Bác sĩ thiên tài giang bắc minh phần 16 (Chương 151-160)

bác sĩ thiên tài giang bắc minh

Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh Thẩm Thanh Lan Full

Chương 151: Tôi, chính tôi muốn ông chết đấy

Tất nhiên là Lục Văn Bình không
muốn chờ đợi ð trong này quá lâu, dù
sao thì tiền ð trong đây nhiều như thế
cũng không được an toàn lắm đâu!

Chẳng qua là, thời điểm ông ta
mang theo cái va li, xoay người chuẩn
bị rời đi!

“Rầm!”

Đột nhiên cánh cửa phòng bị một
người dùng sức đá văng ra, ngay sau

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

đó một người đàn ông khoảng chừng
hai mươi tuồi xuất hiện trước cửa căn
phòng.

“Cậu, sao cậu lại ở trong này?”
Nhìn thấy Giang Bắc Minh, Lục Văn
Bình tức khắc sửng sốt, tiếp theo là
kinh ngạc hỏi.

“Sao tôi lại không thể ở chỗ này
nhỉ?” Giang Bắc Mình đưa mắt nhìn
thẳng về phía Lục Văn Bình nói: “Đúng
là không tệ đấy Xưởng trường Bình à,
khó trách Cảnh sát vẫn không điều tra
ra được cái gì cả, hóa ra chuyện này là
do Xưởng trường Bình ông làm ra!”

“Cậu, cậu đang nói bậy bạ gì đó?
Tôi không có làm cái gì cả, tôi không

có chút liên quan nào đến chuyện hạ
độc kia cả, một chút cũng không có!”
Lục Văn Bình ngay lập tức phủ nhận
tất cả, ánh mắt của Giang Bắc Minh
quả thực rất tàn khốc, đáng sợ tới mức
ông ta không dám nhìn thằng, thậm
chí cơ thể có chút không khống chế
được mà bất giác chậm rãi lui về phía sau

“Tôi có nói đến chuyện hạ độc
à?” Giang Bắc Minh lạnh lùng cười
nhìn Lục Văn Bình.

“Tôi…” Lúc này Lục Văn Bình mới
ý thức được ông ta đã nói bậy rồi, chỉ
hận không thể tự tát cho mình mấy
bạt tai!

Khi lùi lại được mấy bước, Lục
Văn Bình đụng phải một cái ghế, sau
đó ông ta trực tiếp ngồi xuống cái ghế
đó luôn.

“Hay là như vậy đi, cậu này, tôi
cho cậu một tỷ rưỡi nhé, cậu coi như
không biết đến chuyện này, cậu thấy
thế nào?” Lục Văn Bình cũng hiều rõ
bản thân, dù có không nói bậy thì
cũng không có ý nghĩa gì cả, bởi vì
Giang Bắc Minh xông vào chỗ này, lại
còn nói nhiều lời đến thế với ông ta, thì
hiền nhiên anh đã nghe được toàn bộ
cuộc đối thoại của mình với Trần Nhất
Luân rồi.

Hiện tại, dù có phủ nhận cũng

không còn ý nghĩa gì nữa, biện pháp
duy nhất cần phải làm chính là chặn
miệng người này lại!

Cậu ta chính là tài xế của Thầm
Thanh Lan, tiền lương một tháng
khẳng định sẽ không quá cao, cho
nên nếu bản thân mình cho cậu ta một
tỳ rưỡi, thì số tiền đó đối với cậu ta
nhất định là cực kỳ lớn, khi đó yêu cầu
cậu ta không nói ra chuyện này thì
chắc chắn là không có vấn đề gì nữa
rồi!

“Rầm!”

Nhưng mà, việc làm cho Lục Văn
Bình không ngờ đến nhất, là sau khi
ông ta nói ra những lời đó, thế mà đến

cả suy nghĩ Giang Bắc Minh cũng
không thèm suy nghĩ một chút, thì đã
giơ chân tung ra một cước, trực tiếp
đạp ông ta ngã ngửa lăn lộn ra đất!

Tiếp đó, Giang Bắc Minh bước
nhanh về phía trước, một chân giẫm
mạnh lên ngực của ông ta, nói: “Lục
Văn Bình, ông thành thật khai ra đi!”

“Người anh em, tôi cho cậu ba tỷ,
ba tỷ nhé!” Giờ khắc này Lục Văn Bình
còn tường rằng là do ông ta cho quá ít
tiền, do đó Giang Bắc Minh mới có thề
nổi giận như vậy, nghĩ đến đó ông ta
vội vàng tăng số tiền lên, nói với Giang
Bắc Minh: “Người anh em, chỉ cần cậu
không nói chuyện này ra, tôi lập tức

cho cậu ba tỷ! Người anh em à, cậu
chẳng qua chỉ là tài xế cho Tổng giám
đốc Lan thôi mà, dù cậu có làm tài xế
cho người ta ba mươi năm nữa, thì cậu
cũng không dành dụm nồi ba tỷ đâu.
Nếu cậu bằng lòng không nói chuyện
này ra, ngay bây giờ tôi sẽ đưa tiền
cho cậu, chắc chắn không thiếu một
đồng!”

“Ai nói với ông tôi là tài xế của
Thầm Thanh Lan?” Giang Bắc Minh
hỏi.

“Cậu…

“Tôi là chồng của Thầm Thanh
Lan!” Giang Bắc Minh nói: “Cho nên,
ông mau bỏ cái ý nghĩ muốn dùng tiền

để mua chuộc tôi đi, giờ thì ông nên
thành thật nói rõ mọi chuyện, một
năm một mười nói hết ra cho tôi!”

“Tôi, tôi không thể nói ra, nếu tôi
làm vậy thì tôi sẽ phải ngồi tù cả đời
mất. Tôi không thể nói, không thể
nói!” Lục Văn Bình liều mạng lắc đầu
cầu xin, may mà trong chuyện này
không có ai chết, nếu như có người
chết thì việc ông ta bị kết án tử hình, là
điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Ông ta không phải là kẻ ngốc,
ông ta biết nếu bản thân ông thật sự
khai ra, vậy không khác gì với việc ông
ta đang thừa nhận hành vi phạm tội
cả, chẳng những phải ngồi tù suốt đời,

lố như chọc giận Trần Nhất Luân, nhất
định vợ con của ông sẽ bị Trần Nhất
Luân trả thù!

“Có vẻ như ông rất sợ ngồi tù
nhỉ?”Giang Bắc Minh nhìn thấy Lục
Văn Bình sợ hãi như vậy, mỉa mai nói:
“Thôi được, hiện tại tôi nói cho ông
biết, chỉ bằng tội danh này của ông,
cho dù tôi có giết ông, thì tôi cũng
không phạm vào tội gì hết, nếu ông
còn không hiểu chuyện mà nói ra tất
cả, vậy ông cũng đừng trách tôi không
biết nặng nhẹ đấy!”

Vừa dứt lời, Giang Bắc Minh bắt
đầu tăng thêm sức mạnh trên chân.

Trước đó, thời điểm Giang Bắc

Minh còn chưa bước vào giai đoạn
Nhập môn kỳ thì đã có sức mạnh vô
cùng lớn, huống chỉ hiện tại đã đến
Nhập môn kỳ.

Giờ này khắc này, Giang Bắc Minh
chỉ mới sử dụng không tới ba phần
sức lực, mà Lục Văn Bình còn không
chịu nổi!

Lúc này sau khi bị Giang Bắc
Minh giẫm xuống một cước thì Lục
Văn Bình chỉ cảm thấy trái tim của ông
ta như bị đè ép xuống thật nặng, khiến
cho ông ta hoàn toàn không cách nào
hít thờ nồi, đến nồi sắc mặt cũng biến
thành màu gan lợn, ngực truyền đến
sự đau nhức, lại vừa không có cách
nào hít thờ, đã làm cho Lục Văn Bình
phải dồn sức mở to miệng, đầu lưỡi
cũng vươn ra thật dài!

Mà lúc này, Giang Bắc Minh vẫn
đang liên tục, từ từ tăng thêm sức
mạnh!

“A! Tôi sắp chết rồi, tôi sắp chết
rồi…” Lục Văn Bình chỉ cảm thấy trước
mắt ông ta toàn là sao, thậm chí hai
mắt bắt đầu mờ mờ ảo ảo, ông ta nhìn
vào khuôn mặt của Giang Bắc Minh,
cũng đã không nhìn rõ lắm rồi!

“Người anh em, mau buông ra,
mau buông ta, tôi sắp chết, tôi sắp
chết rồi!” Lục Văn Bình hét lớn.

Giang Bắc Minh cười lạnh một

tiếng: “Tại sao tôi lại phải buông ra?
Tôi chính là muốn ông chết đấy!”

“Tôi nói, tôi nói, làm ơn!” Lục Văn
Bình lớn tiếng nói: “Cậu buông tôi ra,
cái gì tôi cũng nói, cậu muốn biết cái
gì tôi đều nói hết!”

Bấy giờ Giang Bắc Minh mới
buông lỏng chân đang giẫm lên ngực
Lục Văn Bình ra, nhìn Lục Văn Bình
nói: “Bây giờ cũng chịu nói rồi?”

“Tôi nói, tôi nói! Khụ khụ…” Lục
Văn Bình gật đầu không ngừng, ho
mạnh vài tiếng, đợi đến khi khôi phục
một chút thì lập tức mở miệng: “Người
anh em, cậu muốn biết cái gì, tôi đều
nói cho cậu biết…”

Thật ra Lục Văn Bình rất không
muốn nói, nhưng lại không có cách
nào khác, nếu không nói ra, ông ta
hoài nghỉ, Giang Bắc Minh có thể sẽ
giẫm chết ông ta thật đấy!

Mặc dù sau khi bị bắt, ông ta có
thề sẽ bị kết án tù chung thân, nhưng
dù sao ông ta vẫn còn sống, nếu chết
như thế này thì chẳng phải sống ít đi
vài chục năm sao?

“Vậy ông biết được gì thì mau nói
ra hết đi!” Giang Bắc Minh lạnh lùng
nhìn Lục Văn Bình.

“Chuyện, chuyện là như thế này.”

Lục Văn Bình mờ miệng nói: “Mấy

ngày hôm trước, Trần Nhất Luân đột

nhiên đến tìm tôi, bảo tôi giúp cậu ta
làm một chuyện, nếu mọi việc suôn sẻ
thì cậu ta sẽ cho tôi mười bảy tỷ rưỡi,
kỳ thật tôi cũng không muốn nhận số
tiền này đâu, bây giờ tôi có nhà có xe,
con cái cũng đã có, đứa trẻ cũng sắp
tốt nghiệp đại học và sau đó có thề đi
làm rồi, tôi thật sự không thiếu tiền.
Nhưng mà Trần Nhất Luân uy hiếp tôi,
cậu ta cho tôi hai lựa chọn, một là tôi
ngoan ngoãn nhận tiền, hai là tính
mạng vợ con của tôi sẽ gặp nguy
hiểm, khó mà bảo đảm được.”

“Nghe cậu ta nói như vậy thì tôi
cũng không có cách nào khác cả, dù
sao người ta là người nhà họ Trần đấy,

có năng lực, có bản lĩnh. Nếu cậu ta

thật sự muốn ra tay với gia đình tôi, thì
gia đình tôi có muốn trốn cũng không
có nơi đề trốn!” Lục Văn Bình tiếp tục
nói: “Sau khi tôi nhận lời với cậu ta,
cậu ta đưa cho tôi một lọ thuốc, tiếp
đó yêu cầu tôi trộn lẫn thuốc này vào
trong đồ uống, cậu ta nói chỉ cần để
cho người khác uống thuốc này vào,
người đó sẽ chết ngay tức khắc! Vừa
nghe đến đó tôi đã rất sợ hãi, tôi thật
sự không dám, nếu giết người thì đó
chính là tôi chết!”

Chương 152: Tôi không dám

“Tuy nhiên, cậu ta lại đe dọa tôi,
nói rằng hiện tại chuyện này đã nói với
tôi rồi thì tôi được coi như là người
trong cuộc. Nếu tôi không làm điều
đó, anh ta sẽ giết tôi. Bởi vì, chỉ khi
giết tôi anh ta mới bớt đi một người
biết chuyện!” Lục Văn Bình nói.

“Hơn nữa, lúc đó cậu ta còn rút ra
một khẩu súng lục. Tôi vừa nhìn thấy
khẩu súng lục, cả người đều đã mềm

nhũn, không còn cách nào, đành phải

đồng ý với cậu ta. Tôi cầm lọ thuốc rồi
kiếm cớ vào xưởng đề thị sát. Nhân
lúc khi tất cả nhân viên không chú ý,
tôi đã đồ lọ thuốc vào thức uống đã
pha sẵn… “

“Người anh em, chính là như vậy
đó. Toàn bộ chuyện đã xảy ra như
thế!” Lục Văn Bình nói với Giang Bắc
Minh

“Tất cả những gì tôi nói đều là sự
thật. Mấy ngày nay, tôi không dám
ngủ, tôi sợ Công an đến bắt, nếu bị
bắt đi thật thì cuộc đời này của tôi
xem như bị hủy hoại hoàn toàn!”

“Về phía ông, có bằng chứng nào
có thể chứng minh rằng lọ thuốc đó là

do Trần Nhất Luân đưa cho ông
không?” Giang Bắc Minh hỏi.

“Có!” Lục Văn Bình gật đầu nói:
“Trong ngăn kéo phòng làm việc của
tôi vẫn còn một nửa lọ thuốc. Còn nữa,
khi Trần Nhất Luân gọi điện cho tôi, tôi
đã ghi âm lại tất cả rồi. Tôi lo lắng Trần
Nhất Luân kia sẽ không đưa tiền cho
tôi nên đã bí mật cất giữ một số bằng
chứng!”

“Tốt lắm!” Giang Bắc Minh gật
đầu nói: “Đưa cho tôi tất cả bằng
chứng ghi âm của ông đi!”

“Được rồi!” Lục Văn Bình gật đầu
nói, sau đó gửi toàn bộ tập tin ghi âm
trong điện thoại cho Giang Bắc Minh.

“Được rồi, ông có thể đi rồi!”
Giang Bắc Minh gật đầu nói.

“Tôi, tôi có thể đi rồi?” Lục Văn
Bình kinh ngạc nhìn Giang Bắc Minh
hỏi. Chuyện này, đây không phải là gọi
cảnh sát đến bắt chính mình sao? Tại

sao lại cứ như vậy mà thả cho chính
mình đi?

