Bác sĩ thiên tài giang bắc minh phần 15 (Chương 141-150)

bác sĩ thiên tài giang bắc minh

Bác sĩ thiên tài giang bắc minh phần 16 (Chương 151-160)

Chương 141: Anh thực sự quá mệt rồi

“Thanh Lan, bộ dạng lúc này
của tôi có lẽ là xấu lắm nhỉ?” Nói
xong, Giang Bắc Minh cười khổ với
Thầm Thanh Lan.

Trong phòng bệnh VỊP có
gương soi, Giang Bắc Minh vừa
hay nhìn thấy mình trong gương,
anh của lúc này, y hệt như ông lão
tám chục tuổi, thực sự là trông rất
khó coi, xấu chết đi được.

Thầm Thanh Lan lắc đầu, nói:
“Bắc Minh, anh không xấu chút
nào cả, trong lòng tôi, anh là người
đẹp trai nhất.”

Thẩm Thanh Lan nói xong lập
tức cúi người xuống, hôn lên khuôn
mặt của Giang Bắc Minh một cái.

“Từ nay về sau, cho dù bộ
dạng anh trông có thế nào, anh
mãi mãi là chồng của Thầm Thanh
Lan, cả đời này tôi chỉ thuộc về
một mình Giang Bắc Minh anh”
Thầm Thanh Lan dùng ánh mắt
kiên định nói với Giang Bắc Minh.

Nếu trước đó Thẩm Thanh

Lan còn có chút do dự khi đồng ý
trao thân cho Giang Bắc Minh, thì
thời khắc này Thẩm Thanh Lan
không hề có chút do dự nào, cô đã
yêu Giang Bắc Minh rồi, trái tim cô
đã hoàn toàn bị Giang Bắc Minh
chiếm trọn rồi.

Sự nỗ lực của Giang Bắc Minh
ngày hôm nay đã khiến cho Thẩm
Thanh Lan vô cùng cảm động.

Giang Bắc Minh vì cô mà
nguyện ý đánh đồi nhiều như vậy,
một người đàn ông như thế còn có
gì không xứng đáng đề mình yêu
chứ?

Đọc full tại truyen.one

Khóe miệng của Giang Bắc
Minh khẽ mỉm cười, sau đó, anh
nhắm mắt lại rồi dần dần chìm vào
giấc ngủi

Anh thực sự quá mệt rồi!

Thầm Thanh Lan lại hôn lên
khuôn mặt của Giang Bắc Minh
một cái nữa, sau đó, cời áo giúp
cho Giang Bắc Minh rồi đắp chăn
lên cho anh, giống như một cô vợ
hiền lành.

Sau khi đưa đơn thuốc cho
Trương Kiệt, Thầm Thanh Lan liền
quay về phòng bệnh, ngồi bên
cạnh Giang Bắc Minh đang ngủ

say, cô cứ ngồi ð đấy, sau đó
không hề đi đâu cà.

Còn tại bệnh viện, các bác sĩ
cũng đang cố gắng tiến hành cấp
cứu cho bệnh nhân.

Thật lòng mà nói, ca cấp cứu
cho bệnh nhân mắc bệnh suy giảm
chức năng gan nghiêm trọng là vô
cùng khó, vì gan là cơ quan nội
tạng chính ở trong cơ thể, nếu gan
bị tổn thương thì sẽ ảnh hường
nghiêm trọng tới cơ thể con người,
cũng rất dễ dẫn đến tử vong.

Thế nhưng sau khi bọn họ cho
những bệnh nhân này uống thuốc

bắc theo yêu cầu của Trương Kiệt,
bọn họ mới nhận ra rằng, có vẻ như
tình trạng của những bệnh nhân
này ngay lập tức đã có chuyền
biến tốt hơn rất nhiều. Vấn đề chức
năng gan cùng với công tác cấp
cứu của họ đã đạt được hiệu quả
mà không tốn nhiều công sức.

Đây là điều mà những bác sĩ
có bề dày kinh nghiệm như họ
hoàn toàn không ngờ tới.

Bọn họ đều cho rằng, ca cấp
cứu hôm nay chắc chắn không thề
giúp bệnh nhân thoát khỏi tình
trạng nguy hiểm liên quan đến tính

mạng, chỉ có thể khiến cho tình
trạng của họ ồn định hơn một chút,
sau đó đưa bệnh nhân vào phòng
chăm sóc đặc biệt đề quan sát,
nếu xảy ra tình huống gì sẽ thực
hiện ngay các biện pháp cấp cứu.

Tuy nhiên, theo nhìn nhận lúc
này của họ, việc những bệnh nhân
qua khỏi cơn nguy kịch dường như
đang hiện ra ð ngay trước mắt rồi.

Ngay tức khắc, những bác sĩ
này rất quan tâm tới loại thuốc bắc
mà bệnh nhân đã dùng.

Thậm chí họ còn bắt đầu hoài
nghi, thứ mà bệnh nhân uống

không phải là thuốc bắc mà là một
loại thần dược nào đó.

Khoảng hai tiếng sau ca cấp
cứu, những Bác sĩ này đều đi ra
khỏi phòng cấp cứu.

“Thế nào rồi?” Trương Kiệt hỏi.

“Tình trạng của bệnh nhân
tiến triển rất tốt.” Vị bác sĩ tên Trí
Hùng nói với Trương Kiệt: “Hầu hết
các bệnh nhân hôm nay đã qua
khỏi cơn nguy kịch, khả năng sống
rất cao. Tiếp theo đây, chỉ cần quan
sát họ trong phòng chăm sóc đặc
biệt một hai ngày, nếu như không
có vấn đề gì thì có thể chuyền họ

tới phòng bệnh bình thường được
rồi.

“Tốt quá rồi!” Trương Kiệt
nghe thấy câu này liền trở nên vô
cùng kích động, một bàn tay nắm
vào bàn tay còn lại, tỏ ra vô cùng
vui mừng!

Như thể những bệnh nhân này
là người nhà của ông ta vậy.

“Viện trường, thuốc bắc mà
những bệnh nhân này uống từ đâu
mà có vậy?” Trí Hùng nhìn Trương
Kiệt một lát, lên tiếng hỏi. “Hiệu
quả của loại thuốc bắc này thật kì
diệu, nếu như không có mấy loại

thuốc bắc này, ca cấp cứu của
chúng ta chắc chắn sẽ cần ít nhất
là ba tiếng đồng hồ trở lên, hơn nữa
còn không dám chắc người bệnh
có thể qua khỏi cơn nguy kịch
nữa.”

“Loại thuốc bắc đó kì diệu như
vậy thật sao?” Trương Kiệt nghe
vậy, cũng sửng sốt, ngạc nhiên hỏi.

“Viện trường, loại thuốc bắc
đó không phải là của ông đưa cho
chúng tôi sao? Lẽ nào ông cũng
không biết hiệu quả của nó kì diệu

đến vậy sao?” Trí Hùng ngạc nhiên hỏi.

“Tôi thật sự không biết.”
Trương Kiệt đáp. “Loại thuốc bắc
đó là của Bắc Minh đưa cho tôi,
kêu tôi sau khi sắc lên xong thì đề
cho bệnh nhân uống… Không ngờ,
y thuật của anh chàng Bắc Minh
này lại giỏi như vậy!”

Đúng vậy, trước đó mặc dù
Trương Kiệt cũng biết y thuật của
Giang Bắc Minh rất khá, thế nhưng
lúc đó ông ta cũng chì cảm thấy y
thuật của Bắc Minh giỏi hơn người
bình thường một chút thôi, thế
nhưng lại không ngờ rằng y thuật
của Giang Bắc Minh lại giỏi hơn

người bình thường nhiều đến vậy.

Bệnh nhân đã tắt thờ anh
cũng có thề cứu sống được!

Thuốc bắc mà Giang Bắc
Minh đưa ra đã giải quyết được ca
cấp cứu vô phương cứu chữa trong
Tây y.

Đây đã không còn là vấn đề y
thuật tài giỏi đến mức nào nữa, mà
đây quả thực là thần tiên tồn tại rồi.

“Viện trường, thực sự là trình
độ của bác sĩ này quá giỏi!” Lúc
này Trí Hùng bèn nói: “Nếu như có
thể để cậu ta làm việc trong bệnh
viện của chúng ta, đó chắc chắn là

tin vui cho tất cả bệnh nhân của
viện chúng ta !“

“Đúng vậy!” Trương Kiệt gật
gật đầu, nói: “Có thời gian, tôi sẽ
nói chuyện nghiêm túc với Bắc
Minh, xem ý cậu ấy thế nào, nếu
như cậu ấy có thể làm việc ở trong
bệnh viện của chúng ta, vậy thì tốt
quá!”

Lúc nói câu này, trong lòng
của Trương Kiệt chẳng có chút tự
tin nào, suy cho cùng thì vợ của
Giang Bắc Minh cũng là Tổng giám
đốc của tập đoàn Thầm Thị, tập
đoàn Thầm Thị người ta giàu có

như vậy, Giang Bắc Minh sao có
thể hài lòng với đồng lương ít ỏi đó
của bệnh viện cơ chứ?

Sau khi Trương Kiệt tuyên bố
trước mặt người nhà của bệnh
nhân rằng tình trạng của bệnh
nhân về cơ bản là đã qua khỏi cơn
nguy kịch. Những người nhà của
bệnh nhân đó giống như trút được
gánh nặng bèn nở nụ cười vui
mừng.

“Mọi người, tôi là viện trường
của bệnh viện này, điều tôi muốn
nói tiếp sau đây cũng chỉ là dựa
trên quan điểm của một người

khác, tôi hy vọng, ít nhiều cũng sẽ
có ích cho mọi người.”

Trương Kiệt nói với người nhà
của bệnh nhân: “Trước hết, tôi
cũng xin bày tỏ sự đau buồn và
cảm thông sâu sắc đối với các
trường hợp người nhà của các vị
đã uống phải loại nước giải khát
dẫn đến tình trạng này. Tuy nhiên,
sau khi xuất hiện tình trạng như
vậy, tổng giám đốc của tập đoàn
Thẩm Thị đã nhanh chóng tới bệnh
viện đề giải thích và nói lời xin lỗi
với mọi người.

