốn cái gì!”

Anh cụp mắt xuống, lãnh đạm lạnh
lùng, trầm giọng nói: “Đừng xen vào
chuyện của Cố Diệc Hàn nữa, tránh xa mọi
chuyện liên quan đến anh ta, kể cả nhà họ
Trương và nhà họ Cố”

Tôi nhíu mày, bản thân nhà họ Cố
không cần tôi quan tâm, nhưng hai người
già trong nhà họ Trương…

Thấy tôi mãi không lên tiếng, anh giơ
tay lên, nắm lấy cằm tôi, hơi dùng sức: “Nói
đi”

“Anh muốn tôi nói cái gì?“ Đáp lại anh
một cậu, nhưng tôi biết mình không thể
nào bỏ mặc, Cố Diệc Hàn cứu mạng tôi, tôi
không thề nào đến thăm anh ta sao?

“Đừng đề tâm vào một người đã chết.”

Tôi nhíu mày, có chút khó chịu: “Phó
Thắng Nam, anh không thể bỏ qua chuyện
của Cố Diệc Hàn sao?”

Anh ta là một người đã chết, ngay cả
khi tôn trọng một người xa lạ cũng không
nên như vậy.

Anh chế nhạo: “Bỏ qua? Làm sao bỏ
qua, vợ tôi sẽ vì nhìn thấy bóng người đàn
ông khác trong đám đông mà mất hồn.
Cho dù anh ta có chết, cô cũng sẽ đề
ˆ

người nhà anh ta trong lòng. Thẩm Xuân
Hinh, cô không định nói với tôi là cô cảm
kích anh ta sao?”

“Cô hiểu rõ hơn tôi Cố Diệc Hàn là
người như thế nào. Liệu anh ta có giúp đỡ
một người lạ vì lòng trắc ần không? Không,
mục đích ngay từ đầu của anh ta là tiếp
cận cô. Cô biết rõ hơn tôi, nhưng ngay cả
khi cô biết, cô vẫn buông thả chuyện anh
ta quan tâm thương yêu cô, cô quên mình
tên gì rồi sao?”

Anh dừng lại, bình tĩnh nhìn tôi, gần
từng chữ: “Vì tư lợi.”

Tôi mím môi, nhìn vào đôi mắt đen láy
của anh, đột nhiên nở nụ cười, gật đầu: “Ừ.
Tôi vì tư lợi, cho nên, nhân lúc chưa quá
muộn, anh có thể phân rõ quan hệ với
người phụ nữ ích kỷ này càng sớm càng
tốt, không nên liên quan gì đến tôi.”

Tôi giơ tay đẩy anh ra, ánh mắt có

chút ươn át, trên mặt anh có chút cảm
động, giơ tay lên kéo tôi.

Tôi cảm thấy khó chịu, hạ giọng mắng
anh: “Anh cút đi.”

Chương 272: Sai một ly đi một dặm (10)

 

Anh nhất thời không chuẩn bị nên liền
bị đầy ra hai bước, anh không tiến lên nữa,
chỉ bình tĩnh nhìn tôi.

Khí lạnh làm đông lạnh bầu không khí,
tôi nghĩ anh sẽ vô cùng tức giận mà mắng
tôi.

Nhưng không.

Anh nhìn tôi hồi lâu rồi quay lưng sải
bước đi.

Cuối cùng thì tôi cũng không biết tại
Sao cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như
vậy. Anh tốt với tôi, quan tâm đến tôi, tôi
biết điều đó, nhưng làm sao mọi chuyện lại
trở nên như thế này?

Nước mắt tí tách rơi xuống đất.

Trước khi anh rời khỏi phòng ngủ, tôi
đã bước tới, ôm lấy anh ta từ phía sau,
khàn giọng nói: “Đừng đi.”

Anh sững người, dừng bước, mặc cho
tôi ôm.

“Xin lỗi!” Tôi nói rồi vùi đầu vào lưng
anh.

Anh im lặng không nói, như thể đang
đợi tôi mở miệng.

Qua một hồi lâu, anh nắm cánh tay
đang ôm ngang hông anh, xoay người, ánh
mắt âm trầm: “Nếu như em chỉ dùng một
câu xin lỗi kéo tôi lại, thế thì tôi không cần.”

Tôi nhìn đường nét rõ ràng trên khuôn
mặt anh, chúng tôi đối mặt hồi lâu.

Anh đưa tay vén mái tóc rối bù của tôi
ra sau tai, cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi:
“Đừng quan tâm đến chuyện của nhà họ

Cô, kê cả nhà họ Trương.”

Tôi sửng sốt một chút, đã rút tay về,
anh vươn tay kéo tôi vào lòng bàn tay, trầm
giọng nói: “Hửm?”

Chuyện nhà họ Cố vốn dĩ không cần
tôi quan tâm, nhà họ Trương càng không
tới phiên tôi quản.

Nhưng mấy lời trong miệng Phó
Thắng Nam khác với những gì tôi hiều. Tôi
nợ Cố Diệc Hàn một mạng sống. Nếu có
chuyện gì xảy ra với hai người già trong
nhà họ Trương và cần tôi, tôi sẽ không thề
không giúp gì được.

Vì vậy, chỉ một chuyện này tôi không
thể nào thực hiện.

“Phó Thắng Nam!”

Tôi nói, rút tay ra khỏi lòng bàn tay
anh: “Xin lỗi.”

Trong mắt anh hiện lên một lớp khí

lạnh, lộ ra vẻ nghiêm trọng.

“Em không cần phải nói xin lỗi” Anh
mờ miệng, trong giọng nói mang một
giọng điệu gay gắt.

Tôi thở dài, nhất thời như quả bóng xì
hơi, vô lực ngầng đầu nhìn anh: “Phó
Thắng Nam, chúng ta ly hôn đi!”

Trên thực tế, không phải Cố Diệc Hàn
có vấn đề, cũng không liên quan gì đến
Mạc Hạnh Nhiên, mà là tôi có vấn đề với
anh.

Anh dùng sức nắm lấy vai tôi, đôi mắt
đen láy nhìn tôi thật chặt, giống như đang
khống chế cảm xúc của mình, anh mím
chặt môi: “Em nằm mơ đi.”

Giọng nói cực kỳ trầm và u ám.

Thả tôi ra, anh lùi lại một bước, nhìn tôi
thật sâu rồi quay lưng bỏ đi.

Tôi đưa tay bóp mi tâm, đau đầu kinh khủng.

Nhìn quần áo anh vứt khắp nơi trong
phòng, tôi vô cùng phiền não, đè nén ưu tư
nhặt chúng lên.

Đóng gói vào vali, bỏ tất cả những thứ
cần mang theo vào đó.

Sau đó tôi ngồi trên giường đặt vé
máy bay đi thành phố Giang Ninh vào ngày
mai.

Chắc tôi đã thức hai đêm, thực sự
không còn sức đề thức nữa, nên đêm nay
tôi ngủ.

Tôi vốn tường rằng đêm nay mình có
thể ngủ đến rạng sáng, nhưng tôi nghĩ
nhiều rồi, lúc Phó Thắng Nam trở lại đã là
khoảng hai giờ sáng, tôi không biết anh
vào phòng ngủ khi nào.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng nước trong
phòng tắm, ngay sau khi âm thanh đó

Dường như anh ngủ rất say, tôi giơ tay
đặt đầu ngón tay lên mũi anh, men theo
từng đường nét khuôn mặt.

Tôi mơ hồ ngửi thấy mùi rượu trong
hơi thờ của anh, không khỏi nhíu mày, vừa
rồi anh đi tắm, tôi không ngửi thấy, bây giờ
ngửi kỹ mới phát hiện ra anh đã uống rượu.

Tôi mệt và buồn ngủ nhưng nằm
xuống thì không ngủ được, cách một hồi
lại thức giấc một lần.

Vất và chịu đựng đến sáng tôi mới có
thể ngủ thiếp di.

Nhưng khi đang ngủ mơ màng, tôi bị
Phó Thắng Nam đánh thức.

Tôi giơ tay định đầy anh ra, nhưng bị
anh trở tay nắm lấy.

Có lẽ trời đã sáng, anh càng ngày
càng khó đối phó.

Tôi bị anh vây lấy, mờ mắt ra đã thấy

khuôn mặt anh đang kề sát vào tay tôi, một
đôi mắt đen nhìn tôi thật sâu.

Tôi có chút khó chịu định đầy anh ra,
anh kéo hai tay tôi lên trên đầu, giọng trầm
thấp, mạnh mẽ nói: “Đừng nhúc nhích.”

Tôi mím môi, tránh đi đôi môi anh đã
hôn xuống: “Phó Thắng Nam…”

“Đừng chọc tôi tức giận, chúng ta
không thể ly hôn, em cũng đừng quên
trách nhiệm của một người vợ phải làm!”

Tôi…

Điện thoại reo, là John, lẽ ra cậu ta hỏi
vé của tôi bay lúc nào.

Phó Thắng Nam nhanh tay cướp điện
thoại, âm thanh bị ép tới cực thấp: “Sớm
như vậy đã gọi tới, định xem chúng tôi làm
chuyện vợ chồng thế nào à?”

Người đàn ông này… không biết xấu hổ.

 

Không biết John nói gì ð đầu dây bên
kia, sau khi cúp máy, anh có vẻ càng tức
giận hơn.

Giày vò một phen, cũng đã đến trưa.

Tôi có chút kiệt sức ngủ, vốn đã ngủ
không ngon, lúc này bị anh giày vò, cả
người càng thêm mệt mỏi.

“Em về thành phố Giang Ninh đề làm
gì?“ Anh nằm ở bên cạnh ôi, ăn chưa no,
tay chân còn lưu luyến trên người tôi chưa
buông được.

Tôi nhắm mắt lại, không muốn để ý
đến anh, đứng dậy chuẩn bị đi đến phòng
tắm thì bị anh giữ chặt: “Hừ?”

Tôi mím môi: “Tôi đi tắm”

“Tôi đưa em qua đó!” Anh vòng tay
ôm lấy tôi, khuôn mặt căng thẳng.

“Không cần!”

“Tôi đưa em đi” Giọng điệu anh đã

mang theo tức giận.

Lời qua tiếng lại, anh bế tôi lên, ôm tôi
vào phòng tắm, đặt tôi vào bồn tắm rồi mở
Vòi nước.

Tôi vốn tường rằng anh sẽ đi ra ngoài
sau khi làm xong việc này, nhưng không
ngờ anh lại đứng dưới vòi hoa sen rồi tắm
rửa.

Tôi…

 

Chương 273: Sai một ly đi một dặm (11)

Chuyện này còn khiến người ta xấu hồ
hơn.

Phó Thắng Nam đã mặc xong quần
áo, thấy tôi quấn khăn tắm từ phòng tắm đi
ra, mắt anh sâu lại: “Ngày mai công ty bắt
đầu nghỉ đông. Chúng ta đi gặp dì rồi sau
đó cùng nhau trờ về Thành phố Giang
Ninh”

“Không”
Tôi nói, mặt tái mét: “Tôi đã đặt vé
hôm nay”
“Lùi lại!“ Anh nói, giọng lạnh lùng đến
đáng sợ.
Ta mím môi, nhíu mày, nhẫn nhịn kìm
án xúc động nói: “Mai anh về đi, đổi vé

cũng rất phiền phức”

Anh nhìn tôi, đưa bàn tay mảnh khảnh
về phía tôi, tôi nhướng mày: “Làm sao
vậy?”

“Tôi sẽ đổi vé cho em”

Tôi…

“Không cần” Tôi không có hứng thú
tiếp tục cãi nhau với anh, xoay người đi vào
phòng thay quần áo, lúc tôi đi ra thì Phó
Thắng Nam đã không còn ở đó.

Thu xếp xong, tôi xem đồng hồ, thấy
cũng gần đến giờ, tôi liền xách vali đi
xuống nhà.

Lúc này, hãng hàng không gửi tin
nhắn về thông tin đồi vé máy bay.

Tôi sững người một lúc mới nhận ra là
do Phó Thắng Nam.

Cơn tức giận kìm nén cả buổi sáng đã
không nhịn được nữa, tôi đập điện thoại

“Râm” một cái.

Tôi đi xuống lầu thấy anh đang ngồi
vào bàn ăn sáng, dì Triệu không ở đây nên
anh chỉ nướng vài lát bánh mì.