“Đúng, ông có thề đi rồi!” Giang
Bắc Minh phầy phầy tay với Lục Văn
Bình, sau đó từ trong túi lấy ra một cây
kim bạc, cắm cây kim vào ngực Lục
Văn Bình, nói: “Cây kim này, một ngày
nào đó về sau sẽ lấy đi mạng ông.
Nếu tôi không giúp ông chữa trị thì
trên đời này cũng chẳng có ai có thể

cứu ông được đâu. Vì vậy, trong ngày
hôm nay, ông chỉ có thề ngoan ngoãn
chờ đợi ở lại đây. Đợi đến sáng sớm
mai đến khi cảnh sát đến bắt ông lại.
Còn nữa, hôm nay ông phải giả vờ như
không biết gì, không được biều hiện là
đã gặp mặt tôi. “

“Tôi biết, tôi biết!” Lục Văn Bình
vội gật đầu nói.

“Còn nữa, nếu ông dám báo tin
cho Trần Nhất Luân, vậy thì ông chờ
chết đi!” Giang Bắc Minh đối mặt với
Lục Văn Bình nói.

“Tôi không dám, tôi không dám!”
Lục Văn Bình xua tay nói: “Nếu tôi nói
với cậu Luân về việc tôi đã nói cho cậu

biết tất cả mọi chuyện thì không
chừng hôm nay, cậu Luân kia có thề
sẽ giết tôi để giết người diệt khẩu
mất!”

Lục Văn Bình là người khôn
ngoan, ông ta biết rõ nếu Trần Nhất
Luân muốn rửa sạch tội danh thì chỉ
có thể đề ông ta chết! Cho nên ông ta
tự nhiên sẽ không dám nói chuyện này
với Trần Nhất Luân. Tên Trần Nhất
Luân kia lòng dạ ác độc, hơn nữa cậu
ta lại từng làm bác sĩ, nhất định sẽ có
cách làm cho ông ta chết mà không
cần động đến người. Ông ta còn chưa
muốn chết sớm như vậy đâu!

“Cút đi!” Giang Bắc Minh nói với

Lục Văn Bình.

Sau khi đi ra khỏi nhà vườn, Giang
Bắc Minh bắt một chiếc taxi rồi nhanh
chóng đến văn phòng của Thẩm
Thanh Lan.

Lúc này Thầm Thanh Lan đang
xem tin tức trên mạng, trên trán nhăn
thành một đường, trầm tư suy nghĩ
nhưng có vẻ vẫn chưa có biện pháp
nào cả!

Hiện tại vấn đề vẫn chưa được
điều tra rõ ràng, trên mạng tràn ngập
tin tức tiêu cực về sản phầm của Tập
đoàn Thầm Thị. Cho dù trong nhà
không náo loạn, nhưng hiện tại trong
thời đại của Internet, chỉ cần tùy tiện

gây ra một ít chuyện thì đều có thể
gây ra một cuộc bàn tán, huyên náo

trên toàn thế giới rồi.

Nếu còn tiếp tục như vậy, tất cả
các sản phầm của Tập đoàn Thầm Thị
sẽ không còn được kinh doanh thị
trường nữa.

Kề cả khi sản phẩm được đưa ra

thị trường thì cũng chẳng ai dám mua.

Đặc biệt là khi nhìn thấy nội dung
bình luận quá khó nghe của những cư
dân mạng, Thầm Thanh Lan thực sự
cảm thấy bất lực.

“Sao vậy? Lại xem tin tức trên
mạng sao?” Giang Bắc Minh tươi cười

bước vào, nhìn Thẩm Thanh Lan hỏi.

“Ừ!” Thẩm Thanh Lan gật đầu
nói: “Hiện tại tin tức trên mạng càng
ngày càng rầm rộ. Hầu như đều là tin
tức tiêu cực về Tập đoàn Thẩm Thị
của chúng ta. Em thực sự lo lắng rằng,
vì sự việc lần này có thể khiến Tập
đoàn Thầm Thị chúng ta bị hủy hoại,
không thể nào gượng dậy nồi được
nữa. Chúng ta là một công ty thực
phẩm và có vấn đề về thực phầm. Đối
với công ty chúng ta thì đấy chính là
một đòn đả kích nặng bề. Rất có thề
trong thời gian tới công ty sẽ phải
đóng cửa! “

Ông nội giao lại công ty cho cô,

cùng lúc đó, vài ngày trước còn đề cô
phụ trách làm làm người đứng đầu
dòng họ, kiêm chủ tịch Tập đoàn. Vậy
mà chỉ qua mấy ngày, công ty đã gặp
phải nguy cơ lớn như vậy. Công ty có
thề sẽ đóng cửa, điều này làm cô cảm
thấy vô cùng hồ thẹn với dòng họ
cũng như sự tín nhiệm của ông nội.

“Quả thật, trong thời đại của
Internet, chỉ một chuyện nhỏ cũng có
thề dễ dàng khiến cho mọi nỗ lực của
một công ty lớn đổ sông đồ bể!”
Giang Bắc Minh nói với Thầm Thanh
Lan: “Quên đi, đừng nói mấy lời này
nữa, còn hơn hai tiếng đồng hồ nữa là
tan làm. Tối nay cùng nhau đi nhà cũ

ăn cơm đi.”

“Không đi” Thầm Thanh Lan lắc
đầu nói: “Bây giờ tình hình công ty rối
ren, lấy đâu ra tâm trí mà ăn. Hơn nữa,
nếu tối nay về nhà cũ ăn cơm, em
không dám đối mặt với ông nội, còn
có cả chú hai và gia đình chú ấy nữa
nhất định sẽ lại giậu đồ bìm leo, đến
lúc đó, một bữa cơm thôi cũng chẳng
thể nào nào ăn nồi! “

“Để anh cho em xem một thứ”
Giang Bắc Minh nói, lấy trong túi ra
một thứ gì đó rồi đưa cho Thầm Thanh
Lan.

“Đây là cái gì vậy?“ Thầm Thanh
Lan ngờ vực hỏi.

“Thuốc!” Giang Bắc Minh nói.

“Em biết đây là một lọ thuốc”
Thẩm Thanh Lan nói: “Ý của em là, lúc
này anh lại đưa cho em một lọ thuốc
làm gì?”

“Loại thuốc này là loại thuốc được
trộn trong Băng Tuyết và gây ra chứng
suy gan của các bệnh nhân!” Giang
Bắc Minh nói với Thầm Thanh Lan.

“Cái gì? Chính là loại thuốc đó?
Anh lấy ở đâu ra?” Thầm Thanh Lan
nghe được lời này thì vội vàng đứng
lên, nhìn Giang Bắc Minh, khẩn trương
hỏi.

“Tìm thấy nó trong văn phòng

của Lục Văn Bình đó.” Giang Bắc Minh

cười nói.

“Cái gì? Lục Văn Bình?” Thầm
Thanh Lan sững sờ, nói: “Ý của anh là
người bỏ thuốc là Lục Văn Bình? Làm
sao có thể? Ông ta là người làm việc
trong dòng họ Thầm từ đời ông nội
em, luôn tận tụy, trung thành với nhà
họ Thầm. Làm sao có thề làm được
chuyện này được?”

“Quan trọng là Lục Văn Bình đã tự
mình thừa nhận” Giang Bắc Minh nói:
“Và lại, Lục Văn Bình làm vậy, không
phải vì ông ta muốn tự mình làm điều
đó, mà là vì có người bắt ông ta làm.”

“Ai? Ai bắt ông ta làm chuyện
này?” Thầm Thanh Lan lập tức bắt

được trọng điểm, vội vàng hỏi. Nếu
biết, ai là người đứng sau đề xúi giục
màn này. Vậy thì, cũng có thể biết ai là
thủ phạm cầm đầu vụ việc lần này!

Chương 153: Kẻ ác tố cáo trước

“Để anh cho em nghe vài đoạn
ghi âm” Giang Bắc Minh nói rồi mờ
điện thoại di động lên, sau đó phát tập
tin ghi âm.

Sau khi nghe đoạn ghi âm đầu
tiên, Thầm Thanh Lan lập tức đập bàn
một cái, hét lớn: “Là Trần Nhất Luân!
Vậy mà lại do cậu ta làm?”

“Đúng, là cậu ta làm!” Giang Bắc

Minh gật đầu nói. “Vậy bây giờ, em đã

biết vì sao anh muốn buổi tối đi đến
nhà cũ ăn cơm rồi chứ?”

“Không ngờ lại là cậu ta!“ Lúc
này, vẻ mặt Thầm Thanh Lan vẫn đầy
sự tức giận. Nói thật, cho dù là ai thì
cô cũng không thề chấp nhận được sự
phản bội của những người xung quanh
hay chính người thân trong gia đình
mình! Đọc full tại truyen.one

Dù người ngoài đối xử với mình
như thế nào thì cô cũng có thể chấp
nhận được, nhưng sự phản bội của gia
đình thì vĩnh viễn không bao giờ chấp
nhận được.

“Được rồi, về nhà cũ ăn tối!”
Thầm Thanh Lan lớn tiếng nói. “Một

mình Trần Nhất Luân thì không thể
làm ra được một chuyện như vậy, khả
năng lớn nhất là gia đình chú hai làm!”

“Đương nhiên!” Giang Bắc Minh
gật đầu nói. “Từ trước tới nay, họ luôn
cho rằng nhà họ Thẩm họ có cơ hội
lấy được nên mới luôn hiếu thuận với
ông nội, vậy mà bây giờ, nhà họ Thầm
lại rơi vào tay em. Họ đã không hiếu
thuận với ông nội, mà ngược lại lại còn
động tay vào xí nghiệp. Sự thật là
những thứ họ không thề có được thì
họ sẽ phá hủy tất cà những thứ không
thể có được đó!”

Thầm Thanh Lan lúc này không
lên tiếng, thở phì phò tại chỗ.

Giang Bắc Minh cũng biết, tại giờ
phút này Thầm Thanh Lan thật sự
không thể vượt qua rào cản trong
lòng.

Sau khi tan làm, Gang Bắc Minh
lái xe, cùng Thầm Thanh Lan đến nhà
cũ của họ Thầm. Vì cả hai đều không
đem chân tướng sự việc nói ra, vì vậy,
sau khi đến nhà cũ của nhà họ Thầm,
Hà Tuyết Mai và Thầm Thanh Huyền
nhìn thấy Thầm Thanh Lan liền tỏ thái
độ không vui.

“Bố, đây không phải là đang
châm ngòi ly gián chứ!” Hà Tuyết Mai
hướng về ông cụ Thầm mà lớn tiếng:

“Nhìn xem, con bé mới làm Chủ tịch

hội đồng quản trị được vài ngày mà
công ty đã thành ra như thế này. Bố,
Internet bây giờ phát triển cố nào, con
vừa mới trên đường đến đây, nhưng
đã thấy trên Internet bây giờ đều đang
tràn ngập vụ việc bê bối của Tập đoàn
Thẩm Thị chúng ta, nếu thật sự cứ
tiếp tục như vậy, Tập đoàn Thầm Thị
của chúng ta sẽ phá sản vào một ngày
không xa đói “

“Đúng vậy đó ông nội!” Thầm
Thanh Huyền lúc này cũng nói xen
vào: “Tập đoàn Thầm Thị chúng ta là
một công ty sản xuất thực phầm. Bây
giờ lại có vấn đề về an toàn thực
phẩm, thiếu chút nữa là đã khiến cho
vài

người suýt chết trong bệnh viện

rồi. Không nói tới những lời của cư dân
mạng, thì các ban, ngành liên quan
cũng sẽ không cho chúng ta tiếp tục
mờ công ty kinh doanh như vậy nữa!

Lúc đề cô ta lên làm Chủ tịch hội
đồng quản trị, cô ta vẫn còn dương
dương tự đắc, không ngờ lại rằng lại
vô dụng như vậy, một lúc đã biến
công ty thành bộ dạng ma quỷ như
vậy!”

Trần Nhất Luân bên cạnh cũng
cười khẩy: “Mặc dù cửa hàng trang
sức của chúng ta quản lý không tốt,
chỉ làm ăn thua lỗ. Nhưng hiện tại
Thầm Thanh Lan quản lý toàn bộ công
ty đã khiến cho cả công ty phải đóng

cửa. Thật sự là quá kém cỏi, Thẩm
Thanh Lan, đề tôi nói cho chị biết, nếu
công ty thật sự phá sản, cô

chị sẽ là tội nhân của cả dòng họ
Thẩm chúng tai “

Trương Nhã nhịn không được liền
mờ miệng lớn tiếng nói: “Chuyện này
không liên quan gì đến Thanh Lan nhà
chúng tôi. Cảnh sát đã điều tra rõ ràng
có người cố tình hãm hại Thanh Lan
nhà chúng ta, hãm hại dòng họ Thầm
chúng ta!”

“Ái chà chà, chị còn biết là có
người cố tình hãm hại họ Thầm chúng
ta đấy?” Hà Tuyết Mai tức giận nói:
“Nếu đã có người cố tình hãm hại họ

Thẩm chúng ta, thì người đó nhằm vào
ai đây? Còn không phải là Thanh Lan
nhà mấy người. Nếu không phải
Thanh Lan nhà các người ra ngoài đắc
tội với người khác, thì sẽ có người
khác có hãm hại dòng họ Thầm chúng
ta sao?

Tôi nói này, Giang Bắc Minh cái
tên này cướp đơn đặt hàng của nhà họ
Tống, đắc tội với con gái nhà họ Lý, Lý
Hoa Hoa, khẳng định không phải là
chuyện tốt lành gì. Bây giờ, mấy người
cũng đã thấy, trả thù đến rồi? Nếu tôi
không đoán sai, điều này là do Lý Hoa
Hoa làm! Hừm, lúc đó tôi còn khen
ngợi Giang Bắc Minh vì đã đem lại sự

vẻ vang cho dòng họ nữa đấy. Hiện tại

thì tốt rồi, kiếm được cái gì? Lại kiếm
về được thêm một kẻ thù! Đúng là
thành công chưa có mà thất bại đã có
thừa.”

“Mấy người đều im miệng lại hết
cho tôi!” Ông nội Thầm đập bàn, tức
giận quát lớn: “Mỗi lần đến chỗ tôi đều
là cãi nhau. Mấy người không thấy
phiền phức, nhưng tôi thì nghe nhàm
chán quá rồi, muốn cãi nhau, mấy
người đều cút ra ngoài mà cãi nhau,
đừng ở đây quấy rầy tôi!”