Đồng thời, sau khi bệnh viện

chúng tôi thông báo rằng người
nhà của các vị đã tử vong, chồng
của tổng giám đốc Thẩm Thanh
Lan đã tự mình xông vào trong
phòng cấp cứu, cứu sống toàn bộ
người nhà của mọi người, các vị,
người đó chính là chồng của Thầm
Thanh Lan, không phải là một vị
bác sĩ ở bên ngoài do cô ấy mời
tới.”

Chương 142: Là người sẽ luôn mềm lòng

“Chồng của Tổng giám đốc
Lan, có y thuật vô cùng cao siêu,
sau khi xông vào trong phòng cấp
cứu, cậu ta chỉ mất mấy tiếng đồng
hồ, đã có thể cứu sống những
bệnh nhân vốn đã tắt thờ, kéo họ
trờ về từ cõi chết, còn bản thân cậu
ấy, từ một chàng trai mới ngoài hai
mươi tuổi đầu đã nhanh chóng trờ
thành ông lão ngoài tám chục
tuổi.. Về điểm này, cho dù mọi

người có tin hay không, thì sự thật
chính là như vậy. Chúng ta có thề
tường tượng ra cậu ấy đã phải
đánh đồi bao nhiêu khi cấp cứu
cho những bệnh đã tắt thờ này
không?”

“Cậu ấy vô cùng kiệt sức, lúc
đi ra, ngay đến cả cửa phòng cấp
cứu cậu ấy cũng không mờ ra nổi,
thế nhưng lúc chúng tôi đưa cậu
ấy vào trong phòng bệnh nghỉ
ngơi, cậu ấy không nghỉ ngơi ngay
mà còn đưa cho chúng tôi một đơn
thuốc, đề chúng tôi sắc thuốc lên
rồi đưa cho bệnh nhân uống, cũng
chính nhờ đơn thuốc này phát huy

tác dụng mới khiến cho việc cấp
cứu của chúng tôi diễn ra thuận lợi
như vậy, giúp cho tất cả bệnh nhân
đều qua khỏi cơn nguy kịch, giúp
cho công việc cấp cứu của chúng
tôi chỉ tiến hành vỏn vẹn trong thời
gian ba tiếng đồng hồ!”

“Người nhà của bệnh nhân à,
tôi không hề nói tốt gì cho tập
đoàn Thầm Thị, mà hôm nay với
cương vị là người ngoài cuộc, tôi
thật sự bị làm cho cảm động sau
khi nhìn thấy chồng của Thẩm
Thanh Lan đánh đồi nhiều đến thế
nào đề cứu những người bệnh này.
Nói thật lòng thì cho dù là ở trên

mạng internet hay trên tivi, trên
báo, kể cả là ở trong bệnh viện, tôi
cũng đều nhìn thấy những sự việc
kiều này quá nhiều quá nhiều rồi.

Nếu như bốn bệnh nhân này
tử vong thật, đối với tập đoàn
Thẩm Thị mà nói, tồn thất không
lớn như mọi người tường tượng
đâu, nếu như họ đồng ý bồi thường
thật, vậy thì ba tỷ rưỡi, bảy tỷ, mười
bảy tỷ rưỡi, hay kể cà là ba mươi
năm tỷ cũng chỉ là một con số nhỏ
đối với họ. Nhưng họ lại không lựa
chọn cách làm như vậy, mà họ
chọn cách cứu sống tất cà bệnh

nhân bằng bất cứ giá nào.

“Có thể mọi người đã từng
nghe đến câu này ở nhiều nơi, thế
nhưng đã thật sự làm được chưa?
Tôi nghĩ chắc cũng chỉ có Tổng
giám đốc Thầm Thanh Lan của tập
đoàn Thẩm Thị và chồng của cô ấy
làm được thôi nhỉ?”

Trương Kiệt cất lớn tiếng nói
với tất cả mọi người đang có mặt ở
đây: “Được rồi, người nhà của bệnh
nhân, lời cần nói tôi đã nói xong rồi,
tôi nói những điều này không hề có
ý gì, chỉ là hôm nay bản thân tôi
thấy cảm động, vì vậy không kìm

lòng được nên muốn nói ra những
điều này, chỉ là muốn chia sẻ với
mọi người một chút mà thôi, tiếp
theo đây, người nhà của các vị cần
tiếp tục ð trong phòng chăm sóc
đặc biệt để quan sát mấy ngày,
nếu như không có vấn đề gì khác
thì sẽ chuyền qua phòng bệnh
bình thường, xin mọi người hãy yên
tâm, về chỉ phí điều trị…”

“Về chi phí điều trị, tập đoàn
Thẩm Thị chúng tôi sẽ chỉ trà toàn
bộ!” Chính vào lúc này, Thẩm
Thanh Lan đã bước tới, nói với tất
cả người nhà của bệnh nhân đang

có mặt tại đây: “Các vị là người nhà

của bệnh nhân, một lần nữa tôi xin
phép được nói lời xin lỗi tới tất cả
mọi người về chuyện lần này, tiếp
sau đây công ty chúng tôi sẽ chỉ
trả tất cà mọi chi phí nằm viện cho
người nhà của các vị khi điều trị ở
trong bệnh viện, dĩ nhiên nếu đã
nói đến đây rồi, vậy thì cho dù là gờ
miệng hay là lời hay ý phải tôi cũng
xin phép được nói ra trước.”

“Bốn bệnh nhân đó sau này
cho dù có thề bình an vô sự xuất
viện hay không hay là xảy ra
chuyện ngoài ý muốn thì ngoài chỉ
phí điều trị tại bệnh viện ra, chúng
tôi còn có một khoản bồi thường

nhất định!” Thẩm Thanh Lan dõng
dạc nói: “Ngay bây giờ tôi sẽ bồi
thường cho mỗi bệnh nhân mười
bảy tỷ rưỡi, coi như là bồi thường
tồn thất đã gây ra cho mọi người vì
sản phẩm lần này của chúng tôi.
Nếu có bệnh nhân nào do xảy ra
chuyện ngoài ý muốn không có
cách nào đề ra viện hoặc sau này
không có khả năng làm việc thì
chúng tôi sẽ bồi thường nhiều
hơn.”

Nói xong, Thầm Thanh Lan lấy
ra bốn tấm séc trị giá mười bảy tỷ
rưỡi, lần lượt đưa cho người nhà

của bốn bệnh nhân.

“Xin lỗi mọi người, do sự cố từ
phía công ty đã khiến cho người
nhà của các vị gặp phải tai họa
như vậy!” Sau khi đưa tấm séc
xong, Thầm Thanh Lan lại một lần
nữa cúi người khom lưng trước mặt
mọi người.

Nghe được những lời của
Trương Kiệt, nghe được những lời
của Thẩm Thanh Lan, lúc này, tất
cả người nhà bệnh nhân trong tay
đang cầm tấm séc trị giá mười bảy
tỳ rưỡi mà Thầm Thanh Lan đưa
đều im lặng.

Từ lúc người nhà của họ xảy ra
chuyện cho đến giờ, đã gần hai
mươi tiếng đồng hồ trôi qua rồi,
tâm trạng của họ cũng không kích
động nhiều như ban đầu nữa.

Là con người ai cũng mềm
lòng, dù cho tới cuối cùng kết quả
có thế nào, thế nhưng, cách mà tập
đoàn Thầm Thị xử lý chuyện này,
quả thật là hết sức chân thành,
khiến cho mọi người thực sự là
không thề bắt bẻ được điềm nào.

Giống như lời mà Trương Kiệt
đã nói đó, căn cứ theo luật pháp
của nhà nước Việt Nam, nếu như

chết người thật, ba tỷ rưỡi, bảy tỷ là
đủ rồi, còn bọn họ thân là người
nhà của bệnh nhân, cho dù có đau
khổ, thế nhưng kết quả cũng chỉ có
thể như vậy, cũng không có cách
nào thay đồi hay tranh luận thêm
gì được.

Tuy nhiên, Thầm Thanh Lan
chỉ bồi thường thôi đã đưa tận
mười bảy tỳ rưỡi, đồng thời còn nói
chì là bồi thường tạm thời, là bồi
thường đề cho bệnh nhân có thể
khỏe mạnh xuất viện. Nếu như
bệnh nhân không đủ sức khỏe đề
ra viện, vậy thì sẽ còn có khoản bồi

thường khác.

Điều này khiến trong lòng
người nhà của bệnh nhân lại một
lần nữa cảm nhận được thành ý
của Thẩm Thanh Lan của tập đoàn
Thẩm Thị.

“Tổng giám đốc Lan, cậu
thanh niên đó, có thật, có thật là
chồng của cô không?” Chính vào
lúc này, một người trong số người
nhà của bệnh nhân khẽ cất tiếng
hỏi.

“Đúng vậy!” Thầm Thanh Lan
gật gật đầu, nói: “Hiện giờ anh ấy
đang nghỉ ngơi ð trong phòng

bệnh.”

Nói thật lòng, nếu như bác sĩ
cấp cứu cho bệnh nhân không
phải là chồng của Thẩm Thanh
Lan, thì chuyện này vẫn không đến
mức khiến cho mọi người cảm
động đến vậy, thế nhưng là chồng
của Thẩm Thanh Lan, chỉ điểm này
thôi đã đủ nhìn ra rồi, tập đoàn
Thầm Thị, Thầm Thanh Lan và
chồng của cô thật sự thật sự đã
suy nghĩ cho tính mạng người nhà
của họ.

“Tồng giám đốc Lan.” Lại một
người trong số người nhà của bệnh

nhân đứng ra, nói với Thầm Thanh
Lan: “Nếu cố đã bồi thường cho
chúng tôi rồi, lại còn xin lỗi chúng
tôi nữa, vậy thì bây giờ tôi cũng xin
lỗi cô. Tôi xin lỗi vì lúc trước đó đã
mắng cô, nói với cô nhiều lời khó
nghe như vậy, trước đó tôi còn ra
tay đánh chồng của cô nữa, xin
lôi!”

“Đúng vậy, Tổng giám đốc
Lan, xin lỗi, trước đó tâm trạng của
chúng tôi quá kích động, nói nhiều
lời khó nghe, hy vọng cô đừng đề
bụng.”