Tôi đột nhiên cầm cái bánh mì trên
bàn lên, tức giận đập vào mặt anh: “Phó
Thắng Nam, anh có ý gì?”

Anh cau mày, trong đôi mắt đen có
một tia lạnh nhạt: “Nói chuyện cho tử tế!”

“Em nói chuyện tử tế thì anh có nghe
không? Anh có chịu nghe không?”

Tôi hét lên: “Tại sao anh lại đổi vé của
em mà không có sự đồng ý của em. Phó
Thắng Nam, anh coi em là cái gì? Đồ chơi
của anh, robot đề anh tùy ý điều khiển hay
con rối nghe lời anh?”

Anh mím môi không nói gì, chỉ nhìn tôi
chằm chằm, thật lâu sau mới nói: “Rất tức
giận sao?”

Tôi sững sờ một lúc, nén giận nói:
“Cũng không hẳn, nhưng mong anh lần
sau không được tự ý động vào đồ của em
khi chưa có sự cho phép của em. Nếu anh
không muốn ly hôn cũng không sao,
chúng ta sẽ chỉ làm chậm trễ nhau mà thôi.
Nhưng xin hãy tôn trọng em, em chỉ yêu
cầu việc này, làm phiền anh.”

Tôi nói điều này một cách lịch sự xa
cách và hơi mệt mỏi.

Tôi không nhìn vào vẻ mặt anh, lên
lầu, đặt lại vé và xách vali đi xuống.

Anh đứng giữa phòng khách, đôi mắt
đen lạnh lùng nhìn tôi, như thề muốn nhìn
thấu tôi.

Tôi đặt vali lên xe, may mà anh không
theo ra ngoài.

Tôi lái xe ra khỏi biệt thự, không thấy
anh đi theo nữa thì tôi mới cảm thấy nhẹ

Tôi lấy vé ð sân bay, còn khá sớm, tôi
lấy một cuốn sách ngồi trên ghế trong
phòng chờ đề đọc.

Một cô gái đột nhiên đến gần chào
hỏi khiến tôi giật mình.

“Cô Thầm, hôm nay cô cũng về thành
phố Giang Ninh phải không?” Cô gái mặc
một chiếc áo khoác dạ thời trang kết hợp
cùng váy dệt kim dài đến đầu gối và bốt
ngắn, nhìn rất thời trang.

Tôi nhìn đôi má thanh tú của cô ấy,
cũng không nhớ mình đã gặp cô gái nhỏ
này lúc nào.

Thấy tôi ngần ra nghi hoặc, cô gái
mìm cười, “Chắc cô Thẩm không nhận ra
tôi. Chúng ta mới gặp nhau. Tôi tên là
Vương Yên Nhiên. Cô và anh Thẩm đã cứu
tôi ð quán bar Hoàng Gia.”

Tôi ngây ra một lúc rồi nhớ đên, không
khỏi kinh ngạc hỏi: “Cô cũng là người
thành phố Giang Ninh à?”

Cô gật đầu cười: “Đúng vậy, quê tôi ở
huyện Giang Tô, thành phố Giang Ninh, tôi
học ở thủ đô”

Cô dừng một chút, hơi ngượng ngùng
nói: “Điều kiện gia đình tôi không tốt lắm,
ba mẹ cho tôi học cấp 3 xong thì không có
tiền cho tôi đi học nữa nên tôi mới đi làm
ca đêm ở Hoàng Gia đề kiếm tiền. Bởi vì
không chịu xuống đài nên bị bắt nạt. Hôm
đó phải cảm ơn cô và anh Thẩm, nếu
không thì tôi cũng không biết quản lý Lưu
sẽ làm gì mình”

Tôi gật đầu, xem như đã hiểu, tôi cũng
không phải là người giỏi giao tiếp nên thấy
cô ấy nói xong thì cũng không nói thêm gì,
cả hai liền im lặng.

Cô ấy có vẻ rất thích trò chuyện với

tôi, thấy tôi đọc sách, cô ấy cười, “Cô
Thẩm cũng thích đọc “Nhà thờ Đức Bà
Paris” sao? Hai hôm trước tôi cũng mới
đọc xong.”

Tôi gật đầu, dừng một chút và nói với
cô ấy: “Còn mấy ngày nữa mới đến Tết
Nguyên Đán, cô không ở lại thủ đô làm
thêm vài ngày nữa rồi mới về à?”

“Anh Thầm đã sắp xếp cho tôi một
công việc làm thêm ở thành phố Giang
Ninh, làm gần nhà, có thể làm dược đến
giao thừa mới về.” Cô cười, dường như rất
vui khi nhắc tới Thẩm Minh Thành.

Tôi gật đầu, nghĩ một chút, hình như
Thẩm Minh Thành không có bạn ở thành
phố Giang Ninh, anh ấy có thể sắp xếp
việc gì cho cô ấy?

Tôi tò mò, không nhịn được hỏi: “Anh
ấy sắp xếp cho cô việc gì?”

 

“Tôi học kế toán nên anh ấy liên hệ

một công ty kiểm toán tên là kiểm toán tín
dụng, công ty này chỉ mới nổi lên mấy năm
gần đây. Đúng lúc cuối năm họ nhiều việc,
tôi không chỉ có lương cơ bản mà còn
được thêm hoa hồng”

Cô ấy cười nhìn tôi nói: “Đúng rồi, cô
Thẩm, cô đã về thành phố Giang Ninh ăn
tết rồi, vậy anh Thẩm cũng đến thành phố
Giang Ninh phải không?”

Nhìn vẻ mặt của cô gái này, lế nào là
nhìn trúng Thầm Minh Thành?

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết, chắc anh
ấy sẽ ở lại thủ đô.

Cô ấy “A” một tiếng rồi nói nhỏ: “Rõ
ràng là anh ấy nói là tới thành phố Giang
Ninh ăn Tết, sao lại…”

Tôi không nhiều lời, xem đồng hồ thấy
sắp đến giờ nên tôi chào tạm biệt cô ấy và
chuẩn bị lên máy bay.

John đới tôi ở sân bay, đưa tôi lên xe,
khởi động xe liền bắt đầu cằn nhẳn.

“Lần sau cậu và Phó Thắng Nam ở
cùng nhau thì tắt điện thoại được không?
Làm tôi cứ như biến thái vậy, chẳng lẽ tôi
không xấu hồ?”

Tôi mím môi, mặt hơi nóng lên: “Xin
lỗi, sẽ không có lần sau”

Cậu ta liếc xéo tôi, híp mắt nói: “Cậu
đã làm biện pháp tránh thai chưa?”

Tôi đặc biệt nhạy cảm về chuyện đứa
nhỏ, hơi cứng người nói: “Rồi.

Cậu ta gật đầu nói: “Vậy thì tốt rồi,
tạm thời đừng mang thai. Hiện tại cơ thể
cậu không thích hợp đề mang thai, lát nữa
về rồi tôi đưa cậu đến một nơi.”

“Đi đâu?”

“Đi khám bệnh. Lần trước bị ho ra

máu, bác sĩ nói mặc dù tỉnh lại nhưng rất

 

nghiêm trọng. Nếu chuyện này còn tiếp
diễn thì rất nguy hiểm. Tôi đã đặt lịch với
một bác sĩ Đông y, tôi đưa cậu đến khám
một chút.” Cậu ta vừa lái xe vừa nói.

Cậu ta nhìn mặt tôi và nói: “Dạo này
cậu lại thức khuya à?”

Tôi mím môi nhéo ấn đường: “Bị mất
ngủi”

Chỉ cần có thể chữa khỏi dứt điểm là
tôi sẽ hợp tác với các bác sĩ, tuy nhiên nó
đã thành bệnh mãn tính, cần thời gian kiên
trì, tôi không còn kiên nhẫn và tỉnh lực cho
việc này.

Cậu ta thờ dài: “Nếu cậu và Phó
Thắng Nam thực sự không còn cách nào
nữa thì hai người nên tạm xa nhau một thời
gian, chữa khỏi bệnh trước. Cứ trì hoãn
như thế này cũng không phải là cách hay.”

“Anh ấy không muốn ly hôn” Tôi vừa
rồi lời cậu ta liền phanh gấp khi gặp đèn

Cậu ta nhìn tôi, trợn tròn mắt: “Cậu
điên rồi à? Tự nhiên đòi ly hôn làm gì? Anh
ta muốn tiền có tiền, muốn dáng có dáng,
muốn sắc có sắc, sao phải ly hôn với anh
ta? Ăn no dừng mỡ à?”

Tôi nhìn cậu ta, không khỏi tức giận:
“Anh ta tốt như vậy, không thì hai người ở
bên nhau luôn đi?”

Chương 274: Sai một ly đi một dặm (12)

 

Tôi sửng sốt, tại sao tôi lại cảm thấy
giọng điệu này không đúng lắm? Tôi không
khỏi nhìn cậu ta: “Cậu đang thích ai phải
không? Ai?”

Cậu ta trầm mặc một hồi, mới nói: “Tôi
thích một người, nhưng có phải muốn ở
bên nhau là được ð nhau đâu?”

“Cô gái nào? Ö bên nhau bao lâu rồi?
Hai người đã gặp nhau thế nào?”

Cậu ta không nói gì, thấy đèn xanh
liền khởi động xe nhìn tôi: “Cậu có thể bớt
nhiều chuyện không, tò mò đến thế sao?”

“Tôi là phụ nữ nên mới nhiều chuyện
đó.” Nếu tôi là đàn ông thì tôi còn hỏi nhiều
thế làm gì?

Xe đi được một đoạn, cậu ta ho khan
nói: “Sau này sẽ biết.”

Tôi “Ừ” rồi không hỏi thêm nữa.

Vừa trờ về thành phố Giang Ninh,
John liền đưa tôi đi khám bệnh, tôi không
muốn đi, ai mà muốn suốt ngày bị nói là
người bệnh chứ.

Cho nên, sau khi nói chuyện với cậu ta
một hồi, cuối cùng cậu ta cũng thỏa hiệp
đưa tôi trở lại chung cư Hương Uyển mà
không phải đến nơi Vũ Linh sống trước kia.

Thay vào đó, cậu ta lên một tầng
khác, xách va li, vừa vào thang máy đã nói:
“Bên này không lớn bằng chung cư Sơn
Thủy bên kia, nhưng ấm áp, tiện cho việc
chăm sóc Tuệ Minh.”

Tôi gật đầu, trong lòng có chút áp lực
và căng thẳng không nói nên lời, cậu ta
nhìn ra được tôi không tự nhiên nên vỗ vai
vai và nói: “Cậu đừng căng thằng, Tuệ

Minh rất ngoan và dễ nuôi!”

Tôi mím môi, “Ừ” một tiếng nhưng vẫn
hơi khần trương.

Đi đến cửa, lòng bàn tay tôi ra đầy mồ
hôi, cậu ta bấm chuông, là Trần Húc Diệu
ra mỡ cửa, anh ta còn cầm một bình sữa
trẻ em và đang đeo tạp dề.

Tôi hơi sửng sốt, cảm giác khó tả, anh
ta nhìn thấy tôi cũng rất bình tĩnh, nói:
“Nào, vào đi, cớm nước đã chuẩn bị xong.”

John nói với tôi: “Cậu đi rửa tay đi, lát
nữa thăm em bé rồi ăn cơm”

Cậu ta xách va li của tôi, đặt vào
phòng và nói: “Mấy ngày này, cậu sẽ sống
cùng với chúng tôi”.

Tôi không quan tâm đến những gì cậu
ta nói, tôi tập trung tâm trí vào Tuệ Minh,
theo Trần Húc Diệu vào phòng em bé. Căn
phòng được trang trí màu hồng, bao gồm

cả giường em bé và màn cũng như mọi thứ
cho em bé.

Tôi khen ngợi khi hai người đàn ông
chăm em bé mà có thể làm cho nó sạch sẽ
và ngăn nắp như vậy.

Có lẽ Tuệ Minh vừa mới ngủ dậy, nằm
trong nôi, đôi mắt to tròn như quả nho
đang nhìn xung quanh .

Thấy có người đến gần, đứa bé cười
khanh khách, đứa trẻ ba tháng tuổi còn rất
nhỏ, cả người đều mềm mại.