“Bố!” Hà Tuyết Mai hướng về ông
cụ Thầm mà nói: “Không phải con
muốn cãi nhau, mà là một số người
quá bất tài, hại cả dòng họ Thầm của

chúng ta thành dáng vẻ như bây giờ!
Bố, cho dù hôm nay con có đắc tội tới
bố thì con cũng phải nói, chức Chủ
tịch hội đồng quản trị của Thầm
Thanh Lan, phải lập tức bãi bỏ, nếu
không, dòng họ Thầm của chúng ta sẽ
càng ngày càng tồi tệ!”

“Thím hai!” Giang Bắc Minh lúc
này mới mờ miệng nói: “Nếu Thanh
Lan thực sự bị cách chức, vậy ai sẽ
điều hành công việc kinh doanh của
dòng họ Thẩm? Để con gái Thầm
Thanh Huyền của thím làm sao? Nếu
đã như vậy, đối với thím mà nói, vụ
đầu độc lần này sẽ là chuyện tốt nhỉ?
Thím nói xem, tôi có nên nghi ngờ vụ

ngộ độc này là do thím cố tình gây ra
không?”

“Cậu nói cái gì?” Hà Tuyết Mai
đột nhiên hét lớn: “Đồ chó, cậu có biết
ăn nói không? Đây là chuyện kinh
doanh của dòng họ Thầm chúng tôi,
chúng tôi còn có cổ phần trong đó,
nếu như chuyện hạ độc là do chúng
tôi làm ra, đề nhà họ Thầm gặp phải
nguy cơ như vậy, đối với chúng tôi sẽ
không có tồn thất sao? Hơn nữa, bây
giờ cho dù Thanh Huyền có làm Chủ
tịch đi chăng nữa, cậu cho rằng Thanh
Thanh dễ dàng sao? Đã lên là phải thu
dọn một đống lộn xộn. Cậu cho rằng
gia đình chúng tôi bằng lòng sao?”

“Đúng vậy, đề lại cho tôi một

đống lộn xôn, tôi không muốn!” Thầm
Thanh Huyền tức giận nói.

Thầm Thanh Lan cười lạnh một
tiếng, nhìn Hà Tuyết Mai rồi nói: “Thím
hai, thím vẫn biết đây là chuyện kinh
doanh của nhà họ Thầm. Thím vẫn
biết mình đang sở hữu cồ phần trong
nhà họ Thầm. Thím cũng biết nhà họ
Thầm đang tạm thời đang gặp phải
khủng hoảng như vậy thì đối với thím
mà nói thì cũng sẽ có thiệt hại hay
sao?”

“Thầm Thanh Lan, ý cháu là gì?”
Hà Tuyết Mai nhìn Thầm Thanh Lan
hỏi.
“Đúng vậy, Thầm Thanh Lan, lời

chị nói như vậy là có ý gì?” Lúc này,
Trần Nhất Luân lớn tiếng nói: “Nghe
giọng điệu của chị thì chính là đang
nghỉ ngờ chúng tôi làm chuyện ra này?
Tôi nói cho chị biết, cơm có thể ăn bậy
nhưng lời thì không thề nói bừa. Đừng
có làm ra chuyện như vậy, nếu không
tự mình xử lý được thì đừng như chó
dại mà cắn linh tinh”.

“Đúng đấy!” Hà Tuyết Mai cũng
lớn tiếng nói: “Nếu cháu nghỉ ngờ
chúng tôi làm ra chuyện này, thì cháu
phải trưng ra chứng cứ, bằng không,
hôm nay cháu phải xin lỗi thím, quỳ
xuống xin lỗi thím. Đừng tường rằng
hiện tại cháu là Chủ tịch hội đồng
quản trị là tài giỏi hơn người. Đừng

quên, thím vẫn là thím hai của cháu,
còn là bề trên của cháu, thím không
muốn chịu oan ức như vậy! “

 

Chương 154: Không có cơ hội ngụy biện

Thầm Thanh Lan hờ hững liếc Hà
Tuyết Mai một cái, sau đó cô lại đưa
mắt nhìn sang ông cụ Thẩm, hỏi: “Ông
nội, dựa theo quy tắc của nhà họ
Thầm chúng ta, nếu các thành viên
trong nội bộ nhà họ Thầm, có người
dám gây ra chuyện không có lợi cho xí
nghiệp của nhà họ Thẩm thì chúng ta
nên xử lý kẻ đó như thế nào ạ?”

Ông cụ Thầm là một người đã trải

qua đủ chuyện nên vô cùng nhạy bén,

lúc bấy giờ nghe Thầm Thanh Lan hỏi
dò một câu như vậy, đương nhiên là
ông Thầm đã đoán được cô đang nói
bóng nói gió đến chuyện gì.

Ông cụ Thẩm thay đồi sắc mặt,
giận dữ cực kỳ: “Nếu các thành viên
nhà họ Thầm chúng ta, có một ai dám
làm ra chuyện khiến xí nghiệp nhà họ
Thẩm thiệt hại thì theo quy tắc của
nhà họ Thầm chúng ta, kề từ hôm nay,
sẽ tạm đình chỉ tất cả chức vụ và công
việc của kẻ đó trong xí nghiệp của nhà
họ Thầm, đồng thời ngay lập tức hủy
bỏ quyền sở hữu cồ phần và hường
hoa hồng từ nhà họ Thẩm, xóa tên
gạch tuổi ra khỏi nhà chúng ta, cùng
với đó, nếu hành vi khiến xí nghiệp

thiệt hại có dấu hiệu vi phạm pháp
luật hiện hành, thì sau khi giải quyết
ồn thỏa trong nội bộ gia đình, lập tức
chuyền giao cho cơ quan Công an có
thẩm quyền để đưa ra hình phạt
nghiêm khắc nhất!”

Không thể không nói, mấy quy
tắc mà ông cụ Thầm đặt ra cho dòng
họ này đúng thật là vô cùng nghiêm
khắc.

Nhưng chuyện này cũng không
có gì đáng trách cả, đã là người một
nhà với nhau mà còn gây ra chuyện có
lỗi với xí nghiệp nhà mình, chuyện như
vậy thì quy tắc nghiêm khắc đến mức
nào cũng đều không đủ để trừng phạt.

“Vậy thì được rồi!” Thầm Thanh
Lan khẽ gật đầu, nhìn về phía Hà
Tuyết Mai rồi bảo: “Thím hai này,
chẳng phải nhà thím bảo tôi đổ oan
cho mọi người sao? Chẳng phải thím
bảo tôi có giỏi thì đưa chứng cứ ra
sao? Được thôi, ngay bây giờ tôi sẽ
đưa chứng cứ ra trước sự chứng kiến
của tất cả mọi người có mặt tại đây!”

Thầm Thanh Lan nói xong, đầu
tiên là đưa điện thoại di động từ trong
túi ra, sau đó thì bắt đầu phát tệp ghi âm.

Tất cả mọi người nhà họ Thầm
đều nín thờ, nghiêm túc lắng nghe

đoạn băng ghi âm được phát, dù sao
chuyện này cũng liên quan đến xí
nghiệp nhà họ Thẩm, liên quan trực
tiếp tới lợi ích của tất cả mọi người ở
đây.

Ngay khi tệp ghi âm được phát
xong, ông cụ Thầm giận dữ vỗ tay rầm
rầm từng nhịp trên mặt bàn, quát lớn
một tiếng với Trần Nhất Luân:
“Chuyện này là do tên súc sinh nhà
cháu làm ra sao?”

“Không phải đâu ông nội, chuyện
này không phải do cháu gây ra” Trần
Nhất Luân vội vàng phủ nhận ngay lập
tức: “Ông nội, đây chỉ là một tệp ghi
âm mà thôi, hơn nữa bây giờ pháp luật

hiện hành cũng không có quy định
nào công nhận tệp ghi âm là chứng cứ
hợp pháp, dù sao ngoài kia cũng có
rất nhiều người có giọng nói giống
nhau. Rõ ràng chuyện này chính là do
bọn họ tìm một người nào đó có giọng
giống cháu đề sai khiến đọc đoạn hội
thoại này, dựng chuyện lên bôi xấu
danh dự của cháu. Ông nội, nhất định
ông phải nhìn rõ mọi việc ạ!”

Hà Tuyết Mai lập tức lớn tiếng nói
với theo: “Trần Nhất Luân nhà chúng
tôi sao có thề làm ra những chuyện
như vậy, Thầm Thanh Lan, cháu làm
thế này rõ ràng là cố ý bôi xấu danh
dự người khác!

Từ hôm cháu lên làm chủ gia đình
là thím đã biết, việc chia cổ phần cho
mọi người khiến trong lòng cháu thấy
khó chịu, cho nên cháu mới lợi dụng
thủ đoạn như vậy để cố ý muốn đuồi
mọi người đi, đề những cổ phần đó
không cần chia cho nhà thím, đúng
chứ? Thầm Thanh Lan, uồng cho thím
trước kia còn đối xử tốt với cháu như
vậy, không ngờ cháu lại có lòng dạ
độc ác nham hiểm đến mức này, đối
xử với người cùng một nhà mà còn ra
tay tàn nhẫn như vậy. Một chút cổ
phần nhỏ nhoi thế kia mà cháu cũng
không muốn chia cho mọi người!”

Lúc này Thầm Thanh Huyền cũng

lớn tiếng nói: “Thầm Thanh Lan, nếu

chị không muốn chia cổ phần cho
chúng tôi thì chị cứ việc nói rõ ra là
được, cùng lắm thì chúng tôi cũng
không cần những cổ phần đó nữa,
nhưng nếu chị dám dùng cách này để
bôi xấu danh dự của chúng tôi, gán
cho chúng tôi những tiếng oan, thì
nhất định tôi sẽ giải quyết chuyện này
cho ra nhẽ với các người!”

Thẩm Thanh Lan cười lạnh một
tiếng, nhìn về phía bọn họ rồi bảo:
“Nếu tôi thật sự chỉ có một tệp ghi âm
thế này, mà đã tìm đến mấy người, làm
thế thì chẳng phải là đang nói tôi thật
sự không có năng lực làm việc hay
sao?”

Thẩm Thanh Lan nói xong lại
đứng dậy, ngoảnh đầu sang rồi nháy
mắt ra hiệu với Giang Bắc Minh.

Ngay lập tức Giang Bắc Minh đã
hiểu ra ý của cô, sau đó anh quay
người ra khỏi nhà cũ nhà họ Thầm.

Chẳng mấy chốc sau Giang Bắc
Minh đã dắt thêm một người vào nhà,
mà người kia lại chính là Xưởng trường
của Nhà xưởng sản xuất Băng Tuyết,
Lục Văn Bình.

“Chủ tịch, Chủ tịch Thầm ạ… Lục

Văn Bình là nhân viên lâu năm đã từng

theo chân ông cụ Thẩm đi gây dựng

sự nghiệp, bây giờ phạm sai lầm, mỗi

lần nhìn thấy ông cụ Thẩm thì trong

lòng lại ngập tràn cảm giác áy náy sâu
sắc, thậm chí đến cả nhìn cũng không
tài nào gom đủ dũng cảm đề ngầng
đầu lên nhìn ông cụ Thầm một lần.

Ông cụ Thẩm liếc Lục Văn Bình
một chút, hỏi: “Chuyện này, có đúng là
do Trần Nhất Luân sai sử cậu không?”

“Vâng, vâng đúng ạ..”” Lục Văn
Bình gật đầu lia lịa, ủ rũ cúi đầu trả lời:
“Chủ tịch Thẩm, tôi thật sự không
muốn làm như vậy đâu, tất cả là do
Trần Nhất Luân uy hiếp tôi, nói nếu
như tôi không làm vậy thì vợ và mấy
đứa con của tôi sẽ… Sẽ…”

“Lục Văn Bình!” Trần Nhất Luân
nóng nảy quát Lục Văn Bình ầm ï lên:

“Tôi sai sử ông bao giờ đấy, cơ bản là
tôi và ông còn chưa gặp mặt nhau bao
giờ mà, đến cả ông là ai mà tôi còn
không hề hay biết, ông đừng có đứng
đó ngậm máu phun người, vu khống
những chuyện đâu đâu để hãm hại
tôi!”

“Ha ha ha…” Giang Bắc Minh cười
ha ha ngay lập tức, nhìn về phía Trần
Nhất Luân nói: “Trần Nhất Luân ơi là
Trần Nhất Luân, có câu nói rất hay, đó
là thông minh quá sẽ bị thông minh
hại…”

“Anh có ý gì?” Trần Nhất Luân
nhìn về phía Giang Bắc Minh, tỏ vẻ
khó hiểu hỏi một câu.

“Tôi có ý gì sao?” Giang Bắc Minh
cười một tiếng, nói: “Chẳng phải vừa
rồi cậu đã bảo là cậu và Lục Văn Bình
chưa từng gặp nhau bao giờ sao? Đến
cả ông ta là ai mà cậu cũng không biết
cơ mà? Nhưng này, vì sao vừa rồi cậu
vừa mỡ miệng, đã gọi chính xác tên
tuổi của ông ta thế? Nếu như tôi
không có nhớ nhầm, thì từ lúc tôi bước
vào nhà cho đến bây giờ vẫn chưa giới
thiệu, hay là có người nào gọi thằng
tên Lục Văn Bình ra cả đúng không?”

“Tôi..“ Trần Nhất Luân sững sờ,
lập tức trợn tròn mắt lên: “Vừa rồi tôi
nói cho hay vậy thôi, sao tôi lại có thể
không biết Lục Văn Bình là ai được cơ

chứ, dù sao tôi cũng là người của nhà

họ Thẩm, vốn dĩ tôi nói tôi không quen
biết ông ta và chưa bao gið gặp mặt,
chủ yếu là muốn rửa sạch những hiềm
nghỉ trên người mình thôi! Nhưng cơ
bản là tôi cũng không hề sai sử Lục
Văn Bình đi bỏ thuốc độc.”