“Tổng giám đốc Lan, thật là

ngại quá!”

Lúc nghe thấy người nhà của
bệnh nhân nói xin lỗi mình, cổ
họng của Thầm Thanh Lan đột
nhiên thấy nghẹn ngào.

Ban đầu tâm trạng của người
nhà bệnh nhân khiến cho cô cảm
thấy khó mà trấn an được họ,
không ngờ, cứ như vậy lại đã trấn
an toàn bộ rồi, bọn họ còn nói lời
xin lỗi với cô nữa.

Cô biết, tất cả những điều này
đều là nhờ vào công lao của Giang
Bắc Minh!

Nếu như không có sự góp sức

của Giang Bắc Minh, chuyện ngày
hôm nay chắc chắn sẽ không thể
qua đi một cách dễ dàng như vậy!

Chương 143: Thành phần của thuốc trừ sâu

Chuyện như vậy, nói thằng ra,
chỉ cần tâm trạng của người nhà
bệnh nhân ồn định lại, thì chuyện
như thế này cũng giải quyết được
hơn phân nửa rồi.

Nếu như tâm trạng của người
nhà bệnh nhân vẫn không trấn tĩnh
lại, muốn làm lớn chuyện này hơn,
vậy thì hậu quả hẳn là rất khó
lưỡng!

Đồng thời, điều khiến cho
Thẩm Thanh Lan không ngờ tới
được là lúc cô quay trờ về phòng
bệnh, ngồi ở bên cạnh Giang Bắc
Minh, người nhà của mấy bệnh
nhân này lại xách trái cây, hoa tươi
tới đề thăm Bắc Minh.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Chứng kiến hành động này
của người nhà bệnh nhân, Thầm
Thanh Lan thật sự cảm động đến
mức không biết nên nói thế nào
cho phải.

Còn người nhà của mấy bệnh
nhân cũng nhiều lần bày tỏ lòng
biết ơn đến Thẩm Thanh Lan.

Trong phút chốc, mối quan hệ giữa
họ đã không còn căng thẳng trong
tưởng tượng nữa mà ngược lại còn
trð nên rất hòa hợp.

Cho đến buổi trưa ngày hôm
sau, Giang Bắc Minh mới tỉnh lại.

Tuy nhiên, bộ dạng của Giang
Bắc Minh vẫn là bộ dạng của một
ông lão, chưa hồi phục hẳn.

“Bắc Minh, anh tình rồi sao?”
Lúc này ðở bên giường bệnh, không
chỉ có Thầm Thanh Lan, Thầm Bát
Long và Trương Nhã cũng đã tới
rồi, ngay đến cả ông cự của nhà họ
Thẩm, Thầm Văn Bác cũng đến rồi.

dượng Chu Vĩ cũng ð đây, nếu
không phải cô em chồng Thẩm
Oánh hiện giờ phải nằm trên
giường nghỉ ngơi đề dưỡng thai, có
lẽ giờ này cũng tới rồi.

“Mọi người đều tới rồi sao…2”
Nhìn thấy nhiều người như vậy,
Giang Bắc Minh đột nhiên có chút
ngại ngùng, dù sao anh cũng là
một chàng trai mới ngoài hai mươi,
vậy mà hiện giờ lại đối diện với họ
bằng bộ dạng thế này, cho dù là
đàn ông không chú ý hình tượng
như phụ nữ, thế nhưng sự thay đồi
về hình tượng này quá lớn rồi.

“Bắc Minh” Thẩm Văn Bác
tiến lên phía trước, nói với Giang
Bắc Minh: “Lần này, thật sự phải
cảm ơn con rồi, nếu như không
phải con xả thân cứu người, vậy thì
bốn bệnh nhân đó nếu tử vong
thật, nhà họ Thầm chúng ta có thể
phải đối mặt với tai họa lớn rồi.”

“Ông nội, ông đừng nói như
vậy, con cũng là một thành viên
của nhà họ Thẩm, giúp đỡ nhà họ
Thẩm xử lý công việc chẳng phải là
điều rất bình thường sao?” Giang
Bắc Minh cười cười, nói: “Có điều,
Thanh Lan, mọi người yên tâm,

ngoại hình hiện giờ của con cũng

là tạm thời mà thôi, đợi thêm mấy
ngày nữa, con có thề lấy lại dáng
vẻ ban đầu rồi.”

Vè bề ngoài chắc chắn có thể
lấy lại, sở dĩ biến thành bộ dạng
như vậy, nguyên nhân chủ yếu là
do thể lực của Bắc Giang Minh
không đủ, tiêu hao nhiều thể lực
quá, vì thế mới khiến cho vẻ bề
ngoài của anh trở nên như vậy, vậy
nên anh chỉ cần nâng cao thể lực
của mình lên một tầm nữa, thì có
thề lấy lại dáng vẻ ban đầu rồi.

Thực lực hiện giờ của anh đã
chạm đến ngưỡng cửa của giai

đoạn bắt đầu, cũng chỉ mới đột
phá mấy ngày gần đây, vì vậy, anh
chỉ cần nỗ lực, đột phá được giai
đoạn bắt đầu, cũng có thể lấy lại
được diện mạo rồi!

“Không sao, Bắc Minh, chỉ cần
trong lòng con thấy nhẹ nhõm thì
sẽ làm được thôi.” Thầm Văn Bác
nói với Giang Bắc Minh: “Thanh
Lan đã nói với ông rồi, cho dù con
có biến thành bộ dạng gì đi chăng
nữa, con bé cũng đều chấp nhận
con, con bé cũng sẽ mãi mãi
không vứt bỏ con!”

Nghe thấy lời này của Thầm

Văn Bác, Giang Bắc Minh quay đầu
nhìn Thẩm Thanh Lan, khuôn mặt
khẽ mỉm cười.

Thẩm Thanh Lan cũng mỉm
cười với Giang Bắc Minh.

Mặc dù, Thầm Thanh Lan nói
như vậy, thế nhưng nhìn thấy diện
mạo trẻ trung của Thẩm Thanh
Lan, trong lòng của Giang Bắc
Minh cũng cảm thấy không đành
lòng, anh dắt Thầm Thanh Lan
cùng đi ra ngoài trong bộ dạng này,
vậy chẳng phải còn bị người ta
nhận thành ông nội của Thẩm
Thanh Lan sao?

“Đúng rồi, Thanh Lan, những |
bệnh nhân đó, tình trạng hiện giờ
thế nào rồi?” Giang Bắc Minh hỏi.

“Tình trạng hiện giờ của họ
đều rất tốt, tối hôm đó sau khi họ
dùng thuốc bắc của anh đưa xong,
cơ bản là đã qua cơn nguy kịch,
tạm thời họ vẫn nằm trong phòng
điều trị đặc biệt để quan sát, đồng
thời cho đến gið bọn họ đều chưa
xảy ra tình trạng bất thường nào,
Viện trường Kiệt nói với em, cứ
theo đà này, ngày mai họ đều có
thể chuyền qua phòng bệnh bình
thường rồi!” Thầm Thanh Lan nói

với Giang Bắc Minh.

“Ùm, vậy thì tốt, chỉ cần họ
không xảy ra vấn đề gì, thì chuyện
lần này sẽ không khó giải quyết.”
Giang Bắc Minh nói.

“Đúng vậy!” Thầm Thanh Lan
gật gật đầu, nói.

“Đúng rồi, nguyên nhân của
chuyện này đã làm rõ chưa?”
Giang Bắc Minh hỏi.

“Vẫn chưa.” Thầm Thanh Lan
lắc lắc đầu, nói: “Phía cành sát đã
lấy đồ uống có vấn đề đi kiềm tra
rồi, từ trong thứ đồ uống đó, họ
kiểm tra ra được một số chất có hại

cho cơ thể, loại chất độc hại này có
làm suy giảm chức năng gan của
cơ thể người một cách nhanh
chóng, hơi giống với thành phần
của thuốc trừ sâu.”

“Thành phần của thuốc trừ
sâu?” Giang Bắc Minh nghe thấy
vậy thì sửng sốt, nói: “ Trong nhà
xường của chúng ta không thề có
thành phần như vậy chứ?”

“Không đâu!” Thẩm Thanh
Lan lắc đầu, nói: “Chắc chắn là
không có thành phần như vậy. Tất
cả nguyên liệu sản xuất đồ uống
của chúng ta đều là những nguyên

liệu hợp lệ đã được kiểm tra, hơn
nữa tất cả đều có hệ số an toàn
cực kỳ cao, chắc chắn không thề
xuất hiện tình trạng ngộ độc được,
cũng tuyệt đối không thể xuất hiện
thành phần của thuốc trừ sâu.”

“Vậy liệu có phải là do nguyên
liệu của thực phẩm khác trộn lẫn
vào loại nguyên liệu Băng Tuyết
này gây ra không?” Giang Bắc
Minh hỏi, thực phẩm tương khắc,
nếu như làm nguyên liệu lẫn lộn
vào nhau, vậy thì rất có khả năng
sẽ gây ra ngộ độc.

“Điều này cũng không thề xảy

ra!” Thầm Thanh Lan nói: “Mỗi
thực phẩm chúng ta sản xuất, đều
sản xuất ð trong nhà xưỡng riêng,
chắc chắn sẽ không xảy ra tình
trạng lẫn lộn nguyên liệu, cũng có
nghĩa là nhà xưởng sản xuất Băng
Tuyết của chúng ta cách nhà
xường sản xuất thực phầm khác
đến gần mấy kilomet, là hai khu
vực hoàn toàn riêng biệt, ngoài ra,
nhà xưởng chế biến thực phẩm
khác còn cách xa hơn, thậm chí
còn có nhà xường nằm ð trong thị
trấn cơ”

Do doanh nghiệp Thầm Thị là

một tập đoàn, mà nơi mà Thẩm
=’

Thanh Lan mỗi ngày tới làm là tòa
nhà văn phòng của công ty, cũng
chính là trụ sở chính, mà toàn bộ
thực phẩm đều sản xuất ð trong
nhà xưởng trực thuộc của tập
đoàn, mấy năm nay do tập đoàn
Thầm Thị phát triển khá tốt, thực
phẩm sản xuất cũng tương đối
nhiều, vì vậy, cho đến giờ về cơ bản
mỗi loại thực phầm đều phân ra
sản xuất ở trong một nhà xường
riêng.

