Sủng vợ lên trời đường ngọc sở phần 34 ( Chương 331 – 340 )

Sủng vợ lên trời đường ngọc sở phần 35 ( Chương 341 – 350 )

CHƯƠNG 331: EM KHÔNG THÍCH ANH

Đại hội cổ đông chỉ là hình thức, đã xác định thay
đổi chủ tịch tập đoàn Dương Thị nên ai cũng
không thể thay đổi.

Tống An Kỳ cũng không muốn làm chủ tịch,
nhưng chỉ vì muốn giương oai trước mặt Dương
Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân mà thôi.

Toàn bộ đại hội cổ đông đã đến, sắc mặt
Dương Thiên Thiên vô cùng khó coi, nếu ánh mắt
có thể giết chết người thì Tống An Kỳ cảm thấy
mình chắc chắn đã sớm biến thành mảnh vụn.

Nhưng Tống An Kỳ nhìn Dương Thiên Thiên tức
giận lại không thể làm gì thì cảm thấy tâm trạng
đặc biệt thoải mái.

Sau khi đại hội cổ đông kết thúc, Tống An Kỳ
và Thẩm Tử Dục vui vẻ đi ra phòng họp, ý cười
trên mặt Tống An Kỳ vẫn không giảm bớt, cười
tủm tỉm.

“Tâm trạng rất tốt?” Thầm Tử Dục nhẹ giọng
hỏi.

Tống An Kỳ “Ừm” một tiếng: “Em nhìn Dương
Thiên Thiên hống hách kiêu ngạo cũng có ngày
hôm nay thì tâm trạng rất tốt”

Thẩm Tử Dục cười nhạo: “Vậy em cứ luôn vẫn
giữ tâm trạng tốt này đi.”

“Ù”’ Tống An Kỳ gật đầu thật mạnh: “Em nhất
định sẽ luôn giữ nó.

Thẩm Tử Dục đưa tay dịu dàng đầu cô, sau đó
ôm cô đi vào thang máy.

“Cụng ly!”

Tiếng ly va chạm vang lên thanh thúy, âm nhạc
sôi động, chứng tỏ tâm trạng của người trong
phòng bao rất tốt.

Ứng Tiêu Tiêu ngửa đầu uống cạn ly rượu, thỏa
mãn “Chẹp” một tiếng, sau đó miệng nhỏ nói với
Tống An Kỳ: “An Kỳ, cậu đúng là nhà nông chuyển
mình hát ca vang.”

Cô có thể tưởng tượng lúc ấy sắc mặt của
Dương Thiên Thiên khó coi thế nào, đúng là quá
sung sướng. Cô hy vọng mình cũng có thể ở đó,
vậy thì còn có thể đâm vào nỗi đau của cô ta, làm
cho Dương Thiên Thiên cảm nhận sâu sắc kết cục
của việc bắt nạt An Kỳ nghiêm trọng thế nào.

Tống An Kỳ hơi xấu hổ cười cười, đôi mắt nhỏ
nhìn Thẩm Tử Dục bên cạnh: “Thật ra công lao là
của Tử Dục”

Mọi người nghe vậy thì không nhịn cười, chọc
đến Tống An Kỳ càng xấu hổ: “Được rồi, tớ chỉ nói
thật, mọi người cười gì chứ?”

Đường Ngọc Sở cầm rượu trên bàn rót cho
mình, sau đó vẻ mặt biết ơn cầm ly rượu lên nói
với Thẩm Tử Dục: “Tử Dục, cảm ơn anh”

Ứng Tiêu Tiêu thấy vậy thì cũng nhanh chóng
rót rượu, học Đường Ngọc Sở cụng ly với Thẩm
Tử Dục: “Thẩm Tử Dục, cảm ơn anh”

Thẩm Tử Dục nhìn hai người thì cười nói: “An Kỳ
là bạn gái tôi, đó là chuyện tôi nên làm.”

“An Kỳ là bạn tốt nhất của chúng tôi, anh giúp
cô ấy thì chúng tôi nên cảm ơn.” Ứng Tiêu Tiêu
nói, sau đó trao đổi ánh mắt với Đường Ngọc Sở,
tiếp theo nói: “Chúng ta cụng ly, anh cứ tùy ý”

Cô nói xong thì Đường Ngọc Sở và Ứng Tiêu
Tiêu đồng thời ngửa đầu uống cạn ly rượu.

“Hai người đừng cố ý mượn cơ hội này để uống
nhiều rượu đó.” Tống An Kỳ nhìn bọn họ phóng
khoáng như thế không khỏi nhíu mày.

Ứng Tiêu Tiêu nghe cô nói thì không nhịn được
trợn mắt: “Tống An Kỳ, uổng công cậu là bạn tốt
của chúng tớ, cậu lại nói mục đích bọn tớ cảm ơn
người đàn ông của cậu… là như thế”

Tống An Kỳ nhún vai: “Không phải tố sợ các
cậu uống nhiều quá, không thể nào giải thích với
người đàn ông của các cậu sao?”

Người đàn ông của các cậu?

Ứng Tiêu Tiêu nhướng mày, cô thích cách gọi
này.

Nhắc đến người đàn ông của bọn họ thì Tống
An Kỳ nhìn về phía cửa phòng bao, nhíu mày lại:
“Khi nào mấy người Lục Tổng đến?”

“Không biết, có lẽ sẽ đến muộn một chút.”
Đưỡng Ngọc Sở cũng nhìn ra cửa, sau đó ngồi
xuống: “Đừng quan tâm bọn họ, chúng ta cứ chơi
trước đã.

Khoảng qua một tiếng nữa, Lục Triều Dương và
Lục Thanh Chiêu từ từ đến muộn, lại còn mang
thêm một người.

“Này, xin chào mọi người.” Người kia vừa vào
phòng bao thì vô cùng nhiệt tình chào hỏi mấy
người Đường Ngọc Sở.

Đường Ngọc Sở nhướng mày, sao bọn họ lại
đưa Minh Tiểu Tiểu đến đây.

Có lẽ Lục Triều Dương nhìn ra thắc mắc của cô
nên đi tới bên cạnh cô, nhàn nhạt nói: “Tiểu Tiểu
vẫn luôn đòi đi theo, cho nên bọn anh đưa nó đến

đây.”

Mấy người bọn họ vốn tụ tập với nhau, hiện tại
có thêm người không thân thiết, nói thế nào cũng
không tiện.

Không chỉ Đường Ngọc Sở nghĩ như vậy, Ứng
Tiêu Tiêu cũng nghĩ thế.

Tuy rằng Lục Thanh Chiêu luôn bảo đảm tuyệt
đối không thích Minh Tiểu Tiểu, nhưng trong lòng
cô vẫn vướng mắc, lúc cô thấy Minh Tiểu Tiểu
đến thì nụ cười trên mặt nhạt đi, đáy mắt lạnh lẽo.

“Cô là ai?” Tống An Kỳ nghi ngờ nhìn Minh Tiểu
Tiểu, đây là người hoàn toàn xa lạ với cô.

“Cô ta là em gái của anh trai anh Thẩm Tử
Dục bên cạnh cô giải thích.

Thẩm Tử Dục mới vừa giải thích xong thì Minh
Tiểu Tiểu chạy tới ôm chặt anh ta: “Anh Tử Dục,
đã lâu không gặp!”

Giọng Minh Tiểu Tiểu rất kích động.

Tống An Kỳ hơi kinh ngạc, thì ra Tử Dục cũng
biết cô ta.

Sau đó cô cảm thấy mình quá ngốc, nếu cô ta
là em gái của Lục Tổng thì sao Tử Dục có thể
không quen biết chứ?

Ứng Tiêu Tiêu nhìn hành động của Minh Tiểu
Tiểu thì nhíu mày lại, Minh Tiểu Tiểu thật đúng là
thích gọi anh, người này cũng là anh, người kia
cũng anh, rốt cuộc có bao nhiêu anh chứ?

Cô ta cho rằng mình còn nhỏ tuổi, thấy ai cũng
gọi là anh thì rất đáng yêu phải không?

Ứng Tiêu Tiêu nghĩ vậy thì trong lòng không
nhịn được càng chán ghét Minh Tiểu Tiểu ra mặt.

“Đã lâu không gặp, Tiểu Tiểu.” Thẩm Tử Dục
cưỡi dịu dàng, sau đó nhẹ nhàng đầy Minh Tiểu
Tiểu ra.

Minh Tiểu Tiểu cười xán lạn, nửa thật nửa giả
nói: “Anh Tử Dục, em ở nước ngoài, người em nhớ
nhất chính là anh”

Thẩm Tử Dục bật cười: “Thật sao? Thật sự nhớ
anh nhất sao?”

“Cậu đừng tin nó nói, lúc nhìn thấy mấy người
Sở Ngạn Lâm cũng nói như vậy.” Lục Thanh Chiêu
ở bên cạnh nói.

“Anh Thanh Chiêu!” Minh Tiểu Tiểu không vui
trừng mắt Lục Thanh Chiêu, bĩu môi oán trách
nói: “Sao anh lại phá hủy danh tiếng của em chứ?
Em không thích anh.”

Lục Thanh Chiêu chớp mắt, rất vô tội nói: “Ai

bảo anh là người thành thật?”

Anh vừa nói xong thì ngoại trừ Ứng Tiêu Tiêu,
những người khác không nhịn được cười.

Minh Tiểu Tiểu giậm chân, tức giận nói: “Em
không quan tâm các anh nữa.”

Cô ta quay đầu nhìn thì thấy Ứng Tiêu Tiêu
không cười nên đi tới ngồi xuống bên cạnh Ứng
Tiêu Tiêu.

Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày, không hiểu vì sao cô ta
lại ngồi bên cạnh mình.

Minh Tiểu Tiểu thân mật ôm cánh tay Ứng Tiêu
Tiêu, nghiêng đầu nhìn cô: “Chị Tiêu Tiêu, vẫn là
chị tốt với em, không cười em”

Giọng cô ra giả vờ mềm mại, Ứng Tiêu Tiêu
không nhịn được rùng mình một cái, sau đó cười
“Ha ha” hai tiếng: “Thật sao?”

Không phải cô không cười nhạo cô ta mà là lười
quan tâm cô ta. Ứng Tiêu Tiêu chửi thầm trong
lòng.

Tuy rằng có thêm Minh Tiểu Tiểu nhưng không
khí trong phòng bao rất sôi nổi, nhưng mọi người
không nhắc đến chuyện An Kỳ, chỉ đơn giản vui
chơi.

Minh Tiểu Tiểu nói rất ngọt, dỗ mọi người rất
vui vẻ, đương nhiên không bao gồm Ứng Tiêu
Tiêu.

Ứng Tiêu Tiêu vẫn không thích Minh Tiểu Tiểu,
nhất là Minh Tiểu Tiểu giới thiệu mình với An Kỳ
đã nói ——

“Em là đối tượng xem mắt của anh Triều
Dương.”

Nếu cô không nhìn nhầm thì lúc Minh Tiểu Tiểu
đang nói lời này còn cố ý hay vô tình nhìn Ngọc
Sở.

Điều này làm cho cô không khỏi nghỉ ngð Minh
Tiểu Tiểu có thật sự đơn giản như bề ngoài hay
không.

CHƯƠNG 332: EM MUỐN Ở VỚI ANH

Bọn họ chơi đến khuya mới kết thúc.

Trong lúc đó, bởi vì Tống An Kỳ đột nhiên
không khỏe nên đã rời đi trước với Thẩm Tử Dục.

Cả đêm người chơi đùa nhiều nhất là Minh Tiểu
Tiểu, người say nhất cũng là cô ta.

“Em đưa nó về khách sạn” Lục Thanh Chiêu bế
Minh Tiểu Tiểu đã uống say nằm trên sô pha.

Ứng Tiêu Tiêu thấy vậy thì nhíu mày, khuôn mặt
nhỏ xinh đẹp rõ ràng không vui.

Đường Ngọc Sở thấy được nên đưa tay võ vai
cô, nhẹ giọng nói: “Tiểu Tiểu uống say.”

Ứng Tiêu Tiêu cắn môi, ánh mắt nhìn chằm
chằm Lục Thanh Chiêu bế Minh Tiểu Tiểu, trong
mắt tràn đầy không vui.

Cô đương nhiên biết Minh Tiểu Tiểu uống say,
nhưng lòng dạ cô rất nhỏ, không muốn nhìn thấy
bạn trai mình ôm người phụ nữ khác.

Lục Thanh Chiêu phát hiện tầm mắt của cô thì
quay đầu, anh thấy vẻ mặt cô khó chịu thì khóe
môi không khỏi cong lên.

Cô đang ghen.

Vì thế anh bế Minh Tiểu Tiểu đi đến trước mặt
Ứng Tiêu Tiêu, đôi mắt đen không hề chớp mắt
nhìn cô: “Cô đi theo tôi đưa nó về khách sạn”

“Tôi?” Ứng Tiêu Tiêu kinh ngạc mở to mắt.
“Sao vậy? Không muốn sao?”

Ứng Tiêu Tiêu mím môi: “Tuy rằng tôi không
bằng lòng lắm, nhưng thấy anh cũng uống không
ít rượu nên tôi đành phải đi với anh một chuyến
vậy.

Lời này làm cho Lục Thanh Chiêu không nhịn
được bật cười, cô rõ ràng rất muốn đi theo, lại
nghĩ một đằng nói một nẻo, đúng là quá đáng
yêu.

Đường Ngọc Sở cũng không nhịn đựoc cười, cô
đi tới bên tai Ứng Tiêu Tiêu nhỏ giọng nói: “Tiêu
Tiêu, cậu đúng là quá kiêu ngạo.”