“Được thôi, khá khen cho sự
nhanh mồm nhanh miệng của cậu!”
Giang Bắc Minh thờ ơ gật đầu một cái,
sau đó anh lại lấy một bình thuốc từ
trong túi ra, đây là nửa bình thuốc tìm
được từ trong văn phòng của Lục Văn
Bình, nói với Trần Nhất Luân: “Nửa
bình thuốc này, thế nhưng là thứ được
tìm thấy từ văn phòng của Lục Văn
Bình, căn cứ theo lời khai của Lục Văn
Bình, nửa bình thuốc này là cậu cho

ông ta, để ông ta đồ vào trong đồ
uống, cậu có dám đề chúng tôi đi
kiểm tra xem, trên thân bình thuốc này
có dấu vân tay của cậu hay không
không?”

“Còn nữa!” Giang Bắc Minh lại
tiếp tục nói: “Giữa trưa hôm nay, cậu
và Lục Văn Bình hẹn gặp nhau tại một
nhà vườn ở Thị trấn Bắc Hải, Thành
phố Lâm Hải chúng ta, trong nhà vườn
mà hai người hẹn gặp có lắp đặt
camera theo dõi, có muốn chúng tôi
tiện đường đi điều tra một chút luôn
không? Chưa hết đâu, cậu cho ông ta
mười bày tỳ rưỡi tiền mặt vẫn còn

nguyên đó, tôi tin là nếu đến ngân
hàng, cũng có thề trích xuất video ghi
lại cảnh cậu rút tiền nhỉ?”

Thật ra lúc Lục Văn Bình xuất
hiện là Trần Nhất Luân đã biết chuyện
lớn hỏng bét rồi.

Chẳng qua cậu ta vẫn nghĩ là cố
gắng ngụy biện một chút thì sẽ ồn
thỏa cả thôi, nhưng dù thế nào cũng
không ngờ rằng, ngay sau khi Giang
Bắc Minh mang tất cả những chứng
cứ này ra ánh sáng thì cậu ta đã
không còn cơ hội nói dối lấp liếm nữa!

“Được lắm Trần Nhất Luân!” Ngay

lúc đó, đột nhiên Hà Tuyết Mai đứng

phắt dậy, chỉ tay vào mặt Trần Nhất
Luân rồi lớn tiếng nổi giận mắng:
“Chuyện này lại là do cái đồ nham
hiểm chó má nhà cậu làm ra sao? Cậu,
cậu có còn một chút lương tâm nào
không vậy? Đây chính là xí nghiệp của
nhà họ Thầm chúng ta, cậu làm như
thế mà cũng xứng đáng với người nhà
họ Thầm chúng tôi, xứng đáng với tình
yêu thương của ông nội dành cho cậu
từ trước đến nay sao?

Hai ngày trước cậu mượn tôi mười
bảy tỳ rưỡi, bảo rằng cậu muốn làm
ăn, tôi còn tin tường cậu, nếu tôi biết
cậu cầm số tiền mười bảy tỳ rưỡi này
đi làm chuyện xấu xa như vậy, thì có
đánh chết tôi cũng không cho cậu mượn!”

Chương 155: Không thể bỏ qua suy nghĩ đề phòng

Nghe được mấy lời nói của Hà
Tuyết Mai, Giang Bắc Minh lập tức
khinh thường nhìn bà ta một cái.

Chiêu thức chơi đùa của Hà Tuyết
Mai thật đúng là tuyệt vời đó, trước
đây khi mình chưa đưa ra toàn bộ
chứng cứ, bà ta cực lực nói là do mình
đang bôi nhọ Trần Nhất Luân, bây giờ,
sau khi chứng cứ vô cùng xác thực, bà

ta lập tức đứng ra, đem toàn bộ tội

danh đang có đồ hết lên một mình
Trần Nhất Luân, đem hết những gì nhà
bọn họ làm đồ cho người khác một
cách sạch sẽ nhất.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

“Mẹ, chuyện này không phải…”

“Không phải? Cái gì không phải?”
Hà Tuyết Mai quát lớn với Trần Nhất
Luân: “Trần Nhất Luân, thật sự không
ngỡ là, cậu lại có thề có lòng dạ thâm
độc như thế, ngày đó sau khi chúng ta
bị nhà họ Thầm cô lập, cậu đã tỏ vẻ
trong lòng cậu thực sự rất khó chịu, tôi
lúc ấy đã khuyên nhủ cậu, mặc dù
trong lòng khó chịu, chúng ta đều là
người nhà họ Thầm, mọi thứ đều phải
đặt nhà họ Thầm lên đầu tiên, hơn

nữa, tôi tin tường, chỉ cần chúng ta thể
hiện thật tốt, nhà họ Thầm nhất định
sẽ cho chúng ta cơ hội, thế nhưng mà
cậu đây, cậu lại cứ coi lời tôi nói với
cậu như gió thoảng bên tai, thậm chí
còn làm ra chuyện như vậy liên lụy
đến cả chúng tôi, cậu, cậu thật sự
khiến tôi quá thất vọng rồi!”

Khi Hà Tuyết Mai nói ra những lời
này, không ngừng nháy mắt với Trần
Nhất Luân.

Vẻ mặt nhẫn nhịn vô cùng khổ sở
của Trần Nhất Luân, khiến Giang Bắc
Minh đứng ở một bên, nhìn thấy mà
buồn cười.

Thầm Thanh Huyền cũng đứng

lên, đi tới trước mặt Trần Nhất Luân,
ngẩng đầu lên nhìn rồi tặng cho Trần
Nhất Luân một cái tát:

“Trần Nhất Luân, hai chúng ta tuy
rằng là vợ chồng, nhưng, đây là nhà
của tôi, người ðở đây, đều là người nhà
của tôi, công ty này, cũng là công ty
của nhà tôi, anh làm như vậy, không
khiến tôi thất vọng, không khiến toàn
bộ nhà họ Thẩm thất vọng sao? Tôi
mặc kệ luật pháp sẽ đưa ra những
biện pháp gì đề trừng trị anh, nhưng,
tôi muốn ly hôn với anh, hơn nữa là lập
tức ly hôn, từ nay về sau, hai người
chúng ta, không còn quan hệ gì hết!”

Đương nhiên, khi Thẩm Thanh

Huyền nói những lời này với Trần Nhất
Luân, cô ta cũng hết sức nháy mắt với
cậu ta.

Trần Nhất Luân cảm thấy hơi uất
ức, nhưng mà, sau khi thấy họ chớp
mắt với mình, hình như đã hiều ra điều
gì đó, vì vậy, cậu ta ngoan ngoãn cúi
thấp đầu xuống, không nói một lời
nào.

“Thanh Huyền, bây giờ, không
cần nói tới những lời đó làm gì hết.” Hà
Tuyết Mai tiến lên nói với Thầm Thanh
Huyền, sau đó, quay về phía Trần Nhất
Luân lớn tiếng nói:

“Trần Nhất Luân, tôi nói cho cậu
biết, nếu chuyện này một mình cậu có

thể làm ra được, vậy cậu ngay lập tức
thật lòng nhận tội với bà ngoại, thừa
nhận tội lỗi của cậu, nhận lấy sự trừng
phạt của pháp luật, chỉ cần cậu có
biều hiện tốt, biết sai biết sửa, chúng
tôi cũng sẽ không gây khó dễ cho cậu,
về phần Thanh Huyền, tôi sẽ thuyết
phục con bé không vì bất hòa mà ly
hôn với cậu, hơn nữa, chỉ cần ở trong
đó cải tạo thật tốt, khắc cốt ghi tâm
những sai lầm của cậu, chúng tôi,
cũng sẽ đối xử tốt với người nhà của
cậu, hơn nữa, chỉ qua mấy năm thôi,
sau khi cậu ra ngoài, vẫn có thể quay
trở lại nhà họ Thẩm chúng tôi sinh
sống như trước!”

Câu này của Hà Tuyết Mai thâm

thúy tới mức nào chứ.

Ý chính là, Trần Nhất Luân, chỉ
cần cậu nhận tội, nhận hết tội danh
hiện tại về phía mình, như vậy, từ nay
về sau, chúng tôi sẽ chăm sóc thật tốt
cho người nhà của cậu, ngược lại, nếu
cậu còn nói thêm bất cứ điều gì, càng
kéo theo nhiều người liên lụy theo,
như vậy, người nhà cậu ở bên kia,
chúng tôi cũng không dám bảo đảm!

Hơn nữa, Hà Tuyết Mai còn nói,
chỉ cần qua vài năm, khi cậu ta ra
ngoài, vẫn có thể quay lại nhà họ
Thầm sinh sống như cũ… Những lời
“cậu chỉ cần ở trong đó vài năm”, mấu
chốt nằm ở từ “trong đó”!

Cho dù là ai đi nữa thì cũng hiểu
được, tội danh của Trần Nhất Luân, dù
không phải tử hình, đó cũng không
phải là một thời gian ngắn, dựa vào
đâu Hà Tuyết Mai nói chỉ cần qua mấy
năm cậu ta sẽ được ra ngoài chứ? Đây
không phải nói với Trần Nhất Luân
rằng, chỉ cần cậu ta chịu nhận tội, dù
cho có phán nhiều hay ít năm, bà ta
đều sẽ dùng một chút quan hệ, giúp
cậu ta giảm nhẹ tội danh, giúp cậu ta
ra ngoài sớm hơn một chút.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy
những lời này của Hà Tuyết Mai, Trần
Nhất Luân lập tức cúi đầu.

“Ông nội, mẹ, bố, Thanh Huyền,
còn cả chị Thanh Lan, thực sự xin lỗi,
con cũng vì ngu ngốc nhất thời, cảm
thấy không công bằng ở trong lòng,
mới, mới làm ra chuyện như vậy.” Trần
Nhất Luân giống như nhận tội nói:
“Thực xin lỗi, thực sự xin lỗi…”

Vừa nói, Trần Nhất Luân còn vừa
dập đầu xuống.

Ngay lúc này, Mã Quốc Chính dẫn
theo người tới đó.

Mã Quốc Chính thật ra đã sớm tới
nơi, là Giang Bắc Minh gọi ông ta tới,
chính là nhờ ông tới đây bắt người.

Lúc này Mã Quốc Chính đi tới, bời
vì Trần Nhất Luân một mình gánh vác

tất cả tội danh, hơn nữa cũng chắc

chắn không chỉ thêm bất cứ một ai
khác ở nhà bọn họ, cho nên, tạm thời
cũng chỉ có thể bắt giữ Lục Văn Bình
và Trần Nhất Luân.

Sau khi Mã Quốc Chính rời khỏi
đó, Hà Tuyết Mai nhìn về phía ông cụ
nhà họ Thầm, nói: “Bố, con thực sự
không ngờ tới, Trần Nhất Luân có thể
làm ra loại chuyện như vậy, nếu biết
được những điều này, con nhất định
sẽ không đề Trần Nhất Luân làm ra
chuyện đó, ba, mặc kệ nói như nào,
chuyện này tuy rằng là do Trần Nhất
Luân làm, con là mẹ của Trần Nhất
Luân, con cũng có trách nhiệm, con,
con tự nguyện dùng cồ phần của bọn
con, nhường lại ba phần trăm cồ phần,

chúng con, chúng con chỉ cần hoa
hồng được chia từ hai phần trăm cổ
phần thôi.”

Sắc mặt của ông cụ Thầm cực kỳ
khó coi, ông đã từng ở thương trường
chịu đựng bao nhiêu năm, đã sớm là
một nhân vật tinh thông, trước đó,
những lời ám chỉ của Hà Tuyết Mai nói
với Trần Nhất Luân, ông sao có thể
nghe không hiều cho được?

“Cút đi, các người đều cút hết
cho tôi!”

Ông cụ Thầm vung quải trượng
trong tay lên, tức giận quát lớn.

“Ba, được, được rồi, bây giờ

chúng con lập tức biến mất, ba đừng

nóng giận, đừng nóng giận nhé, hôm
nào chúng con lại tới đây thăm ba!”

Nói xong, Hà Tuyết Mai vội vàng
đứng lên, hướng về phía Thầm Thanh
Huyền nháy mắt ra hiệu một cái, sau
đó nhanh chóng rời di.

“Thanh Lan à” Chờ đến khi đám
người Hà Tuyết Mai rời khỏi đó, sắc
mặt của ông cụ Thầm mới hòa hoãn
hơn một chút, nhìn về phía Thẩm
Thanh Lan, nói: “Đồ ăn đã làm xong
rồi, các con, cùng ăn bữa cơm với ông
đi”

“Dạ, ông nội” Thầm Thanh Lan
gật gật đầu, sau đó nhanh chóng tiến

lên, đỡ ông cụ Thầm, sau đó, cùng

nhau đi tới bên cạnh bàn ăn, ngồi
xuống.

“Bắc Minh, chuyện này, ông cảm
ơn con nhiều.” Ông cụ Thầm nhìn về
phía Giang Bắc Minh, nói: “Ông biết,
chuyện này, là con điều tra ra được, vì
nhà họ Thẩm của ông, dốc không ít
sức lực nhỉ!”

“Ông nội, ông đừng nói như vậy,
con thấy gần đây sức khỏe của ông có
chút không tốt rồi, mấy ngày nữa con
bốc cho ông ít thuốc, thử uống một
chút xem sao nhé. Giang Bắc Minh
nói với ông cụ Thầm.

“Được, cảm ơn con” Trước đây
ông cụ Thầm thật sự có chút thành

kiến với Giang Bắc Minh, nhưng mà,
gần đây biều hiện của Giang Bắc Minh
quả thực không tồi, khiến cho ấn
tượng của ông với Giang Bắc Minh,
cũng tăng lên rất nhiều.

“Thanh Lan à!” Ông cụ Thầm nhìn
về phía Thầm Thanh Lan, nói:
“Chuyện này, ông phải phê bình con
một chút nhé, làm chủ tịch, có rất
nhiều chuyện cần phải cảnh giác,
phòng bị, bất luận là người nào, đều
có thể tin tường, nhưng cũng không
thề tin tường tuyệt đối, không được có
ý hại người khác, cũng không thề bỏ

Chương 156: Làm sáng tỏ

Thầm Thanh Lan gật gật đầu, nói.
“Ông nội, con biết rồi, sau này con sẽ
đề phòng thật kỹ lưỡng!”

“Ừ“ Ông cụ Thẩm gật gật đầu,
nói: “Lần này, chuyện của họ không
thành công, khẳng định sẽ ghi hận
trong lòng, nói không chừng thời điểm
sau này sẽ gây ra tác động từ những
mặt khác, con nhất định phải chú ý
thật kỹ, phòng bị cho tốt, những

chuyện giống như lúc nấy, tuyệt đối

không thể xảy ra thêm lần nào khác”

Sau khi ra ngoài nhà cũ của nhà
họ Thầm, thành phố đã lên đèn rực rỡ.