“Vậy liệu có ai cố ý hãm hại
không?” Giang Bắc Minh hỏi.

“Nhưng mà, Băng Tuyết của

chúng ta đều là đóng gói bằng lon.
Lúc đó chọn kiểu bao bì như vậy,
cũng là để tránh có người giờ trò
không hay với thực phẩm của
chúng ta, vì vậy, chúng ta mới sử
dụng hình thức đóng gói bằng lon,
nếu như có người cố ý hãm hại, vậy
thì một khi mờ ra, thì bao bì sẽ
không quay về như hiện trạng ban
đầu được nữa” Thầm Thanh Lan
nói.

“Đồ giả thì sao?” Giang Bắc
Minh hỏi: “Sản phầm mà người bị
hại mua có phải là đồ mà nhà
xường của chúng ta sản xuất thật
không? Liệu có người cố ý làm ra

=
hàng giả, sau đó đổi sang bao bì
của chúng ta không?”

Sð dĩ Giang Bắc Minh hoài
nghỉ có người hãm hại là vì trong
đó có hai nguyên nhân, thứ nhất
chính là do vấn đề trong đồ uống
có thành phần giống thuốc trừ sâu,
trong nhà xường không thể nào có
thứ đồ như vậy, vậy nên, chắc chắn
việc này xảy ra sau khi đồ uống ra
khỏi nhà xưởng.

Thứ hai, chính là do Lý Hoa
Hoa làm! Mâu thuẫn trước đó với
Lý Hoa Hoa đã khiến cho Lý Hoa
Hoa mất cả một khoảng thời gian

rất dài đề xử lý chuyện đó, khoảng
thời gian gần đây, Lý Hoa Hoa vừa
rồi ôm cục tức, vì vậy, lúc này, Lý
Hoa Hoa nảy sinh ý muốn trả thù
đối với việc này, cũng là điều rất có

khả năng!

Chương 144: Nghi ngờ bán hàng giả

“Không thề có khả năng này
được” Thầm Thanh Lan nói với
Giang Bắc Minh: “Chúng ta đã tiến
hành kiểm tra lon đựng đồ uống
mà bệnh nhân từng dùng qua rồi,
chính xác là lon bật nắp do nhà
xường chúng ta sản xuất, phía trên
mỗi một nắp bật đều có tem chống
hàng giả, đặc biệt là trong mấy
năm gần đây, toàn bộ tem chống
hàng già của loại lon bật nắp này

đều dùng mã QR đề chống hàng
giả, mỗi một mã QR trên chiếc lon
đều khác nhau, vì vậy, cho dù là
làm nhái cũng không có cách nào
có thể làm nhái ra được.”

Nghe Thẩm Thanh Lan nói
vậy, Giang Bắc Minh cũng im lặng.

Tất cả những khả năng mà
anh có thể nghĩ tới đều bị Thẩm
Thanh Lan bác bỏ rồi, vậy tiếp theo
đây, cách duy nhất chính là điều
tra cần thận một chút.

Cũng may, mặc dù dáng vẻ
của Giang Bắc Minh có sự thay
đổi, thế nhưng sau khi nghì ngơi thì

cơ thề đã hoàn toàn bình phục rồi,
năng lực thần kỳ ở trong cơ thể
cũng đã hoàn toàn bình phục,
ngoài vẻ bề ngoài trông già nua ra
thì anh đã không còn vấn đề gì
nữa.

Nói chuyện với người nhà họ
Thẩm ở trong phòng bệnh một lát,
Giang Bắc Minh lại đi đến phòng
điều trị đặc biệt thăm bốn người
bệnh một chút.

Bốn bệnh nhân đó mặc dù đã
qua cơn nguy kịch, thế nhưng do
chức năng gan bị tồn hại nghiêm
trọng, vì thế lúc này họ vẫn còn

đang ở trong tình trạng hôn mê.

Sau khi kiểm tra mạch cho họ,
Giang Bắc Minh lại kê một đơn
thuốc đưa cho mấy cô y tá ð trong
phòng điều trị đặc biệt, nói với họ
dựa theo đơn thuốc này để cho
bệnh nhân dùng thuốc, đơn thuốc
này là đơn thuốc chuyên dùng đề
điều trị phần gan, có tác dụng
trong việc phục hồi chức năng gan.

Mặc dù Giang Bắc Minh
không phải là bác sĩ của bệnh viện,
thế nhưng lúc này có Trương Kiệt ở
bên cạnh, vì thế, mấy cô y tá vẫn
cầm lấy đơn thuốc, sau đó đi về

phía phòng thuốc đông y đề bốc
thuốc cho bệnh nhân.

“Bốn bệnh nhân này đã hoàn
toàn qua khỏi cơn nguy kịch rồi.”
Giang Bắc Minh nói với Thẩm
Thanh Lan: “Tiếp theo đề anh tiến
hành điều trị cho bọn họ, anh tin
chưa đến nửa tháng, bọn họ có thể
xuất viện rồi.”

“Nửa tháng là có thề xuất viện
rồi sao?” Thầm Thanh Lan sửng
sốt, nói: “Bắc Minh, bác sĩ nói phải
hơn hai tháng thậm chí là ba tháng
thì họ mới có thề xuất viện!”

Giang Bắc Minh cười cười, nói:

“Sao thế, ngay đến cả ông chồng
như anh đây mà em cũng không
tin sao?”

“Em tin anh.” Thẩm Thanh Lan
mỉm cười, dơ tay ra, ngay phút
chốc đã ôm lấy cánh tay của
Dương Bắc Minh, hoàn toàn không
còn phong thái của một cô gái
mạnh mẽ khi ở công ty nữa, mà
giống như một cô gái yếu ớt bé
nhỏ, nép mình bên cạnh Giang Bắc
Minh.

Chỉ có điều Giang Bắc Minh
lúc này thật sự là quá già cho nên
cảnh tượng này trông khó coi quá.

Quay trờ về nhà, sau khi ăn
xong cơm tối, tối nay, Giang Bắc
Minh chủ động ngủ trên sàn nhà.

Cho dù là Thầm Thanh Lan đã
đồng ý, anh cũng không thể ngủ
trên giường, dù sao thì bản thân
mình đang mang dáng vẻ của một
ông lão, Thầm Thanh Lan không
có ý kiến gì nhưng trong lòng anh
cũng không vượt qua được rào cản
đó.

Đợi sau khi Thầm Thanh Lan
đi ngủ rồi, Giang Bắc Minh liền ngồi
trên sàn nhà, bắt đầu tu luyện, bộ
dạng hiện giờ của mình đã biến

thành một ông lão, thật sự là không
còn mặt mũi gặp người khác, vì
vậy, cách tốt nhất là tranh thủ thời
gian tu luyện, để mình nhanh
chóng đột phá Nhập Môn kỳ, khôi
phục lại diện mạo ban đầu.

Chính vào lúc Thẩm Thanh
Lan đang ngủ, Giang Bắc Minh
đang tu luyện.

Tại nhà Giám Đốc Sð Công
Thương, thành phố Lâm Hải.

“Hôm nay sao em lại đến đây
thế?” Lúc này, Vương Văn Khải,
Giám đốc của Sờ Công Thương
đang ngồi xem tỉ vi, còn em vợ của

ông ta cũng chính là em gái của vợ
ông ta, giồ này xách trái cây tới nhà
ông ta.

“Anh rề, thế này chẳng phải là
do lâu rồi không gặp sao?” Em vợ
của Vương Văn Khải, bà Lâm Như
Vân cười cười rồi ngồi xuống ghế
sofa, nói: “Hơn nữa, đã lâu rồi
không tới thăm chị của em, em
cũng rất nhớ chị ấy.”

“Em nhìn em kìa, đến thì đến,
còn mang theo quà nữa, thật đúng
là!” Vợ của Vương Văn Khải bà Lâm
Như Huệ nói với em gái: “Vẫn chưa
ăn cơm phải không, đợi nhé, đề chị

đi hâm lại cơm cho nóng.”

Không cần đâu chị, em đã ăn
cơm tối rồi.” Lâm Như Vân cười nói:
“Lần này em qua đây, chỉ là muốn
nói với anh rề vài câu.”

“Nói gì vậy?” Lâm Như Huệ
hỏi.

“Anh rề, không phải ð trên khu
phố thương mại của thành phố
Lâm Hải chúng ta có một cửa hàng
trang sức mới mở sao? Tên là cửa
hàng trang sức Thanh Lan, em
nghe nói, khoảng thời gian gần đây
bọn họ đang xin làm giấy phép
kinh doanh phải không?” Lâm Như

Vân hỏi.

“Cửa hàng trang sức Thanh
Lan?” Vương Văn Khải nghĩ nghĩ
một lát, sau đó gật gật đầu, nói:
“Hình như là anh có chút ấn tượng,
chính xác là họ có xin giấy phép
kinh doanh, sao thế, em hỏi làm gì
vậy? Đây là công việc của anh.”

“Anh rề, anh coi anh kìa, em có
thể xen vào công việc của anh
sao?” Lâm Như Vân cười cười, nói:
“Em đến đây chỉ muốn nói với anh,
anh có thể đừng làm giấy phép
kinh doanh cho họ được không?

“Đây còn không phải là can

thiệp vào công việc của anh sao?”
Vương Văn Khải càng lớn giọng
hơn một chút, nói: “Có phải là em
muốn họ mua trang sức bằng vàng
bên nhà xưởng của em, bọn họ
không đồng ý, vì thế em chạy tới
chỗ của anh không? Lần trước em
chạy qua một lần, anh đã nói với
em rồi, họ có mua trang sức của
em không, đó là chuyện của họ, giờ
trong xã hội này, mua bán tự do.

Cho dù họ không mua của
em, em chạy đến kêu anh không
làm giấy phép kinh doanh cho họ,
như vậy là cớ làm sao? Lễ nào em

muốn anh lạm dụng chức quyền

đề tiện giúp đố em sao? Anh nói
cho em biết, chuyện này tuyệt đối
không thề được. Công việc của
anh là giúp đố dân chúng, chứ
không phải giúp đỡ riêng một ai
đó!”