Ứng Tiêu Tiêu liếc xéo cô một cái, nhướng mày:
“Không có cách nào khác, tớ chính là kiêu ngạo
như vậy.”

Đường Ngọc Sở bất đắc dĩ lại, giọng điệu của
cô làm cho Đường Ngọc Sở bật cười: “Đúng đúng
đúng, cậu rất kiêu ngạo.”

Ứng Tiêu Tiêu cười cười không nói gì nữa.

Đoàn người đi vào thang máy đến tầng hầm
đậu xe, Lục Thanh Chiêu bế Minh Tiểu Tiểu vững
vàng đi đến xe mình, mà Ứng Tiêu Tiêu nhắm mắt
đi theo sau lưng anh.

Tuy rằng cô biết anh và Minh Tiểu Tiểu không
có gì, nhưng thấy anh bế Minh Tiểu Tiểu thì trong
lòng vẫn rất khó chịu.

Sau này cô tuyệt đối không để Minh Tiểu Tiểu
uống say, nếu không lại gây rắc rối cho mấy người
đàn ông của bọn họ, cũng làm cho cô và Ngọc
Sở, An Kỳ khó chịu.

Lúc Ứng Tiêu Tiêu nghĩ như vậy thì Minh Tiểu
Tiểu ð trong lòng Lục Thanh Chiêu mỡ mắt, ánh
mắt mê ly nhìn cằm dưới cứng rắn của Lục Thanh
Chiêu, môi đỏ cong lên: “Anh Triều Dương…”

Cô ta lầm bẩm, nhưng tầng hầm đậu xe vô
cùng yên tĩnh nên nghe rất rõ ràng.

Lục Thanh Chiêu lập tức cúi đầu, anh thấy cô
ta đã tỉnh thì cong khóe môi, dịu dàng nói: “Ngủ
lâu như vậy cuối cùng tỉnh lại rồi sao.”

Dù cho đầu óc cô ta hỗn độn, nhưng Minh Tiểu
Tiểu vẫn nhận ra anh không phải là anh Triều
Dương.

Vậy anh Triều Dương đâu?

Đáy lòng không khỏi hoảng hốt, cô ta giãy giụa
muốn xuống.

Lục Thanh Chiêu không nghĩ tới cô ta đột nhiên
giãy giụa, suýt nữa tay ném cô ta xuống đất.

Anh nhanh chóng đặt cô ta xuống.

Bởi vì đầu vẫn còn chóang, lại còn được bế, khi
chân vừa chạm đất thì cô ta lảo đảo muốn ngã.

Lục Thanh Chiêu nhanh chóng đưa tay ổn định
cô ta, tránh cho cô ta thật sự ngã xuống.

Ứng Tiêu Tiêu đi phía sau thấy thế, vội vàng đi
tới, mở miệng hỏi: “Sao vậy?”

Ứng Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn Minh Tiểu Tiểu,
trong mắt tràn đầy khó hiểu, không phải vừa rồi
người còn say, ngủ đến không biết trời trăng mây
gió gì sao? Sao lúc này đã tỉnh lại?

Minh Tiểu Tiểu lắc đầu nhìn hai người trước
mặt, mỡ miệng hỏi: “Anh Triều Dương đâu?”

“Bọn họ đi bên kia.” Lục Thanh Chiêu trả lời
đồng thời quay đầu nhìn xung quanh tìm kiếm
bóng dáng của anh cả và chị dâu nhà mình.

“Em muốn tìm anh ấy”

Minh Tiểu Tiểu nói xong thì lảo đảo bước đi, tùy
tiện đi về một phía, sau đó đi về phía trước.

Bởi vì Lục Thanh Chiêu sợ cô ta ngã xuống thì
chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo đỡ cô ta.

Vì thế Ứng Tiêu Tiêu cũng muốn đi theo.

Đúng là phiền phức! Ứng Tiêu Tiêu chửi thầm ở
trong lòng.

Một chiếc xe Maybach màu đen chạy tới từ ngã
rẽ, Đường Ngọc Sở ngồi ở trong xe liếc mắt một
cái đã thấy ba người cách đó không xa.

“Bọn họ đang làm gì thế?“ Đường Ngọc Sở
nhíu mày, sau đó nói Lục Triều Dương lái xe về
phía đó.

Xe ngừng lại bên cạnh mấy người Lục Thanh
Chiêu, Đường Ngọc Sở mở cửa xuống xe.

“Mọi người đang làm gì vậy?” Đường Ngọc Sở
hỏi.

Cô khó hiểu nhìn qua Ứng Tiêu Tiêu và Lục
Thanh Chiêu, sau đó dừng lại trên mặt Minh Tiểu
Tiểu.

Cô thấy đôi mắt Minh Tiểu Tiểu đột nhiên sáng
ngời, chạy về phía trước.

“Anh Triều Dương!”

Đường Ngọc Sở quay đầu, thì ra Triều Dương
cũng xuống xe.

Mà chuyện sau đó làm cho cô đột nhiên mở to
mắt.

Minh Tiểu Tiểu chạy về phía Lục Triều Dương,
sau đó ôm chặt lấy anh, dán mặt vào lòng anh,
nhắm mắt lại, ngọt ngào gọi: “Anh Triều Dương.”

“Mẹ nó!” Ứng Tiêu Tiêu thấy vậy thì không nhịn
được nói bậy.

Lục Thanh Chiêu nghe thấy thì nhẹ nhàng gõ
đầu cô: “Con gái không được nói bậy.”

Ứng Tiêu Tiêu trừng anh một cái: “Anh quản tôi
sao.”

“Tôi mặc kệ cô, ai quản cô chứ” Lục Thanh
Chiêu cười sâu xa.

“Tôi tự quản mình” Tuy rằng anh nói vậy làm
cho cô rất vui vẻ, nhưng hiện tại không phải là lúc
quan tâm chuyện này, mà là…

Cô nhìn Đường Ngọc Sở há miệng, lại nhìn về
phía Lục Triều Dương bị Minh Tiểu Tiểu ôm lấy, cố
ý lớn giọng nói: “Ngọc Sở, cậu đừng nghĩ nhiều,
Tiểu Tiểu là em gái của Lục Tổng mà thôi.”

Cô cố ý nhấn mạng hai chữ “Em gái”.

Lục Triều Dương nghe vậy thì ngước mắt nhìn
qua đó, tầm mắt dừng lại trên mặt Đường Ngọc

Sở mờ mịt, không phải anh không hiểu ý của Ứng
Tiêu Tiêu.

Nhưng anh cũng chỉ cười nhạt, nói với Đường
Ngọc Sở đang ngây người: “Bà xã, đừng nhìn nữa,
mau đến đây giúp đỡ đi.”

Giọng anh thành công kéo lại suy nghĩ của
Đường Ngọc Sờ, cô chớp mắt, sau đó chạy tới.

Lục Triều Dương nhẹ nhàng đẩy Minh Tiểu Tiểu
ra, Đường Ngọc Sở thừa dịp đỡ lấy Minh Tiểu
Tiểu.

Cô nhìn Lục Triều Dương: “Làm sao bây giờ?”

Lục Triều Dương nhướng mày, ánh mắt bắn về
phía Lục Thanh Chiêu đang đứng tại chỗ.

Người kia vừa chạm vào tầm mắt anh thì lập tức
hiểu được, nhanh chóng chạy tới.

“Tiểu Tiểu, anh đưa em về khách sạn.” Lục
Thanh Chiêu nói, đưa tay muốn bế Minh Tiểu
Tiểu, lại không ngờ cô ta từ chối.

“Em không cần, em muốn ở với anh Triều
Dương.”

Lục Thanh Chiêu nhíu mày: “Anh Triều Dương
của em còn phải đưa chị dâu về nhà, làm gì có
thời gian quan tâm em.”

Giọng điệu Lục Thanh Chiêu không quá tốt, có
chút nghiêm khắc, Minh Tiểu Tiểu nghe vậy thì
hốc mắt lập tức đỏ lên, bĩu môi tủi thân nói: “Anh
hung dữ với em.”

Lục Thanh Chiêu vốn uống không ít rượu, đầu
hơi đau nhức, anh lại thấy cô ta khóc thì càng đau
đầu.

Nhưng anh cũng không dám lớn tiếng với cô ta,
chỉ có thể dịu dàng khuyên nhủ: “Tiểu Tiểu, em
ngoan đi, anh Thanh Chiêu đưa em về khách
sạn.”

Khóe môi Ứng Tiêu Tiêu giật giật, lời này… Sao
lại kỳ quái thế nào nhỉ?

CHƯƠNG 333: CÁC NGƯỜI SẼ KẾT HỒN CHỨ

“Em không muốn về khách sạn, em muốn ở bên
cạnh anh Triều Dương”

Cho dù Lục Thanh Chiêu khuyên như thế nào,
Minh Tiểu Tiểu cũng không đồng ý đi theo anh,
cuối cùng còn ôm lấy Lục Triều Dương, ôm rất
chặt, kéo thế nào cũng không được.

Vẻ mặt Lục Triều Dương bất đắc dĩ.

Mà Đường Ngọc Sở nhìn anh bất đắc dĩ thì
không cười nổi.

Nếu không phải cô ta uống say, Đường Ngọc
Sở và Ứng Tiêu Tiêu thật sự cảm thấy cô ta cố ý.

Cuối cùng không còn cách nào, Đường Ngọc
Sở chỉ có thể nói: “Vậy đi, để cô ta về nhà với
chúng tôi. Ngày mai cô tỉnh táo rồi đưa về khách
sạn”

Đây là cách cuối cùng rồi.

Lục Thanh Chiêu đỡ Minh Tiểu Tiểu lên xe bọn

họ, sau đó nhìn bọn họ rời đỉ.

“Lục Thanh Chiêu, sau này anh có thể đừng
đưa em gái này của anh tới được không?”

Ứng Tiêu Tiêu nghĩ đến cảnh hỗn loạn vừa rồi

thì không khỏi có chút tức giận.

Lục Thanh Chiêu đưa tay xoa hai bên trán,
giọng bất đắc dĩ nói: “Tôi cũng không biết sẽ như
thế, sau này tôi đưa Tiểu Tiểu đến đây cũng
không cho nó uống rượu.”

Đúng là uống rượu hỏng việc!

Ứng Tiêu Tiêu nhìn anh xoa hai bên trán, lông
mày nhíu lại, nhìn có vẻ không thoải mái.

Cô mím môi, giả vờ bình tĩnh hỏi: “Anh không
thoải mái sao?”

Lục Thanh Chiêu nghe vậy thù ngước mắt,
khóe môi cong lên nụ cười: “Cô đang quan tâm
tôi sao?”

“Tôi không có.” Ứng Tiêu Tiêu chột dạ quay mặt
đi.

Sao cô lại thích nghĩ một đằng nói một nẻo vậy
chứ? Chẳng lẽ cô cho rằng anh mù mắt không
nhìn thấy sự lo lắng trong mắt cô sao?

Lục Thanh Chiêu thấp giọng cười, sau đó nắm
lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.

“Chúng ta về thôi.” Anh nhẹ giọng nói.
Lòng bàn tay của anh rất ấm áp.

Ứng Tiêu Tiêu chậm rãi cong khóe môi, nhẹ

nhàng “Ưm” một tiếng.

Lục Thanh Chiêu cười cười, nắm tay cô đi về
phía xe của mình.

Bóng của hai người hiện lên sàn nhà xi măng,
hai bóng đen gắn bó với nhau giống như một bức
tranh đầy ý nghĩa.

Nếu nói Đường Ngọc Sở không để ý Minh Tiểu
Tiểu thì chắc chắn là nói dối.

Tuy rằng Minh Tiểu Tiểu nói qua Triều Dương
không phải là khẩu vị của cô ta, nhưng Đường
Ngọc Sở thấy cô ta dựa dẫm vào Triều Dương như
vậy thì vẫn không nhịn được ăn dấm.

Hơn nữa Triều Dương đồng ý cho Minh Tiểu
Tiểu tới gần, hoàn toàn không giống như người
phụ nữ khác.

Đường Ngọc Sở giúp Minh Tiểu Tiểu đắp chăn
xong thì xoay người, tầm mắt dừng lại người đàn
ông dựa vào cửa, cô cười nhạt nói: “Cuối cùng
cũng ngủ rồi.

Cô nói xong thì đi tới.

Đến khi cô đến bên cạnh thì Lục Triều Dương
nắm tay cô: “Thời gian còn lại là của anh.”

Đường Ngọc Sở nhìn vào đôi mắt đen sâu
thằm, cô mím môi, trong mắt có chút do dự.

“Muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Anh nói.
“Em… Đường Ngọc Sở cắn môi dưới, hít một

hơi thật sâu: “Có phải ba anh ép anh kết hôn với
Tiểu Tiểu đúng không?”

Lục Triều Dương nhìn ra được sự lo lắng của cô
nên đưa tay xoa mặt cô, dịu dàng nói: “Ngọc Sở,
ba anh không thể nào khống chế cuộc đời của
anh được.”

Đưỡng Ngọc Sở bình tĩnh nhìn anh, tuy rằng cô
biết như vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy trong lòng
có chút lo lắng.

Cô sợ có một ngày cô không nắm được tay
anh.

Cô sợ.

Cô nghĩ vậy thì nắm chặt lấy tay anh giống như
sơ anh sẽ rời đi vậy.

Lục Triều Dương tràn ra ý cười nhàn nhạt trên
môi, sau đó nhẹ nhàng kéo tay cô, lúc cô chưa
kịp phản ứng lại đây thì bế ngang cô lên.