Trần Húc Diệu thấy tôi nhìn đứa nhỏ
thì nð nụ cười, nói: “Cô cho nó uống sữa
đi!”

Anh ta đưa bình sữa cho tôi, sau đó
mỉm cười đi ra ngoài.

Tôi ôm bình sữa, mãi không dám
động, trong lòng đầy hứng thú. Chuyện tốt
đẹp nhất trên thế giới này chính là chào

đón sinh mệnh, bời vì có sinh mệnh mới thì
tình yêu và hy vọng bắt đầu tiếp tục.

Tôi không biết Cố Diệc Hàn đã chôn
đứa trẻ ở đâu, tôi vẫn không đủ dũng khí
để đi nhìn đứa trẻ chứ đừng nói đến dũng
khí nghĩ về nó.

Lúc này, nhìn Tuệ Minh, lòng tôi mềm
lại, nước mắt bắt đầu trào ra, hạnh phúc
xen lẫn đau đớn khiến tôi khó thờ.

John bước vào, thấy tôi rớm rớm nước
mắt thì nói: “Sau này Tuệ Minh sẽ là con
của cậu, hãy đối xử tốt với nó”.

Tôi gật đầu, mũi cay cay, đứa trẻ quá
nhỏ, tôi không dám bế nó.

Đặt bình sữa con bên cạnh miệng,
thằng nhỏ rất thông minh, tự nó sẽ ngậm
núm vú rồi hút.

“Tuệ Minh sinh non, căn bản đều là
uống sữa bột nên nhỏ hơn những đứa trẻ
khác rất nhiều.” John khẽ thờ dài.

Tôi hơi sửng sốt, theo bản năng nghĩ
đến chính mình. Lúc đó Cố Diệc Hàn đưa
tôi đến bệnh viện, sau khi lấy đứa nhỏ ra
liền có sữa.

Chỉ vì không có trẻ bú, không làm kích
sữa nên sữa mới ngừng lại.

Nghĩ đến đây, tôi nhìn John nói: “Ngày
mai cậu đi cùng tôi đến bệnh viện.”

Cậu ta sửng sốt: “Cậu đồng ý đi khám
bệnh?”

Tôi lắc đầu: “Không phải, tôi muốn đi
khám phụ khoa hỏi bác sĩ khoa sản xem
sau sinh em bốn tháng còn kích sữa được
không, hỏi bọn họ xem có cách nào
không?”

Cậu ta mỡ to mắt nhìn tôi, nói: “Cậu
muốn…”

Tôi gật đầu: “Tuệ Minh còn nhỏ, với lại

tôi mới sinh em bé, vốn dĩ tôi cũng có sữa,
nhưng do có em bé, không kích sữa nên
sữa mới ngừng. Giờ tôi đi khám, nói không
chừng còn có cách nào đó.”

Nói những thứ này cũng là vì Tuệ
Minh, không ngờ John đột nhiên đỏ bừng
mặt, cậu ta nhìn tôi nói: “Thầm Xuân Hinh,
cậu không coi tôi là đàn ông sao?”

Tôi hơi sửng sốt, khó hiểu hỏi: “Làm
Sao vậy?”

Cậu ta đỡ trán: “Cậu bàn bạc với tôi
chuyện riêng tư như vậy có thích hợp
không?”

Tôi nhún vai: “Sao vậy? Tôi đã là một
người đã sinh con rồi, cậu còn có thể nghĩ
gì về tôi nữa? Tôi thấy cậu đối với Trần Húc
Diệu không tệ, nói chuyện này với cậu thì
có gì sai?”

Cậu ta sững người trong vài giây, sau
nhìn tôi và nói: “Làm sao cậu biết
chuyện tôi và anh ấy?”

“Đoán!”

Tôi nói rồi dừng lại: “Trước đây tôi còn
tường rằng cậu là một người vô tình, nhưng
mấy lần tôi thấy hai người ở cạnh nhau,
hơn nữa lần nào ánh mắt anh ta cũng đều
nhìn vào cậu, tôi lại không ngốc, có thề
nhìn ra được.”

Cậu ta câm nín, dừng một chút rồi nói:
“Cậu không thấy chúng tôi kỳ lạ sao?“

“Sao lại cho rằng mình kỳ lạ? Thế giới
này vốn dĩ chính là có vô số chuyện kỳ lạ.
Nam nữ thành đôi nhiều không có nghĩa là
thế giới vốn dĩ đã như vậy, nam nam không
có nghĩa là sai trái. Đúng sai là ở lòng
người. Chỉ cần cảm thấy vui vẻ là được rồi,
nó chỉ khác một chút thôi, không có gì
đâu”

Mắt cậu ta đỏ hoe, im lặng một lúc,
thản nhiên ôm lấy tôi nói: “Thầm Xuân Hinh,

cảm ơn cậu!”

Tôi thờ dài: “Càm ơn gì chứ, cứ sống
như mình muốn là được.”

Trong mắt người ngoài, có lẽ thấy tôi ờ
bên Phó Thắng Nam đều cho rằng tôi may
mắn. Một người phụ nữ có thể kết hôn với
người mình yêu. Người này lại còn là người
tốt nhất về mọi mặt, là người trong mộng
của bao nhiêu cô gái, nhưng ấm lạnh trong
đó thì chỉ mình tôi biết.

Sống bình an, hòa hợp là tốt nhất.

Đêm nay, tôi ở lại chung cư Hương
Uyền, ngủ cực kỳ ngon, đến nỗi nửa đêm
Tuệ Minh đói khóc mãi cũng không nhận
ra.

Ngày hôm sau, John hỏi tôi xem đêm
qua Tuệ Minh khóc có làm tôi khó ngủ
không.

Ta lắc đầu ngáp một cái, nhìn cậu ta

nói: “Lát nữa ăn sớm một chút, cậu nhớ đi
bệnh viện cùng tôi đấy.”

Cậu ta liếc tôi: “Cậu đừng nghĩ đến
nữa, đã ngừng bốn tháng rồi, làm sao nói
có là có được.”

Trong phòng bếp, Trần Húc Diệu đã
chuẩn bị xong. Anh ta mặc âu phục, đẹp
trai lạ thường, nhìn thấy tôi và John cùng đi
ra, anh ta nói: “Tôi đến công ty một lát, gần
đây tôi nhận mấy dự án, tương đối bận,
trên bàn là sữa của Tuệ Minh.”

Chương 275: Sai một ly đi một dặm (13)

Tôi gật đầu, đề ý thấy anh ta rất cần
thận đề trứng rán của .John. Tôi rất tò mò,
không biết làm sao mà hai người lại đến
được với nhau?

Thấy tôi nhìn mình chằm chằm, Trần
Húc Diệu mím môi: “Không hợp khẩu vị à?”

Tôi lắc đầu đổi chủ đề: “Thẩm Minh
Thành giới thiệu một cô gái vào công ty
anh đúng không?”

Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô
đang nói về cô gái nhỏ tên Vương Yên
Nhiên sao?”

Tôi gật đầu: “Đúng!”
Anh ta uống một ngụm sữa nói: “Tôi
không biết là có chuyện gì, Thẩm
Minh Thành nói là ý của cô nên tôi nhận.”

Tôi…

Tôi nói như vậy khi nào chứ.

Thấy tôi cau mày, anh ta mờ miệng
nói: “Hôm nay cô ấy mới tới. Cần tôi sắp
xếp gì không?”

Tôi lắc đầu: “Không có, tôi tùy tiện hỏi
thôi”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Anh ta vội vàng muốn đến công ty
nên đi ngay, tôi và John ăn sớm một chút
rồi giục cậu ta đến bệnh viện.

Bệnh viện.

Phòng khám phụ khoa.

John bế Tuệ Minh, tôi ngồi đối diện với
bác sĩ phụ khoa, hơi ngượng ngùng: “Bác
sĩ ơi, tôi sinh con được bốn tháng, sau đó
vì con mất sớm nên hết sữa. Bây giờ tôi
muốn kích thích tiết sữa, liệu có còn được
không?”

Bác sĩ phụ khoa là một người phụ nữ
khoảng năm mươi tuổi, bà nhìn .John đang
đứng bên cạnh tôi và đứa trẻ trong tay cậu
ta và nói: “Dưới tình huống bình thường
không có cách nào để kích thích tiết sữa.
Tất nhiên vẫn có cách, nhiều sản phụ cũng
nửa năm vẫn có thể kích sữa nhưng còn
tùy thuộc vào thể trạng của mỗi người.”

Bà ấy ngừng một chút rồi tiếp tục:
“Chúng tôi không khuyên chị nên thực
hiện các phương pháp điều trị tiết sữa đặc
biệt, nhưng chị có thể đề chồng chị thừ,
đồng thời kết hợp dinh dưỡng và kích thích
thì sẽ có dấu hiệu có sữa.”

Một lúc lâu sau mới hiểu ra ý của bà
ấy, tôi không khỏi đỏ mặt, nhưng nghĩ lại
vẫn nói: “Trong chế độ ăn uống phải chú ý
những gì?”

“Ăn nhiều thức ăn kích thích tuyến
sữa, phần là canh kích sữa, còn thêm

thuốc bắc. Ở đây tôi không có canh kích
sữa, nhưng tôi có thể kê một số loại thuốc
bắc cho chị. Có người sẽ tìm người xoa
bóp, nhưng chúng tôi khuyên chị không
nên, chị đã bốn tháng rồi, nếu người xoa
bóp không hiều được độ mạnh yếu thì sẽ
làm tồn thương tuyến sữa. Tôi vẫn khuyên
chồng chị giúp đỡ, tất nhiên chị cũng có
thể đề đứa trẻ thử, sức hút của trẻ vừa đủ,
không đến mức làm chị tồn thương”

Bác sĩ phụ khoa nói xong thì cúi đầu
kê đơn thuốc, đưa cho tôi: “Trong quá trình
kích sữa phải chú ý đảm bảo tâm trạng tốt
và chất lượng giấc ngủ, như vậy hiệu quả
sẽ tốt hơn!”

Tôi gật đầu, hơi đỏ mặt, cảm ơn và rời
khỏi bệnh viện.

John ôm Tuệ Minh, ho khan rồi nhìn
tôi: “Nói như vậy thì cũng hơi khó. Tuệ
Minh uống sữa bột ba tháng rồi, tuy hơi

nhỏ nhưng cũng nhưng không có chuyện
gì, hẳn là không sao, hay là quên đi?”

Tôi nhìn Tuệ Minh, mím môi nói: “Tuệ
Minh là con tôi. Nếu tôi có thể cho nó bú
sữa mẹ, tại sao lại không cho? Tóm lại phải
thử một chút, cậu cũng không muốn sau
này nó lớn lên có thể bị bệnh bất cứ lúc
nào đúng không?”

Cậu ta gật đầu: “Nói là nói thế, nhưng
không phải bác sĩ đã nói sao, sẽ làm cậu
tổn thương. Dù sao cậu cũng đã ngừng
bốn tháng rồi, bây giờ kích sữa cũng phiền
phức.”

“Bi thôi!“ Ta không nhiều lời với cậu ta,
bế Tuệ Minh trong tay cậu ta rồi lên xe.

Cậu ta ngồi vào ghế lái, còn muốn nói
gì đó, ánh mắt không khỏi nhìn ra khỏi xe
một lúc.

Tôi nhìn theo vào thấy dưới dãy nhà
nội trú, người phụ nữ mặc áo bệnh nhân,

người đàn ông mặc vest đen bên cạnh vẫn
lạnh lùng như thường.

Rõ ràng, người đàn ông đến người phụ
nữ rồi cùng nhau tản bộ.

John nhìn sang tôi, cau mày: “Bây giờ
cậu và Phó Thắng Nam thế nào?”

Tôi đóng cửa xe lại, rời mắt khỏi hai
người ð cửa bệnh viện: “Đang sát bờ vực ly
hôn”.

Cậu ta cau mày. “Vì mối quan hệ của
anh ta với Mạc Hạnh Nguyên sao?”

Tôi nhướng mày nhìn cậu ta: “Như vậy
còn chưa đủ sao?”

Cậu ta khởi động xe, không nói nhiều
mà chỉ im lặng một lúc: “Nếu còn quan tâm
thì cứ nói đi. Ly hôn đừng hấp tấp quá.”