“Trời ơi, anh rể, anh xem anh
kìa, em vẫn còn chưa nói xong câu
nữa, anh đã tuôn một tràng dài như
vậy rồi.” Lâm Như Vân nói.

“Như Vân à.” Lâm Như Huệ lúc
này mới lên tiếng: “Anh rề em nói
không sai, mặc dù anh ấy làm ð bộ
phận đó, có chút quyền lực, thế
nhưng em phải biết, quyền này của

anh ấy là để giúp đỡ dân chúng,
chứ không phải là dùng đề giúp
em, nếu như anh rề em mà làm như
vậy thật, vậy thì là em đang hại anh
ấy, em có biết không?”

“Em biết!” Lâm Như Vân gật
đầu, nói: “Chị, anh rề, lần này em
tới, thật sự không phải là muốn anh
vì tình riêng mà giúp em làm việc
bất hợp pháp! Sự việc là thế này,
hai hôm trước em có đi vào trong
cửa hàng của họ đề chào hàng
trang sức của bên công ty em, em
vẫn còn chưa lên tiếng, thì đã phát
hiện ra, trong tiệm của họ có rất

nhiều vấn đề.

Trong đó vấn đề nghiêm trọng
nhất chính là mấy món đồ trang
sức mà họ bày bán, có rất nhiều
thứ là hàng giả, đặc biệt là một số
sản phẩm trang sức bằng vàng,
còn có cả đồ bằng ngọc, tất cả đều
là đồ già được làm bằng công nghệ
rất tỉnh vi, sau khi em nghe được
tin tức này, vì thế mới lập tức tới tìm
anh, nói cho anh biết chuyện này,
anh nghĩ xem, nếu như những thứ
đồ đó là giả thật, mà anh vẫn còn
phê duyệt cho họ làm giấy phép
kinh doanh, đến lúc đó xảy ra vấn

đề gì, nếu cấp trên thật sự trách

mắng xuống, há chẳng phải là
trách anh quản giáo không nghiêm sao?”

Chương 145: Hồi phục rồi

“Sao em biết đồ bọn họ bán
đều là giả?” Vương Văn Khải chau
mày hỏi: “Đây đáng lẽ là bí mật
trong cửa hàng của họ. Chuyện
này, bọn họ sẽ nói cho em biết
chắc?”

“Tất nhiên là họ sẽ không nói
cho em biết rồi.” Lâm Như Vân nói:
“Thế nhưng, em vô tình nhìn thấy
hóa đơn mua trang sức và đồ bằng
ngọc của họ, trên hóa đơn còn viết

tên của một nhà xưởng mà em

hoàn toàn không biết, lúc đó em
liền cảm thấy rất kỳ lạ, sau đó còn
gọi điện hỏi han đối phương, đối
phương nói cho em biết, nhà xưởng
của họ là nhà xưởng chuyện phụ
trách sản xuất đồ ngọc và trang
sức bằng vàng giả.”

“Anh rể, anh xem, hóa đơn
mua hàng của họ em đã chụp
được rồi đây!” Lâm Như Vân nói, rồi
lôi điện thoại từ trong túi áo ra, đưa
cho Vương Văn Khải: “Còn nữa,
chỗ em còn có đoạn ghi âm nội
dung cuộc nói chuyện điện thoại
với ông chủ nhà xưởng này, anh có

thể nghe một chút. Ông ta nói cho

anh rể, anh chỉ nhìn vào tờ rơi này
cũng đủ biết rồi, Tôn Thanh Tùng
đã tuyên bố giải nghệ hơn một
năm rồi, căn bàn là không thể giúp
họ điêu khắc, chỉ riêng điểm này
thôi, đã đủ đề chứng minh bọn họ
đang bán hàng giả rồi!”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Vương Văn Khải nhấp một
ngụm trà, nói: “Em nói như vậy
cũng vô dụng. Chuyện này đợi anh
đi điều tra kỹ lưỡng mới biết được!”

“Anh rề, vậy anh định điều tra
thế nào? Nếu như anh qua đó điều
tra, họ chắc chắn sẽ có chuẩn bị
trước một số đồ thật đưa ra cho

| không tin, ngày mai anh có thể lên
phố xem một chút, hiện giờ họ
đang cho nhân viên đi phát tờ rơi ở
khắp nơi kìa, chỉ cần ở trên phố
thương mại thì có thể dễ dàng lấy
được một tờ rơi như vậy!”

“Đương nhiên, hóa đơn này
anh không nhìn thấy, lúc đó là do
em may mắn, cộng thêm việc cửa
hàng của họ vẫn đang làm nội thất,
vì vậy không hề chú ý tới, hóa đơn
này bị em nhìn thấy rồi chụp ảnh
lại. Nếu như anh tới, chắc chắn họ
sẽ không đề cho anh nhìn thấy
đâu, nói không chừng, họ đã tiêu

hủy hết rồi cũng nên! Nhưng mà,

anh rề, anh chỉ nhìn vào tờ rơi này
cũng đủ biết rồi, Tôn Thanh Tùng
đã tuyên bố giải nghệ hơn một
năm rồi, căn bản là không thề giúp
họ điêu khắc, chỉ riêng điểm này
thôi, đã đủ để chứng minh bọn họ

đang bán hàng giả rồi

Vương Văn Khải nhấp một
ngụm trà, nói: “Em nói như vậy
cũng vô dụng. Chuyện này đợi anh
đi điều tra kỹ lưỡng mới biết được!”

“Anh rề, vậy anh định điều tra
thế nào? Nếu như anh qua đó điều
tra, họ chắc chắn sẽ có chuẩn bị
trước một số đồ thật đưa ra cho

các anh xem.” Lâm Như Vân nói. |

“Cái này em không cần lo, anh
sẽ có cách điều tra” Vương Văn
Khải nói: “Chỉ cần đồ trong cửa
hàng của họ bán là đồ giả, vậy thì
anh tuyệt đối sẽ không làm giấy
phép kinh doanh cho họ. Còn cả
em nữa, em nhớ kỹ cho anh, nếu
như tin tức em nói cho anh biết là
giả, anh nhất định sẽ không tha
cho em!”

“Anh rể, anh xem kìa, em nào
dám đưa tin giả chứ!” Lâm Như
Vân nói, nhìn thấy anh rề bắt đầu
tin lời mình nói, ngay lập tức trong

lòng cảm thấy vô cùng vui sướng.

“Nhưng mà, anh rề, nếu anh
muốn đi điều tra, đợi mấy ngày nữa
hãng đi, bi vì cửa tiệm của họ vẫn
chưa trang trí xong, một số hàng
vẫn chưa lấy về, đợi đến lúc cửa
hàng của họ trang trí nội thất gần
xong rồi, anh hãng đi điều tra, em
bảo đảm, anh điều tra một cái là
chuẩn luôn!” Lâm Như Vân nói với
Vương Văn Khải.

“Anh biết rồi, không cần em
phải dạy anh làm thế nào!” Vương
Văn Khải gật gật đầu, sau đó cầm
lấy điện thoại ð trên bàn trà lên,

bấm gọi một số điện thoại: “Giấy
phép kinh doanh của cửa hàng
trang sức Thanh Lan, tạm thời
đừng phê duyệt, nếu như họ hỏi thì
nói tôi cần một khoảng thời gian đề
xem xét lại.”

Sau khi nói xong, Vương Văn
Khải liền cúp máy.

“Được rồi, anh rể, em chỉ nói
với anh chuyện này thôi, ngoài ra
em không còn chuyện gì khác nữa,
em đi trước đây!” Lâm Như Vân
đứng dậy, nói lời tạm biệt.

Vừa bước ra khỏi cửa, Lâm
Như Vân đột nhiên bật cười, thật

sự thì bà ta không hy vọng anh rề
mình sẽ không làm giấy phép kinh
doanh cho Giang Bắc Minh, nhưng
bà ta chỉ cần mấy ngày, trong thời
gian mấy ngày này, bà ta sẽ tới cửa
hàng trang sức Thanh Lan thêm
vài chuyến, để cho họ tường rằng
do không mua trang sức bằng
vàng của mình, vì thế mới không
làm giấy phép kinh doanh cho họ
là được rồi!

Đến lúc đó, bọn họ thu mua
trang sức bằng vàng của công ty
bà ta sản xuất rồi, dù cho ảnh rề có
điều tra ra cửa hàng của họ không
có bất cứ vấn đề gì, cùng lắm cũng

chỉ mắng mình một trận mà thôi!

So với việc kiếm tiền mà nói,
nghe chửi một trận thì có là gì chứ.

Cà một đêm không nói gì,
sang buổi sáng ngày hôm sau,
Giang Bắc Minh đã ra khỏi trạng
thái tu luyện, điều khiến cho Giang
Bắc Minh cảm thấy vô cùng vui vẻ
đó chính là tu luyện cả một đêm,
cuối cùng thì anh đã đột phá được
Nhập Môn kỳ rồi!

Anh nóng lòng đứng bật dậy,
chạy nhanh tới bên cạnh chiếc
gương soi một chút, quả nhiên,
hiện giờ anh đã khôi phục lại được

diện mạo, đã nhìn ra được dáng vẻ
ngoài hai mươi tuồi rồi!

“Tuyệt quá!” Giang Bắc Minh
vui sướng liền reo lên.

Nếu như cứ phải đối diện với
người khác trong diện mạo của
một ông lão tám mươi tuổi, Giang
Bắc Minh cảm thấy không có cách
nào đề gặp ai.

“Bắc Minh, anh hồi phục rồi
sao?”

Thầm Thanh Lan đang trong
cơn mơ bị tiếng hô lớn của Giang
Bắc Minh làm cho tỉnh giấc, cô liền
mỡ mắt ra, thông qua chiếc gương

cô đã nhìn thấy dáng vẻ ban đầu
của Giang Bắc Minh, liền reo lên!

“Đúng vậy!” Giang Bắc Minh
xúc động nhìn Thẩm Thanh Lan,
nói: “Thế nào, diện mạo này trông
vẫn đẹp trai hơn một chút nhỉ?”