Đường Ngọc Sở kinh ngạc kêu lên, nhanh
chóng ôm lấy cổ anh.

Anh nhìn chăm chú cô, nở nụ cười hấp dẫn:
“Chúng ta làm chuyện khác, em sẽ không có thời
gian suy nghĩ lung tung.”

Đường Ngọc Sở cắn môi cười xấu hổ, khuôn
mặt vùi vào lòng anh.

Lục Triều Dương ôm cô đi ra ngoài, căn phòng
khôi phục sự yên tĩnh.

Hàn Minh Nhân cho rằng mình đã leo lên người
con gái nhà giàu, từ đây có thể đi tới đỉnh cao của
cuộc đời.

Lại không nghĩ rằng anh ta còn chưa đến đỉnh
thì đã ngã xuống.

Vẻ mặt anh ta hờ hững đứng bên cạnh lắng
nghe Dương Thiên Thiên và ba cô ta nói chuyện.

“Ba, hiện tại làm sao bây giờ?” Dương Thiên
Thiên chỉ cần nghĩ đến con khốn Tống An Kỳ bay
lên cành cao thành phượng hoàng thì vô cùng
ghen ghét.

Cô ta nghĩ đến việc từ bây giờ mình không
bằng Tống An Kỳ thì cơn tức giận nghẹn ở ngực,
không thể nào nuốt trôi được.

Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng ba

Dương trải qua chuyện ngày hôm nay thì vẫn
không chịu nổi, lập tức già đi rất nhiều.

Ông ta lắc đầu thở dài, hoàn toàn không còn
khí thế lúc trước: “Ba cũng không biết nên làm
gì”

Tập đoàn vốn xuất hiện vấn đề về tài chính,
ngân hàng không muốn cho ông ta vay, nếu
không có tài chính rót vào thì tập đoàn chỉ có thể
tuyên bố phá sản.

Nhưng may là kết quả chưa quá xấu, tập đoàn
lại có thể hoạt đông bình thường, tuy rằng ông ta
không quản lý tập đoàn, nhưng dù sao tập đoàn
vẫn được bảo vệ.

Cho đến bây giờ, ba Dương cũng chỉ có thể an
ủi mình như thế, trong lòng mới có thể thoải mái
hơn một chút.

Nhưng Dương Thiên Thiên lại không nghĩ vậy.

“Ba, bọn con tuyệt đối không thể giao Dương
Thị cho người khác, đó là tâm huyết cả đời của
ba”

Ba Dương thở dài: “Vậy chúng ta có thể làm gì?
Cổ phần trong tay cô Tống kia còn nhiều hơn cổ
phần của ba và các cổ đông khác, con nói ba
phải làm thế nào?”

Ba nói không sai, cổ phần của bọn họ vốn
không bằng Tống An Kỳ.

Dương Thiên Thiên nhíu mày, cô ta nghiêm túc
suy nghĩ, đưa ra một chỗ kỳ lạ: “Ba, ba nói sao cô
ta đột nhiên có nhiều cổ phần như thế chứ?”

“Mua.” Ba Dương thuận miệng nói.

“Mua?” Dương Thiên Thiên híp mắt, sau đó ánh
mắt sáng lên: “Ba, nếu chúng ta có thể tìm được
bằng chứng Tống An Kỳ tiến hành giao dịch kinh
tế không trong sạch thì có phải sẽ đưa cô ta ra
tòa đúng không?”

“Thiên Thiên, con muốn làm cái gì?” Ba Dương
nhíu mày, không đồng ý tiếp tục nói: “Con đừng
nghĩ nữa, cho dù không trong sạch thì con cũng
không thể nào chống lại Thẩm Tử Dục”

“Con mặc kệ, con không muốn Dương Thị rơi
vào tay người khác.”

Lúc này Dương Thiên Thiên thể hiện sự ngang
ngược của con gái nhà giàu.

“Thiên Thiên, con có thể an phận một chút cho
ba được không?” Ba Dương có chút tức giận, ông
†a chỉ vào bụng đã to của cô ta: “Con đã mang
thai, dưỡng thai thật tốt cho ba. Đừng quan tâm
chuyện công ty nữa.”

“Ba!” Dương Thiên Thiên vẫn kiên trì.

Ba Dương thấy cô ta còn bướng bỉnh thì lạnh
lùng trách mắng: “Con thu lại tất cả suy nghĩ của
mình cho ba, nếu ba phát hiện con lén điều tra
những việc này thì ba sẽ đưa con ra nước ngoài
dưỡng thai.”

Ba Dương đã nói như vậy thì Dương Thiên
Thiên biết mình có tiếp tục kiên trì với ba cũng
không có chỗ tốt.

Vì thế cô ta bĩu môi, sau đó quay đầu nhìn Hàn
Minh Nhân vẫn luôn im lặng nói: “Minh Nhân,
chúng ta về nhà”

Cô ta nói xong thì dẫn đầu ra khỏi văn phòng.

Hàn Minh Nhân cung kính gật đầu với ba
Dương, sau đó xoay người định đi.

Lúc này ba Dương nói: “Minh Nhân, trông coi
Thiên Thiên thật kỹ, đừng để nó làm việc ngu
ngốc”

“Ừm, con biết rồi.”

Hàn Minh Nhân lại gật đầu rồi bước nhanh ra
ngoài, trên mặt lộ ra biểu cảm nham hiểm.

CHƯƠNG 334: CÓ Ý ĐỒ KHÁC

Hôm sau Đường Ngọc Sở ngủ tới giữa trưa mới
dậy.

Cô xuống lầu thì nghe thấy tiếng cười như
chuông bạc truyền đến.

Cô nhíu mày, đi theo tiếng cười tới cửa bếp.

Trong phòng bếp, thím Ngô và Minh Tiểu Tiểu
trò chuyện rất vui vẻ.

Minh Tiểu Tiểu thấy cô thì lập tức không nói với
thím Ngô nữa, ngược lại tươi cười gọi cô: “Chị
dâu.”

Thím Ngô nghe vậy thì quay đầu thấy cô, trên
mặt nở nụ cười hiền lành: “Mợ chủ, đã dậy rồi
sao. Có đói bụng không?”

Đường Ngọc Sở đi tới, nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi
không đói bụng”

Sau đó tầm mắt cô dừng lại ở sủi cảo xếp ngay
ngắn trên thớt, lông mày nhếch lên hỏi: “Buổi trưa
ăn sủi cảo sao?”

“Ừ” Thím Ngô gật đầu, cười nói: “Tiểu Tiểu
muốn làm sủi cảo cho cậu chủ ăn, cho nên gói
hết cho mọi người ăn”

Đường Ngọc Sở gật đầu, sau đó cười nhạt nói
với Minh Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu, cô là khách mà
còn làm chuyện này, thật sự ngại quá.”

Minh Tiểu Tiểu lắc đầu: “Không đâu. Anh Triều
Dương thích nhất là sủi cảo tôm bóc vỏ do em
gói, cho nên em rất bằng lòng làm chuyện này”

Thích nhất? Đường Ngọc Sở khẽ nhếch lên,
cười cười không nói gì nữa.

Cô xoay người đi ra phòng bếp, đúng lúc thấy
Lục Triều Dương đi xuống lầu, khuôn mặt nhỏ
xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ.

Cô đi tới đón: “Triều Dương”

Lục Triều Dương dừng lại trước mặt cô, ánh
mắt dịu dàng quan sát cô, khóe môi cong lên như
có như không, anh hỏi: “Còn mệt không?”

Anh vừa hỏi xong thì Đường Ngọc Sở nhớ tới
chuyện đêm qua, hai tay không khỏi nóng lên,
khuôn mặt trắng nõn đỏ ửng lên.

Cô tức giận liếc anh một cái: “Anh có thể đừng
nhắc đến chuyện này được không?”

Lục Triều Dương cười xoa đầu cô, vẻ mặt đầy
cưng chiều.

Minh Tiểu Tiểu đi ra phòng bếp, trên mặt vốn

tràn đầy tươi cười, nhưng cô ta thấy Lục Triều
Dương và Đường Ngọc Sở bốn mắt nhìn nhau ấm
áp thì nụ cười dần nhạt đi.

Đáy mắt hiện lên sự u ám, Minh Tiểu Tiểu chậm
rãi đi tới.

“Anh Triều Dương, chị dâu.” Cô ta gọi.

Lục Triều Dương và Đường Ngọc Sở nghe thấy
tiếng gọi thì đồng thời quay đầu, Lục Triều Dương
thấy cô ta thì cũng không lộ ra quá nhiều biểu
cảm, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta, hoàn toàn không
còn sự dịu dàng khi đối mặt với Đường Ngọc Sở.

Đường Ngọc Sở mỉm cười hỏi: “Đã gói sủi cảo
xong rồi sao?”

“Ừm, gói xong rồi. Minh Tiểu Tiểu cười cười,
sau đó ánh mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục
Triều Dương, sâu trong đáy mắt che giấu sự say
mê mà người khác khó có thể phát hiện.

Cô ta cười một tiếng: “Anh Triều Dương, em gói
sủi cảo tôm bóc bỏ mà anh thích nhất đấy”

Trong ánh mắt đầy chờ mong.

“Vậy à?” Lục Triều Dương chau mày, giọng điệu
có chút lạnh nhạt nói: “Chuyện này giao cho thím
Ngô làm là được, em không cần tự mình làm đâu”

Nụ cười trên môi Minh Tiểu Tiểu lập tức cứng
lại, nhưng nhanh chóng khôi phục lại, cô ta giấu
đi sự mất mát trong mắt, chu miệng nhỏ, không
vui bĩu môi nói: “Anh Triều Dương, anh nói vậy
cũng thật sự không nề mặt em đúng không?
Không phải ai cũng có thể khiến em tự tay gói sủi
cảo cho ăn đâu”

Đường Ngọc Sở nhìn miệng nhỏ của cô ta cong
lên đến mức có thể treo chai dầu thì không nhịn
được bật cười, giải thích giúp Lục Triều Dương.

“Tiểu Tiểu, anh Triều Dương của em muốn nói
em có lòng là được, không cần tự mình làm”

“Ý của chị dâu ý tứ là… Anh Triều Dương không
nỡ để em làm những việc nặng này sao?” Minh
Tiểu Tiểu chờ mong nhìn cô.

“.. Cứ coi là vậy đi” Giọng Đường Ngọc Sở có
chút do dự.

Thật ra cô cũng không có ý đó, nhưng hiện tại
Minh Tiểu Tiểu hoàn toàn hiểu lầm, cô muốn
muốn giải thích rõ ràng thì không chừng Tiểu Tiểu
càng khổ sỡ.

Đường Ngọc Sở nhìn khuôn mặt nhỏ của Tiểu
Tiểu lập tức sáng lên thì đáy lòng thở dài.

Được rồi, đâm lao thì phải theo lao.

Cô quay đầu đối diện với ánh mắt sâu xa của
Lục Triều Dương.

Hình như anh muốn nói cô không nên nói như vậy.

Nhưng… Chuyện đã đến nước này thì đành như

vậy.

Cô cho anh một vẻ mặt bất đắc dĩ.

Giờ ăn trưa.

“Anh Triều Dương, anh ăn nhiều một chút.

Minh Tiểu Tiểu gắp sủi mũi vào đĩa nhỏ trước
mặt Lục Triều Dương.

Đường Ngọc Sở nhì vậy thì nhếch lông mày, chỉ
cười không nói nhìn Lục Triều Dương.

Người đó cũng ngước mắt nhìn cô.

Cô lập tức lộ ra dáng vẻ đáng thương, dùng
đũa chỉ vào mâm không còn mấy miếng sủi cảo.

Lục Triều Dương không thay đổi sắc mặt, sau
đó nghe lời gắp sủi cảo Minh Tiểu Tiểu đã gắp
cho mình đưa cho Đường Ngọc Sở.

Minh Tiểu Tiểu chú ý tới hành động của anh thì
động tác trên tay dừng lại, ngước mắt nhìn về

phía Đường Ngọc Sở, đồng thời cũng thấy được
anh Triều Dương gắp sủi cảo của mình gắp cho
vào đĩa của Đường Ngọc Sở, đáy mắt hiện lên sự
không vui.

Cô ta cực khổ cố ý gói sủi cao tôm bóc vỏ cho
anh Triều Dương, hiện tại chia một nửa cho
Đường Ngọc Sở nên cảm thấy tấm lòng của mình
cũng chia đôi.

Trong lòng rất khó chịu.

Minh Tiểu Tiểu cắn môi, giả bộ bình tĩnh hỏi:
“Chị dâu, chị cũng thích ăn tôm bóc vỏ sao?”

Đường Ngọc Sở nhìn cô ta, cười nhạt: “Rất
thích”

Cô nói xong thì gắp sủi cảo bỏ vào miệng, sau
đó ánh mắt sáng lên, vẻ mặt kinh ngạc nói với
Minh Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu, món này rất ngon,
không nghĩ tới tay nghề của em tốt như tếh”

Minh Tiểu Tiểu nhìn cô thật sự ăn sủi cảo thì
trong lòng rất khó chịu, nhưng trên mặt vẫn miễn
cưỡng tươi cười: “Đương nhiên là ngon rồi. Bởi vì
anh Triều Dương thích ăn, cho nên em cố ý học
đầu bếp trong nhà”

Triều Dương thích ăn, cho nên cố ý học sao?
Đường Ngọc Sở nhướng mày, có lòng như thế,

không lẽ còn có ý đồ khác sao?