Tôi không nói nhiều, lại nhìn xuống
sàng tòa nhà bệnh viện thấy Phó Thắng
Nam đã đưa Mạc Hạnh Nguyên vào khoa

nội trú.
“Bi thôi! Đi về sắc thuốc” Tôi nói với
tâm trạng không dao động gì.

Sau bao nhiêu năm, tôi đã chết lặng từ
lâu, tôi không tức giận và thấy cũng không
cần thiết.

John khẽ thờ dài và khời động xe.

Sau khi đến chung cư Hương Uyền, tôi
bắt tay vào sắc thuốc theo chỉ dẫn của bác
sĩ. Tuệ Minh dễ khóc, John kề rằng đứa bé
sẽ khóc mỗi khi đói và cho uống sữa bột
thì bé uống chút lại thôi.

Buồi tối Trần Húc Diệu tăng ca, anh ta
chăm sóc Tuệ Minh tốt nhất, anh ta không
có ở đây, tôi và John không biết dỗ Tuệ
Minh thế nào.

Đơn giản là bế bé đi một vòng quanh
phòng, thật vất và mới dỗ được Tuệ Minh.

Thuốc cũng đã sắc xong, đổ ra một

cái chén lớn, John nhìn tôi nhăn nhó: “Tôi
đã ngửi được vị đắng rồi, cậu có chắc
muốn uống không?”

Tôi gật đầu, bịt mũi rồi uống một hơi
hết sạch, uống hết thuốc thì miệng đều là
vị thuốc, đắng kinh khủng, may mà John
nhét cho tôi một viên kẹo.

Uống thuốc xong, dạ dày tôi lại khó
chịu nên về phòng ngủ nghỉ ngơi. Trần Húc
Diệu về liền đưa Tuệ Minh và .John ra ngoài
đi dạo.

Khi tôi nhận được cuộc gọi của Phó
Thắng Nam thì tôi đang chuẩn bị chìm vào
giấc ngủ, mơ màng nghe điện thoại, tôi có
chút cáu kỉnh: “Có chuyện gì vậy?”

“Xuống đi, chúng ta nói chuyện!” Anh
nói giọng trầm thấp.

“Hôm khác đi, hôm nay tôi không
muốn di chuyển.” Dù sao cũng phải cãi

au nên cứ đợi vài ngày nữa cho nha

nguôi giận, đến lúc đó sẽ tốt hơn.

“Tôi lên đấy”

Tôi…

“Chờ một chút!“ Tôi đành đứng dậy,
mặc quần áo rồi đi xuống lầu.

Tôi rất ngạc nhiên khi anh lại biết tôi ở
đây. Mùa đông ð Thành phố Giang Ninh
trời không lạnh như vậy, Phó Thắng Nam
mặc một chiếc áo len đen và áo khoác
sẫm màu, anh lạnh lùng dựa vào xe châm
thuốc, đầu mầu thuốc vẫn sáng đốm lửa
nhỏ.

“Làm sao vậy?” Tôi có chút cáu kỉnh,
không biết có phải do uống thuốc không
mà cảm thấy hơi bực bội.

Nhìn thấy tôi, anh gầy tàn thuốc, sau
đó ném vào thùng rác bên cạnh, đứng
thẳng người, cời áo khoác khoác lên người
tôi: “Sao em không mặc nhiều một chút?”

Tôi mím môi: “Có gì thì cứ nói đi!”
Tôi không có kiên nhẫn đề đứng đây
nói chuyện với anh.

Anh nhướng mày, không nhìn ra được
vui mừng hay tức giận: “Về chung cư Sơn
Thủy đi.”

“Tôi còn có việc!”

Tôi nói xong rồi cời áo khoác đưa cho
anh: “Tôi sống ở đây rất tốt.”

Tôi thực sự rất đau đầu khi về đối mặt
với anh.

Anh cau mày, có chút tức giận: “Thầm
Xuân Hinh, em đã kết hôn rồi, em không
biết em đã là vợ rồi sao? Sống với hai
người đàn ông thế này, em nghĩ có hợp lý
không?”

“Không thích hợp?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, cảm thấy
không có vấn đề gì: “Phó Thắng Nam, tôi

đã nói rồi, nếu anh không hài lòng thì có
thể ly hôn, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể ký.

Xin Có vài dòng nhắn với quý bạn đọc. Vì tình hình web này không phù hợp với truyện. Để tiện lợi cho quý bạn đọc và thuận tiện cho team truyện.  Nên team truyện one đã ra một trang web riêng chuyên về truyện truyen.one .Team truyen one rất kính mong quý bạn đọc thông cảm và vui vẻ phấn khởi với sự chau chuốt của team truyen one. Luôn cố gắng đem lại cho quý bạn đọc những giây phút đắm mình với những truyện hay đầy cảm xúc. Mong quý độc giả đón nhận nhiệt tình sự hơi bất cập này. Từ nay tất cả các chương tiếp theo của truyện  Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

sẽ được chuyển sang web mới. Rất cám ơn quý bạn đọc thời gian qua đã ủng hộ web này và kính mong quý độc giả sẽ nhớ web truyen.one , nơi thỏa đam mê truyện. Rất mong tiếp tục nhận được sự đồng tình và nhiệt tình ủng hộ team tiếp tục truy cậm trang web truyen.one cho bọ truyện này và nhiều bộ truyện hay sắp đến. Team truyen one sẽ luôn cố gắng để cộng đồng truyện trên web truyen one phát triển mạnh mẽ. Cám ơn quý độc giả rất nhiều. Có group face tren truyen.one mong quý bạn đọc tham gia góp ý thiếu sót team gặp phải để mọi việc được tốt hơn mỗi ngày. chân thành cám ơn!

Chương 276: Sai một ly đi một dặm (14)

 

“Thẩm Xuân Hinh!“ Anh tức giận rồi.
Anh tóm lấy tay tôi, lực mạnh đến dọa
người: “Em coi chuyện ly hôn thành thói
quen rồi phải không? Mờ miệng, đóng
miệng đều là nhắc đến hai chữ này, em
thật sự coi hôn nhân là trò đùa của trẻ con
đấy à?”

“Là trò đùa của trẻ con đấy! Phó
Thắng Nam, tôi coi hôn nhân là trò đùa của
trẻ con đấy. Cho nên, xin hỏi lúc nào thì
anh định ly hôn với em?”

Anh khẽ nheo mắt, ánh mắt mờ mịt.
Rất lâu sau, anh dùng lực vừa đủ, mờ cửa
xe ra, rồi lại với một lực gần như thô bạo,

ném thăng tôi vào trong xe.

Tôi căn bản là không có lực để phản
kháng lại anh, bị anh ném vào trong xe,
còn chưa kịp ngồi thằng người thì anh đã
khời động xe rồi.

Cả quãng đường, anh phóng với tốc
độ điên cuồng, không biết đã vượt bao
nhiêu lần đèn đỏ, chốc lát đã đến trước
cửa biệt thự.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã kéo
tôi từ trong xe ra, tôi giãy dụa: “Phó Thắng
Nam, anh bị điên à!”

Anh không lên tiếng, chỉ vác tôi lên,
làm tôi xây xẩm mặt mày, đầu hướng
xuống đất, bị anh lắc lư đến choáng váng.

Không lâu sau, cả người tôi liền bị anh
ném lên trên giường, còn chưa kịp bò từ
trên giường ngồi dậy thì anh đã cời áo
khoác ngoài.

“Phó Thắng Nam, đồ khốn nạn này!”
Trong lòng tôi càm thấy ấm ức, tôi cắn
mạnh lên bả vai của anh, sống chết không
nhà ra, cho đến khi trong miệng xộc lên
mùi máu tanh, tôi mới buông ra.

Căn bản là tôi chẳng thể làm gì được anh.

Tôi không vùng vẫy nữa, mờ trừng hai
mắt, không hề động đậy mà nhìn anh.
Không thể ly hôn với anh, lại không thoát
khỏi được anh, tôi có chút tuyệt vọng.

Dưỡng như nhận thấy tôi không còn
vùng vẫy nữa, anh ngừng lại động tác, đôi
mắt đen láy nhìn vào tôi, bốn mắt nhìn
nhau.

Anh mím môi, ánh mắt có chút lạnh:
“Hận anh sao?”

Tôi mím môi, chẳng còn hứng thú nói
chuyện với anh.

“Thâm Xuân Hinh, đừng hận anh.
Chúng ta là vợ chồng, không phải kẻ thù,
không nên như thế này” Giọng anh trầm
thấp, hơi thờ nặng nề.

Tôi mím môi, hơi cắn răng, cố nhịn cơn
đau.

Giày vò một lúc lâu, cuối cùng anh đã
ngừng lại, ôm lấy tôi từ phía sau: “Trờ về
nhà ở đi, được không?”

Anh lên tiếng, trong giọng nói mang
theo chút mệt mỏi.

Tôi không muốn nói chuyện với anh,
lựa chọn im lặng. Không lâu sau, John gọi
điện tới.

Tôi nhận cuộc gọi: “Tôi đang ở chung
cư Sơn Thủy!”

Gần như ngay lập tức, John phản ứng
lại, hơi dừng lại, nói: “Tuệ Minh khóc dữ
quá, tôi đã dỗ con bé đi ngủ trước rồi.

Tôi đáp lại một câu, cậu ta nói: “Cậu
nghỉ ngơi đi!”

Sau khi cúp điện thoại, Phó Thắng
Nam kéo tôi dính vào trong lòng anh: “Tuệ
Minh?”

“Phó Thắng Nam, em mệt lắm rồi.
Chúng ta chia tay đi!” Tôi nói, giọng điệu
vô cùng bình tĩnh: “Em thừa nhận tôi rất
yêu anh, cũng rất quan tâm anh. Nhưng
điều này không có nghĩa là em thật sự
bằng lòng cứ tiếp tục dây dưa thế này với
anh mãi. Anh đã hủy hoại toàn bộ những
kỳ vọng tốt đẹp của em đối với hôn nhân.
Em không trách anh. Bởi vì trong cuộc hôn
nhân này, bản thân em cũng chưa làm tốt,
cho nên chúng ta coi như là đã công bằng rồi:

Cơ thể anh có chút cứng lại, tôi cảm
nhận được. Không đợi anh lên tiếng, tôi nói
tiếp: “Lúc lấy anh, em nghĩ anh cái gì cũng

tốt, là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc
mơ của mỗi một người con gái, em lấy anh
là phúc ba đời của em. Cho nên em rất
trân trọng phần tình nghĩa vợ chồng này.
Bất kể khi đó, rốt cuộc anh và Mạc Hạnh
Nguyên đã gây ra chuyện thế nào, em
cũng đều có thề chấp nhận. Em chỉ nghĩ
em ở lâu bên cạnh anh thì anh có thể nhìn
thấy điểm tốt của em, đương nhiên cũng
sẽ không đối xử với em như vậy nữa.
Nhưng đã ba năm rồi.”

“Phải, hiện giờ quả thật anh không
lạnh nhạt với em nữa. Nhưng Phó Thắng
Nam, chúng ta cùng suy nghĩ thật kỹ càng
xem, anh không lạnh nhạt với em nữa,
nhưng cách thức của anh so với lạnh nhạt
thì còn đáng sợ hơn. Em mệt lắm rồi. Giờ
em nghĩ đến anh là trong đầu toàn là ý
nghĩ muốn trốn đi. Chút tình yêu mà em
dành cho anh đó, căn bản không đủ để
ống đỡ cho em tiếp được nữa. Cho nên,

xin lỗi anh.”

Không khí tràn ngập sự lạnh nhạt, anh
không lên tiếng, chỉ là sự im lặng kéo dài.

Rất lâu sau, anh lên tiếng, giọng nói
trầm thấp, kiểm chế: “Em muốn anh thế
nào thì mới có thể ð lại?”

Tôi lập tức sững người, đột nhiên
không biết nên mở miệng thế nào.

Thấy tôi lặng im không nói, anh tách
người tôi ra, để tôi và anh mặt đối mặt:
“Thẩm Xuân Hinh, anh đang rất cố gắng
để tiếp tục cuộc hôn nhân này. Em nói cho
anh biết, em muốn gì?”

Bốn mắt nhìn nhau, tôi có chút mệt,
nhắm mắt lại, không muốn nói nữa.