Hai người Giang Bắc Minh và
Thẩm Thanh Lan, không trực tiếp trờ
về nhà, mà lái xe đi tới bệnh viện.

Bốn người bệnh này, ð trong
phòng chăm sóc đặc biệt ICU quan
sát sau hai ngày, đều không phát hiện
ra được tình huống đặc thù, cho nên,
lúc này đã được chuyền đến phòng
bệnh bình thường đề tiếp tục theo dõi.
Bởi vì sức ành hường của Thầm Thanh
Lan, cho nên, Trương Kiệt xếp cho bọn
họ phòng bệnh này, tuy không phải
phòng bệnh VIP, nhưng tất cả đều là

phòng bệnh đơn, không giống các
phòng nhiều người khác, ở phòng này
có thể ngủ ngon giấc không ai quấy rây.

“Giám đốc Thẩm tới rồi à. Cậu
Minh, cậu cũng tới rồi sao” Nhìn thấy
Giang Bắc Minh và Thầm Thanh Lan
tới thăm người thân của họ, những
người thân trong gia đình bệnh nhân
đều có biều hiện vô cùng mến khách.

“Tình hình hiện tại của cậu bé ra
sao rồi?” Thầm Thanh Lan hỏi, cùng
Giang Bắc Minh đem giỏ trái cây tới,
đặt bên tủ mép giường bệnh.

Người bệnh này là một đứa trẻ
mười ba tuồi, thời điểm cậu bé mua đồ

uống là sau khi tan học, trên đường về
nhà, cảm thấy khát nước, cộng thêm
hôm đó thời tiết nóng bức, đã mua
một lon nước lạnh, không ngờ tới, sau
đó lại xuất hiện những chuyện như
vậy.

“Tình huống hiện tại của thằng bé
rất tốt” Mẹ của cậu bé cười nói với
Thầm Thanh Lan: “Vừa rồi thằng bé
còn ăn cơm tối, tinh thần và trạng thái
đều không tồi, bác sĩ cũng nói, dựa
theo khả năng hồi phục của thằng bé,
nhiều nhất là một tuần sau đã có thể
xuất viện rồi. Chẳng qua, bời vì ảnh
hưởng tới gan, sau này có khả năng
phải uống thuốc thêm một thời gian

nữa, mới có thề đủ làm gan hoàn toàn

bình phục trở lại.”

“Đúng vậy” Giang Bắc Minh gật
gật đầu, nói: “Bời vì ảnh hường tới lá
gan, cho nên cần một thời gian dài đề
hồi phục lại hoàn toàn, nhưng không
sao hết, chỉ cần kiên trì uống thuốc,
khôi phục chỉ là chuyện sớm muộn mà
thôi.”

“Cảm ơn cậu, cậu Minh” Bố của
cậu bé tiến lên cầm lấy tay của Giang
Bắc Minh, cảm kích nói: “Nếu không
nhờ cậu, mạng sống của thằng bé
ngay cả khả năng cứu lại cũng không
có, hơn nữa, tôi nghe bác sĩ trong
bệnh viện nói, thuốc cậu cho thằng bé
uống, còn tốt gấp mấy lần so với

thuốc do nhóm bác sĩ của bệnh viện
bọn họ kê đơn, họ nhìn thấy gan của
thằng bé bây giờ hồi phục nhanh như
vậy, đều cảm thấy rất kinh ngạc”

“Chỉ cần cậu bé có thề khỏi hẳn là
được rồi. Giang Bắc Minh cười cười,
nói. Phương thuốc này chính là một vị
thuốc có từ một thời gian dài bên
trong sông, đã sớm trở thành một vị
thuốc chuyên trị cho gan, hiệu quả vô
cùng cao, đặt trong trình độ chữa
bệnh hiện tại, quả thật không có bất
cứ một loại thuốc nào có thể sánh
bằng được.

“Cảm ơn, cảm ơn, thật sự vô cùng
cảm ơn mọi người.” Bố mẹ của cậu bé,

đối với Giang Bắc Minh và Thẩm
Thanh Lan không ngừng tỏ vẻ biết ơn.

Tiếp đó, hai người họ lại đi thăm
ba bệnh nhân còn lại, tình trạng phục
hồi của họ so với cậu bé này không
kém hơn quá nhiều, hiệu quả thực sự
rất tốt, phỏng chừng cũng đều là ở lại
quan sát thêm vài ngày thì có thề xuất
viện rồi.

Bên cạnh đó, người nhà của ba
bệnh nhân này, cũng đều tỏ vẻ cảm tạ
với Giang Bắc Minh và Thẩm Thanh
Lan, hoàn toàn không giống như lúc
đầu, nhìn thấy Thầm Thanh Lan, hoàn
toàn có bộ dạng của một người nhìn
thấy kẻ thù vậy.

“Tổng giám đốc Lan, tôi nghe nói,
sự việc đồ uống lần này đã điều tra rõ
rồi?” Một người nhà trong đó mờ
miệng dò hỏi.

Thầm Thanh Lan gật gật đầu, nói:
“Đúng vậy, mọi chuyện đã được điều
tra rõ ràng rồi, là có người hãm hại
công ty của chúng tôi, cố ý hạ độc.”

“Tổng giám đốc Lan, có chút
chuyện chúng tôi cũng không hiểu
lắm” Người nhà bệnh nhân nói:
“Nhưng mà, chúng tôi hôm nay đã trò
chuyện cùng nhau, cảm thấy cô và
cậu Minh này là người tốt, cho nên,
nếu cô muốn mở một cuộc họp báo,
chờ đến lúc đó, chúng tôi cùng cô tới

hiện trường, giúp hai người làm sáng
tỏ sự việc một chút.

Chỉ sợ những người như chúng tôi
tới đó không được tác dụng gì, nhưng
mà, chúng tôi có thể nói rõ, hai người
trấn an người nhà của người bệnh như
chúng tôi ra sao, tiến hành bồi thường
với chúng tôi như thế nào, chúng tôi
tin tưởng, nếu nói mấy chuyện này ra,
cái nhìn của người khác với hai người
hẳn là sẽ tốt hơn một chút.”

“Đúng vậy, Tổng giám đốc Lan,
đến lúc đó mờ cuộc họp báo, chúng
tôi cũng đi tới đó giúp cô làm sáng tỏ!”

“Đúng vậy, chúng tôi đều đi hết.”

“Được, tôi đây xin được cảm ơn

mọi người trước.” Thầm Thanh Lan gật
gật đầu, khom lưng với mọi người, tỏ
vẻ cảm tạ.

Quả thực, sự tình hiện giờ hoàn
toàn được điều tra rõ ràng, cuộc họp
báo, cũng cần nắm chắc thời gian
tuyên bố, nhưng mà, mặc dù như vậy,
Thẩm Thanh Lan cũng biết, công ty
bên này, khẳng định sẽ vì một thời
gian dài bị chậm trễ mà mất thời gian
công trạng, rốt cuộc, làm người tiêu
thụ lấy lại sự tin tường, cũng không dễ
dàng như vậy bao giờ!

Trước mắt, điều duy nhất có thể
làm, cũng chính là tận lực làm nhiều
việc một chút, khiến trong lòng người

tiêu thụ, thông qua nhiều chuyện như
vậy, có thể lấy lại sự tin tường từng
chút từng chút một.

Tập đoàn Lý thị, bên trong phòng
làm việc của Lý Hoa Hoa.

Lúc này đã là 9 giờ hơn tối, Lý
Hoa Hoa vậy mà vẫn còn ở trong

phòng làm việc.

Mà lúc này, ở trong phòng làm
việc của cô ta, còn có một người phụ
nữ khác, ngồi ở đó.

Người phụ nữ này, không phải ai
khác, chính là em họ của Thẩm Thanh

Lan, Thẩm Thanh Huyền.
“Cô nói, chuyện này, đã bị Giang

Bắc Minh điều tra ra được?” Lý Hoa
Hoa nhìn về phía Thầm Thanh Huyền,
cau mày hỏi.

“Đúng vậy!” Thầm Thanh Huyền
gật gật đầu, nói: “Hiện tại Trần Nhất
Luân, và xưởng trường Lục Văn Bình
đều đã bị bắt, vẫn may, chúng tôi vẫn
luôn ám chỉ cho Trần Nhất Luân, khiến
Trần Nhất Luân một mình gánh hết
các tội danh này, không để lộ chúng
tôi ra.

Lý Hoa Hoa nghe vậy, lập tức cười
cười, nói: “Không ngờ tới đó, Giang
Bắc Minh này, cư nhiên lại trở nên lớợi
hại như vậy, chúng ta ần nấp kỹ như
vậy, cư nhiên chỉ trong một khoảng

thời gian ngắn, đã bị anh ta điều tra ra
được.”

“Chủ tịch Lý, hiện tại chúng tôi
nên làm gì đây?” Thầm Thanh Huyền
nói.

“Chuyện này đã bị điều tra ra rồi,
nhớ kỹ Thầm Thanh Lan chắc chắn sẽ
mờỡ một cuộc họp báo, cứ như vậy đi,
đến lúc đó sẽ nói là bị người khác hãm
hại, hơn nữa giống như họ hiện tại có
quan hệ khá tốt với người nhà của
những người bị hại, cho nên, chuyện
này sẽ bị ảnh hường nên chậm lại rất
nhiều, nói không chừng sẽ không tạo
thành một chút thương tích nào cho
tập đoàn Thầm thị đâu.”

“Thật là một bài toán khó.” Lý Hoa
Hoa cau mày nghĩ thầm. Người sai
cuối cùng trong chuyện này, là Lý Hoa
Hoa, Lý Hoa Hoa vì khoảng thời gian
trước đó bị ba người đàn ông đứng
trước cửa công ty náo loạn một chút,
tạo thành ảnh hường lớn với công ty,
vẫn luôn xử lý mấy ngày nay, mới xử lý
chuyện đó rõ ràng được.

Rốt cuộc có thời gian, chuyện tiếp
theo cần ra tay là phải đối phó với nhà
họ Thẩm, còn đang tự hỏi không biết
nên dùng cách nào, vừa hay, biết được
bên trong nhà họ Thẩm xảy ra chuyện,
vì thế, trực tiếp tìm đến Thầm Thanh
Huyền, không ngỡ tới, bản thân cô ta

cùng ngồi bàn bạc với Thầm Than

Huyền, cô ta chỉ tùy tiện ám chỉ một
chút, Thầm Thanh Huyền vậy mà
nghiến răng nghiến lơi đồng ý rồi.

Chương 157: Chúng ta có tiếp tục nữa không

Bởi vì lần trước Giang Bắc Minh
đã chỉnh cô ta một lần, ngay sau đó
đã tạo thành những tồn thất không hề
nhỏ cho công ty của Lý Hoa Hoa, do
đó lần này, đương nhiên Lý Hoa Hoa
cũng không thề dùng chiêu cũ được
nữa, nếu trả thù thì tất nhiên phải ra
tay ác độc hơn lúc trước mới hả dạ
chứ.

Đọc full tại truyen.one

Mà Thầm Thanh Huyền lại càng

hận Giang Bắc Minh và Thầm Thanh

Lan hơn, cô ta hận đến mức nghiến
răng nghiến lợi, hận không thề giết
chết hai người đề rửa sạch mối hận
này.

Cho nên hai người phụ nữ đã ngồi
lại với nhau, cùng bàn bạc kế sách đề
tấn công kẻ thù chung, chẳng bao lâu
đã bàn bạc ra một kết quả, đó chính là
bỏ thuốc độc vào trong đồ uống. Hai
người bọn họ đều cho rằng, lần này hạ
độc cho dù không thề khiến công ty
của Thẩm Thanh Lan đóng cửa,
nhưng tuyệt đối cũng đủ đề tạo tồn
thất vô cùng to lớn, thậm chí tiền tài
thua lỗ còn không thề kiểm soát hết
được.

Mặc dù bình thường Lý Hoa Hoa
vẫn biểu hiện ra ngoài rằng mình là
một cô gái có tính cách tương đối hoạt
bát cời mờ, nhưng mà dù sao cô ta
cũng là người đảm đương chức vị Chủ
tịch của một công ty, tất nhiên bụng
dạ phải chín chắn và thâm sâu hơn
nhiều so với người phụ nữ như Thầm
Thanh Huyền này.

Ngay sau khi Thầm Thanh Huyền
hỏi bước tiếp theo nên làm như thế
nào, Lý Hoa Hoa đã vươn tay nhẹ
nhàng xoa ấn huyệt Thái Dương của
mình.

“Giang Bắc Minh và Thầm Thanh
Lan, chắc bây giờ đang cực kỳ vui

sướng nhỉ?” Lý Hoa Hoa hỏi. |

“Đương nhiên là cực kỳ vui sướng
rồi!” Thầm Thanh Huyền khó chịu trả
lời: “Bây giờ đã tìm được kẻ thủ ác
đằng sau rồi, bên dòng họ cũng đã an
ủi xong xuôi, trên cơ bản vấn đề đã
được giải quyết hơn một nửa, chắc
chắn bọn họ đã vui mừng không chịu
nồi rồi, hừ, vừa rồi nhìn vẻ mặt đó của
bọn họ, em chỉ hận không thề xé nát
khuôn mặt của bọn họ ra ngay lập
tức!”

“Không phải là bọn họ thật sự
nghĩ rằng, bản thân có thề giải quyết
vấn đề trước mắt một cách thuận lợi
đấy chứ?” Lý Hoa Hoa cười nhạt nói.

Thầm Thanh Huyền ngạc nhiên
sững sờ, nhìn về phía Lý Hoa Hoa rồi
hỏi lại: “Chị Hoa Hoa, chẳng lẽ chị đã
có cách mới rồi sao?”

Lý Hoa Hoa thản nhiên cười một
tiếng rồi trả lời: “Em nói xem, vào lúc
buổi họp báo được tổ chức, nếu như
nhóm người thân của người bị hại lại
đột nhiên thay đồi lập trường thì sao?
Sẽ trở thành tình cảnh thế nào đây nhỉ?”