Đường Ngọc Sở cười cười, giọng điệu sâu xa
nói: “Vậy cô đúng là rất tốt với anh Triều Dương
của cô”

Minh Tiểu Tiểu xấu hổ cười: “Ừm, trong các anh
thì em thích nhất là anh Triều Dương”

“Thích nhất?” Đường Ngọc Sở nhếch lông mày,
nửa đùa nửa nghiêm túc hỏi: “Chính là thích đến
nỗi muốn gả cho anh ấy sao?”

Cô vừa nói xong thì Lục Triều Dương bật cười,
cô thật sự rất để ý sự tồn tại của Tiểu Tiểu.

Minh Tiểu Tiểu nghe vậy thì sợ hãi, không
ngừng lắc đầu: “Chị dâu, không phải. Em không
có tình cảm nam nữ với anh Triều Dương”

Đường Ngọc Sở nhìn cô ta thay đổi sắc mặt thì
không nhịn được cười: “Cô không cần lo lắng như
vậy, tôi chỉ đùa một chút mà thôi.”

Nói đùa? Minh Tiểu Tiểu lập tức thả lỏng cảm
xúc lo lắng, cô ta cười khẽ, bất đắc dĩ nhìn Đường
Ngọc Sở: “Chị dâu, sau này chị có thể đừng nói
đùa như vậy được không”

Cô ta thật sự lo lắng.

Đường Ngọc Sở cười cười: “Ừ, sau này không

nói đùa như vậy nữa”

Minh Tiểu Tiểu kéo khóe môi, sau đó cúi đầu
thầm nhẹ nhàng thở ra, cô ta còn tưởng rằng suy
nghĩ của mình đã bị nhìn thấu.

Đường Ngọc Sở như có điều suy nghĩ nhìn
Minh Tiểu Tiểu, trong lòng hơi sáng tỏ.

CHƯỚNG 335: CÓ THỂ ĐỐI PHÓ ĐƯỢC VỚI CÔ SAO

Ăn cơm trưa xong thì Đường Ngọc Sở đưa Minh
Tiểu Tiểu về khách sạn, sau đó đến bệnh viện.

Cô muốn đi “Thăm” Triệu Uyển Nhan.

Triệu Uyển Nhan thấy cô đến thì hình như
không bất ngờ.

“Cô đi ra ngoài trước đi.” Triệu Uyển Nhan nói
với y tá.

Khi y tá rời đi, bà kéo chăn lông trên chân,
không nói gì cũng không nhìn Đường Ngọc Sở.

Phòng bệnh rất yên tĩnh.

Đường Ngọc Sở nhìn phòng bệnh, khóe miệng
hơi cong lên: “Phòng bệnh VỊP, môi trường cũng
không tệ lắm. Dưỡng bệnh ở đây tốt hơn ở trại
giam mà, bà nói đúng không? Dì Triệu.”

Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “Dì Triệu” trong
giọng nói xen lẫn sự trào phúng.

Triệu Uyển Nhan quay đầu nhìn ngoài cửa sổ,
không quan tâm cô.

Đường Ngọc Sở không để bụng, cô đi đến cửa
sổ, sau đó xoay người đúng lúc đối mặt với Triệu

Uyển Nhan.

Có lẽ Triệu Uyển Nhan không đoán được cô sẽ
đi tới, vẻ mặt có chút ngây ra.

Đường Ngọc Sở nhìn bà, ánh mắt lạnh lẽo: “Dì
Triệu, không giống bà chút nào, trước kia bà thấy
tôi thì nói rất nhiều, sao hôm nay lại im lặng như
thế? Có phải sợ nói chuyện sẽ lộ ra sơ hở đúng
không?”

Cô vừa nói xong thì cuối cùng Triệu Uyển Nhan
cũng có phản ứng, hừ lạnh ra tiếng: “Đường Ngọc
Sở, cô thích suy phán đoán như vậy sao?”

“Suy đoán?” Đường Ngọc Sở nhướng mày: “Có
phải suy đoán của tôi hay không thì trong lòng dì
Triệu biết rõ nhất.”

“Tôi không rõ lắm, cũng không muốn biết.”
Triệu Uyển Nhan lạnh lùng nói.

Đường Ngọc Sở cười, đột nhiên thay đổi: “Dì
Triệu, Cố Ngọc Lam quay lại giới giải trí, tôi đúng
là khâm phục cô ta, xảy ra nhiều chuyện như thế,
cô ta còn có mặt mũi quay lại”

Triệu Uyển Nhan nghe vậy thì trong mắt lóe lên
sự nham hiểm.

Đường Ngọc Sở đi đến trước mặt bà, từ trên
cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh băng như sương

lạnh tháng mười một, lộ ra sự lạnh lùng.

Triệu Uyển Nhan không tự giác nắm chặt chăn
lông trên người, một thời gian không gặp, khí thế
trên người Đường Ngọc Sở càng kinh ngạc, đáy
lòng bà không khỏi sợ hãi.

Bà chỉ nghe Đường Ngọc Sở nói rõ ràng từng
chữ: “Triệu Uyến Nhan, Cố Ngọc Lam dám quay
về giới giải trí, vậy…”

Khóe môi cô cong lên nụ cưỡi tà ác: “Tôi sẽ làm
cho cô ta biết giới giải trí không phải là nơi cô ta
muốn quay lại thì có thể dễ dàng quay lại.”

“Cô muốn làm cái gì?” Triệu Uyển Nhan trừng
mắt nhìn cô.

“Làm cái gì?” Đường Ngọc Sở cười nhạo: “Cố
Ngọc Lam đã thân bại danh liệt, còn sợ tôi làm cái
gì sao?”

“Đường Ngọc Sở, nếu cô dám làm gì Ngọc Lam
thì tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô”

Triệu Uyển Nhan cảnh cáo có vẻ buồn cười,
Đường Ngọc Sở hoàn toàn không đặt vào trong
mắt, cô nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt tràn
ngập mỉa mai nhìn Triệu Uyển Nhan tức giận:
“Triệu Uyển Nhan, bà bệnh nặng như vậy thì cần
phải dưỡng bệnh thật tốt, đừng đến lúc đó Cố

Ngọc Lam xảy ra chuyện gì, bà không buông tha
cho tôi cũng không có cơ hội”

“Con khốn!” Triệu Uyển Nhan tức muốn hộc
máu đứng lên, giơ tay muốn đánh cô.

Đường Ngọc Sở nhẹ nhàng nắm lấy tay bà,
dùng sức một chút, Triệu Uyển Nhan lập tức kêu
lên, sau đó bà lạnh giọng trách mắng: “Đường
Ngọc Sở, cô mau buông tay ra.”

“Triệu Uyển Nhan, không phải đã đến giai đoạn
cuối sao? Sao vẫn còn có tinh thần và sức lực như
thế?” Đường Ngọc Sở nhếch lông mày: “Không lẽ
bà đang giả vờ bệnh sao?”

Mặt Triệu Uyển Nhan hiện lên sự hoảng loạn:
“Cô nói bậy bạ gì đó?”

“Tôi có nói bậy bạ hay không thì trong lòng bà
biết rõ.”

Đường Ngọc Sở nói xong thì hất tay bà ra, lạnh
lùng nhìn bà: “Triệu Uyển Nhan, bà nói với Cố
Ngọc Lam đừng tự tin như thế, coi chừng tự tin
quá mức sẽ có kết cục thảm hại hơn trước kia
đó.

Triệu Uyển Nhan xoa cánh tay bị cô nắm đau,
đáy mắt cũng lóe lên sự sợ hãi.

Đường Ngọc Sở đã thay đổi, thật sự đã thay

đổi, làm cho bà cảm thấy sợ hãi.

Những gì nên nói đã nói, cô cũng không cần
tiếp tục ở lại.

Cuối cùng Đường Ngọc Sở nhìn Triệu Uyển
Nhan một cái rồi xoay người, không quay đầu lại
rồi đi.

Đến khi cô rời đi thì Triệu Uyển Nhan chỉ cảm
thấy dưới chân mềm nhũn, sau đó ngã ngồi trên
sô pha.

Trên mặt bà vẫn còn sợ hãi, trong đầu không
ngừng vang lên những lời Đường Ngọc Sở nói, bà
không khỏi cảm thấy lo lắng cho Ngọc Lam.

Ngọc Lam có chắc chắn có thể đối phó nổi
Đường Ngọc Sở hiện tại hay sao?

Từ bệnh viện ra tới, Đường Ngọc Sở cố ý trở về
tranh Biệt thự nhà họ Đường.

Lần trước đại hội cổ đông kết thúc, cảnh sát
đưa Triệu Uyển Nhan đi điều tra, Cố Ngọc Lam
cũng dọn ra khỏi biệt thự nhà họ Đường.

Cho nên hiện tại biệt thự nhà họ Đường không
có ai cả.

Cô mở cửa đi vào, sự quen thuộc làm cho tâm

trạng Đường Ngọc Sở rất phức tạp.

Năm đó ba mẹ cô đã tự tay thiết kế tất cả, bọn
họ nói phải cho cô một gia đình hạnh phúc và ấm
áp.

Khi cô còn nhỏ thì thật sự ngây thơ cho rằng ba
người nhà bọn họ có thể mãi mãi hạnh phúc.

Nhưng hiện thực luôn phũ phàng, ba ngoại
tình, mẹ tức giận đến chết, một gia đình vốn hạnh
phúc lại sụp đổ như thế.

Cô đi vào, ngón tay lướt qua tủ giày, trên đó đã
tích một lớp bụi.

Tuy rằng cô không ở đây, nhưng vẫn muốn tìm
một người quét dọn định kỳ.

Đường Ngọc Sở nghĩ vậy thì đi vào trong, Triệu
Uyển Nhan đã tháo xuống bức hình của mẹ cô
trên tường nhưng cô lại treo lên.

Cô đi dạo một vòng ở lầu một, sau đó đi lên
cầu thang, cô định đi lên lầu thì chuông cửa chợt
vang lên.

Cô nhíu mày, đây đã coi là nhà trống, còn ai
đến đây nữa?

Người kia không ngừng nhấn chuông cửa, tiếng
chuông cửa dồn dập làm cho Đường Ngọc Sở

càng nhíu mày, cô chỉ có thể bước nhanh đến
cửa.

Cô nhìn qua mắt mèo ra bên ngoài, là một
người đàn ông có vẻ mặt nghiêm túc.

Cô cũng không quen biết, nhưng lại cảm thấy
quen mắt.

Cô sợ là người xấu, vì thế cách cánh cửa hỏi ra
bên ngoài: “Anh là ai?”

“Tôi là con trai của Triệu Hoa, Triệu Khải
Dương.” Người bên ngoài trả lời.

Triệu Hoa? Tên này rất quen thuộc.

Đường Ngọc Sở nghiêm túc nhớ lại mình đã
nghe qua cái tên này ở đâu đó.

Người đàn ông không nghe thấy ai trả lời thì nói
thêm: “Tôi là con trai quản gia của mấy người”

Quản gia? Không phải là bác Triệu sao.

Đường Ngọc Sở kinh ngạc nhướng mày, sau đó
không nói hai lời mở cửa ra.

Triệu Khải Dương thấy cửa mở thì trên mặt vui
vẻ, anh ta thấy Đường Ngọc Sở thì hỏi: “Xin chào,
xin hỏi ba tôi ở đây sao?”

“Không phải khoảng thời gian trước ông ấy về
nhà sao?” Triệu Uyển Nhan nói với cô.

“Không có, ba tôi vốn không về nhà.” Triệu Khải
Dương vừa nghe ba mình không ở đây thì có chút
lo lắng.

“Không thể nào” Đường Ngọc Sở nhíu mày,
chẳng lẽ Triệu Uyển Nhan lừa cô?

Nhưng nếu Triệu Uyển Nhan lừa cô, bác Triệu
cũng không về nhà, vậy bác Triệu đi đâu?

Triệu Khải Dương nhìn vẻ mặt cô không nghĩ ra
thì có chút sốt ruột hỏi cô: “Cô Đường, cô là cô
Đường đúng không?”

Đường Ngọc Sở gật đầu: “Ừ, là tôi.”

Triệu Khải Dương nhận được đáp án chắc chắn
thì tiếp tục nói: “Cô Đường, bắt đầu từ thời gian
trước tôi vẫn luôn không liên lạc với ba mình, tôi
sợ ông ấy xảy ra chuyện gì nên cô ý từ quê lên
đây. Lúc trước tôi nhấn chuông cửa nhưng không
có ai mỡ cửa, mỗi ngày tôi đều tới, tôi sợ ngày
nào đó mấy người trở lại, tôi không gặp được thì
sẽ không bỏ qua tin tức của ba mình”

CHƯƠNG 336: ĐI TÌM TÌNH CŨ CỦA ÔNG ẤY

Không thấy bác Triệu nữa.

Nghe lời của Triệu Khải Dương, trong đầu
Đường Ngọc Sở lóe lên suy nghĩ thế này.

Chuyện có lẽ không đơn giản như thế.

Đường Ngọc Sở ngẫm nghĩ, sau đó nói với
Triệu Khải Dương: “Như vậy đi, anh cùng tôi đi tới
một nơi, chúng ta trực tiếp hỏi rõ bà ta bác Triệu
đã đi đâu.”

Triệu Khải Dương nhíu mày, dùng ánh mắt hoài
nghỉ đánh giá cô, cô không phải cũng là người
nhà họ Đường sao, ba anh ta đi đâu, chẳng lẽ cô
không biết sao?

Nhìn ra sự nghi hoặc của anh ta, Đường Ngọc
Sở cười áy náy: “Xin lỗi, tôi đã lâu không ở đây
rồi, cho nên tình huống cụ thể tôi không biết.”