“Ừm, quả thật là nhìn trông
đẹp trai hơn nhiều!” Thầm Thanh
Lan khẽ mỉm cười, nói.

“Vợ à!” Giang Bắc Minh không
nhịn được, tiến lên trước ôm lấy
Thẩm Thanh Lan, nói: “Còn hai
tiếng nữa em mới phải đi làm, có
phải chúng ta nên tranh thủ thời
gian này làm chút chuyện không?

Bù đắp cho những tiếc nuối của
mấy ngày qua?”

Theo kế hoạch ban đầu, vốn
dĩ tối hôm xảy ra chuyện đó là đêm
tân hôn của anh với Thầm Thanh
Lan, thế nhưng lại xuất hiện sự việc
ngộ độc thực phầm.

Chương 146: Lại bị người khác cắt ngang rồi

Giang Bắc Minh và Thẩm
Thanh Lan không còn cách nào
khác, chỉ đành tự băng bó rồi
nhanh chóng tới bệnh viện, tiếp tục
cấp cứu cho những người bị hại
khác.

Sau đó, bởi vì cơ thể anh đã
quá mệt mỏi, nên ngủ lại trong
bệnh viện suốt cả một đêm. Buồi
tối hôm qua, thật ra Thẩm Thanh

Lan cũng chẳng có ý kiến gì,

nhưng Giang Bắc Minh lại sợ bộ
dạng lúc đó của anh sẽ khiến cho
Thầm Thanh Lan buồn phiền, nên
là, anh đã từ chối vô cùng nghiêm
túc. Dù sao thì, đối với con gái mà
nói, trong cuộc đời này, lần đầu tiên
vẫn vô cùng quan trọng, vì vậy, tự
nhiên là sẽ có đòi hỏi đặc biệt với
lần đầu tiên, mà bộ dáng lúc đó
của anh, chắc chắn sẽ mang đến
cho Thầm Thanh Lan một chút tiếc
nuối.

Đọc full tại truyen.one

Hiện tại, anh đã khôi phục lại
bộ dạng trẻ trung của bản thân, mà
còn hơn hai tiếng đồng hồ nữa

Thẩm Thanh Lan mới phải đi làm,

số thời gian ấy vậy là đủ rồi.

Vì thế, bất luận là thế nào,
sáng ngày hôm nay, anh phải bồ
sung cho tiếc nuối của ngày hôm
ấy.

Thẩm Thanh Lan có chút
khẩn trương, khuôn mặt ngay lập
tức liền đỏ lên, nói: “Nhưng mà, bố
mẹ em tỉnh rồi, nếu như đề bọn họ
biết được…”

“Vậy thì sao chứ?” Giang Bắc
Minh trả lời: “Dù sao bọn họ cũng
là người từng trải, mấy chuyện như
thế này, hai người họ có thề cũng
rất thoải mái thôi.”

Giang Bắc Minh biết, nếu như
để cho Thầm Thanh Lan chủ động
gật đầu đồng ý, là điều không thể
nào. Vì vậy, vừa nói xong câu này,
anh liền trực tiếp dùng môi của
mình bịt kín môi của Thầm Thanh
Lan lại, một nụ hôn vô cùng bá
đạo.

Lúc ban đầu, Thẩm Thanh
Lan còn có chút vừa cự tuyệt lại
vừa đón nhận, nhưng dần dần sau
đó, hai cánh tay trắng nõn của cô
không nhịn được trực tiếp ôm lấy
tấm lưng của Giang Bắc Minh.

Rất rõ ràng, giờ khắc này,

Thẩm Thanh Lan đã chấp nhận
Giang Bắc Minh rồi.

Giang Bắc Minh lập tức vui vẻ,
giơ một cánh tay lên, bắt đầu cời
cúc áo đồ ngủ của Thẩm Thanh
Lan.

Đợi đến khi quần áo của
Thẩm Thanh Lan đã bị cời sạch,
Giang Bắc Minh cũng nhanh
chóng cời quần áo của bản thân,
ngay sau đó, hai người lại vội vã
ôm lấy nhau.

“Bắc Minh, em, em có chút sợ,
anh, một lát nữa nhẹ nhàng một
chút nhé.” Tuy rằng chuyện này đã

xuất hiện trong não bộ của Thầm
Thanh Lan từ rất lâu, dưỡng như
Thầm Thanh Lan cũng đã chuẩn bị
rất kỹ càng, nhưng mà, đến tận lúc
này, hình như cô vẫn còn có chút
khần trương và sợ hãi.

“Anh sẽ nhẹ nhàng, em yên
tâm.” Giang Bắc Minh nhìn Thẩm
Thanh Lan, giúp cho cô an tâm,
sau đó, một lần lại một lần, hôn lên
khoé môi của Thầm Thanh Lan.

Tất cà, tình chàng ý thiếp,
dưỡng như ngay lúc đó, thuận như
nước đã chảy thành sông.

Nhưng…

“Cốc, cốc, cốc…”

Chính ngay lúc này, lại có
người gõ cửa phòng Thẩm Thanh
Lan.

Lửa suýt thì đã cháy, xe suýt
thì đã lên dây cót, hai người vừa
nghe thấy tiếng gõ cửa thì ngay lập
tức bừng tỉnh, sau đó nhìn về phía
cửa ra vào.

“Ai, ai vậy?” Thẩm Thanh Lan
mở miệng hỏi.

“Thanh Lan, là mẹ đây.” Bên
ngoài truyền đến tiếng nói của mẹ
Thầm Thanh Lan, Trương Nhã:
“Thanh Lan, con với thằng Bắc

Minh mau dậy đi, Cục trường
Chính đến rồi, ông ấy nói có
chuyện muốn nói với các con đấy.”

“Dạ, vâng, con, con dậy ngay
đây.” Thẩm Thanh Lan trả lời một
tiếng: “Mẹ, mẹ lấy cho Cục trường
Chính một ly cà phê, con và anh
Bắc Minh rửa mặt đánh răng rồi
xuống ngay.”

“Được, vậy mẹ xuống trước
nhé.” Trương Nhã trả lời một tiếng,
sau đó đi xuống nhà.

“Anh Bắc Minh, chúng ta,
chúng ta phải đi xuống nhà trước
đã.” Thầm Thanh Lan nhìn Giang

Bắc Minh, nói. Từ trong ánh mắt
của Thẩm Thanh Lan cũng có thể
nhìn rõ được, ngay lúc ấy lại bị
người khác làm phiền như vậy,
khiến cho cô cũng chẳng thoải mái gì.

“Kệ ông ta di.” Giang Bắc
Minh xua tay, nói: “Cứ để ông ta
đợi đấy đi.”

Mũi tên đã căng lên rồi, tâm
trạng gì đó cũng đều đã chuẩn bị
sẵn, ngay lúc này đột nhiên phải
nín nhịn như vậy, sao Giang Bắc
Minh có thể chịu nồi chứt

Đừng nói là Mã Quốc Chính

tới, kể cả là Ngọc Hoàng Đại Đế
giáng trần thì cũng phải đợi ở
ngoài đấy di.

“Không được đâu, Bắc Minh.”
Thẩm Thanh Lan vội vàng ngăn
cản Giang Bắc Minh, nói: “Mới
sáng sớm ra mà Cục trường Chính
đã tới tìm chúng ta như vậy, chắc
chắn là có chuyện quan trọng, hơn
nữa, người ta là Cục trường Cục
cảnh sát đấy, nếu như chúng ta đề
ông ấy ngồi đợi như vậy, vậy thì
không phải phép cho lắm đâu?”

“Nhưng mà, anh…” Khuôn mặt
Giang Bắc Minh khổ sờ, trong lòng

đã mắng Mã Quốc Chính một trận,
con mẹ ông, sớm không tới muộn
không tới, sao cứ phải tới đúng lúc
này chứ.

“Anh Bắc Minh, đề đến tối nay,
tối nay chúng ta nhất định sẽ…
Nhất định sẽ… Có được không?”
Thầm Thanh Lan nói.

“Được rồi…” Dù Giang Bắc
Minh không vui vẻ gì cho cam,
nhưng lời của Thầm Thanh Lan nói
cũng đúng, dù sao Mã Quốc Chính
vẫn là Cục trường Cục cảnh sát, đề
ông ta ngồi đợi như vậy, quả thật là
không phải phép.

Mang theo tâm trạng cực kỳ
không tình nguyệt, cuối cùng
Giang Bắc Minh và Thẩm Thanh
Lan vẫn phải rời giường, đánh răng
rửa mặt, thay quần áo, rồi xuống
dưới nhà.

Lúc này, Mã Quốc Chính đang
ngồi trong phòng khách, vừa xem
tivi vừa uống cà phê.

“Bắc Minh, Tổng giám đốc
Lan.” Vừa nhìn thấy Giang Bắc
Minh và Thầm Thanh Lan đang đi
xuống, Mã Quốc Chính ngay lập
tức đứng lên nhìn về phía hai người
họ, cười cười: “Đến lúc sáng sớm

như vậy, không làm phiền hai người
chứ?”

“Không sao, Cục trường Chính
nói gì vậy chứ?” Thầm Thanh Lan
rất tự nhiên hào phóng mà cười, cô
ngồi xuống ghế sô pha.

Chỉ có Giang Bắc Minh, trong
lòng vô cùng khó chịu, không làm
phiền, mà là rất phiền, ông có hiểu
hay không hả?

“Tổng giám đốc Lan, Bắc
Minh, hôm nay tôi đến đây sớm
như vậy, là vì sau mấy ngày điều
tra và kiểm tra, chúng tôi đã có
được manh mối mới.” Mã Quốc

Chính nói: “Mấy ngày nay, cơ quan
điều tra của chúng tôi vẫn luôn làm
việc quên ăn quên ngủ, vẫn luôn
tiến hành điều tra vụ việc của hãng
đồ uống Băng Tuyết của cô, cuối
cùng, vào lúc năm gið sáng sáng
nay, chúng tôi đã tìm thấy chất độc
khiến cho những người bị hại uống
vào, rồi dẫn tới trúng độc trong một
chai nước chưa được bán ra ngoài,
là loại mà các cô tiến hành thu lại
sau khi giảm giá.”