“Đột nhiên thay đổi lập trường
sao?” Thẩm Thanh Huyền nghe vậy
ngạc nhiên ngớ người, sau đó đôi mắt
lại sáng quắc lên, nói: “Trời ơi chị Hoa
Hoa, chị đúng là siêu giỏi luôn đó, đến

cả cách này mà chị chỉ nghĩ chút thôi
đã nghĩ ra ngay được!

Quá tuyệt vời luôn, bọn họ đang
cực kỳ có niềm tin là nhóm người thân
này sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện giúp
bọn họ, nhưng chắc chắn bọn họ sẽ
không thể nào ngờ được, kết quả là
nhóm người thân này lại quay sang tố
cáo bọn họ, hơn nữa còn tố cáo ngay
trước sự chứng kiến của biết bao
người như vậy, lại cả những đơn vị và
cá nhân hoạt động truyền thông tham
dự nữa chứ, đến lúc đó, bọn họ có
nhảy xuống sông Hồng cũng không
thề rửa sạch tội danh đâu, ha ha ha,

cách này không tệ, không tệ chút nào!”

“Được rồi, đi thôi” Lý Hoa Hoa
nói: “Chuyện này chị giao hết cho em
xử lý, nhớ kỹ là nhất định phải làm thật
tốt”

“Yên tâm đi chị Hoa Hoa ơi”
Thầm Thanh Huyền lập tức vui vẻ ra
mặt, vừa cầm túi xách trong tay đã vội
vàng bước ra bên ngoài.

Sau khi Thầm Thanh Huyền rời
khỏi, trên khuôn mặt Lý Hoa Hoa dần
xuất hiện một nụ cười mang ý tứ sâu
xa khó dò.

“Thanh Lan, đề anh xoa bóp giúp
em nhé” Tắm rửa xong, Giang Bắc
Minh bước vào phòng, nhìn thấy Thầm

Thanh Lan thì chẳng khác gì nhìn thấy
bông hoa sen vừa chớm nở, Giang Bắc
Minh chỉ cảm thấy sâu trong đáy lòng
thoắt cái khô nóng rạo rực vô cùng,
hận không thề nhào lên người Thẩm
Thanh Lan ngay lập tức, sau đó bắt
đầu chiến đấu một trận tới bến sung
sướng ngất ngây!

Nhưng mà Giang Bắc Minh cũng
tự hiều, loại chuyện tốt đẹp này không
thể nóng vội được, nhất là đến giai
đoạn này lại càng cần đầy mạnh công
tác tư tường hơn.

“Được!” Thầm Thanh Lan mỉm
cười, sau đó ghé cơ thể vào đệm
giường mềm mại.

Giang Bắc Minh ngồi trên giường,
vươn tay sð vào phía sau bả vai của
Thẩm Thanh Lan, ngay khi cảm nhận
được làn da trơn nhẫn mịn màng như
da em bé của Thầm Thanh Lan, cơn
khô nóng sâu trong đáy lòng lại càng
bùng phát dữ dội hơn nữa, Giang Bắc
Minh đã mát xa không biết bao nhiêu
lần, tự nhiên bây giờ lại thấy tay chân
luống cuống không thôi.

Giữa những tiếp xúc thân mật của
hai cơ thề với nhau, thật ra trong lòng
hai người cũng đã như mũi tên trên
dây cung từ lâu rồi.

Cho nên lần đầu tiên Giang Bắc
Minh, vào lúc mát xa cho Thầm Thanh

Lan lại bắt đầu có những hành động
thiếu thành thật.

Lúc trước khi xoa bóp cho Thầm
Thanh Lan, Giang Bắc Minh vẫn luôn
làm việc rất quy củ, nói là xoa bóp
phần vai hay cồ thì tuyệt đối chỉ chạm
tay mát xa ở khu vực vai và cồ, những
khu vực khác ấy hà, đến cà chạm tay
vào cũng không hề chạm dù chỉ một
chút xíu.

Nhưng mà hôm nay, sau khi xoa
bóp phần vai và cổ một lúc, bàn tay
của Giang Bắc Minh lại bắt đầu luồn
dọc vào theo áo ngủ, chậm rãi xoa nắn
dạo chơi trên tấm lưng xinh đẹp của
Thầm Thanh Lan, không thề không

nói, vốn dĩ Thầm Thanh Lan được ca
tụng là người phụ nữ xinh đẹp nhất
trần gian không phải là danh tiếng giả
dối, mà thật sự là tiếng khen chân
thành của mọi người, sờ tay lên làn da
trên tấm lưng gần như trơn bóng nhẵn
mịn như ngọc trai này, thật sự là một
loại hưởng thụ sảng khoái từ chân
lông đến đầu ngón tay.

Cùng lúc đó Giang Bắc Minh
cũng có thể cảm nhận được, lúc này
Thầm Thanh Lan cũng hơi căng thằng
rồi, cơ thề lạnh lẽo hơi cứng lại, nhưng
cô cũng không nói gì, cũng chẳng
vươn tay ra ngăn cản hành vi của
Giang Bắc Minh.

Cứ như vậy, lá gan của Giang Bắc
Minh cũng dần dần lớn hơn hẳn, bắt
đầu từ từ mở rộng phạm vi hoạt động
của bàn tay dưới lớp quần áo.

Sau đó lại từ từ cúi người xuống,
bắt đầu ma sát vành tai Thầm Thanh
Lan, khẽ hôn lên tai rồi lên khuôn mặt,
cuối cùng là bờ môi căng mọng ướt át
của cô.

Tiếng hít thờ của hai người bắt
đầu trở nên dồn dập, hai tay Thẩm
Thanh Lan cũng bắt đầu chủ động ôm
lấy Giang Bắc Minh.

“Bắc Minh..” Trong cổ họng
Thầm Thanh Lan phát ra một tiếng nỉ
non yếu ớt: “Em yêu anh…

Giờ phút này, không nói gì lại
càng có ý nghĩa hơn lên tiếng trà lời,
Giang Bắc Minh cũng không trả lời
Thầm Thanh Lan mà chỉ dùng hành
động của mình đề trả lời cho câu nói
của cô, rằng anh cũng yêu Thầm
Thanh Lan.

“Reng reng reng…”

Ngay lúc này, bỗng nhiên điện
thoại di động của Giang Bắc Minh lại
bất ngờ đồ chuông.

Trong nháy mắt đó Giang Bắc
Minh tức giận vô cùng!

Tại sao mỗi lần cứ đến lúc làm
chuyện tốt đẹp này, thì đều có người
quấy rầy bọn họ vậy chứ? Nếu không
)

phải gọi điện thoại thì cũng là có
người gõ cửa!

Có còn cho người ta cơ hội hường
thụ tỉnh hoa con người không vậy?

Giang Bắc Minh tức giận vô cùng,
cầm điện thoại di động lên chuẩn bị
tắt máy đi, nhưng sau khi nhìn thấy
màn hình hiền thị người gọi đến chính
là cô Lisa, cà người Giang Bắc Minh
chấn động ngay lập tức, lúc này anh
mới nhớ ra là mình đã đồng ý với lịch
trình ba ngày sẽ xoa bóp một lần cho
cô Lisa, có vẻ như đã qua bốn hay
năm ngày gì đó rồi thì phải, mấy hôm
nay do công ty xuất hiện chuyện đồ
uống trúng độc, cho nên bản thân anh

cũng quên béng chuyện đã hứa hẹn
với cô Lisa.

“Vợ yêu, anh, anh nhận cú điện
thoại!” Giang Bắc Minh nói với Thầm
Thanh Lan.

“Ừm!” Thầm Thanh Lan đỏ mặt

khẽ gật đầu.

“Anh Minh” Quả nhiên, sau khi
Giang Bắc Minh bấm nghe điện thoại
thì Lisa đã dùng giọng điệu oán giận
đề bắt chuyện: “Tôi không đáng được
nhận sự chào đón của anh đến vậy
sao? Chẳng phải anh đã nói là ba ngày
sau sẽ đến xoa bóp cho tôi sao? Anh
nói thử xem nào, bây giờ là đã mấy
ngày trôi qua rồi vậy?”

“Alo, cô Lisa đấy à, thật sự ngại
với cô quá.” Giang Bắc Minh nhận điện
thoại, trả lời bằng giọng cực kỳ áy náy:
“Mấy hôm nay công ty có chút vấn đề,
cho nên tôi cũng bận bịu ngược xuôi
đề giải quyết, quên mất đã hẹn với cô,
nhưng cô cứ yên tâm nhé, ngày mai,
chắc chắn là ngày mai tôi sẽ đến xoa
bóp cho cô”

“Ngày mai, anh có chắc chắn
không đấy?” Cô Lisa hỏi lại.

“Chắc chắn, chắc chắn mà”
Giang Bắc Minh trả lời: “Ngay buổi
sáng ngày mai tôi sẽ qua xoa bóp cho
cô, chuyện này, cô Lisa ạ, bây giờ tôi
còn ít chuyện phải giải quyết, thôi

không nói chuyện với cô nữa.”

Kết thúc cuộc gọi, cúp điện thoại
di động.

Giang Bắc Minh nhìn về phía
Thầm Thanh Lan với vẻ áy náy, nói với
cô: “Chuyện đó, chúng ta có tiếp tục
nữa không?”

Chương 158: Đàn ông phụ lòng

“Reng reng reng…”

Ngay lúc hai người chuẩn bị tiếp tục
chuyện tốt đẹp nào đó, thế mà điện thoại
di động của Giang Bắc Minh lại bất ngờ

reo vang lần nữa.

“Anh…” Lúc này Giang Bắc Minh mới
chợt nhớ ra, vừa rồi sau khi nói chuyện
điện thoại với cô Lisa, bởi vì anh muốn
anh chóng làm này nọ với Thẩm Thanh
Lan nên đã quên tắt nguồn điện thoại,
cầm thẳng di động tới đặt ngay trên tủ
đầu giường, trời ơi con mẹ nó, bây giờ lại

đến lượt ai gọi điện vậy?

Cho dù là ai gọi thì tuyệt đối không

bốc máy đâu!

Thế nhưng sau khi nhìn thấy cái tên
nhấp nháy trên màn hình điện thoại di
động, Giang Bắc Minh lại trở nên do dự,
bởi vì người gọi tới chính là Dương Hoàng
Việt!

Anh chàng Dương Hoàng Việt này,
dưới tình huống bình thường thì tuyệt đối
cậu ta sẽ không tùy tiện gọi điện thoại
cho anh, nhất là những lúc thế này, bây
giờ cậu ta gọi điện thoại tới, đừng nói là

lại có chuyện gì quan trọng đấy nhé?

“Alo, Hoàng Việt à, anh đây nói cho
mà biết, con mẹ nó nếu cậu không có
chuyện gì quan trọng mà dám gọi điện

thoại cho anh đây, thì ngày mai anh đây

sẽ làm thịt cậu ngay!” Vừa nhận điện
thoại là Giang Bắc Minh đã quát một tiếng
với Dương Hoàng Việt ở đầu dây bên kia.

“Anh Bắc Minh, em cũng không có
chuyện gì quan trọng, chỉ là em muốn hỏi
anh một câu, bây giờ cũng vẫn còn sớm,
anh có muốn tới quán rượu của em ngồi
la cà một chút không?” Bên kia điện thoại,
Dương Hoàng Việt nói chuyện cực kỳ

ngây thơ vô tội.
“Ngồi em gái nhà cậu!”

Giang Bắc Minh nổi giận đùng đùng
cúp điện thoại cái rụp, sau đó thẳng tay

ấn tắt nguồn luôn.

“Được rồi, lần này khóa máy thì sẽ

không còn chuyện gì cắt ngang nữa.”

Giang Bắc Minh cười cười với Thẩm
Thanh Lan, ngay sau đó lại nhào lên

người Thẩm Thanh Lan một lần nữa.

Vốn dĩ cảnh tượng còn đang phác hoạ
chuyện trên giường, sau đó lại xoay
chuyển khung cảnh đến trên tủ đầu
giường, chỉ là âm thanh kia chưa từng
gián đoạn một giây một phút nào, vẫn
vang lên miên man khiến lòng người nhộn

nhạo.

Ba mươi phút sau, trong phòng tắm
vang lên từng đợt tiếng nước chảy ầm ầm,
mà Giang Bắc Minh lại đang ngồi trên

giường nở nụ cười ngây ngô.

Thật sự không ngờ được, cách ngày
kỷ niệm kết hôn còn có mười ngày nữa,

thế mà anh đã hoàn thành giấc mơ giang
dở của bản thân rồi.

Nhất là khi hồi tưởng lại hình ảnh và
cảm nhận khắc sâu trong ký ức vừa diễn
ra ban nấy, Giang Bắc Minh thật sự có
một loại cảm giác vui mừng phấp phới
trong lòng, niềm vui không thể nào diễn tả

bằng ngôn ngữ được.

Bảo sao các ông các bà ngày xưa cứ
bảo đời người có bốn chuyện vui lớn nhất,
mà chuyện đầu tiên chính là đêm tuyệt
vời hai vợ chồng trẻ trao bản thân mình

cho nhaul

Cảm giác tặng hết những gì tỉnh túy
của mình cho người mình yêu thương,
thật sự quá hạnh phúc quá tuyệt vời, quá
là kỳ diệu!

Giang Bắc Minh tỉnh táo rộn ràng cực
kỳ, nhưng Thẩm Thanh Lan thì không chịu
nổi, giờ phút này đã mệt mỏi thở hồng
hộc nằm mệt nhoài trên giường, tựa vào
bờ vai Giang Bắc Minh, chỉ trong thời gian

một cái chớp mắt mà cô đã ngủ thiếp đi.

Mà Giang Bắc Minh, vì bận ôm Thẩm
Thanh Lan ngủ cho nên buổi tối hôm nay
anh cũng bỏ chuyện tu luyện, lần đầu tiên
nằm trên giường ôm Thẩm Thanh Lan,

sung sướng vừa lòng ngủ một đêm.

Một đêm lặng lẽ trôi qua trong yên
bình.

Sáng sớm hôm sau, hai người Giang
Bắc Minh và Thẩm Thanh Lan cùng lái ô

tô đi làm.

“Hôm nay anh đi mua một chiếc xe
đi” Thẩm Thanh Lan nhìn Giang Bắc Minh
rồi nói: “Bây giờ anh cũng đã có công việc
của riêng mình, chẳng mấy chốc Cửa
hàng trang sức Châu Báu và Phòng khám
Đông y khai trương thì anh cũng phải bắt
đầu làm việc rồi, sau đó chắc chản sẽ có
rất nhiều chuyện khiến anh phải bận rộn
mỗi ngày, nên không cần ngày nào cũng

đưa em đi làm vậy đâu.”