“Thì ra là vậy.” Triệu Khải Dương bừng hiểu ra,
sau đó ngại ngùng cười: “Xin lỗi, tôi không biết
tình hình như vậy, cho nên…”

Đường Ngọc Sở cười lắc đầu: “Đừng căng
thẳng, anh nghĩ vậy cũng rất bình thường.”

Đường Ngọc Sở lại đến bệnh viện, Triệu Uyển
Nhan vừa thấy cô, lập tức trầm mặt: “Cô còn tới
làm gì?”

Triệu Uyển Nhan chú ý tới lần này cô không
phải tới một mình mà còn dẫn theo một người đàn
ông.

“Sao? Còn dẫn theo trợ thủ tới?” Triệu Uyển
Nhan trào phúng.

Đối với lời trào phúng của bà ta, Đường Ngọc
Sở xem như không nghe thấy, trực tiếp mở miệng
hỏi bà ta: “Triệu Uyển Nhan, bác Triệu đâu?”

Triệu Uyển Nhan sững sốt, lập tức đáp: “Ông ta
về quê rồi”

“Về quê?” Đường Ngọc Sở cười lạnh: “Bà chắc
chứ?”

Triệu Uyển Nhan không hiểu sao bỗng nhiên cô
lại hỏi tới bác Triệu, nhưng vẫn kiên trì với câu nói
của mình: “Tôi chắc, lúc ông ta về nhà tôi còn đưa
thêm hai tháng lương cho ông ta”

Đường Ngọc Sở híp mắt, ánh mắt nguy hiểm,
cô chỉ Triệu Khải Dương bên cạnh: “Triệu Uyển
Nhan, bà biết anh ta là ai không?”

Triệu Uyển Nhan liếc nhìn Triệu Khải Dương,
lạnh lùng nói: “Tôi không hứng thú muốn biết cậu

ta là ai.”

“Anh ta là con trai của bác Triệu.” Lúc Đường
Ngọc Sở nói ra thân phận của Triệu Khải Dương,
ánh mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Triệu Uyển
Nhan, ý muốn tìm ra bất thường từ biểu cảm nhỏ
của bà ta.

Quả nhiên, lúc nghe thấy Triệu Khải Dương là
còn trai bác Triệu, đáy mắt Triệu Uyển Nhan lướt
qua khủng hoảng, mặc dù rất nhanh chóng
nhưng vẫn bị cô bắt được.

Quả nhiên bà ta biết bác Triệu thật ra đã đi
đâu.

Đường Ngọc Sở tiếp tục nói: “Anh ta nói với tôi
bác Triệu không về quê, vậy bác Triệu đi đâu
rồi?”

Đối diện với chất vấn của Đường Ngọc Sở,
Triệu Uyển Nhan rất thản nhiên, bà ta cười phì,
buồn cưỡi nhìn cô: “Đường Ngọc Sở, cô hỏi tôi tôi
làm sao biết chứ? Ông ta nói với tôi ông ta muốn
về quê, về phần ông ta có thật sự về quê không,
tôi làm sao biết chứ?”

“Bà không biết thì ai biết đây?“ Đường Ngọc Sở
lườm bà ta.

Lúc này, Triệu Khải Dương mở miệng: “Chào bà,

nếu bà biết ba tôi đã đi đâu thì có thể nói cho tôi
biết hành tung của ông ấy không? Tôi thật sự rất
nôn nóng rất lo lắng, tôi không liên lạc được với
ông ấy một khoảng thời gian rồi.”

Giọng Triệu Khải Dương tràn đầy khẩn cầu.

Nhưng Triệu Uyển Nhan không có hành động
gì, bà ta cười lạnh, ánh mắt nhìn con trai bác Triệu
tràn đầy tia sáng lạnh lẽo, trào phúng nói: “Làm
con trai cũng không biết ba mình đi đâu, tôi làm
sao biết chứ?”

Triệu Khải Dương không biết làm sao nhìn
Đường Ngọc Sở, cô mỉm cưỡi an ủi anh ta, kêu
anh ta bình tĩnh đừng nôn nóng.

Đường Ngọc Sở biết rõ Triệu Uyển Nhan nhất
định biết bác Triệu đã đi đâu, nhưng nếu bà ta
không nói, họ cũng không có cách nào với bà ta.

Thế là cô hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Bà đã
không muốn nói, vậy chúng tôi chỉ có thể nhờ sự
giúp đỡ của cảnh sát thôi.”

Nói tới đây, cô quay đầu hỏi Triệu Khải Dương:
“Anh đã báo cảnh sát chưa?”

“Chưa, tôi cho rằng ba tôi…”

“Bây giờ báo cảnh sát.” Không đợi anh ta nói
xong, Đường Ngọc Sở trực tiếp cắt ngang.

Triệu Khải Dương khẽ sững sốt, sau đó gật đầu:
“Được, tôi báo ngay.”

Anh ta lấy điện thoại ra bấm “113” trước mặt
Triệu Uyển Nhan.

Đáy mắt Triệu Uyển Nhan âm u, đôi tay đặt
dưới chăn nắm chặt lại.

Bác Triệu đã đi đâu, bà ta là người rõ ràng nhất.

Bây giờ hai người Đường Ngọc Sở báo cảnh
sát, cảnh sát sẽ bắt đầu điều tra, vậy có khả năng
sự việc bại lộ.

Đến lúc đó, e rằng bà ta không dễ thoát thân
như vậy, còn đem lại phiền phức lớn cho Ngọc
Lam.

Thế là bà ta bỗng “aiya’ một tiếng.

Đường Ngọc Sở và Triệu Khải Dương lập tức
nhìn sang bà ta, chỉ thấy biểu cảm bà ta nghiêm
túc suy nghĩ, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Đường Ngọc Sở nhíu mày: “Triệu Uyển Nhan,
bà muốn nói thì nói thẳng, đừng làm ra vẻ nữa”

“Tôi không phải sợ cậu ta tức giận sao.” Triệu
Uyển Nhan nhìn Triệu Khải Dương.

Triệu Khải Dương lập tức nói: “Chỉ cần có thể
biết hành tung của ba tôi, tôi sẽ không tức giận.”

Triệu Uyển Nhan lộ ra biểu cảm thở phào nhẹ
nhõm: “Vậy được, tôi nói nha…”

Bà ta khựng lại một chút: “Bác Triệu đi tìm tình
cũ của bác ấy rồi.”

Tình cũ?

Đường Ngọc Sở nhíu mày, bác Triệu lúc nào thì
có tình cũ?

“Ba tôi sao lại có tình cũ?” Triệu Khải Dương hỏi
ra nghỉ vấn trong lòng.

“Sao lại không? Bác ấy cũng nói với tôi rồi, bác
ấy nói con trai bác ấy, cũng chính là cậu, tuyệt đối
sẽ không đồng ý bác ấy đã lớn tuổi còn tìm bạn
già, cho nên bác ấy và tình cũ đã quyết định rồi,
hai người muốn đến một nơi yên tĩnh thích hợp
dưỡng già để sống ngày tháng còn lại, về phần cụ
thể họ đi đâu, tôi cũng không biết.”

Triệu Uyển Nhan nói như thật.

Nhưng Triệu Khải Dương vẫn không tin: “Không
thể nào, ba tôi không thể nào làm chuyện như
vậy. Hơn nữa, tôi cũng không đồng ý ông ấy tìm
bạn già.”

Triệu Khải Dương không tin khiến Triệu Uyển
Nhan không nhịn được cười, giọng trào phúng:
“Tôi chỉ nói cho cậu biết lời ba cậu nói với tôi mà

thôi, tin hay không tùy cậu”

“Bà…” Triệu Khải Dương còn muốn nói gì đó, lại
bị Đường Ngọc Sở giữ lại.

Anh ta quay đầu, chỉ thấy Đường Ngọc Sở lắc
đầu không cho anh ta nói gì nữa.

Anh ta chỉ có thể hung hăng trừng mắt Triệu
Uyển Nhan, không nói nữa.

Đường Ngọc Sở bước tới một bước, ánh mắt
sắc bén rơi trên mặt Triệu Uyển Nhan, khóe môi
cong lên nụ cười lạnh: “Triệu Uyển Nhan, người
khác không hiểu quan hệ giữa bác Triệu và bà,
nhưng tôi rất rõ ràng. Bà cảm thấy tôi sẽ tin bác
Triệu lại nói chuyện riêng tư như vậy với bà sao?”

“Cô không tin?” Triệu Uyển Nhan hỏi ngược lại.
Cô không đáp.

“Ha!” Triệu Uyển Nhan cười lạnh: “Cô không tin
thì nó vẫn là sự thật. Được rồi, cái gì nên nói tôi
đã nói rồi, hai người đi đi.”

Bà ta đang nói dối, điểm này Đường Ngọc Sở
có thể chắc chắn.

Đồng thời, cô cũng có thể chắc chắn bác Triệu
mất tích nhất định không tránh khỏi liên quan tới
Triệu Uyển Nhan.

Bây giờ Triệu Uyển Nhan nói lung tung bác
Triệu đã đi đâu, nghe sơ qua có thể giống thật,
nhưng bà ta quên rằng, bất kể là Đường Ngọc Sở
hay là Triệu Khải Dương đều là người có sự hiểu
biết nhất định đối với bác Triệu.

Bà ta bảo vệ mình đồng thời cũng khiến mình
bại lộ.

Đường Ngọc Sở nhìn Triệu Uyển Nhan thật kỹ,
khóe môi nhếch lên nụ cười quỷ dị: “Triệu Uyển
Nhan, hi vọng buổi tối bà vẫn có thể ngủ được”

Dứt lời, cô liền cùng Triệu Khải Dương rời đi.

Câu cuối cùng Đường Ngọc Sở để lại khiến
Triệu Uyển Nhan nhíu chặt mày, bà ta nhìn phòng
bệnh tĩnh mịch, đáy lòng bất giác sinh ra ý lạnh.

Trước mắt bỗng xuất hiện hình ảnh bác Triệu
nằm trong vũng máu, bà ta sợ hãi mở bừng mắt,
nhìn thật kỹ mới phát hiện chỉ là ảo giác.

Nhưng lòng bà ta không thể nào bình tĩnh được.

CHƯNG 337: ĐỀU VÌ CÔ TA

Ra khỏi bệnh viện, Đường Ngọc Sở và Triệu Khải
Dương tự mình đi bộ đến cục cảnh sát.

Sau khi cảnh sát nghe bọn họ nói về tình
huống, liền trực tiếp lập án bắt đầu điều tra vụ
mất tích.

Mặc dù vẫn chưa tìm được bác Triệu, nhưng
Triệu Khải Dương vẫn liên tục nói cám ơn cô.

Đường Ngọc Sở biết việc bác Triệu mất tích
chắc chắn có liên quan đến mình, vậy nên đối
mặt với sự cảm kích của Triệu Khải Dương, trong
lòng cô càng thêm áy náy.

Sau khi tách khỏi Triệu Khải Dương ở cục cảnh
sát, Đường Ngọc Sở về thẳng nhà, vốn định nghỉ
ngơi một lát trước khi ăn cơm tối, nhưng không
ngờ Minh Tiểu Tiểu tới.

Không phải tới một mình, mà là kéo theo một
vali hành lý tới.

Ánh mắt Đường Ngọc Sở đảo qua vali hành lý
bên cạnh Minh Tiểu Tiểu, sau đó chuyển đến trên
mặt Minh Tiểu Tiểu, lông mày hơi nhíu lại: “Tiểu
Tiểu, cô đây là..”

“Tôi muốn ở đây một khoảng thời gian!” Minh
Tiểu Tiểu cười hì hì đáp.

Đường Ngọc Sở kinh ngạc nhướng mày: “Ở đây
một khoảng thời gian? Triều Dương đồng ý sao?”

Minh Tiểu Tiểu lắc đầu: “Anh Triều Dương vẫn
chưa biết, nhưng…”

Cô ta nhướn mày với Đường Ngọc Sở: “Nhưng
chị dâu đồng ý là được rồi!”

Đường Ngọc Sở: “…”

Cô hoàn toàn không muốn đồng ý, đây là nhà
của cô và Triều Dương, nhiều thêm một kẻ có
nguy cơ tiềm ẩn, dù thế nào cô cũng không yên
tâm.

Vì vậy: “Thật xin lỗi, Tiểu Tiểu, tôi không thể
làm chủ. Cô vẫn nên đến hỏi Triều Dương đi!”

Đưa việc này giao cho Triều Dương, tin chắc
rằng anh sẽ cho mình một kết quả hài lòng.

Nghe cô nói như vậy, Minh Tiểu Tiểu lập tức
suy sụp, bĩu môi nói: “Chị dâu, chị không chào
đón tôi?”

Đường Ngọc Sở cười: “Sao tôi lại không chào
đón cô chứ! Chỉ có điều tôi không thể tự mình
làm chủ, cô vẫn phải nhận được sự đồng ý của

Triều Dương!”

Minh Tiểu Tiểu nhếch môi: “Được, vậy tôi sẽ
gọi điện thoại cho anh Triều Dương một chút!”

Nói xong, cô ta lấy điện thoại di động từ trong
túi ra, gọi điện thoại ngay trước mặt Đường Ngọc
Sở.

Đường Ngọc Sở cười cười, quay người đi về
phía ghế salon trong phòng khách và ngồi xuống.

Vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy giọng nói
của Minh Tiểu Tiểu vang lên.

“Anh Triều Dương.”