Đúng vậy, hình như vấn đề là ở chỗ
tôi, về mặt tinh thần đã xuất hiện vấn đề.
Tôi không cách nào nói cho anh biết rốt
cuộc tôi làm sao. Nhưng mỗi lần chúng tôi

đều sẽ vì chút chuyện cỏn con, mà cuối
cùng sẽ gây đến sức cùng lực kiệt.

Tôi biết ly hôn không phải là cách giải
quyết vấn đề, nhưng quả thật tôi không
nghĩ ra cách gì có thể giải quyết vấn đề
được nữa.

“Phó Thắng Nam, em…

“Anh biết. Sau này em muốn làm gì chỉ
cần nói cho anh biết là được. Chuyện của
nhà họ Cố, em có thể tiếp tục lo, nhưng
đừng để bản thân lún sâu vào trong đó là
được. Những chuyện khác, em muốn làm
thế nào đều được. Thầm Xuân Hinh, ở lại
đi, chúng ta sống cùng nhau thật tốt, được
không?”

Từ trước đến nay, tôi không hề biết
anh có thể nói chuyện với tôi bình tĩnh như
vậy, trong giọng nói còn mang theo sự
thỉnh cầu và thỏa hiệp.

Dường như ngay từ lúc bắt đầu, điều

mà chúng tôi muốn đã không giống nhau,
tôi thì muốn trốn đi, còn anh thì chỉ muốn
giải quyết vấn đề.

Tôi không trả lời, nhắm mắt lại, khó
chịu quá. Cả một đêm này, tôi ngủ không
ngon lắm, có lẽ là bởi vì trong lòng có
chuyện, cũng có lẽ là vì sự mù mờ của bản
thân tôi.

Ngày hôm sau.

Tôi tự mình tỉnh lại, mờ mắt, một lúc
lâu mới nhìn thấy Phó Thắng Nam ở bên
cạnh đang nhìn tôi, khuôn mặt mang theo
nét cười.

Tôi hơi ngần người: “Sao vậy?”

Anh cụp mắt xuống, ánh mắt mờ mịt:
“Muốn rồi?”

Tôi có chút không hiểu gì cả.
Đột nhiên tôi nghĩ ra, tối qua tôi đã
uống thuốc Bắc, dường như có liên quan
tới thuốc Bắc.
Ngần ngơ trong chốc lát, tôi liền ngồi
dậy, đi vào nhà vệ sinh. Bác sĩ nói tự mình
xoa bóp, kết hợp với thuốc, thử tự mình

nặn một chút xem có thể đạt được hiệu
quả kích thích tiết sữa không.

Mở vòi hoa sen, tắm rửa sạch sẽ một
chút, tôi liền tự mình thử mấy lần. Nhưng
dù sao cũng chưa từng làm, cuối cùng
không nặn ra gì cả, ngược lại còn đau
muốn chết.

Lúc Phó Thắng Nam đi vào, vừa hay
tôi đang nặn đến có chút sụp đồ. Đột
nhiên anh đi vào, làm tôi sợ đến suýt thì
ngã ra.

Nhìn thấy động tác kỳ lạ của tôi, anh
ngần ra khoảng mấy giây, nhíu mày: “Em
đang làm gì vậy?”

Tôi có thể nói thằng với anh, tôi đang

kích thích tiết sữa sao?

Kéo lấy khăn tắm, tôi quấn chặt người
lại, nhìn anh, nói: “Không có gì. Tôi đang
tăm, rửa nó một chút.”

Cái cớ này… Tệ quá!

Đương nhiên là Phó Thắng Nam sẽ
không tin, cản lại đường đi của tôi, ánh mắt
hờ hững: “Em nói, hay là để anh đi hỏi
John”

Tôi…

“Tuệ Minh là con của Vũ Linh. Do sinh
non nên không có sữa, sức khỏe của con
bé không tốt, cho nên… Tôi nói rất nhanh,
lời phía sau thì không nói nữa, cho dù anh
là đồ ngốc thì cũng hiểu được.

Chương 277: Sai một ly đi một dặm (15)

Anh mím môi, vẻ mặt có chút ngượng
ngùng: “Cho nên, em đỉnh dùng của
mình?”

“Còn cần phải làm gì nữa?” Anh thờ
dài, có chút bất lực.

“Ùm!“ Vốn dĩ đã là người trường
thành, huống hồ bản thân tôi cũng từng
sinh con, nhìn anh, tôi nói: “Lúc tôi sinh
con ra là sinh tự nhiên, cho lúc đầu tôi vẫn
có sữa, sau này vì đứa bé không còn nữa,
không có sự kích thích của con nên không
tiết Prolactin, đương nhiên sữa sẽ ngừng”

Anh nhíu mày: “Cho nên, giờ em tự
mình làm?” Anh có chút không vui: “Tối

Tôi có thể nói thẳng với anh, tôi đang
kích thích tiết sữa sao?

Kéo lấy khăn tắm, tôi quấn chặt người
lại, nhìn anh, nói: “Không có gì. Tôi đang
tắm, rửa nó một chút.

Cái cớ này… Tệ quá!

Đương nhiên là Phó Thắng Nam sẽ
không tin, cản lại đường đi của tôi, ánh mắt
hờ hững: “Em nói, hay là để anh đi hỏi
John”

Tôi…

“Tuệ Minh là con của Vũ Linh. Do sinh
non nên không có sữa, sức khỏe của con
bé không tốt, cho nên… Tôi nói rất nhanh,
lời phía sau thì không nói nữa, cho dù anh
là đồ ngốc thì cũng hiểu được.

qua em đã uống thuốc gì rồi?”

Ủng hộ chúng tôi, truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé

Tôi thành thật trả lời: “Thuốc Bắc kích
thích tiết sữa”

“Bác sĩ nói kết hợp xoa bóp và các
cách thức khác…” Tôi mím môi, lời phía sau
không nói nữa.

“Xoa bóp và các cách thức khác?”
Đột nhiên anh cười lạnh: “Tự mình xoa
bóp? Sau đó em định làm cách khác như
thế nào?” Trong lời nói này của anh đều là
sự chế giễu tràn ngập.

Tôi mím môi, nén lại sự tức giận trong
lòng: “Phó Thắng Nam, anh thấy thú vị lắm
sao?”

Anh lặng im, không lên tiếng.

Rất lâu sau, tôi mới nói: “Đứa bé là
sinh non, sức khỏe không tốt, cộng thêm
không có sữa mẹ, hiện giờ rõ ràng đã là
đứa bé ba tháng tuổi, nhưng nhìn lại giống

như vừa mới sinh. Phó Thắng Nam, từ nhỏ
tôi đã là cô nhi, bà ngoại nuôi tôi khôn lớn,
là may mắn của tôi. Bây giờ, bà ngoại và Vũ
Linh đều đã đi rồi, cô ấy gửi gắm đứa bé
này lại cho tôi, chuyện tôi phải làm là dùng
toàn bộ sức lực đề bảo vệ tốt cho nó.

Tôi không biết làm sao đề yêu thương
người khác, cũng không biết làm thế nào
để tiếp nhận tình yêu của người khác.
Nhưng tôi biết, yêu còn có một từ khác, gọi
là đối tốt với người đó.

Bởi vì yêu, cho nên mới đặt mình vào
hoàn cảnh của người đó mà suy nghĩ cho
người đó. Đứa bé này với tôi mà nói, chính
là như vậy. Tất cả những điều tôi có thể
làm được, tất cả những gì tốt của tôi, tôi
đều cho con bé hết.

Phó Thắng Nam nhìn tôi, ánh mắt
thâm sâu xa, phức tạp: “Vậy anh thì sao?
Đối với em mà nói, có phải anh còn không

được tính là người quan trọng không? Thứ
mà Cố Diệc Hàn để lại cho em là tiếc nuối,
còn anh thì sao? Anh coi là gì? Là người
chồng có cũng được, mà không có cũng
chẳng sao sao?”

Thứ mà Phó Thắng Nam muốn, thật ra
tôi vẫn luôn biết, chẳng qua chỉ là muốn
được tôi cần đến, được tôi quan tâm mà
thôi.

Ánh đèn trong phòng ngủ mờ mịt, âm
u, đôi mắt anh lại sáng vô cùng. Bốn mắt
nhìn nhau, nhất thời tôi lại không cách nào
mờ miệng nói gì đó được.

Rất lâu sau, anh buông tôi ra, có chút
suy sụp, lùi lại hai bước, nhếch môi tự giễu,
nhẹ nhõm.

“Thẩm Xuân Hinh, em hay lắm” Thấy
anh muốn quay người rời đi, tôi vươn tay,
kéo anh lại.

Trong lòng tôi có cảm giác gì đó mà

không thể thốt lên thành lời, động tác này
dường như là từ trong tiềm thức: “Em là
người muốn đặt anh ở vị trí đầu tiên hơn
bất kỳ ai, nhưng em càng sợ có một ngày
em không rời xa anh được nữa thì đột
nhiên anh lại rời đi.”

Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt sâu xa:
“Cho nên, em phớt lờ tất cả cảm xúc của
anh? Trong lòng chứa tất cả mọi người,
duy chỉ tổn thương một mình anh?”

Tôi lắc đầu, nhìn ánh mắt anh có chút
bực bội: “Không phải. Em không muốn làm
tồn thương anh. Chỉ là em quá thiếu cảm
giác an toàn, em sợ anh rời đi, sợ anh
không cần em nữa!”

Anh hơi ngây người, cơ thể cao gầy
hơi cứng lại, anh đưa tay ra ôm lấy tôi, có
chút bất lực: “Ngốc ạ!”

Anh ôm lấy tôi một lúc, tôi dựa vào
lòng anh, giọng anh trầm thấp, kiểm chế:

“Sau này, bất kể chúng ta có cãi nhau thế
nào, cũng không được tùy tiện ly hôn.
Thẩm Xuân Hinh, anh sẽ không để em đi,
cũng sẽ không ly hôn với em.”

Tôi không đáp lại. Tôi ngốc quá rồi,
không biết nên làm thế nào đề xử lý tốt
cuộc hôn nhân này.

Giờ đã là cuối năm rồi, phần lớn các
công ty đều đã nghỉ Tết rồi, Phó Thắng
Nam cũng không có việc gì.

Dì Triệu không đón Tết với chúng tôi,
cho nên cũng chỉ còn lại tôi và Phó Thắng
Nam.

Tôi đưa Phó Thắng Nam đến chung
cư Hương Uyền. Công ty của Trần Húc
Diệu không được nghỉ, cậu ta vẫn đang đi
làm. John chăm sóc cho Tuệ Minh.

John mờ cửa, nhìn thấy tôi và Phó
Thắng Nam, cậu ta hơi sững người, sau đó
3 mặt bình tĩnh, nói: “Tuệ Minh vừa ngủ

Tôi gật đầu, bước vào, nói: “Tối qua
con bé ổn chứ?”

“Ừ, tốt lắm!” Trong lúc nói chuyện, ánh
mắt cậu ta rơi lên người Phó Thắng Nam,
nhưng chỉ lướt qua một chút, cậu ta liền rời
ánh mắt đi chỗ khác.

Nhớ ra chuyện hồi đại học của cậu ta,
tôi không nhịn được nhìn Phó Thắng Nam,
nói: “Đây là John, bạn đại học của em, có
lẽ anh biết cậu ta”

John trừng mắt với tôi một cái, nụ cười
trên mặt có chút ngượng ngùng: “Tổng
giám đốc Phó, chào anh!”

Phó Thắng Nam đáp lời: “Chào cậu!”

Phó Thắng Nam là người mang lại
cảm giác lạnh lùng, khó gần, cho nên John
và anh chào hỏi xong thì đi thằng qua
thăm Tuệ Minh.

Tôi kéo Phó Thắng Nam, theo anh vào
phòng của Tuệ Minh, cô bé uống sữa bột
xong, đã ngủ rồi.

Phó Thắng Nam có chút thất thần
ngắm nhìn đứa bé, đưa tay lên muốn xoa
đứa bé nhưng rồi lại thu tay về.

Đại khái toàn bộ đàn ông đều là như
vậy, đối mặt với trẻ con mới sinh đều sẽ
lúng túng.

John thu dọn quần áo thay ra của Tuệ
Minh, đặt vào trong phòng giặt, nhìn tôi,
nói: “Hôm nay vẫn cần uống thuốc sao?”