Mã Quốc Chính nói rồi, lấy
một vài tờ tư liệu trong túi ra: “Tổng
giám đốc Lan, cháu xem xem, đây

là báo cáo kiểm tra của chúng tôi.”

Thẩm Thanh Lan vội vàng
nhận lấy tập tài liệu rồi nhìn một
chút, sau đó nói: “Cục trường
Chính, nếu dựa theo một phần báo
cáo kiểm tra này mà nói, có thể
chứng minh, vấn đề là xuất phát từ
bên phía nhà xưởng sản xuất của
chúng tôi?”

“Có lẽ là như vậy.” Mã Quốc
Chính gật đầu nói: “Nước uống còn
chưa bị bán ra ngoài, cũng chưa bị
mờỡ ra, mà kiềm tra ra bên trong đã
có chất độc, điều này có thể chứng
minh, phần trăm vấn đề nằm ở

trong nhà xưởng sản xuất của các
cháu là rất lớn.”

“À đúng rồi.” Mã Quốc Chính
nói, lại lấy ra một tập tài liệu nữa,
đưa cho Thẩm Thanh Lan, nói:
“Chỗ tôi vẫn còn một tập tài liệu, là
những gì tìm thấy trên những chai
nước có độc, cháu có thề xem thử xem.

Trong tập tài liệu này là mấy
bức ảnh, mà nội dung của những
bức ảnh là số mã in của những chai
nước trước khi được bán ra.

Mà sau khi nhìn thấy những
mã in này, Thầm Thanh Lan lập tức

phát hiện ra vấn đề, cô nói: “Theo
như những mã in này, mấy chai
nước uống này toàn bộ đều được
sản xuất cùng một ngày, cùng một
thời gian, hơn nữa còn cùng một
dây chuyền sản xuất.”

Chương 147: Giấy phép kinh doanh bị hoãn lại

Mỗi một số in trên bao bì các
chai nước uống, đều bao hàm rất
nhiều ý nghĩa.

Ví dụ như ngày sản xuất, nơi
sản xuất, thời gian sản xuất, còn có
cả thêm dây chuyền sản xuất, vân
vân, tất cả đều bao gồm trong đó.
Người khác có thể nhìn không ra
nhưng Thầm Thanh Lan chính là
Chủ tịch của Tập đoàn đồ uống

Băng Tuyết, tất nhiên sẽ hiểu rõ
mấy thứ này rồi.

“Nếu nói như vậy, cũng tức là
vấn đề xuất phát ra từ trong một
dây chuyền sản xuất?” Mã Quốc
Chính hỏi.

“Có thể nói như vậy.” Thầm
Thanh Lan gật đầu nói: “Nếu như
tôi đoán không nhầm, Cục trường
Chính, trong thời gian hai ngày này
các chú đã không quản ngày đêm
tiến hành điều tra, ít nhất chắc
cũng đã điều tra được hơn cả
nghìn bình rồi nhỉ? Nhưng chỉ có
mấy cái chai này là xuất hiện vấn
đề, hơn nữa, mấy cái chai này còn

được sản xuất cùng thời gian, cùng
một dây chuyền sản xuất. Điều này
đã đủ đề chứng minh, vấn đề này
xuất hiện trên cùng một dây
chuyền sản xuất, những dây
chuyền sản xuất khác chắc chắn
không có vấn đề gì.”

“Đúng.” Mã Quốc Chính gật
đầu, nói: “Tổng giám đốc Lan, tôi
cũng phát hiện ra vấn đề này, thế
nên mới chạy ngay tới đây đề nói
cho cháu rõ tình huống hiện tại,
ngoài ra, vẫn còn một phần tài liệu
cần cháu ký tên, bời vì dựa theo đó
chúng tôi cần phải tiến hành điều
tra đối với tất cả những người trong

công xưởng của cháu.”

“Được.” Thầm Thanh Lan gật
đầu, lấy bút ra ký tên lên trên tập
tài liệu kia.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

“Những người làm trong nhà
máy kia làm việc cũng rất tốt.” Mã
Quốc Chính nói: “Nếu như hôm
nay bọn họ không làm náo loạn,
đây là một chuyện rất tốt đối với
cháu, tuy nhiên, Tổng giám đốc
Lan, cho dù bọn họ không làm
loạn, nhưng sự ảnh hường của
chuyện này vẫn rất lớn, vì vậy, vẫn
mong cháu có thể phối hợp điều
tra với bên Cảnh sát chúng tôi, tìm

ra chân tướng càng sớm càng tốt,
có thề đưa ra cho mọi người một
cái lý do hợp tình hợp lý, điều này
cũng sẽ trả lại trong sạch cho Tập
đoàn nhà họ Thẩm.

“Được.” Thầm Thanh Lan gật
đầu, trả lời Mã Quốc Chính: “Cục
trường Chính, ông yên tâm, chúng
cháu nhất định sẽ phối hợp hết sức
cho việc điều tra của bên Cảnh sát.

“Được. Nếu không có chuyện
gì nữa tôi đi trước đây.” Mã Quốc
Chính thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời đi.

“Cục trường Chính, ông vội vã
như thế làm gì chứ?” Từ trong
phòng bếp, Trương Nhã chạy ra
nhìn Mã Quốc Chính rồi nói: “Ở lại
đây ăn bữa sáng rồi đi cũng được mà.”

“Không cần đâu.” Mã Quốc
Chính xua xua tay, nói: “Tôi còn rất
nhiều việc phải làm, không có thời gian.”

Nói xong, Mã Quốc Chính
nhanh nhanh chóng chóng đi ra
ngoài.

“Anh Bắc Minh.” Thầm Thanh
Lan nhìn Giang Bắc Minh, nói:

“Hiện tại em đang nghĩ tới một vấn
đề.”

“Vấn đề gì?” Giang Bắc Minh
hỏi.

“Căn cứ theo tình huống hiện
tại, dường như có thể khẳng định là
có người đang muốn hãm hại Tập
đoàn nhà họ Thầm chúng ta.”
Thầm Thanh Lan nói: “Vậy kẻ đó là
ai? Mục đích của bọn họ rốt cuộc
là gì? Tập đoàn nhà họ Thầm của
chúng ta vốn là Tập đoàn sản xuất
thực phẩm, vì vậy sự quản lý trong
nội bộ vô cùng nghiêm khắc,
những người bình thường tuyệt đối

sẽ không thề nào đi vào nội bộ khu
sản xuất, bất kể là nhân công hay
là khách hàng, trước khi đi vào
công xường phải được khám xét
toàn thân, trên người không được
mang theo bất cứ một thứ gì, kể cả
là mang vào được một chút đồ, thì
tuyệt đối cũng không được phép đi
vào trong khu sản xuất.”

“Nhiều năm như vậy, thực
phầm của Tập đoàn nhà họ Thẩm
chúng ta chưa từng xuất hiện bất
cứ một vấn đề gì.” Thầm Thanh
Lan mở miệng nói: “Thế tại sao lần
này lại xảy ra việc có chất độc

trong nhà xưởng sản xuất như vậy?

Rốt cuộc là ai đã đem nó vào chứ?”

“Sơ là chỉ có thề kiềm tra thật
kỹ bên trong công xưởng mới có
thể biết mà thôi.” Giang Bắc Minh
nói: “Nếu không, một lát nữa, anh
sẽ đi điều tra cùng với em nhé.”

“Vậy cũng được.” Thầm
Thanh Lan gật gật đầu, trả lời.

Bất kỳ sự hoài nghi nào thì
cũng chỉ là hoài nghi, vẫn cần bản
thân cô tự tay điều tra, sau đó mới
có thể kết luận được.

Ăn xong đồ ăn sáng, ngay lúc
Giang Bắc Minh và Thầm Thanh

Lan chuẩn bị đi về phía xưởng sản
xuất.

Lúc này lại vang lên tiếng
chuông điện thoại, là điện thoại
của Dương Hoàng Việt.

“Anh Bắc Minh, không ổn rồi,
giấy phép kinh doanh của chúng ta
thực sự đã kẹt lại rồi.” Tiếng của
Dương Hoàng Việt vô cùng gấp
gáp, truyền tới từ phía điện thoại
bên kia.

“Bị kẹt rồi?” Giang Bắc Minh
sững sờ: “Không được phê chuẩn sao?”

“Vâng!” Dương Hoàng Việt

gật đầu nói: “Dựa theo tư liệu trước
đó chúng ta đề ra, dự kiến là giấy
phép kinh doanh sẽ được phê
chuẩn vào hôm qua, nhưng hôm
qua em đã đợi cả một ngày vẫn
chưa thấy kết quả của bọn họ, đến
sáng hôm nay em vừa gọi điện
thoại cho bên đó hỏi han một chút,
bên họ nói tạm thời giấy phép kinh
doanh của chúng ta không được
phê chuẩn, vẫn phải chờ xét
duyệt.”

“Không phải cậu đã giao tất
cả các tài liệu cho bên đó rồi sao?
Tất cà những tài liệu đó hoàn toàn
có đủ khả năng đề được phép cấp

giấy phép kinh doanh rồi, bọn họ
còn cần xét duyệt cái quái gì nữa
chứ?” Giang Bắc Minh sững sờ,
hỏi.

“Lúc đó em cũng nói như vậy,
nhưng bên họ lại nói đó là thông
báo từ cấp trên, bọn họ cũng chỉ
làm việc theo yêu cầu của cấp trên
mà thôi.” Dương Hoàng Việt nói:
“Anh Bắc Minh, anh có nhớ cái
người phụ nữ trung niên hôm đó,
người đã chào mời hàng trang sức
trong cửa hàng trang sức với
chúng ta không? Lúc đó bà ta có
nói, anh rề của bà ta làm ở trong Sờ
công thương, hình như còn là Giám

đốc gì đó, nếu như chúng ta không
chọn mua trang sức ð xưởng sản
xuất của bà ta, thì bà ta sẽ không
cho anh rề cấp giấy phép sản xuất
cho chúng ta, anh nói xem có phải
là vì vậy không?”

“Anh cũng không biết có phải
vì nguyên nhân này không.” Giang
Bắc Minh nói: “Như vậy đi, nếu
thực sự là vì nguyên nhân này, thì
người phụ nữ kia nhất định sẽ lại
tới tìm chúng ta, không phải hôm
nay thì là ngày mai, tới lúc đó,
chúng ta sẽ biết.”