Đường Ngọc Sở quay đầu, ánh mắt rơi vào trên
người Minh Tiểu Tiểu đang nói chuyện điện thoại.

“Anh Triều Dương, em muốn chuyển đến nhà
anh ở một thời gian ngắn có được không?”

“Vì sao không được?”

Có lẽ ở đầu dây bên kia Triểu Dương đã từ chối
cô ta, chỉ thấy giọng cô ta cất cao lên.

Đường Ngọc Sở câu môi, Triều Dương sao có
thể bằng lòng để thế giới của hai người bọn họ bị
làm phiền chứ?

Nhưng Minh Tiểu Tiểu cũng không phải người
dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

“Anh Triều Dương, nếu như anh không đồng ý
cho em đến ở, vậy trở lại kinh đô em sẽ nói cho
bác Lục biết, để ông ấy sớm sắp xếp hôn lễ của
chúng ta!”

Đây là uy hiếp trắng trợn nha.

Đường Ngọc Sở nhướng mày, ánh mắ nhìn
Minh Tiểu Tiểu có chút lạnh lẽo, dùng điều này để
uy hiếp Triều Dương, cũng đủ để chứng minh tâm
tư của cô ta không hề đơn thuần.

Như vậy, cô ta cũng không thể tới ð nơi này.

Minh Tiểu Tiểu nhắc đến bác Lục, cho rằng cô
ta như vậy anh Triểu Dương sẽ ít nhiều có chút
kiêng ky để cho cô ta đến ở.

Nhưng ai biết…

“Tiểu Tiểu, trong mắt tôi, ông cụ không là gì
hết. Vậy nên, cô không cần dùng ông ấy để uy
hiếp tôi!”

Tiếp theo, không đợi cô ta nói gì, điện thoại đã
cúp máy.

Trong đôi mắt to xinh đẹp của Minh Tiểu Tiểu
viết đầy vẻ khó tin, cô ta nắm thật chặt điện thoại
di động, dù điện thoại có cấn vào đau tay, cô ta
cũng giống như chưa tỉnh lại.

Mặc dù đã sớm đoán được kết quả, nhưng nhìn
thấy biểu lộ thất vọng và mất mát của Minh Tiểu
Tiểu, Đường Ngọc Sở vẫn cảm thấy âm thầm vui
mừng trong lòng.

Cô khẽ ho nhẹ một tiếng, lo lắng hỏi: “Tiểu
Tiểu, sao vậy? Tại sao nhìn sắc mặt lại không
được tốt vậy?”

Minh Tiểu Tiểu giương mắt nhìn về phía cô, ánh
mắt có chút u ám.

Nhìn vẻ mặt quan tâm dối trá của cô, Minh Tiểu
Tiểu chỉ cảm thấy buồn nôn, thấy mình bị anh
Triều Dương từ chối, trong lòng cô ta chắc chắn
đang vô cùng đắc ý.

Nếu không phải có cô ta tồn tại, anh Triều
Dương cũng chỉ có thể kết hôn với mình.

Đều là vì cô tai

Đáy mắt nhanh chóng lướt qua một tia hận ý,
Minh Tiểu Tiểu hít một hơi thật sâu, che giấu vẻ u
ám trong mắt, khóe môi nỏ một nụ cười bất đắc
dĩ: “Chị dâu, anh Triều Dương không đồng ý cho
tôi đến ðI”

Đường Ngọc Sở mấp máy môi, sau đó ấm
giọng trấn an cô ta: “Không sao, anh ấy không
muốn cho cô đến ở, nhưng không phải không cho

cô đến, sau này cô muốn đến thì đến!”
Minh Tiểu Tiểu mỉm cười: “Cám ơn chị dâu.”

Đường Ngọc Sở ôn hòa cười yếu ớt: “Không
cần nói cám ơn với tôi, dù thế nào cô cũng là em
gái của Triều Dương, mặc dù không phải em ruột,
nhưng Triều Dương cũng coi cô là em gái, vậy nên
cô cũng đừng giận anh ấy nha!”

Minh Tiểu Tiểu không phải kẻ ngốc, sao lại
không hiểu ý trong lời nói của cô chứ?

Em gái? Minh Tiểu Tiểu cưỡi lạnh trong lòng,
đây không phải là đang muốn nói cho cô ta thấy
rõ thân phận của mình sao?

“Chị dâu đa tâm rồi, tôi và Triều Dương chơi
cùng nhau từ nhỏ, tình cảm có lẽ sâu sắc hơn so
với chị nghĩ, vậy nên sao tôi lại có thể tức giận
anh Triều Dương chứ?” Minh Tiểu Tiểu cười duyên
dáng, nhưng nếu như nhìn kỹ, có thể thấy được
sự lạnh lẽo lấp lóe sâu trong mắt cô ta.

“Thật sao? Vậy tôi yên tâm rồi!” Đường Ngọc
Sở vẫn duy trì nụ cười ấm áp như cũ, nhưng trong
lòng lại cười lạnh.

Tình cảm tràn đầy cái cọng lông, Triều Dương
không phải chỉ coi cô ta là em gái sao.

Hai người đều im lặng một lát, sau đó Minh

Tiểu Tiểu nắm chặt rương hành lý trong tay,
hướng Đường Ngọc Sở nói: “Chị dâu, nếu Triều
Dương không đồng ý để tôi ở lại đây, vậy tôi về
khách sạn!”

“Sắp đến giờ cơm tối rồi, ăn xong hãy trở về!”
Đường Ngọc Sở đứng lên, lên tiếng giữ cô ta lại.

Minh Tiểu Tiểu cười lắc đầu: “Không cần, tôi về
khách sạn ăn.”

Đường Ngọc Sở cũng chỉ giả vờ giữ cô ta lại,
vậy nên cũng không kiên trì: “Vậy được, đi đường
cần thận!”

“Chị dâu, tạm biệt.”

Minh Tiểu Tiểu khẽ gật đầu với cô, sau đó quay
người, kéo vali hành lý rời đi.

Nhìn bóng lưng cô ta rời đi, Đường Ngọc Sở
chậm rãi nở nụ cười nhàn nhạt.

Nói thật, nếu như cô ta không phải có tình cảm
khác tình anh em với Triều Dương, có lẽ bọn họ
có thể trở thành bạn bè.

Khẽ thở dài, Đường Ngọc Sở quay trở lại ngồi
trên ghế salon, ngừa đầu dựa vào lưng ghế, đôi
mắt ngẩn người nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Quá nhiều chuyện phiền lòng, dòng suy nghĩ

của cô đang hỗn loạn, vậy nên muốn yên tĩnh như
vậy, không hề suy nghĩ điều gì hết, ngây người.

Lục Triều Dương về đến nhà, nhìn thấy hình
ảnh như vậy, không thể không bật cười thành
tiếng.

Anh đi đến bên cạnh cô, nhìn xuống, chỉ thấy
cô đang nhắm mắt lại, không biết có phải đã ngủ
thiếp đi hay không.

Vì vậy, anh nhẹ nhàng gọi: “Sở Sở”

Đường Ngọc Sở đang như đi vào cõi thần tiên,
nghe được giọng nói vang lên bên tai, cô mỡ mắt
ra, đối mặt với một đôi mắt đen chứa đầy ý cưỡi.

Cô sửng sốt một chút, ngay sau đó kịp phản
ứng lại, môi đỏ cong lên: “Triều Dương, anh đã về
rồi!”

“Ừm, anh về rồi!” Lục Triều Dương nhẹ nhàng
nói, đưa tay dịu dàng vuốt mấy sợi tóc đang xõa
xuống của cô.

“Em đang làm gì vậy?” Anh hỏi.

“Em đang… Nhắm mắt nghỉ ngơi.” Đường Ngọc
Sở cười cười với anh, sau đó ngồi thẳng người lên,
nói tiếp: “Hơi mệt, nên em muốn nghỉ ngơi một chút!”

CHƯƠNG 338: CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG THA CHO ANH

Mệt mỏi?

Lục Triều Dương nhướn mày, ân cần hỏi han:
“Sao vậy? Là vì liên quan đến Tiểu Tiểu sao?”

Đường Ngọc Sở nhếch môi suy nghĩ một lát,
sau đó ngước mắt nhìn anh: “Triều Dương, bác
Triệu mất tích.”

Lục Triều Dương sững sờ: “Chuyện gì xảy ra
vậy?”

“Em cũng không rõ.” Đường Ngọc Sở nhíu mày:
“Hôm nay con trai bác Triệu đến tìm em, nói rằng
đã một thời gian anh ta không liên lạc được với ba
mình!”

“Không phải bác Triệu về nhà sao?”

Nếu như nhớ không lầm, lúc ấy Sở Sở có nhắc
với anh về chuyện này, Sở Sở còn nói bác Triệu
đã làm việc cho nhà họ Đường quá nửa đời người,
đã đến lúc nên về hưu và hưởng phúc.

Tại sao đột nhiên lại nói mất tích?

Đường Ngọc Sở bất đắc dĩ cười: “Em cũng rất
ngạc nhiên. Sau khi em đưa con trai bác Triệu

đến bệnh viện gặp Triệu Uyển Nhan, anh biết
Triệu Uyển Nhan nói thế nào không? Anh nghe
xong chắc chắn cũng sẽ cảm thấy vô cùng buồn
cười!”

“Nói cái gì vậy?” Lục Triều Dương hỏi.

“Bà ta nói bác Triệu đi tim tình nhân cũ, sợ con
trai không đồng ý nên đã bỏ trốn cùng tình
nhân!” Đường Ngọc Sở cười nhạo một tiếng: “Anh
nói xem có phải vô cùng buồn cười hay không?”

Lục Triều Dương nhíu mày trầm ngâm một lát:
“Triệu Uyển Nhan đang nói dối, như vậy bác Triệu
mất tích chắc chắn có liên quan đến bà tai”

Trong mắt Đường Ngọc Sở hiện lên một tia tán
thưởng, quả nhiên là ông xã thông minh của cô,
thoáng một cái đã liên kết được rồi.

Đường Ngọc Sở gật đầu nói: “Quả thực có liên
quan đến bà ta. Vậy nên… em để con trai của bác
Triệu đi báo cảnh sát!”

“Lập án chưa?”

“Đã lập. Hơn nữa cũng đã bắt đầu điều tra. Chỉ
có điều… Đường Ngọc Sở có chút lo lắng: “Em
sợ Triệu Uyển Nhan sẽ một mực thề thốt phủ
nhận, không chịu nói ra sự thật!”

Đối với Đường Ngọc Sở mà nói, bác Triệu cũng

giống như một người thân, cũng là người duy nhất
trong nhà họ Đường có thể thật tình đối xử tốt với
cô, ông ta mất tích chính là một tảng đá lớn đặt
nặng trong lòng cô, khiến cô không thể thở nổi,
vô cùng ngột ngạt và bất an.

Lục Triều Dương hiểu ý nghĩa của bác Triệu đối
với cô, anh đến bên cô và ngồi xuống, đưa tay
kéo cô vào lòng, dịu dàng trấn an: “Sẽ tìm được
bác Triệu, cho dù Triệu Uyển Nhan có thể nói ra
sự thật hay không, anh cũng sẽ giúp em tìm được
bác Triệu.”

“Ngộ nhỡ không tìm thấy thì sao?”
“Chỉ cần còn sống, rồi sẽ tìm được.”

Ánh mắt Lục Triều Dương trầm xuống, sợ là sợ
người đã không còn có ở đây.

Thật ra trong lòng Đường Ngọc Sở đã chuẩn bị
tâm lý cho kết quả xấu nhất.

Chính là sống phải thấy người, chết phải thấy
xác.

Hai người im lặng ôm nhau, sắc trời bên ngoài
của sổ dần dần tối lại.

“Cậu chủ, mợ chủ, ăn cơm!” Giọng nói của thím
Ngô phá vỡ bầu không khí ấm áp này.

Đường Ngọc Sở rời khỏi lồng ngực anh, quay
đầu nhìn về phía thím Ngô, cười trả lời: “Được,
chúng tôi tới ngay!”

“Đứng lên đi, chúng ta đi ăn cơm.”

Đường Ngọc Sở vừa nói, vừa kéo Lục Triều
Dương đứng lên, hai người cùng nhau đi đến
phòng ăn.

“Xin chào, số điện thoại bạn vừa gọi tạm thời
không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau…”

Lại không gọi được!

Ứng Tiêu Tiêu tức giận cúp điện thoại, cắn môi,
vẻ mặt u ám.

Từ một giờ trước, cô đã gọi điện thoại cho Lục
Thanh Chiêu nhưng vẫn không gọi được.

Cô cho rằng chỉ tạm thời không gọi được,
nhưng nửa giờ sau lại gọi, vẫn không gọi được.

Tiếp theo, cứ cách năm phút cô lại gọi một lần,
đều không gọi được.

Tên Lục Thanh Chiêu kia chắc chắn lại lêu lổng
ở nơi nào đó, sau đó lại tắt điện thoại.

Cô nheo lại mắt, trong mắt lộ ra một tia sắc
bén, cắn răng nghiến lợi nói: “Lục Thanh Chiêu,

tốt nhất anh đừng để tôi bắt được anh đang lêu
lổng, nếu không tôi chắc chắn sẽ không tha cho anh”

Mà đúng lúc này, điện thoại di động của cô
vang lên tiếng chuông ngắn ngủi.

Có tin nhắn zalo gửi đến.

Vô vội vàng mở tin nhắn zalo ra, là Lục Thanh
Chiêu gửi cho cô.

“Khá lắm, điện thoại không nhận, lại gửi zalo
sao?”