Tôi hơi ngại, nhưng ánh mắt rơi trên
bóng người gầy guộc của Tuệ Minh, không
nhịn được gật đầu, nói: “Uống!”

Cậu ta liếc nhìn Phó Thắng Nam, thấy
ánh mắt Phó Thắng Nam hoàn toàn đặt
vào con bé thì không nhịn được mà nhướn
mày, đi ra ngoài.

Còn lại tôi và Phó Thắng Nam, anh vô
cùng chú tâm nhìn đứa bé, rất lâu mới nhìn
sang tôi, nói: “Của Tuấn Anh sao?”

Tôi không ngờ anh sẽ bất ngờ hỏi một
câu như vậy, dọa tôi giật mình. Tôi vội vàng
lắc đầu: “Không…

Chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh,
tôi không nhịn được cúi đầu, lời đến miệng
lại không nói ra.

“Tuấn Anh có biết không?” Anh tiếp
tục nói, ngón tay thon dài nhẹ đặt lên trên
má Tuệ Minh.

“Không biết!” Anh đã biết hơn phân
nửa rồi, tôi mà giấu tiếp nữa thì đúng là quá
làm bộ làm tịch rồi.

Anh gật đầu, nhìn khóe môi đứa bé
hơi giương lên, vô cùng xinh đẹp: “Lát nữa
bảo cậu John chuẩn bị một chút, chúng ta
đưa con bé đến Sở đăng ký hộ khầu, đăng
hộ khẩu cho con bé, tranh thủ mùa

Xuân, đưa con bé về nhà họ Phó, để các
trường bối nhà họ Phó gặp.”

Tôi có chút không phản ứng lại kịp,
không nhịn được mà ngẩn người nhìn anh.
Thấy tôi thất thần, anh mím môi: “Sao
vậy?”

Tôi lắc đầu: “Không có gì!“ Trong lòng
không nén được mà trờ nên ấm áp.

Ngần ngơ một lúc, tôi mới nhìn anh:
“Phó Thắng Nam, cảm ơn anh!“ Chăm sóc
cho Tuệ Minh là việc tôi bắt buộc phải làm,
nhưng dường như anh đều đã nghĩ thay tôi

hết rồi, coi Tuệ Minh thành con của chính
mình.

John mang thuốc đã sắc xong đến
cho tôi, một bát lớn đen thui. Nhìn nó mà
tôi có chút buồn nôn, nhưng vẫn cứ là phải
uống.

Tôi bịt mũi lại, uống hết sạch sẽ. John

cho tôi một viên kẹo, nói: “Bác sĩ nói

sau khi uống thuốc xong phải phối hợp xoa
bóp, cần phải có người lớn thừ”

Vốn dĩ cậu ta chỉ là trần thuật lại một
câu chuyện, nhưng khi nói, không nén
được cảm giác không thích hợp, nhìn Phó
Thắng Nam, lập tức ngậm miệng, sau đó
rồi đi.

Phó Thắng Nam nhìn tôi, mím môi: “Là
thuốc thì có ba phần là độc, không tốt cho
sức khỏe.”

Tôi đáp lại một tiếng, ánh mắt rơi lên
người Tuệ Minh, nói: “Lát nữa em muốn
đến bệnh viện một chuyến”

“Anh đi với em!“ Anh nói.

Tôi vừa muốn từ chối thì đột nhiên Tuệ
Minh lớn tiếng khóc, không biết là vì sao.

Tôi không biết dỗ trẻ con, lại không
dám đưa tay ra bế, vội vàng ra ngoài tìm
John.

Chương 278: Sai một ly đi một dặm (16)

 

John ở trong nhà bếp. Bởi vì cậu ta
cũng không biết nấu cơm, cho nên đã mời
bảo mẫu đến. Nghe thấy tiếng Tuệ Minh
khóc, cậu ta cũng vừa chuẩn bị đi vào.

“Có lẽ là đói rồi!” Cậu ta cầm bình sữa,
vội vàng bước vào phòng Tuệ Minh.

Tôi đi theo sau cậu ta, nhưng đột
nhiên cậu ta dừng lại, tôi không kiểm soát
được tốc độ, đâm mạnh vào lưng cậu ta.

Mũi tôi đau điếng: “John, cậu..” Lời
phía sau còn chưa nói ra thì tôi và John
giống nhau, đều bị kinh ngạc đến bất
động.

Tôi vừa ra ngoài được một lát thì Phó

Thăng Nam đã ôm đứa bé vào lòng, đứa
bé to bằng hai bàn tay được anh ôm nó
vào lòng.

Vô cùng nhỏ bé. Lúc này, Tuệ Minh đã
không còn khóc nữa, mà yên lặng giương
đôi mắt to, đen tròn nhìn Phó Thắng Nam,
dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

John hơi ngần người, đi đến, đưa bình
sữa trong tay cho anh, mím môi, ho một
tiếng: “Có lẽ con bé đói rồi, anh bón cho
con bé ăn chút đi.”

Phó Thắng Nam tìm một vị trí rồi ngồi
xuống, sau đó động tác rất nhẹ nhàng, cho
Tuệ Minh uống sữa.

Người đàn ông bình thường lạnh lùng
rất khác với người đàn ông hiện giờ đang
ôm đứa bé cho uống sữa. Nhất thời tôi
không biết nói gì, cảm thấy hình ảnh này
rất đáng yêu, lại rất ấm áp, nhưng cũng rất
ồn cười.

John nhìn nhìn nhưng lại không nói gì,
chỉ quay người rời đi.

Tôi đi đến bên cạnh Phó Thắng Nam,
nhìn Tuệ Minh đang uống sữa mà hai mắt
vẫn mỡ to nhìn chăm chú Phó Thắng Nam.
Tôi nói với Phó Thắng Nam: “Anh học được
cách bế trẻ con từ bao giờ thế?”

Đặc biệt là trẻ con còn bé như vậy.

Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt sâu
vô cùng: “Lúc em mang thai, anh từng đi
học”

“Anh học lúc nào?” Hình như tôi chẳng
biết gì cả.

Anh cong môi, không nói gì, ánh mắt
đặt lên người Tuệ Minh, giọng nói trầm
thấp: “Đưa con bé về chung cư Sơn Thủy
sống đi. John và Trần Húc Diệu đều có
việc riêng của họ, em định để hai người họ
chăm sóc cho con bé mãi sao?”

Tôi hơi ngây người, chưa từng nghĩ
đến vấn đề này, nhất thời không biết nên
trả lời anh thế nào.

Thấy tôi ngây người, anh thờ dài:
“Chung cư Sơn Thủy rộng lớn, hiện giờ em
cũng có thời gian, có trẻ con bên cạnh, thì
em cũng không đến mức nghĩ lung tung
nữa. Ngoài ra anh tìm thêm mấy người bảo
mẫu, đợi năm sau dì Triệu quay lại, bà có
kinh nghiệm trông trẻ, em không cần lo
lắng bản thân không biết chăm”

Anh nhìn tôi, vô cùng nghiêm túc:
“Được không em?”

Tôi vô thức gật đầu, một lúc lâu sau
mới hoàn hồn, lắc đầu: “Không phải. Em
muốn hỏi ý kiến của John và Trần Húc
Diệu. Hai người họ chăm sóc cho con bé
lâu như vậy, em nói đưa đi là đưa đi, như
vậy thì không đề ý đến cảm nhận của bọn
họ quá rồi. Dù sao cũng có tình cảm mà”

Anh gật đầu, ngược lại không hề phản

đối.

Buổi trưa, Trần Húc Diệu trờ về ăn
trưa, còn thuận tiện mang chút hoa quả
đến. Trước bàn ăn, tôi nhìn anh ta, càng
cảm thấy anh ta khác với lần đầu tôi gặp
anh ta.

Ngày đó, anh ta mang dáng vẻ cà lơ
phất phơ, nghênh ngang của con nhà giàu.
Dưỡng như trong thời gian nửa năm, anh ta
giống như đã trở nên lặng lẽ, kiệm lời hơn,
phần lớn thời gian đều là yên lặng chăm
sóc người khác.

Thấy tôi nhìn anh ta, anh ta nhướng
mày: “Sao vậy?”

“Tết này cậu có về nhà không?” Tuy
nhà họ Trần không tính là gia tộc lớn gì đó,
nhưng sản nghiệp là vẫn có. Lâm Uyên dựa
vào việc lấy chồng mà có được không ít tài
lẻ. Tuy nhà học Trần có Trần Húc Diệu,

nhưng nhiều năm như vậy, đoán chừng
Lâm Uyên cũng chưa từng nghĩ sẽ giao
nhà họ Trần cho anh ta.

Anh ta đã bày biện xong bát đũa, hơi
cứng người, nhìn tôi, nói: “Về đâu?”

Tôi nhất thời nghẹn lời, đột nhiên
không biết nên nói gì nữa.

Mấy người chúng tôi ngồi xuống, Trần
Húc Diệu nhìn Phó Thắng Nam, nói: “Hai
người tìm thời gian đưa Tuệ Minh đi đăng
ký hộ khẩu đi” Tôi ngây người, không nhịn
được mà nhìn anh ta.

Anh ta mím môi, cảm xúc nhàn nhạt,
nói: “Tôi và John đều không có cách nào
chính thức nhận nuôi con bé. Hai người là
vợ chồng hợp pháp, có thể làm thủ tục
chính thức nhận nuôi con bé.”

Vốn dĩ John cũng kinh ngạc, nhưng
nghe thấy lời nói của Trần Húc Diệu, không

nén được rơi vào trầm mặc.

Phó Thắng Nam đáp lại một câu, ánh
mắt đặt lên người Tuệ Minh, nói: “Những
chuyện này, trở về, tôi sẽ xử lý nhanh
chóng nhất có thể”

Trần Húc Diệu gật đầu, ngược lại tăng
thêm mấy phần thận trọng, nói: “Mẹ tôi nói
muốn hẹn cả nhà hai người cùng ăn bữa
cơm”

Lâm Uyên?

Tôi hơi ngây người, không nhịn được
mà hỏi: “Chúng tôi?”

Tuy hiện giờ chuyện của Mạc Hạnh
Nguyên đã coi như là sống chết mặc bay,
nhưng nói cho cùng thì Mạc Hạnh Nguyên
là con gái bà ấy. Tôi đã hại người, còn
khiến cô ta mang tai tiếng, bà ấy sẽ muốn
hẹn tôi ăn cơm?

Trần Húc Diệu gật đầu: “Cô và Phó

Thắng Nam cùng đi.”

Tôi vô thức nhìn sang Phó Thắng
Nam, anh gật đầu ừ một tiếng, coi như là
đã đồng ý.

Ăn cơm xong, Trần Húc Diệu trờ về
công ty, Phó Thắng Nam đưa tôi và Tuệ
Minh đi đăng ký hộ khẩu.

Trên xe.

Tôi nhìn Phó Thắng Nam, nói ra lời mà
mình đã kìm nén rất lâu: “Trần Húc Diệu
không phải con đẻ của Lâm Uyên sao?”

Sự thương yêu mà Lâm Uyên dành
cho Mạc Hạnh Nguyên, tôi đều nhìn thấy
trong mắt. Nhưng đối với Trần Húc Diệu,
dường như Lâm Uyên chẳng hề để tâm
như vậy.

Anh khởi động xe, nhìn con đường
phía trước, ừ một tiếng: “Lúc cha Trần Húc
Diệu lấy Lâm Uyên thì mẹ Trần Húc Diệu

đã mất do tai nạn xe. Cho nên sau đó, Trần
Húc Diệu từ năm mười mấy tuổi đã đi theo
Lâm Uyên.”

Mười mấy tuổi, đã là một thiếu niên
rồi. Trần Húc Diệu đối với Lâm Uyên ít
nhiều cũng không có tình cảm mẹ con gì.

“Vì sao Lâm Uyên muốn mời chúng ta
ăn cơm?” Theo lý mà nói, hiện giờ bà ấy
không muốn nhìn thấy tôi hơn bất cứ ai.

Gặp đèn tín hiệu ở giao lộ, anh dừng
xe, nhìn tôi: “Trong lòng em vẫn còn oán
giận sao?”

Tôi ngần người: “Oán giận gì?”

“Với Lâm Uyên và Mạc Hạnh
Nguyên?”