“Không sao đâu, cho dù bận rộn đến
mức nào, đón đưa em đi làm và tan tầm
mỗi ngày đều là niềm hạnh phúc của

anh.” Giang Bắc Minh vừa cười vừa nói.

Thẩm Thanh Lan nghe anh trả lời vậy
thì mỉm cười hạnh phúc, nhưng cô vẫn nói

lại: “Dù sao anh vẫn nên mua một chiếc
xe riêng, sau này cũng tiện đi lại hơn.”

“Được!” Thẩm Thanh Lan đã nói đến
mức này thì tất nhiên Giang Bắc Minh

phải gật đầu, đồng ý với cô.

“Đúng rồi, bây giờ mọi chuyện đã
được giải quyết cũng ổn thỏa phần nào
rồi, có cân nhanh chóng mở một cuộc
họp báo để công bố không?” Giang Bắc

Minh hỏi cô một câu.

Thẩm Thanh Lan nhẹ nhàng gật đầu
rồi đáp lời anh: “Có chứ, chắc chản phải
nhanh chóng tổ chức một buổi họp báo,
công ty chúng ta có một chút bất lợi, đợi
chút nữa sau khi em đến công ty sẽ bảo
thư ký đi sảp xếp chuyện này, xế chiều
hôm nay, chậm nhất là buổi sáng ngày

mai sẽ tổ chức buổi họp báo chính thức.”

“Ừm, đến lúc đó, có cần anh xuất hiện
trước công chúng không?” Giang Bắc
Minh hỏi lại.

“Được chứ, nếu anh có thời gian rảnh
rỗi thì cứ đến tham gia chứ sao.” Thẩm
Thanh Lan nói với Giang Bắc Minh. Từ sau
khi Giang Bắc Minh bắt đầu thay đổi,
Thẩm Thanh Lan đã phát hiện năng lực
của mình càng ngày càng kém, mà tính ỷ

lại thì càng lúc càng mạnh.

Có rất nhiều chuyện, lấy bản lĩnh
trước kia của cô thì rất dễ dàng giải quyết
ổn thỏa xong xuôi, nhưng mà bây giờ, hễ
có chuyện gì cần quyết định là cô đều
phải hỏi thăm ý kiến của Giang Bắc Minh
một chút xem sao, nhưng cho dù làm bất

cứ chuyện gì, cô đều hy vọng Giang Bắc

Minh có thể cùng nằm tay mình thực hiện.

Nếu như vậy thì cô mới có thể cảm

thấy yên lòng.

Nhất là từ sau đêm hôm qua, sau khi
Thẩm Thanh Lan đã giao tất cả những gì
mình có cho Giang Bắc Minh, cô lại càng
ỷ lại vào Giang Bắc Minh hơn nữa, cứ như
chỉ cần rời khỏi Giang Bắc Minh là cô sẽ
rơi vào hoảng sợ lo âu, không biết nên giải

quyết mọi chuyện thế nào.

Chuyện mua xe không cần phải vội,
trước hết Giang Bắc Minh vẫn phải lái
chiếc xe ô tô đó đến gặp cô Lisa trong

khách sạn đã.

Sau khi cô Lisa mở cửa ra, Giang Bắc

Minh đã thấy ngay khuôn mặt oán giận

trách móc của cô Lisa trong phòng.

“Cô Lisa. Thật sự xin lỗi cô.” Giang
Bắc Minh cười cười bày tỏ ý xin lỗi với
Lisa, nói: “Mấy ngày gần đây thực sự có
quá nhiều chuyện khiến tôi bận luôn tay
luôn chân, bởi vậy cho nên tôi mới quên

chuyện phải chữa bệnh cho cô.”

“Anh quên chuyện chữa bệnh cho tôi,
hay căn bản là quên luôn cả tôi rồi?” Cô
Lisa nhìn về phía Giang Bắc Minh rồi tức
giận hỏi.

“Tôi…” Giang Bắc Minh rất muốn trả
lời, chẳng lẽ hai vế này có gì khác nhau
hay sao? Nếu tôi nhớ kỹ mình có quen
người như cô, thì tất nhiên tôi đã đến
chữa bệnh cho cô từ lâu rồi.

“Hừ..” Thấy biểu cảm của Giang Bắc
Minh, cô Lisa hừ lạnh một tiếng rồi nói
ngay lập tức: “Giang Bắc Minh, sao bỗng
dưng tôi lại phát hiện ra anh vô trách
nhiệm thế nhỉ? Cả người tôi có chỗ nào
cũng đều cho anh nhìn thấy hết rồi, mà lại
còn cho anh sờ soạng lâu như vậy, thế mà
anh vừa kéo quần lên đã quay đi không

nhận người quen nữa rồi?”

“Khụ khụ… Giang Bắc Minh ho sặc
sụa ngay lập tức, vội nói: “Chuyện gì thế,
cô Lisa, cô nói thế này hình như hơi
nghiêm trọng so với tình hình thực tế rồi
đó, sao tôi nghe cô nói cứ như tôi chính là

đàn ông phụ lòng vậy?”

“Đàn ông phụ lòng?” Lisa sững sờ:

“Đàn ông phụ lòng là có ý gì?”

“Đàn ông phụ lòng chính là…” Giang
Bắc Minh khoát tay áo, nói: “Được rồi
được rồi, đó cũng không phải từ gì hay,
không cần giải thích làm gì. Đi thôi cô

Lisa, chúng ta đi mát xa thôi.”

“Không, Giang Bắc Minh, bây giờ tôi
đang cố gảng học tiếng Trung Quốc mỗi
ngày, vì vậy nhất định anh phải nói rõ cho
tôi, cụm từ đàn ông phụ lòng này là có ý
gì?” Cô Lisa nói: “Nếu anh vẫn không nói
thì hôm nay, lúc anh xoa bóp cho tôi tôi sẽ

không cởi hết đâu!”

“Khụ khụ… Cô Lisa, lần trước tôi đã
nói với cô rồi, công việc mát xa này vốn dĩ
chẳng cần cởi hết quần áo cơ mà?” Giang
Bắc Minh lặng lẽ nhắc nhở.

“Chẳng lẽ anh không muốn nhìn hay
sao?” Cô Lisa hỏi lại.

“Tôi không muốn…” Giang Bắc Minh

trả lời.

“Hôm nay tôi đã mặc một chiếc quân

may viền ren…” Cô Lisa nói.
“Không muốn…”
“Còn là quần lót chữ T…”
“Không muốn…
“Lại còn hơi trong suốt…”

“Không… Thật ra tôi muốn nói một
điều với cô, ý nghĩa của từ đàn ông phụ
lòng nói chính xác là người đàn ông này,
có vẻ ngoài đẹp trai ngời ngời, rất có bản
lĩnh và khí chất, đồng thời cũng rất có tinh

thân trách nhiệm với những gì mình gánh

vác.” Giang Bắc Minh nói với cô Lisa.

“Ha ha ha… Anh vẫn muốn nhìn có
đúng hay không?” Cô Lisa cười ha ha rồi
bảo: “Tôi biết ngay đàn ông các anh mỗi
một kẻ đều chẳng có ai tốt đẹp, không
ngờ anh cũng giống như vậy… Nhưng
chẳng qua, ý nghĩa của cụm đàn ông phụ
lòng, thật sự như anh giải thích sao?”

Lisa nghiêng đầu hỏi, trực giác mách
bảo với cô ta rằng, cơ bản là ý nghĩa của

cụm từ đàn ông phụ lòng cũng không
phải là như vậy.

Chương 159: Thì ra là Lý Hoa Hoa

“Tất nhiên rồi, chẳng lẽ tôi lại đi lừa cô

hay sao?” Giang Bắc Minh nói.

“Cũng có thể lắm.” Cô Lisa gật đầu,
sau đó nở nụ cười gian tà nói: “Từ nay về
sau, tôi sẽ gọi anh là người đàn ông bội

bạc.

“Khụ khụ… Nhất thời, Giang Minh Bắc
ho khan mấy tiếng nói: “Cô Lisa à, hãy nói
thật cho tôi biết, cô có hiểu người đàn ông
bội bạc nghĩa là gì không?”

“Đúng vậy.” Cô Lisa gật đầu: “Không

phải mới vừa nấy, anh đã nói cho tôi rồi
hay sao? Người đàn ông bội bạc chính là
người đàn ông có vẻ ngoài điển trai đầy
khí chất, rất có trách nhiệm cũng có năng
lực và giàu có. Không lẽ, anh không phải

là người đàn ông như thế à?”
“Tôi đúng là người đàn ông như vậy…”

“Vì thế nên từ nay vê sau, tôi sẽ gọi

anh là người đàn ông bội bạc.”
“Nhưng mà…”

“Giang Bắc Minh, thành thật mà nói,
tôi thấy anh là một người cực kỳ ưu tú
đấy. Theo như câu nói của Việt Nam các

anh thì là anh chàng đẹp trai.”

“Tôi sao?”

“Đúng thế, trong lòng tôi, anh là chàng

trai đẹp trai nhất.”

“Vậy, về sau cô cứ gọi tôi là anh chàng

đẹp trai đi.”

“Không, tôi còn gọi anh là người đàn
ông bội bạc nữa” Lisa nói.

“…

Trong nháy mắt, Giang Bắc Minh có
cảm giác như anh đang tự bê đá đập vào
chân mình. Anh biết, cô Lisa chắc chắn
hiểu rõ nghĩa của người đàn ông bội bạc
là gì. Chẳng qua, lúc này, cô ta định trêu

đùa với anh mà thôi.

Khoảng một tiếng sau, Giang Bắc

Minh đã mát xa cho cô Lisa xong.

Trong một tiếng này, nói thật thì Giang

Bắc Minh có cảm giác đau khổ tột cùng.

Có lẽ, nhiều người đàn ông sẽ nói mát
xa ở vị trí tốt như vậy, tiếp xúc thân mật
như thế, tại sao lại có cảm giác đau khổ
tột cùng chứ?”

Giang Bắc Minh sẽ nói cho bạn biết,
quả thật là tất cả đàn ông đều sẽ nói như
vậy, nhưng mà, bạn không thể ăn được,
không thể ăn được.

Ngẫm nghĩ lại, bạn tự mình mát xa
cho cô Lisa, cảm nhận được làn da trẳng
mịn màng của cô Lisa, nghe được giọng
nói tràn ngập sức hấp dẫn của cô Lisa.
Nhưng mà, bạn chỉ có thể cảm nhận thôi,
không thể ăn được. Bạn còn cảm thấy

điều này thật tốt, thật sảng khoái hay sao?

Nhất là, đêm qua, Giang Bắc Minh và
Thẩm Thanh Lan vừa mới xảy ra chuyện
đó. Lúc này, Giang Bắc Minh đã khô nóng

tới cực điểm rồi.

“Người đàn ông bội bạc.” Cô Lisa nhìn
về phía Giang Bắc Minh nói: “Chúng ta

cùng ngồi xuống nói chuyện phiếm đi.”

“Không được rồi, tôi phải đi đây.”
Giang Bắc Minh rút kim châm ra, dùng

cách bình thường là trốn tránh rời đi.

Không thể ở lại, thật sự không thể ở
lại được. Nếu như bản thân không thể
kiểm soát được thì sẽ xảy ra rắc rối lớn.

Nhìn bóng dáng chạy trối chết của
Giang Bắc Minh, trên mặt của cô Lisa hiện

ra nụ cười thản nhiên: “Đàn ông Việt Nam

thật thú vị. Giang Bắc Minh à, hình như tôi
có hơi thích anh đấy.”

Cho tới khi lái xe ra bên ngoài được
hơn mười phút, trong lòng Giang Bắc
Minh mới hơi bình ổn lại.

Nghĩ tới nếu vẫn còn tiếp tục châm
cứu cho Cô Lisa này, Giang Bắc Minh hẳn
sẽ kiệt sức mất, anh sợ bản thân anh sẽ

không thể nhẫn nhịn được nữa.

Dù sao, dáng người của cô Lisa đẹp
như vậy, làn da lại trắng nõn, khi mát xa

phát ra âm thanh rất dễ nghe.

Cũng may là sức chịu đựng của bản
thân rất tốt, nếu là người bình thường, sợ
rằng đã sớm mát xa theo chiều hướng

xấu với cô Lisa rồi.

Người nước ngoài không hề kín đáo
như người Việt Nam. Trong vấn đề này,

đúng là người nước ngoài rất mạnh dạn.

Anh mới lái xe được một lúc thì

Dương Hoàng Việt gọi điện thoại tới.

“Anh Bắc Minh, đêm qua, anh đã làm
mấy chuyện xấu phải không?” Ở đầu bên
kia điện thoại, Dương Hoàng Việt cười
trộm hỏi.

“Cậu ít nói mấy lời vô nghĩ đi, có
chuyện gì thì nói nhanh lên.” Giang Bắc
Minh nói. Thật ra, anh biết đêm qua,
Dương Hoàng Việt tìm anh chắc chản là
có chuyện gì đó quan trọng. Chẳng qua là,
lúc ấy do anh nói câu nói đó nên cậu ta

đã chuyển sang nói vấn đề khác.

“Ha ha.” Dương Việt Hoàng cười nói:
“Ngày hôm qua, anh gọi điện thoại bảo
em theo dõi người nhà Thẩm Thanh
Huyền. Sau đó em theo dõi Thẩm Thanh
Huyền, anh đoán xem đã có chuyện gì xảy
ra đây? Thẩm Thanh Huyền thế mà lại có
thể đi tới công ty của Lý Hoa Hoa. Khi tới,
sắc mặt của Thẩm Thanh Huyền rất khó
chịu, nhưng mà sau khi đi ra từ trong văn
phòng của Lý Hoa Hoa thì lại tươi cười,

trông cực kỳ vui vẻ đấy.”

“Hả?” Giang Bắc Minh nở nụ cười nói:
“Hóa ra là anh đây đoán đúng rồi sao?
Chuyện này thật đúng là do Thẩm Thanh
Huyền và Lý Hoa Hoa cùng nhau hợp tác

làm ra à?”