Cô lầm bẩm, sau đó dùng đầu ngón tay mở tin
nhắn ra, một tấm ảnh hiện ra ngay trước mắt.

Đôi mắt bỗng nhiên siết chặt, cô gắt gao nhìn
chằm chằm vào tấm ảnh trong điện thoại di động.

Trên tấm ảnh, Lục Thanh Chiêu đang ôm một
người phụ nữ, một tay bưng rượu, độ phân giải
của tấm ảnh không được tốt, vậy nên cô không
nhìn rõ vẻ mặt của Lục Thanh Chiêu.

Rõ ràng đây là bức ảnh do một người phụ nữ
nào đó gửi đến để thị uy với cô.

Cô lười lạnh, người phụ nữ kia sẽ không cho
rằng cô ăn chay chứ?

Vì vậy, tay cô gõ thật nhanh trên bàn phím điện thoại.
Cô là ai?
Các người đang ở đâu?
Có gan thì gửi địa chỉ đến cho tôi!!!

Tin nhắn vừa gửi đi, khoảng mười mấy giây sau,
một địa chỉ xuất hiện trên khung chat.

Khi nhìn thấy địa chỉ, Ứng Tiêu Tiêu lập tức
đứng lên, cầm lấy túi xách và bước ra ngoài.

Lúc đi ngang qua phòng khách, ba Ứng thấy cô
muốn đi ra ngoài liền nhíu mày, nghiêm nghị hỏi:
“Tiêu Tiêu, sắp ăn tối rồi, con còn muốn ra ngoài
làm gì?”

“Có việc, mọi người cứ ăn đi!” Ứng Tiêu Tiêu
quay đầu nhìn ông ta một cái, chân vẫn bước đi ra
ngoài.

Ba Ứng càng nhíu chặt lông mày hơn, nha đầu
này từ khi có bạn trai, không những luôn chạy ra
ngoài, thậm chí có đôi khi buổi tối còn không về ngủ.

Tiếp tục như vậy thật sự quá nguy hiểm, đừng
có chưa kết hôn đã cho ông ta một đứa cháu
ngoại nha.

Ông nhất định phải tìm một cơ hội để nói

chuyện với cô.

Nếu như Ứng Tiêu Tiêu biết ba mình suy nghĩ
nhiều như vậy, chắc chắn sẽ nôn ra máu.

Cô và Lục Thanh Chiêu vừa mới xác định rõ
quan hệ, làm sao có thể phát triển cấp tốc như
vậy chứ? Lại còn cháu ngoại nữa?

Địa điểm ở trong tin nhắn, Ứng Tiêu Tiêu cũng
không lạ lẫm.

Một trong những quán bar nổi tiếng nhất thành
phố Bắc Ninh.

Cô vừa vào quán bar đã bắt đầu nhìn xung
quanh, tìm kiếm bóng dáng của Lục Thanh Chiêu.

Cuối cùng, ở trên một hàng ghế dài trong một
góc hẻo lánh, cô tìm được Lục Thanh Chiêu,
nhưng bên cạnh lại không nhìn thấy người phụ nữ
trong tấm ảnh kia.

Chẳng lẽ rời đi rồi?

Cô đi qua, trong ánh mắt ngạc nhiên của
những người khác, cô đặt mông ngồi xuống bên
cạnh Lục Thanh Chiêu.

Lục Thanh Chiêu quay đầu, thấy cô, liền nhíu
mày: “Sao cô lại ở đây?”

Cô cong môi: “Tôi đến chơi, không được sao?”

Sau đó, cô bĩu môi, khó chịu nhìn chằm chằm
vào anh ta.

Lục Thanh Chiêu chau mày, tà mị mỉm cười một
cái: “Cô như vậy là đang giận tôi sao?”

Ứng Tiêu Tiêu không trả lời, chỉ nhìn chằm
chằm vào anh ta.

Lục Thanh Chiêu nhịn không được cười khẽ
một tiếng, anh ta đưa tay ôm vai cô: “Được rồi, tôi
chủ động nhận sai, tôi không nên đến đây chơi
một mình!”

Ứng Tiêu Tiêu híp mắt: “Điên thoại của anh tại
sao gọi không được?”

“Không gọi được?” Lục Thanh Chiêu kinh ngạc
nhướng mày: “Không thể nào.”

Anh ta cầm điện thoại kiểm tra, sau đó ngước
mắt nhìn Ứng Tiêu Tiêu: “Điện thoại bình thường.”

“Bình thường?” Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày, một
tay cầm điện thoại của anh ta, sau đó lấy điện
thoại của mình ra.

Cô gọi đến điện thoại của anh ta, vẫn không
thể kết nối được, mà điện thoại của anh ta cũng
không đổ chuông.

Cô nhấc mí mắt lên, nghi ngờ nhìn anh ta, mà
anh ta cũng mang vẻ mặt lờ mỡ.

Lúc này, bên cạnh vang lên một giọng nói: “Có
phải bị kéo vào số đen rồi không?”

Sổ đen? Ứng Tiêu Tiêu quay đầu nhìn người
vừa nói một cái, sau đó cô mỡ số đen của điện
thoại ra.

Quả nhiên, số điện thoại của cô nằm trong
danh sách của sổ đen.

CHƯƠNG 339: NHỜ TÔI ÔM CÔ TA.

Lục Thanh Chiêu cũng nhìn thấy, lập tức nói:
“Không phải là tôi kéo.”

Ứng Tiêu Tiêu ngước mắt lên nhìn anh, trong
mắt tràn đầy sự không tin, không phải là anh kéo,
vậy thì ai kéo?

Thấy cô không tin, Lục Thanh Chiêu giơ tay
phải lên: “Tôi thề, tuyệt đối không phải là tôi làm.”

Ứng Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào anh, vẫn
còn nghỉ ngờ với lời thể của anh.

“Tôi có thể làm chứng thực sự không phải do
Chiêu làm.” Có người nói giúp Lục Thanh Chiêu.

Ứng Tiêu Tiêu quay đầu nhìn, là một chàng trai
tướng mạo thanh tú.

“Anh lấy gì để chứng minh không phải là do anh
ấy làm?” Ứng Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn, trong mắt
hiện lên một tia sắc bén.

Chàng trai trẻ ngước mắt lên nhìn Lục Thanh
Chiêu, muốn nói nhưng lại không nói gì.

Ứng Tiêu Tiêu nhìn Lục Thanh Chiêu, nói với
chàng trai kia: “Cậu nói, có gì thì cứ nói”

Chàng trai trẻ do dự một lúc, sau đó mới từ từ

nói: “Thực ra….là cô gái mà Chiêu dẫn theo đi ăn
cùng với chúng tôi làm”

Lục Thanh Chiêu cũng không biết là ai làm,
cũng rất tò mò rốt cuộc là ai, vì vậy cũng không
ngăn cản bản mình.

Nhưng người bạn kia vừa nói ra câu đó, vẻ mặt
của anh đột nhiên thay đổi.

Mẹ nó! Sao lại như vậy chứ?
Xong rồi!
Cô gái đưa theo đi ăn cùng bọn họ?!

Ánh mắt sắc bén của Ứng Tiêu Tiêu nhìn thẳng
vào Lục Thanh Chiêu, khẽ cười, nhưng ý cười
không chạm đến đáy mắt: “Lục Thanh Chiêu, anh
đừng nói với tôi là Từ Nhã Lạc nhá.”

Nhìn thấy cô cười một cách nham hiểm, Lục
Thanh Chiêu cười gượng, mặt dày nói: “Đúng là
Từ Nhã Lạc”

“Lục Thanh Chiêu!” Ứng Tiêu Tiêu hét lên.

Cũng may là đang ở trong quán bar, âm thanh
vốn rất ồn, nên không có ai chú ý đến.

Chỉ có những người ở gần đó gặp họa, bọn họ
lần lượt bịt tai lại, cẩn thận nhìn Ứng Tiêu Tiêu
đang đứng dậy.

Lồng ngực Ứng Tiêu Tiêu phập phồng một cách
dữ dỗi, tức giận trừng mắt với Lục Thanh Chiêu:
“Lục Thanh Chiêu, anh thật giỏi.”

“Tiêu Tiêu, cô đừng tức giận, nghe tôi giải thích
trước đã.

Thấy Lục Thanh Chiêu đè thấp giọng như vậy,
mấy người bạn của anh có chút không tin anh
chính là Lục Thanh Chiêu.

Lục Thanh Chiêu mà bọn họ quen lại đối xử với
một người phụ nữ như vậy?

Vẻ ngoài chất lượng của anh luôn có thể thu
hút một đống phụ nữ vây xung quanh anh, lâu
nay, anh không hề thật lòng với phụ nữ, coi tình
cảm như trò chơi.

Giống như bản thân anh đã từng nói, có người
phụ nào không vì thân thể anh mới tiếp cận anh
chứ, những người phụ nữ như vậy quá nông cạn,
không đáng để anh yêu.

Vậy thì, người phụ nữ đang đứng ở đây, chính
là người đáng để anh yêu sao?

Ứng Tiêu Tiêu nhìn dáng vẻ khổ sở van xin của
anh, nhếch môi, miễn cưỡng ngồi xuống.

“Nói đi, tôi rửa tai lắng nghe.” Ứng Tiêu Tiêu
lạnh lùng nhìn anh.

Lục Thanh Chiêu thầm thở phào nhẹ nhõm, sau
đó nói: “Hôm nay lúc tôi ra ngoài đúng lúc gặp Từ
Nhã Lạc, cô ta nhất định muốn đi cùng, tôi bị cô
ta quấn lấy không có cách nào khác chỉ có thể
đưa cô ta đi ăn cùng.”

“Chỉ có như vậy?” Ứng Tiêu Tiêu nhướng mày.
Lục Thanh Chiêu gật đầu: “Ừ, chỉ có như vậy.”
“Vậy điện thoại là sao?” Ứng Tiêu Tiêu hỏi.

“Cái này… Thực ra anh cũng không biết xảy ra
chuyện gì.

Vì vậy, anh nhìn mấy người bạn của mình với
ánh mắt cầu cứu.

Chàng trai thanh tú kia nhận được, vội vàng
nói: “Lúc đó Chiêu vào nhà vệ sinh, sau đó cô ấy
lấy điện thoại của Chiêu nghịch, chúng tôi đều
nghĩ là cô ấy là bạn gái của Chiêu nên cũng
không nói gì. Tôi ngồi khá gần, không cẩn thận
nhìn thấy cô ấy kéo một số điện thoại vào danh
sách đen.”

Nghe thấy lời nói của bạn mình, Lục Thanh
Chiêu không nhịn được mà chửi thề: “Mẹ nó!”

Ứng Tiêu Tiêu nheo mắt, cô gái Từ Nhã Lạc kia
đang muốn khiêu khích giới hạn của cô sao?

Còn có, Ứng Tiêu Tiêu ấn vào bức ảnh ở trong
tin nhắn Zalo, hướng màn hình điện thoại về phía
Lục Thanh Chiêu, hỏi: “Vậy đây là cái gì?”

Lục Thanh Chiêu nhìn một cách cẩn thận, sau
khi nhìn rõ bức ảnh, khẽ cười một tiếng: “Đây là
một sự hiểu nhầm”

“Hiểu nhầm?” Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng cười một
tiếng: “Vậy anh nói xem đây là hiểu nhầm gì?”

“Chính là lúc mấy người chúng tôi nói chuyện,
một cô gái đi đến, cô ta nói cô đang cùng bạn
mình chơi đại mạo hiểm, nhờ tôi ôm cô ấy một cái.”

“Nên, anh đã ôm cô ta?” Ứng Tiêu Tiêu nhướng mày.

“Đúng vậy, giúp đỡ người khác là một chuyện
tốt.” Lục Thanh Chiêu trả lời một cách rất đương
nhiên.

“Đúng vậy, giúp đỡ người khác là một chuyện
tốt. Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng cười một tiếng: “Vậy
có phải tôi nên biểu dương lòng tốt của anh?”

Lục Thanh Chiêu cười gượng: “Cái này thì không cần”

Anh thấy mấy người bạn của mình đều nhìn
mình với vẻ mặt xem trò vui, ngượng cùng nhếch

khóe miệng, sau đó cầm ly rượu trên bàn lên để uống.

Nói thật, đây là lần đầu tiên anh nói chuyện
thấp giọng với một người phụ nữ như vậy.

Nhưng đây cũng là phản ứng có điều kiện của
anh, không phải là cố ý.

Có lẽ đây chính là yêu.
Anh cong khóe miệng, sau đó quay đầu muốn

nói gì đó với Ứng Tiêu Tiêu, nhưng lại thấy cô
đứng dậy.

“Cô muốn làm gì?” Anh hỏi.

Ứng Tiêu Tiêu quay đầu lại, cười rạng rỡ với
anh: “Tôi muốn đi giúp đỡ người khác”

“Giúp đỡ người khác?” Lục Thanh Chiêu cau
mày, nhất thời không hiểu ý của cô.

Nụ cười trên khuôn mặt Ứng Tiêu Tiêu ngày
càng rạng rỡ, cô giơ tay lên chỉ vào quầy bar cách
đó không xa: “Có nhìn thấy bên đó có một bóng
người đang cô đơn không? Tôi định đi giúp anh
ta, giải thoát anh ta khỏi sự cô đơn.”

“Cô điên sao?” Lục Thanh Chiêu lập tức thay
đổi sắc mặt.

Ứng Tiêu Tiêu nheo mắt, cười: “Là anh nói giúp

đỡ người khác là một chuyện tốt.”