Tôi mím môi, vô thức đưa mắt nhìn
vào Tuệ Minh đã ngủ, không nhịn được nói:
“Đời người dài như vậy, vẫn là phải đi về
phía trước.”

Tôi không thể ờ mãi trong quá khứ mà
không bước ra. Tôi không thể buông bỏ
chuyện của Vũ Linh và Tuệ Minh được,
chuyện tôi có thể làm chính là không đi
truy cứu.

Huống hồ, giờ đây Lâm Hạnh Nguyên
và Lâm Uyên cũng chẳng hề tốt.

Việc đăng ký hộ khẩu diễn ra rất
nhanh. Phó Thắng Nam ở Thành phố
Giang Ninh nhiều năm, bất kể là về mối
quan hệ hay là khả năng kinh tế đều rất
tốt. Cho nên căn bản là không có xảy ra
vấn đề gì thừa thãi, đã xử lý xong chuyện
hộ khẩu của Tuệ Minh.

Phó Thắng Nam nhìn ba trang trong
quyền hộ khẩu của tôi: “Trong nhà lại nhiều
thêm một người rồi.”

Ánh mắt anh rơi vào hộ khẩu của tôi,
không nhịn được nhíu mày: “Hộ khẩu của
vẫn luôn ở Hoàng An?”

Tôi gật đầu: “Lúc kết hôn, ông nội nói
chuyền qua. Nhưng em nghĩ nếu như em
chuyển đi rồi thì chỉ còn một mình bà ngoại
em thôi.”

Anh nhướn mày: “Thẩm Minh Thành
không đăng ký cùng hộ khầu với em sao?”

Tôi lắc đầu: “Lúc cha anh ta đưa anh
ta tới, anh ta đã lớn rồi, chỉ là gửi nuôi ở
chỗ bà ngoại. Sau này nhà họ Thẩm điều
người đến tìm, liền đưa anh ta đi. Về
chuyện hộ khẩu, chắc là từ ban đầu cha
anh ta đã để ð nhà họ Thẩm”

Anh hơi nheo mắt: “Nhà họ Thầm có
thế lực lớn như vậy ð thủ đô. Em có từng
nghĩ vì sao cha của Thẩm Minh Thành
không gửi Thẩm Minh Thành ở một gia
đình có điều kiện tốt để nuôi, mà cứ nhất
định chọn nhà của bà ngoại.”

“Có lẽ là vì khi đó hoàn cảnh ép buộc.”
uyện của hơn hai mươi trước, ai mà biết

được chứ.

Anh cong môi, bế Tuệ Minh lên xe,
ánh mắt dịu dàng nhìn Tuệ Minh, nói: “Một
người già cô độc ð một thị trấn nhỏ bé mà
lại quen biết với cậu chủ nhà họ Thẩm ở
thủ đô, còn quen biết với doanh nhân nổi
tiếng ở Giang Ninh. Thẩm Xuân Hinh, em
cảm thấy chuyện này là trùng hợp sao?”

Chương 279: Sai một ly đi một dặm (17)

 

Sau khi lên xe, tôi hơi nhíu mày, tôi vẫn
luôn cảm thấy khó hiểu về chuyện bà
ngoại mình có quen biết với ông Phó, lúc
bà đưa tôi ra từ Hoàng An, bà nói rằng ông
Phó là một người bạn cũ của bà.

Khi đó, tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng
bây gið suy nghĩ kĩ lại, quả thực thì cả đời
này, bà ngoại tôi đều sống ð một huyện
nhỏ trong Hoàng An, làm sao bà có thề
quen biết với ông Phó, người mà từ trước
đến nay vẫn luôn ở Thành phố Giang Ninh,
lại còn quen biết cả cha của Thẩm Minh
Thành.

Lúc này, sau khi đã suy nghĩ một cách

cần thận, tôi không khỏi cảm thấy có một
vài chuyện không nói nên lời, nhưng mà
hiện tại, người lớn đều đã rời đi hết rồi, cho
dù tôi có muốn biết nguyên nhân của mọi
chuyện thì cũng chẳng thể điều tra được
điều gì.

“Những chuyện này đều đã trôi qua,
bây giờ mà còn cố tìm tòi, cũng không thể
tra ra được chuyện gì, ngoài trời lạnh quá,
vẫn là nên mau chóng đưa Tuệ Minh về
nhà thôi!”

Đọc Full tại truyen.one

Anh hờ hững đáp lại một tiếng, cũng
chẳng nói thêm lời nào.

Suy nghĩ về chuyện đột nhiên chuyền
Tuệ Minh đến sống ð chung cư Sơn Thuỳ,
có lẽ cô bé sẽ không quen, cho nên tôi và
John đã bàn bạc với nhau, ban ngày chúng
tôi sẽ đưa Tuệ Minh đến chung cư Sơn
Thuỳ, còn buổi tối thì đưa cô bé về chung
cư Hương Uyển.

Bận rộn cả một ngày, lúc về đến
chung cư Sơn Thuỷ thì trời đã có chút tối
rồi.

Tôi hơi buồn ngủ, ngay khi vừa mờ cửa
xe ra, Phó Thắng Nam đã không cho tôi
bất cứ cơ hội nào đề tỉnh táo lại, anh trực
tiếp ôm lấy tôi từ trên xe.

Sau đó đi thằng một mạch vào biệt
thự, tôi sững sỡ trong vài giây rồi mờ miệng
nói: “Phó Thắng Nam, anh thả em xuống,
em tự mình đi được.”

Sau khi sinh con xong, tôi đã gầy đi
không ít, Phó Thắng Nam ôm tôi, ngược lại
vẫn có thể đi vào trong biệt thự một cách
thoải mái.

Lúc đến cửa chính, anh nhìn tôi một
cái, ánh mắt anh chứa đựng sự mỡ ám,
không hề có ý định muốn thả tôi xuống,
anh nói: “Mờ cửa!”

Tôi duỗi ngón tay của mình ra đề ghi

dấu vân tay, anh ôm lấy tôi đi vào phòng
khách, rồi trực tiếp lên phòng ngủ ở trên
tầng hai.

Anh đặt tôi lên giường, cả người tôi
đều bị anh ôm vào trong lòng, lộ ra tư thế
có vẻ vô cùng thân mật.

Đều đã là người trường thành, đương
nhiên tôi biết anh muốn làm cái gì, chỉ là
nhất thời, lại cảm thấy có chút ngượng
ngùng.

“Phó Thắng Nam…”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi
mắt đen tuyền, yết hầu gợi cảm nhẹ nhàng
chuyền động, giọng nói của anh trầm thấp
và hơi khàn: “Sau này, em đừng vì bất cứ
chuyện gì mà rời xa anh có được không,
em phải biết rằng em là vợ của anh, và anh
chính là chỗ dựa của em, nếu như có vấn
đề gì xảy ra, thì ngay từ giây phút đầu tiên,

người mà em nghĩ đến, chỉ có thể là anh!”

Ngay lập tức, trong mắt tôi tràn ngập
một màu sắc ấm áp, nhận ra rằng giọng
nói của anh có chút buồn rầu: “Phó Thắng
Nam, cảm ơn anh!”

Anh vùi đầu vào bên tai tôi rồi cười:
“Không cần cảm ơn, thể hiện bằng hành
động thực tế đi.”

Tôi giơ tay lên, chủ động vòng qua cổ
anh, tiến lại gần anh hơn.

Sau một hồi lâu, anh ôm chặt lấy eo
tôi, giọng nói khàn khàn: “Em sợ đau
không?”

Tôi ngây người ra một lúc, ánh mắt có
chút mơ hồ nhìn anh, người đàn ông này
chính là một cây thuốc phiện mà phụ nữ
không nên động vào, bởi vì chỉ cần dây
dưa đến nó thì nhất định sẽ bị nghiện.

Tôi vươn tay ra để cời quần áo của anh.

Đột nhiên, cánh tay bị anh nắm lấy, nụ
cười của anh càng ngày càng sâu: “Ngày
mai, em định khiến anh không thể bước ra

khỏi cửa hay sao?”

Nói xong, anh cời chiếc áo đang
khoác trên người xuống, hơi thờ hừng hực,
nóng như lửa đốt.

Tôi cắn môi, suýt chút nữa thì đã vô
thức phát ra tiếng: “Phó Thắng Nam,
đau…”

Cơ thề anh khẽ run lên, giọng nói khàn
khàn: “Ngoan”

“Phó Thắng Nam, anh đừng có làm
nữa!”

Anh nói ra một câu.

Sau đó lờ mờ cảm thấy có thứ gì đó
chảy ra, tôi sững người, vừa cúi đầu xuống
nhìn anh, thì đúng lúc đó, anh cũng ngẩng
đầu lên nhìn tôi.

Đột nhiên, cánh tay bị anh nắm lấy, nụ

cười của anh càng ngày càng sâu: “Ngày
mai, em định khiến anh không thể bước ra
khỏi cửa hay sao?”

Nói xong, anh cời chiếc áo đang
khoác trên người xuống, hơi thờ hừng hực,
nóng như lửa đốt.

Tôi cắn môi, suýt chút nữa thì đã vô
thức phát ra tiếng: “Phó Thắng Nam,
đau…

Cơ thể anh khẽ run lên, giọng nói khàn
khàn: “Ngoan”

“Phó Thắng Nam, anh đừng có làm
nữa!”

Anh nói ra một câu.

Sau đó lờ mờ cảm thấy có thứ gì đó
chảy ra, tôi sững người, vừa cúi đầu xuống
nhìn anh, thì đúng lúc đó, anh cũng ngẩng
đầu lên nhìn tôi.

Trên khuôn mặt khôi ngô, sáng sủa và
trên đôi môi của anh có dính một vài vệt
trắng…
Tôi…

Ngay lập tức, trong não tôi đã bùng ra
một trận nổ, cái người này… Thật khó mờ
miệng.

Thấy tôi ngần người nhìn chằm chằm
anh, anh mỉm cười rồi kéo tôi vào lòng:
“Bắt đầu từ ngày mai, phải ăn những món
có dinh dưỡng rồi.”

Tôi mím môi, cảm giác không thể nói
thành lời ð trong lòng, quả thực khiến tôi
vô cùng khó chịu…

Anh rút khăn giấy rồi lau sạch sẽ cho
tôi, mở miệng nói: “Ngày mai, chúng ta
đón Tuệ Minh qua đây ở.”

Tôi gật đầu, cố không nói với anh
thêm điều gì.

Không biêt có phải vì nguyên nhân
này hay không mà đêm nay, Phó Thắng
Nam vô cùng điên cuồng, đến nửa đêm, cả
người tôi đều mệt lử, mất hết sức lực, tựa
vào trong lòng anh.

Ngày hôm sau.

Dưỡng như tôi không có cách nào đề
có thể đứng dậy khỏi giường. Phó Thắng
Nam đã thay quần áo xong, anh nhìn tôi
nói: “Em không định ngủ thêm chút nữa
sao?”

“Anh muốn ra ngoài à?“ Anh ăn mặc
chỉnh tề, xem ra tâm trạng rất tốt, còn đặc
biệt làm tóc, nhìn lại càng thêm hấp dẫn,
cuốn hút hơn.

Anh bước đến gần tôi rồi nhẹ nhàng
hôn lên trán tôi, nói: “Lát nữa phải đi đón
Tuệ Minh, nên anh thử quần áo trước xem
như thế nào, xem nó có hợp hay không.”

Tôi không nhịn được mà bật cười: “Chỉ

là đi đón Tuệ Minh một lúc thôi mà, sao
anh phải trịnh trọng như vậy chứ?”

Còn đặc biệt làm cả tóc.

Anh mỉm cười, đi đến bên cạnh tôi, rồi
sau đó đưa chiếc cà vạt đang ở trong tay
anh cho tôi, nói: “Anh cũng là một người
cha, không thề đề lưu lại ấn tượng xấu với
con bé được.”

Tôi nhận lấy cà vạt rồi thắt lên giúp
anh, không kìm được mà nở một nụ cười:
“Con bé mới có ba tuổi, có thể lưu lại được
ấn tượng gì chứ?”

Anh cúi đầu xuống nhìn cà vạt, tâm
trạng có vẻ rất tốt, sau đó nhìn về phía tôi
rồi nói: “Trông anh thế nào? Có được
không?”

Tất nhiên, ngoại trừ việc gật đầu thì tôi
cũng không thể nói thêm lời nào nữa.