Ngày hôm qua, anh đi cùng Lục Văn

Bình tới nhà vườn, sau khi xác định được
đối phương là Trần Nhất Lân, Giang Bắc
Minh bắt đầu nghi ngờ. Thành thật mà
nói, bất kỳ người nào cũng sẽ nghĩ là do
Trần Nhất Lân và người nhà Thẩm Thanh
Huyền làm ra. Bởi vì, Thẩm Thanh Huyền
đã không còn hy vọng trở thành người
đứng đầu gia đình nữa rồi, hiện tại, nhà
bọn họ chỉ có được một ít cổ phần công
ty thôi. Vì vậy, chắc chản trong lòng sẽ
mang nỗi hận, có ý muốn trả thù nhà họ
Thẩm là khó tránh khỏi, chuyện này rất

hợp lý.

Nhưng mà, Giang Bắc Minh cũng

không biết nghĩ sao.

Bởi vì chỉ cần nghĩ tới, Giang Bắc Minh
có thể đoán được, cả nhà Thẩm Thanh

Huyền, dù cho có hận Thẩm Thanh Huyền
và nhà họ Thẩm, nhưng mà các cô vẫn có
trong tay cổ phần của Tập đoàn nhà họ
Thẩm, nếu thật sự khiến cho nhà họ
Thẩm sụp đổ thì cổ phần vốn thuộc về

bọn họ kia sẽ không còn nữa.

Hơn nữa, cho tới lúc này, cho dù người
đứng đầu nhà họ Thẩm có là Thẩm Thanh
Huyền đi chăng nữa thì Thẩm Thanh
Huyền có thể chiếm được lợi ích gì đây.

Trong suy nghĩ của mọi người, một
Tập đoàn đã bị hủy hoại, Thẩm Thanh
Huyền tiếp nhận thì còn có thể kiếm ra

tiền hay sao? Tất nhiên là không thể rồi.

Nghĩ tới đây, Giang Bảc Minh cảm
thấy chuyện này không có đơn giản, bản

thân anh còn có thể dự tính được cái lợi

và cái hại huống hồ là một người thông
minh và khéo léo như Thẩm Thanh
Huyền, chắc chản cũng đã dự đoán được.
Nhưng mà, bọn họ vẫn không hề do dự
mà đi làm ra việc này, điều này chứng
minh rằng, khẳng định vẫn còn có chiêu

trò gì đó đãng sau.

Cho nên, khi ấy, Giang Bắc Minh mới
nghi ngờ Lý Hoa Hoa, bởi chỉ có Lý Hoa
Hoa mới chân chính muốn nhà họ Thẩm

phá sản mà thôi.

Nguyên nhân là vì thế, khi người nhà
Thẩm Thanh Huyền tách ra khỏi nhà cũ
của nhà họ Thẩm, Giang Bắc Minh đã lôi
điện thoại di động ra, nhắn tin cho Dương
Hoàng Việt, bảo cậu ta đi theo dõi người
nhà Thẩm Thanh Huyên.

Nếu như cô ấy đúng là hợp tác với Lý
Hoa Hoa, lúc này, Trần Nhất Lân bị túm,
các cô sẽ phải chịu tổn thất cực kỳ nặng
nề. Cô ấy nhất định sẽ đi tìm Lý Hoa Hoa

đầu tiên để cùng tìm ra đối sách.

Quả nhiên, Giang Bắc Minh đoán
không sai chút nào, Dương Hoàng Việt
theo dõi Thẩm Thanh Huyền, quả nhiên

thấy cô ấy đi tới công ty của Lý Hoa Hoa.

“Ha ha, nói các cô ấy không hề hợp
tác thì có đánh chết em cũng không tin
đâu.” Dương Hoàng Việt cười nói: “Ngày
hôm qua, sau khi đi ra khỏi công ty của Lý
Hoa Hoa, cô ấy đã tìm tới người nhà của
mấy bệnh nhân kia. Thẩm Thanh Huyền
thật rất thông minh đấy, bên trong bệnh
viện có đặt máy theo dõi nên cô ấy không

dám đi tới. Vì vậy, cô ấy hẹn người nhà
của các bệnh nhân này ra bên ngoài cùng
nhau nói chuyện. Ha ha, vừa mới nãy, em
núp trong chỗ khuất, trộm dùng máy ghi
âm, hơn nữa, còn thu lại được nội dung

cuộc trò chuyện của mấy người đó rất rõ ràng.”

Chương 160: Cuộc họp báo

“Có phải không?” Giang Bắc Minh
thản nhiên cười nói: “Tốt lắm, gửi đoạn

ghi âm kia cho anh.”

“Được.” Dương Hoàng Việt gật đầu
nói: “Trong chốc lát cúp điện thoại thì em

sẽ gửi sang cho anh.”
“Được.”

“À đúng rồi, anh Bắc Minh, còn về
chuyện của cửa hàng trang sức của
chúng ta ở bên kia là như thế nào thế?”
Dương Việt Hoàng hỏi: “Giấy phép buôn

bán vẫn còn chưa được phê chuẩn đâu.

Chỉ còn nhiều nhất là một tuần thôi, cửa
hàng trang sức của chúng ta sẽ khai
trương, nếu như giấy phép buôn bán
không được phê chuẩn thì chúng ta sẽ
không có cách nào để khai trương đâu.
Quảng cáo cũng đã phát đi rồi, nếu đến
lúc đó không có khai trương thì chúng ta
sẽ phải chịu tổn thất rất lớn đó.”

“Chuyện này đợi anh suy tính cẩn thận
lại đã.” Giang Bắc Minh nghĩ rồi nói.

“Vâng.” Dương Hoàng Việt gật đầu
nói: “Vậy cứ như thế đã.”

Sau khi cúp điện thoại, Giang Bắc
Minh lâm vào trầm tư. Chuyện về giấy
phép buôn bán, tuy rằng Giang Bắc Minh
không muốn tin nhưng mà đúng là đối

phương vì chuyện của người phụ nữ kia

mà khó dễ giấy phép buôn bán của anh.
Hiện tại, anh vẫn không thể nào lấy được

giấy phép buôn bán.

Giống như lời của Dương Việt Hoàng
nói, chỉ vài ngày nữa thôi là khai trương
rồi. Đến lúc đó nếu vẫn không lấy được
giấy phép buôn bán thì cửa hàng này
không có biện pháp nào để khai trương.

Ngay sau đó, Dương Hoàng Việt gửi

tới cho anh một đoạn ghi âm.

Nghe đoạn ghi âm này, Giang Bắc
Minh mỉm cười, cũng không hành động gì
khác chỉ là gọi một cuộc điện thoại cho
Thẩm Thanh Lan.

“Thanh Lan à, đại khái khi nào thì

cuộc họp báo của chúng ta sẽ bắt đầu

vậy?” Giang Bắc Minh hỏi.

“Vừa mới đây, thư ký đã sắp xếp ổn
thỏa rồi, hai giờ chiều chính thức bắt đầu.”
Thẩm Thanh Lan trả lời: “Anh có thời gian
không, đến lúc ấy có thể cùng nhau đi tới
đây.

“Được.” Giang Bắc Minh đồng ý.

Lại nghe đoạn ghi âm, trên mặt Giang

Bắc Minh lộ ra nụ cười lạnh.

Hai giờ chiều, cuộc họp báo của Tập
đoàn nhà họ Thẩm chính thức diễn ra.
Tập đoàn nhà họ Thẩm chỉ công bố
chuyện này trên trang web chính thức của
Tập đoàn thôi. Nhưng mà, tại hiện trường
của buổi họp báo, chỗ ngồi đã chật kín,

đến nơi này đều là các phóng viên từ các

bên phương tiện truyền thông tin tức lớn.

Tập đoàn nhà họ Thẩm là một trong
những công ty nổi tiếng về đồ uống chức
năng, một trong những nhà máy sản xuất
nước đá. Lúc trước xảy ra sự cố, Tập đoàn
nhà họ Thẩm vẫn không hề tiếp nhận
cuộc phỏng vấn nào, cũng không hề tiết
lộ ra trước truyền thông tin tức gì. Hiện
giờ, cuối cùng Tập đoàn nhà họ Thẩm
cũng mở cuộc họp báo. Tất nhiên là các
phóng viên phải tới để xem Tập đoàn nhà

họ Thẩm sẽ xử lý chuyện này ra sao rồi.

Đây là phát sóng trực tiếp, bọn họ tin
tưởng, nếu như nền tảng của bọn họ có
thể đăng lên đầu tiên thì chắc chẳn sẽ thu
hút được sự chú ý và sẽ tăng lên cực kỳ

nhanh.

Hai giờ, cuộc họp báo chính thức bắt

đầu.

Thẩm Thanh Lan và Giang Bắc Minh
cùng nhau đi lên trên bục của cuộc họp
báo. Tiếp theo đó, Thẩm Thanh Lan bắt
đầu phát biểu.

“Chúc các bạn phóng viên ở đây có
buổi chiều tốt đẹp. Tôi rất cảm ơn mọi
người đã tới đây tham gia vào cuộc họp
báo của Tập đoàn nhà họ Thẩm chúng
tôi” Thẩm Thanh Lan mở miệng nói
chuyện với các bạn phóng viên:

“Trước buổi họp báo, tôi muốn được
gửi lời xin lỗi tới những người tiêu dùng
mua nước đá của Tập đoàn nhà họ Thẩm
và những bệnh nhân bị nạn lần này. Để

xảy ra chuyện như vậy, chúng tôi rất hổ

thẹn. Tôi là Chủ tịch của Tập đoàn nhà họ
Thẩm, tôi đã thiếu trách nhiệm nghiêm
trọng. Tôi đã không chú ý quản lý tốt các
cấp quản lý của công ty, không có kiểm
tra nghiêm túc an toàn của nhà máy sản
xuất, tôi không thể trốn tránh trách nhiệm
được.”

“Tập đoàn chúng tôi là Tập đoàn sản
xuất thực phẩm, trực tiếp liên quan tới
vấn đề an toàn cho người tiêu dùng. Vì
vậy, từ nay về sau, chúng tôi sẽ kiểm soát
chặt sản xuất an toàn để cho người tiêu
dùng có thể mua được sản phẩm an toàn
tại Tập đoàn chúng tôi, có thể yên tâm sử

dụng.”

“Tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc
họp báo, bây giờ, các bạn phóng viên có

thể đặt ra các vấn đề.”

Rất nhanh, có một phóng viên nam
bắt đầu đặt vấn đề.

“Xin được hỏi Chủ tịch Lan, về sự kiện
ngộ độc thức ăn lần này, cô sẽ xử lý tình

huống này như thế nào?”

“Đối với sự kiện ngộ độc thức ăn lần
này, chúng tôi sẽ tiến hành trợ giúp cho
người bệnh. Có bác sĩ cũng là chồng của
tôi Giang Bắc Minh ở bệnh viện Lâm Hải
hỗ trợ chữa trị, cứu sống hoàn toàn bốn
bệnh nhân kia. Hơn nữa, Tập đoàn chúng
tôi cũng bồi thường cho người nhà của
các bệnh nhân và chỉ trả hết tất cả số tiền
viện phí.” Thẩm Thanh Lan trả lời người

phóng viên này.

“Vậy xin hỏi Chủ tịch Lan, lần ngộ độc

thức ăn này, nguyên nhân gây ra là gì vậy?”

“Là do có người muốn gây trở ngại
cho Tập đoàn chúng tôi nên đã âm thầm
mua chuộc giám đốc nhà máy sản xuất
nước đá của chúng tôi, để cho giám đốc
này bỏ độc vào sản phẩm.” Thẩm Thanh
Lan nói: “Chuyện này chúng tôi đã điều tra
rõ ràng, cũng đã bắt toàn bộ những người
có liên quan. Đợi tôi trả lời xong hết các
câu hỏi của các vị, Cảnh sát sẽ thông báo

sự tình cho mọi người biết.”

“Chủ tịch Lan, tôi nghe nói chuyện lần
này là do cô lên làm Chủ tịch nên những
người trong dòng họ của cô cảm thấy bất
mãn mới âm thầm mua chuộc giám đốc

nhà máy bỏ độc, có đúng hay không?”

“Trước mắt theo tình huống điều tra
thì đúng là như vậy.” Thẩm Thanh Lan
cười khổ một tiếng rồi trả lời.

“Thế xin hỏi Chủ tịch Lan, chuyện này
đã phát sinh lần đầu tiên rồi thì sẽ phát
sinh thêm lần thứ hai đúng hay không?
Các người dự định phòng ngừa như thế
nào vậy? Các người lấy cái gì ra để cam
kết rằng sau này, người tiêu dùng sẽ mua

được những sản phẩm an toàn đây?”

“Chúng tôi chắc chản sẽ tiến hành
theo dõi sản xuất của Tập đoàn. Hơn nữa,
chúng tôi sẽ khắt khen hơn trong vấn đề
kiểm tra các sản phẩm đã sản xuất so với
trước đây để có thể đảm bảo an toàn sản
phẩm.” Thẩm Thanh Lan nói.

Thẩm Thanh Lan đã trả lời các câu

hỏi của phóng viên trong hai giờ đồng hồ.
Mấy vấn đề mà phóng viên đưa ra rất sắc
bén, thường rất toàn diện, gần như sau khi
trả lời hết các vấn đề của phóng viên. Tất

cả tình huống cũng dần rõ ràng.

“Được rồi các bạn.“Thẩm Thanh Lan
đứng dậy, nói với các phóng viên ở đây:
“Hiện tại, buổi họp báo trả lời các câu hỏi
đã kết thúc, tôi tin rằng các vấn đề mọi
người muốn hỏi đã hỏi xong rồi. Tiếp
theo, tôi vốn không định sắp xếp nhưng
mà người nhà bệnh nhân bỗng nhiên
muốn tới cuộc họp báo. Hơn nữa, họ cũng
muốn nói vài chuyện cho mọi người biết.

Bây giờ, xin mời bọn họ lên đây.”

Thấy rắng Thẩm Thanh Lan đã sắp

xếp người nhà bệnh nhân đến từ lâu, trên

mặt của Giang Bắc Minh thản nhiên cười.

Những người nhà này cuối cùng cũng

xuất hiện.

Nhưng mà, lúc này, Thẩm Thanh Lan
cũng không hề biết gì, cô còn nghĩ rằng
những người nhà này thật sự tới giúp đỡ

công ty làm sáng tỏ mọi việc.

Cô không biết rằng, bọn họ đã sớm bị
tiền của Thẩm Thanh Huyền mua chuộc,
tình thế thay đổi rồi.