Nói xong, cô đột nhiên lạnh mặt, bỏ qua sự tức
giận của anh, đi về phía quầy bar.

Lục Thanh Chiêu nhìn chằm chằm vào hình
bóng cô, trong mắt tràn đầy tức giận.

Người phụ nữ này thật sự có ý định khiến anh
cảm thấy ấm ức sao?

“Chiêu, mau đuổi theo đi. Đây không phải là nói
đùa đâu.

“Đúng vậy, vốn là cậu sai trước, người ta làm
như vậy cũng chỉ muốn ăn miếng trả miếng thôi.”

“Còn ngồi thừ ra đấy làm gì, mau đi đi.”

Mấy người bạn của Lục Thanh Chiêu đều
khuyên anh, anh nhìn bọn họ, sau đó đứng dậy, đi
nhanh về phía Ứng Tiêu Tiêu.

Ứng Tiêu Tiêu đi về phía quầy bar, nhưng vẫn
chú ý đến động tĩnh phía sau mình.

Khóe mắt nhìn thấy một hình bóng quen thuộc
đuổi theo, đôi môi đỏ mọng không khỏi cong lên.

Chính là muốn anh cảm thấy lo lắng mới nhớ lâu.

Vì vậy, cô không chút do dự đi tới phía sau
người đàn ông đang ngồi một mình kia, đưa tay

lên vỗ nhẹ vào vai người kia: “Soái ca, một mình sao?”

Người đàn ông đang uống rượu, nghe thấy
giọng nói của cô, lưng cứng đờ, sau đó chậm rãi
quay đầu lại, lúc nhìn thấy cô, đáy mắt lóe lên,
khóe miệng cong lên: “Tiêu Tiêu.”

Trong khi đó Ứng Tiêu Tiêu nhìn thấy người đàn
ông quay người lại, vốn lo lắng có phải người này
trông rất xấu không, nhưng lúc nhìn thấy khuôn
mặt quen thuộc kia, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

“Sao lại là anh?” Cô ngạc nhiên thốt lên.

Không sai, cô quen người đàn ông này, hơn nữa
còn là người cô ghét.

Anh ta chính là Tống Mạc.

“Xin lỗi, làm phiền rồi, bạn gái tôi đang giận tôi,nên….”

Lục Thanh Chiêu đi nhanh đến bên cạnh Ứng
Tiêu Tiêu, đang giải thích thì lập tức sững sờ khi
nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông kia.

Mẹ nó, vậy mà lại là Tống Mạc.

Vốn dĩ tình cð gặp Ứng Tiêu Tiêu ở đây đã là
một chuyện rất ngạc nhiên và vui mừng, nhưng
nhìn thấy Lục Thanh Chiêu sự ngạc nhiên và vui

mừng kia lập tức không cánh mà bay.

CHƯƠNG 340: TUYẾT ĐỒI SẼ KHÔNG TỪ BỎ.

Ứng Tiêu Tiêu đang nghĩ, nếu như biết được
người đàn ông ngồi ở quầy bar là Tống Mạc, cô
chắc chắn sẽ không đánh cược cơn tức này với
Lục Thanh Chiêu.

Nhưng trên thế giới này không có nếu như.

Nhìn Tống Mạc ð trước mặt, khóe miệng Ứng
Tiêu Tiêu cong lên, nở một nụ cười giễu cợt:
“Xem ra hôm nay ra khỏi cửa không xem ngày rồi.”

Nghe thấy câu nói này, Tống Mạc nhíu mày, ánh
mắt tối sầm lại.

“Anh Tống, xin chào.” Không giống với Ứng Tiêu
Tiêu, Lục Thanh Chiêu vẫn rất lịch sự lên tiếng
chào hỏi.

Tống Mạc cố gắng nở một nụ cười: “Xin chào.”

Lục Thanh Chiêu cười, sau đó quay đầu nói với
Ứng Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu, chúng ta không nên
làm phiền anh Tống, quay về đi.”

Mặc dù còn rất bất mãn với anh, nhưng so với
Tống Mạc, sự bất mãn này không tính là gì.

Ứng Tiêu Tiêu chủ động nắm tay Lục Thanh

chiêu, không thèm liếc nhìn Tống Mạc lấy một
cái, quay người cùng Lục Thanh Chiêu rời đi.

Tống Mạc quay đầu nhìn bọn họ, ánh mắt rơi
vào bàn tay đang nắm chặt của bọn họ, ánh mắt
tràn đầy sự u ám.

“Sau này đừng quá bốc đồng, tránh gặp phải
tình huống ngượng ngùng như ngày hôm nay”
Lục Thanh Chiêu dưỡng như có thể tưởng tượng
ra lúc cô nhìn thấy Tống Mạc, biểu cảm buồn cười
đến mức nào

Cô ghét Tống Mạc, anh rất rõ điều này.

“Tôi bốc đồng?” Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng liếc
nhìn anh: “Đây không phải là do anh chọc tức tôi
sao?”

Lại còn tùy tiện ôm người phụ nữ khác, đúng là
không đặt người bạn gái như cô ở trong lòng mà.

Lục Thanh Chiêu cười, sau đó giơ tay phải lên:
“Được, tôi hứa với cô, sau nay tôi tuyệt đối sẽ giữ
khoảng cách với những cô gái khác, sẽ không có
bất kỳ tiếp xúc thân thể nào.”

“Lời hứa của anh có thể khiến tôi tin tưởng
sao?” Chỉ nói xuống, ai cũng nói được, nhưng lại
khó mà làm được.

“Nếu như tôi phạm sai lầm lần nữa, mặc cô xử

lý. Lục Thanh Chiêu giơ tay lên ôm cô, nghiêng
đầu, nhìn cô cười: “Như vậy được chưa?”

Thực ra, không phải Ứng Tiêu Tiêu không cảm
nhận được sự thay đổi của anh, nếu như không
quan tâm đến cô, anh có thể không quan tâm đến
sự tức giận của cô, tiếp tục cố tình làm bậy.

Nhưng anh không làm vậy, anh vẫn dỗ dành cô,
hoàn toàn không giống với Lục Thanh Chiêu trước
đây luôn ác mồm ác miệng đối kháng với cô.

Cô cong khóe miệng, giả vờ miễn cưỡng nói:
“Đây là anh nói đó, đến lúc đó đừng có mà hối
hận.”

Lục Thanh Chiêu khẽ cười một tiếng: “Tôi chắc
chắn sẽ không hối hận.”

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của anh, cuối cùng
Ứng Tiêu Tiêu cũng nở nụ cười chân thành đầu
tiên trong buổi tối hôm nay.

Cảnh sát theo manh mối mà Đường Ngọc Sở
cung cấp, tìm đến Triệu Uyển Nhan đang dưỡng
bệnh ở trong bệnh viện.

Lúc nhìn thấy cảnh sát, Triệu Uyển Nhan không
cảm thấy bất ngờ, ngược lại Cố Ngọc Lam đến
chăm sóc mẹ đã bị dọa sợ, gần như phản xạ có

điều kiện thốt lên hỏi: “Mẹ, mẹ lại sao vậy?”

Triệu Uyển Nhan bĩnh tĩnh nói: “Là chuyện của
bác Triệu.”

Bác Triệu? Cố Ngọc Lam đột nhiên trợn tròn
mắt, sau đó vội vàng hỏi: “Là ai báo cảnh sát?”

“Đường Ngọc Sở.”

Một đáp án hoàn toàn không nằm ngoài dự
đoán, trừ Đường Ngọc Sở, còn có ai gây trở ngại
cho bọn họ chứ?

Trong mắt Cố Ngọc Lam lóe lên tia hung ác
nham hiểm, cô ta quay lại giới giải trí, tâm trí đều
dồn vào đối phó với Ninh Huyên Huyên, tạm thời
bỏ qua Đường Ngọc Sở, bây giờ xem ra cô ta
không thể quan tâm cái này mà mất cái kia được.

Một vài cảnh sát đi đến trước mặt bọn họ, một
người trong số đó nói: “Xin chào, chúng tôi là cục
công an thành phố Bắc Ninh, muốn hỏi một vài
chuyện liên quan đến sự mất tích của Triệu Hoa,
xin hỏi có tiện không?”

“Được, đương nhiên là có thể rồi.” Triệu Uyển
Nhan đứng dậy dẫn cảnh sát đến sofa ngồi
xuống.

“Xin hỏi bà và Triệu Hoa có quan hệ gì?”

“Ông ấy là quản gia, đã làm việc ở nhà chúng
tôi 10, 20 năm rồi.”

“Vậy bình thường ông ấy có sở thích gì không?”
“Sỡ thích….bình thường ông ấy thích hoa cỏ.”

“Vậy bà có thấy ông ấy thân thiết với ai
không?”

Hỏi đến vấn đề này, Triệu Uyển Nhan suy nghĩ
một lúc, sau đó chậm rãi nói: “Tôi phát hiện ông
ất thường xuyên tiếp xúc với một người phụ nữ,
ông ấy chỉ nói người kia là một người bạn ở quê
nhà, mặc dù ông ấy làm việc cho tôi, nhưng tôi
cũng không tiện thăm dò chuyện riêng của người
ta, nên tôi cũng không hỏi nhiều.”

Cảnh sát cần thận ghi lại tất cả những gì bà ta
nói, sau đó lại hỏi mấy vấn đề nữa, Triệu Uyển
Nhan giống như đã có sự chuẩn bị, trả lời rất trôi
chảy và bĩnh tĩnh.

Sau khi lấy lời khai xong, cảnh sát cũng không
ở lại lâu, rất nhanh đã rời di.

Sau khi cảnh sát rời đi, cả người Triệu Uyển
Nhan mới thả lỏng, dựa vào sofa.

Cố Ngọc Lam vội vàng đi đến, lo lắng hỏi: “Mẹ,
mẹ không sao chứ?”

Triệu Uyển Nhan giơ tay lên xoa trán, khẽ lắc
đầu: “Mẹ không sao”

Cố Ngọc Lam cau mày: “Mẹ, vậy bây giờ phải
làm gì?”

“Không cần phải lo lắng, chỉ cần mẹ không nói,
bọn họ cũng không có có cách nào.”

Tung tích của bác Triệu chỉ có bọn họ và Lý
Kình biết, chỉ cần bọn họ không khai ra, trừ khi
cảnh sát tìm được thi thể của bác Triệu, nếu
không sẽ không bao giờ tìm thấy bác Triệu.

“Nhưng Đường Ngọc Sở không dễ dàng bỏ
cuộc như vậy đâu.” Đây mới là đều Cố Ngọc Lam
lo lắng.

Với tính cách của Đường Ngọc Sờ, không điều
tra ra được chân tướng của chuyện này, chắc
chắn cô sẽ không bỏ qua.

Triệu Uyển Như đặt tay xuống, trong mắt hiện
lên sự hung ác, nham hiểm: “Vậy….khiến cô ta
không thể không từ bỏ”

“Mẹ, ý của mẹ là….”

Triệu Uyển Nhan nhìn cô ta: “Chính là như con
nghĩ, giao chuyện này cho Lý Kình làm”

Cố Ngọc Lam trầm mặc một lúc, sau đó mới

gật đầu: “Được”

Thông tin mà cảnh sát đưa cho Đường Ngọc
Sở là, bọn họ sẽ điều tra theo những gì mà Triệu
Uyển Nhan khai.

Đường Ngọc Sở chỉ cảm thấy thật nực cười, lời
nói của Triệu Ngọc Lam vốn không đáng tin, nếu
như cảnh sát điều tra theo hướng này, vậy thì
hoàn toàn đi sai đường, sẽ chẳng thu hoạch được
gì.

Đây có lẽ chính là ý đồ của Triệu Uyển Nhan,
làm xáo trộn hướng điều tra của cảnh sát, thuận
lợi làm cho bản thân mình không liên quan đến
chuyện này.

Xem ra Triệu Uyển Nhan sớm đã biết sẽ có
ngày hôm nay, nên cũng đã chuẩn bị từ lâu.

Nhưng bà ta xảo quyệt, Đường Ngọc Sở cô
cũng không phải là con ngốc, sao có thể để bà ta
được như ý nguyện chứ?

Ngoại trừ việc điều tra bên phía cảnh sát, cô
cũng nhờ Triều Dương giúp cô điều tra, nếu như
không ngoài dự đoán, chắc chắn rất nhanh sẽ có
tiến triển.

Nhưng cô không ngờ Cố Ngọc Lam lại chủ

động đến tìm cô.

Ngày hôm đó, Đường Ngọc Sở đang họp với
mấy phóng viên trong tổ của mình, có người đến
gõ cửa phòng họp.

Cô quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Lina
đẩy cửa đi vào.

“Giám đốc Lina. Đường Ngọc Sở có chút bất
ngỡ.

Lina nhìn những người khác, sau đó ánh mắt lại
dừng lại trên người Đường Ngọc Sở: “Tiểu Đường,
có người muốn gặp cô.”

Gặp cô? Đường Ngọc Sở cau mày, cũng không
nghĩ ra được là ai muốn gặp cô, quay đầu lại nói
với những người khác: “Mọi người về làm việc
trước đi”

Sau đó, cô đứng dậy, cùng với Lina rời khỏi
phòng họp.

Cứ nghĩ là lãnh đạo nào đó muốn gặp cô,
nhưng không nghĩ đến là Cố Ngọc Lam.

Lúc nhìn thấy Cố Ngọc Lam đang ngồi trong
phòng làm việc của Lina, cô rất ngạc nhiên, vô
cùng ngạc nhiên.

Cô quay đầu nhìn Lina, khẽ nhướng mày: “Giám

đốc, ý gì đây?”