Tôi di chuyển thân mình, muốn bước

xuông giường, cũng không ngờ mình sẽ bị
đau đến mức này, không thể không trợn
trừng mắt nhìn anh: “Phó Thắng Nam, anh
là đồ khốn nạn!”

Sau khi bị tôi mắng chửi mà không
hiểu mình đã làm sai chuyện gì, anh ngần
người ra một lúc, mờ miệng nói: “Làm sao
thế?”

Tôi mím môi không nói lời nào, chuẩn
bị bước xuống giường, nhưng chân còn
chưa kịp chạm đất thì đã bị anh ôm lấy:
“Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ kiểm chế bản
thân mình một chút.”

Tôi liếc nhìn anh một cái, rồi đi vào
phòng tắm, nhưng vẫn chưa bước xuống
khỏi người anh, đề mặc anh ôm lấy mình
mà rửa mặt.

“Phó Thắng Nam, nếu lần sau anh còn
như vậy, thì chúng ta sẽ chia giường ra đề

ngủ nha”

Chương 280

Anh nheo mày rồi đặt tôi trên sàn, nói:
“Vậy thứ em làm thì nói sao đây?”

Tôi ngây ra, có chút bối rối, lúc nào
chứ?

Anh mím môi, đôi mắt đen láy thấp
thoáng ý cười, sau đó tôi nhìn thấy chất
lỏng màu trắng ở trên quần áo của anh.

Đây là hiệu quả của việc sau khi được
xoa bóp kích sữa vào tối hôm qua, mặt tôi
liền nóng bừng lên, khế mỡ miệng ra nói:
“Em… Em đâu có bảo anh ôm eml”

Anh cười nói: “Ừm, lần sau anh sẽ chú ý”

“Không sao, chỉ cần cho em bé bú
xong, sẽ không chảy ra nữa, đây là trạng
thái bình thường của sản phụ, thế này xem
ra Tuệ Minh có thể bú no rồi đây” Anh nói
xong liền cời chiếc áo khoác có dính chất
lòng màu trắng đó ra.

Tôi mặc kệ anh, bèn đầy anh ra khỏi
phòng tắm, sau đó rửa sạch thứ trên người
mình.

Đi ra khỏi phòng tắm, tôi tìm quần áo
để thay, Phó Thắng Nam đang ở dưới lầu
làm bữa sáng.

Thấy tôi thay đồ xong rồi, nhìn tôi nói:
“Ăn sáng đã rồi hãng qua đó!”

“Giờ em phải qua đó ngay” Tôi xách
túi lên, tôi vốn chẳng có tâm trạng để ăn
sáng.

Có vẻ như anh đã nhìn ra được tâm
trạng của tôi, không còn cách nào khác,

anh chỉ đành lấy hai quả trứng đã được
luộc chín ra, đưa cho tôi rồi nói: “Mang lên
xe ăn.”

Sau đó lấy chìa khóa rồi đi ra khỏi cửa
cùng tôi, trèo lên xe, anh đã khởi động xe
rồi.

Trên cả quãng đường đi, thấy tôi
không muốn nói chuyện, anh bèn nói: “Anh
đã tìm được hai bảo mẫu, tạm thời em
dùng thử xem, nếu như thấy không phù
hợp thì đợi qua tết lại đồi.”

“Được!” Tôi đáp một tiếng rồi lại tiếp
tục im lặng.

Có vẻ như anh còn có điều muốn nói
với tôi, bèn tiếp tục nói: “Đợi đón Tuệ Minh
về xong, chúng ta tới bệnh viện một
chuyến”

Tôi bất giác nhíu lông mày: “Đi bệnh
viện đề làm gì?”
Anh nhếch đầu lông mày, khóe miệng
nhếch lên: “Em cứ định không chịu điều trị

sao? Cứ để mỗi lần đều khó chịu như vậy
sao?

Tôi…

“Bệnh này thì chữa thế nào?” Đây là
bệnh do vấn đề tâm lý gây nên, chứ không
phải là bệnh về sinh lý.

Anh mím môi: “Là bệnh thì có thể
chữa, chữa thế nào thì cứ nghe theo lời
bác sĩ là được.”

Dừng một lát rồi anh lại tiếp tục nói:
“Hơn nữa, bệnh mất ngủ của em cứ để kéo
dài như vậy cũng không phải là cách hay.”

“Gần đây em đỡ hơn rất nhiều rồi.” Tôi
nói, anh không hề biết mới mấy ngày
không có đứa trẻ ở đây, tôi dưỡng như
không tài nào chợp mắt được, giờ cũng đã
ổn hơn rất nhiều rồi.

Anh mím môi lại, đôi mắt đen ánh lên
ý cười nhàn nhạt nửa cười nửa lại như
không cười, đôi lông mày lại toát lên ý tứ
sâu xa sâu sắc khó đoán: “Ngày nào cũng
như tối qua, em định cho anh kiệt sức à?”

Tôi…

Tôi ngước mắt lên nhìn anh, tâm trạng
có chút nhạt nhẽo: “Nếu như anh không
chạm vào em thì anh sẽ kiệt sức hả?”

Anh nắm chặt lấy vô lăng, cau mày:
“Em trờ nên bậy bạ từ lúc nào thế?”

Trong lúc nói, anh kéo tay của tôi, rồi
đưa lên môi, hôn lên mu bàn tay của tôi,
nói: “Em có biết nếu phản ứng chậm một
chút, số lần nhiều lên rồi, vết thương sẽ
đau thêm, sau này cũng phải đi bệnh viện
không”

Tôi nhìn anh, chẳng hề sợ hãi mà thản

nhiên nói: “Chỉ cần anh không chạm vào
em, thì em sẽ không bị thương.”

Ánh mắt anh tối sẩm lại: “Vì vậy, em
định bóp chết anh, âm mưu giết chết
chồng mình à?”

Người đàn ông này, anh đã trở nên
độc mồm độc miệng từ lúc nào thế?

Tôi không hề tức giận: “Cũng có thể,
dù sao anh chết rồi, em có con cái và tài
sản thừa kế rồi, phần đời sau này của em
sẽ không cần phải lo lắng gì nữa”

“Em nằm mơ đi!” Đến ngã tư đèn giao
thông, anh liền dừng xe lại, rồi cắn tôi một
cái thật đau.

Giống như là trừng phạt vậy.

Thấy tay tôi vẫn còn đang cầm hai
quả trứng gà mà anh đưa cho lúc sáng,
anh liền nhíu mày: “Mau ăn đi”

Tôi mím môi: “Em không muốn ăn!”

Đèn xanh xuất hiện, anh khởi động xe,
nhìn tôi nghịch nghịch hai quả trứng, ánh
mắt anh sâu hơn mấy phần: “Tối qua
nghịch chưa đã hay sao?”

Tôi ngây ra một lát, cúi đầu xuống
nhìn hai quả trứng mà mình đang giữ chặt
trong tay đó, đầu ngay lập tức như muốn
nổ tung.

Tôi nhìn anh rồi hét lên: “Phó Thắng
Nam, đầu anh chứa phân à!” Lời bậy bạ
nào anh cũng nói ra được.

Anh mỉm cười, khóe miệng nhếch lên:
“Nói chuyện cho đàng hoàng!”

Tôi không thèm đề ý tới anh.

Thấy tôi không đề ý tới, anh lại trở nên
nghiêm túc, nhìn tôi nói: “Vì sao em không
muốn đi bệnh viện?”

“Bi rồi thì cũng vậy” Trước đó không
phải là tôi chưa từng đi, căn bệnh này

chẳng qua chỉ là uống thuốc uống thuốc,
bác sĩ tâm lý ngoài việc nói chuyện khuyên
bảo một chút ra, thì cũng chẳng có gì
khác.

Mắt anh tối sầm lại, không nói gì, xe
vào tới chung cư Hương Uyển, bèn dừng ờ
gần bên dưới tòa nhà đơn lập.

Anh xuống xe, nhìn tôi một cái, mím
môi, nói: “Muốn anh bế em à?”

Tôi lắc đầu, xuống xe, đi thằng vào
trong tòa nhà.

Do đã gọi điện trước cho .John, vì vậy
cậu ta đã thu dọn trước hành lý của Tuệ
Minh, nhìn thấy tôi và Phó Thắng Nam, cậu
ta mím môi: “Hai ngày tới, buổi tối con bé
có thể sẽ ngủ khá muộn, thay đổi môi
trường, con bé vẫn chưa quen.”

Tôi lắc đầu nói: “Tuệ Minh đâu rồi?”

“Con bé đang ở trong phòng, Trần

Húc Diệu đang cho nó uống sữa bột.”

Tôi ngây ra, liền đi thằng vào phòng
ngủ của Tuệ Minh, thấy Trần Húc Diệu mặc
một bộ vest màu đen, trông vô cùng điền
trai, hình như là định tới công ty.

Thấy tôi, anh ta liền nói: “Bú no rồi, lát
nữa con bé sẽ không khóc.”

Tôi gật đầu: “Để tôi!” Nhận lấy bình
sữa trong tay Trần Húc Diệu, tôi nhìn anh
ta, nói: “Cậu đi xem xem Tuệ Minh còn đồ
gì nữa không.”

Anh ta gật đầu, lúc ra khỏi cửa, tôi
dừng lại một chút, còn nói: “Cậu đóng cửa
xe lại đi!”

Anh ta chau mày: “Sao vậy?”

Tôi không kịp trả lời, Phó Thắng Nam
đi theo đằng sau đã vào trong rồi, nhìn
Trần Húc Diệu, nói: “Cô ấy cho con bú, cậu
định nhìn sao?”

Tôi…

Mặt Trần Húc Diệu đỏ bừng lên, quay
người đi ra ngoài, còn John nghe thấy lời
này của Phó Thắng Nam liền kinh ngạc nói:
“Mới uống có hai lần thuốc mà đã có tác
dụng rồi sao? Chẳng phải nói là cần phải
xoa bóp và…”

Nói đến đây, cậu ta không nói thêm từ
nào nữa, đôi mắt nhìn về phía của Phó
Thắng Nam, phút chốc không nói nên lời.

“Mẹ ơi! Kích thước cũng lớn quá!” Nói
xong, John liền đóng cửa lại rồi rời đi.

Tôi…

Bất giác ngước mắt lên nhìn Phó
Thắng Nam, cảm thấy anh đáng ghét vô
cùng, mặt tôi có chút nóng bừng.

“Anh đi ra ngoài đi!”

Anh mím môi: “Tôi canh cho em.”

Tôi lườm anh: “Đi ra”

Anh căn bản là chẳng thèm đề ý tới lời
tôi nói, tự ý ngồi ở trên chỗ ban công nhỏ,
lôi điện thoại ra bắt đầu lướt.

Tôi…

Thật là không biết xấu hồ.

Chẳng thèm đề ý tới anh, tôi xoay lưng
lại với phía anh, ôm lấy Tuệ Minh, buổi
sáng lúc ra ngoài tôi đã mặc quần áo để
cho thuận tiện hơn.

Vốn dĩ là vì Tuệ Minh còn nhỏ, có thể
sẽ không biết, thế nhưng thật sự là do tôi
nghĩ nhiều rồi, cô nhóc này có vẻ rất tích
cực trong việc ăn uống, không cần tôi phải
lo lắng, con bé đúng là không cần thầy dạy
cũng biết.

Bú được một lát, Phó Thắng Nam đột
nhiên đứng bên cạnh tôi, cái bóng cao lớn
của anh che khuất cả người tôi.

Tôi ngước mắt lên bỗng nhiên thấy

anh đang nhìn mình, tôi ý thức được bèn
quay người né tránh anh, nếu không phải
có Tuệ Minh ở đây thì tôi đã bắt đầu mắng
người rồi.

Thế nhưng tôi vẫn kìm lại được, nén
cơn giận xuống, nói: “Phó Thắng Nam,
anh bớt mặt dày chút đi, được không hả?”

Anh cất tiếng nói, giọng thản nhiên:
“Anh nhìn vợ anh là phạm pháp hả?”

Tôi…

Tuệ Minh bú xong, Phó Thắng Nam
liền bế Tuệ Minh ra ngoài, John mím môi
nhìn anh, hắng giọng một cái rồi nói: “Tổng
giám đốc Phó bế trẻ con bế đến mức
tường như liệt nửa người rồi.”