“Vâng, cái đó, anh Bắc Minh,

anh có cần tới đây một chuyến
không?” Dương Hoàng Việt hỏi,
bình thường thì, Dương Hoàng Việt
hoàn toàn có khả năng giúp Giang
Bắc Minh giải quyết mọi việc,
nhưng, việc lần này có chút lớn,
phải cần có quyết định của ông
chủ Giang Bắc Minh mới được.

“Anh có chút việc, đề chiều đi.
Chiều có thời gian tôi sẽ qua.”
Giang Bắc Minh nghĩ một lát rồi nói
với Dương Hoàng Việt.

“Vâng.”

“Sao thế, bên cửa hàng trang
sức có việc gì à?” Thầm Thanh Lan

nhìn Giang Bắc Minh, hỏi.

“Ù” Giang Bắc Minh gật gật
đầu, nói: “Chút chuyện nhỏ, đừng
quan tâm, đi thôi bây gið anh đi tới
nhà xưởng điều tra cùng em một
chút.”

“Nếu như anh thực sự có việc
thì cứ đi trước đi, bên phía nhà
xưởng em có thể tự mình quyết
định được, với lại, một lát nữa, Cục
trường Chính sẽ đích thân tới, có
bọn họ giúp chắc chắn sẽ điều tra
ra thứ gì đó thôi.”

“Không sao, đi thôi.” Giang
Bắc Minh cười cười sau đó cùng

Thẩm Thanh Lan lên xe, hai người
đi thằng tới phía bên nhà xưởng.

Sở dĩ Giang Bắc Minh tình
nguyện cùng cô đi tới đây, chủ yếu
là vì anh hoài nghi chuyện lần này,
không biết có phải là Lý Hoa Hoa
gây ra hay không.

Nếu như thực sự là do Lý Hoa
Hoa làm ra, tức là, chuyện lần này
là vì anh mà thành, vậy thì, bản
thân anh nhất định phải qua đó
xem một chút.

Việc bên cửa hàng trang sức
tuy quan trọng, nhưng trong suy
nghĩ của Giang Bắc Minh, dù là bất

cứ việc gì cũng không quan trọng
bằng việc của Thầm Thanh Lan.

Chương 148: Điều tra

Vào thời điểm lúc hai người Giang
Bắc Minh và Thầm Thanh Lan đi tới
bên nhà xưởng, lúc này đám người Mã
Quốc Chính cũng đã đi tới bên nhà
xưởng đấy.

Trên đường tới đây, Thầm Thanh
Lan đã gọi điện thoại cho người phụ
trách của nhà xưởng này, bảo người
phụ trách tập trung tất cả các công
nhân và nhân viên quản lý bên trong
nhà xưởng lại một chỗ, tiếp nhận điều tra.

Nhưng mà, chuyện đã qua vài
ngày rồi, lúc này mới tới điều tra,
không chắc chắn là có thể điều tra ra
điều gì.

“Tổng giám đốc Lan, cô đã tới
rồi!” Giang Bắc Minh và Thầm Thanh
Lan xuống xe, một vị có tuổi tác
khoảng chừng trên dưới 50 tuồi, người
đàn ông đầu hói, bụng phệ, vẻ mặt
tươi cười đi ra đón, vươn tay ra bắt tay
với Thầm Thanh Lan, nhưng mà không
hề bắt tay với Giang Bắc Minh. Bởi vì
ông ta chẳng biết Giang Bắc Minh là
ai, nhìn thấy Giang Bắc Minh bước
xuống từ vị trí ghế lái, ông ta còn cho
rằng Giang Bắc Minh chỉ là tài xế của

Thẩm Thanh Lan mà thôi.

“Xưởng trưởng Bình, chào ông.”
Thầm Thanh Lan mỉm cười, bắt tay với
vị Xưởng trường Bình này.

“Cục trường Chính, tôi giới thiệu
cho chú một chút.” Thầm Thanh Lan
vừa cười vừa nói với Mã Quốc Chính:
“Vị này chính là người phụ trách chính
của nhà xưởng sản xuất đồ uống Băng
Tuyết này, Xường trường, Lục Văn
Bình. Xưởng trường Bình, vị này chính
là Cục trường Cục cảnh sát của Thành
phố Lâm Hải chúng ta, Mã Quốc
Chính, Cục trường Chính.”

“Cục trường Chính, chào ông,
chào ông.” Lục Văn Bình lập tức tiến
lên, bắt tay với Mã Quốc Chính.

“Xưởng trường Bình, chào ông.”
Mã Quốc Chính cũng cười cười, sau
đó liền hỏi: “Xin hỏi Xường trường
Bình, về việc sắp xếp toàn bộ, tất cả
đều đã được sắp xếp tốt hết chưa?
Mọi người dù là tầng lớp công nhân
hay quản lý, toàn bộ cũng đều ồn định
cả chưa? Có ai vắng mặt hay không?”

Mã Quốc Chính là Cục trường
Cục cảnh sát, trước đây ông ta làm
công tác điều tra tội phạm hình sự,
cho nên đối với phương diện điều tra
này, vô cùng thành thạo. Hơn nữa, ông
ta là một người theo phái hành động,
làm bất cứ chuyện gì, cũng không

thích lề mề, chỉ cần là bắt đầu rồi, như
vậy thì sẽ dốc hết sức mình vào
chuyện đó.

“Tất cả đều đã được sắp xếp
xong xuôi rồi, tất cả mọi người đều có
mặt đầy đủ, không có ai vắng cả.”
Xưởng trường Bình cười nói.

“Vậy thì tốt!”

Mã Quốc Chính gật đầu, sau đó
nhìn về phía Thầm Thanh Lan, nói:
“Tổng giám đốc Lan, vậy chúng ta lập
tức vào trong bắt đầu điều tra thôi.”

“Được! “

Điều tra là việc của Cảnh sát, hai
người Thầm Thanh Lan và Giang Bắc

Minh cũng không tới giúp đỡ hay
nhúng tay vào, chỉ là, trước tiên Thầm
Thanh Lan đi tới gần một nhóm công
nhân và quản lý cấp cao hơn, sau đó
tổ chức một cuộc họp nhỏ với bọn họ.

“Mọi người, gần đây nhà xưởng
của chúng ta đã xảy ra chuyện, tôi tin
là mọi người chắc chắn cũng đã biết
rồi. Trên thế giới này, không có bức
tường nào mà không lọt gió, tôi tin mọi
người rất nóng lòng, chắc chắn là
hoặc ít hoặc nhiều gì mọi người cũng
đều biết đây là chuyện gì. Cho nên, tôi
hy vọng mọi người, nếu người nào biết
chuyện đã xảy ra như thế nào, có thề
chủ động đứng lên khai báo những gì

mình biết cho tôi biết.

Nếu như lời khai báo của mọi
người là thật, tôi sẽ thường cho người
tố cáo ba tỷ rưỡi. Hơn nữa, tôi nhất
định sẽ bảo đảm quyền riêng tư của
người tố cáo đó.” Thầm Thanh Lan lớn
tiếng nói với mọi người có mặt ở tại
đây: “Tiếp theo, tôi sẽ nói cho mọi
người biết số điện thoại di động của
tôi, nếu ai muốn tố cáo, cứ trực tiếp
gọi điện thoại tới hoặc gửi tin nhắn
cho tôi.”

Những người ở đây, bất kề là tầng
lớp công nhân hay là quản lý, đều là
người làm công, tiền lương một tháng
cao nhất cũng chỉ hơn bảy mươi triệu,

mà công nhân bình thường, một tháng
cũng chỉ có mười lắm hay mười sáu
triệu. Cho nên, ba tỷ rưỡi đối với bọn
họ mà nói, tuyệt đối là một sự hấp dẫn
vô cùng lớn!

Nếu như có người nào thật sự
biết một chút chuyện gì, chắc chắn là
sẽ chủ động tố cáo!

Huống chỉ, Thầm Thanh Lan cũng
nói, nhất định sẽ bảo đảm quyền riêng
tư và bảo mật cho người tố cáo. Cô
không hề bảo người ta đi tìm cô đề tố
cáo, mà là công bố số điện thoại di
động của mình, bảo mọi người chọn
cách gửi tin nhắn hoặc gọi tới tố cáo!

Cứ như vậy, đối với quyền riêng tư

và bảo mật của người tố cáo, đã là sự
bảo đảm rất lớn rồi!

Sau khi cuộc họp kết thúc, lập tức
tan họp, để mọi người tự do hoạt
động. Thế nhưng, có quy định, là
không cho phép mọi người đi vào
trong nhà xường, chỉ có thề tới bãi cỏ
ð nhà xường, hoặc là căn tin hay là vào
trong ký túc xá nghỉ ngơi thế thôi.

Ước chừng khoảng một tiếng sau,
Mã Quốc Chính đi vào trong phòng
làm việc của Xưởng trường nhà xưởng.

“Cục trường Chính, chú có điều
tra ra manh mối gì hay không?” Thầm
Thanh Lan nhìn về phía Mã Quốc
Chính, hỏi.

“Không có.” Mã Quốc Chính lắc
đầu: “Chúng tôi đã qua nhà xưởng đề
tiến hành điều tra, đồng thời tiến hành
kiểm tra và đo lường trực tiếp tại chỗ,
cũng không phát hiện ra bất kỳ manh
mối gì đáng nghỉ cả. Còn cháu? Bên
đó của cháu, có ai tố cáo hay không?”

“Cũng không có ạ.” Thầm Thanh
Lan lắc đầu, nói: “Từ lúc cháu công bố
số điện thoại xong, đến bây giờ cũng
đã hơn một giờ đồng hồ rồi, không hề
có người nào gửi tin nhắn hay gọi điện
tới cả.”

“Vậy thì kỳ quái thật.” Mã Quốc
Chính lắc đầu: “Chuyện đầu độc này,
nhất định sẽ có người biết rõ tình hình,

không có khả năng đầu độc trong yên
lặng không ai biết như vậy được. Mà
tiền thường ba tỷ rưỡi của cháu, đối
với những người làm công trong nhà
xưởng mà nói, sức hấp dẫn của cái
giải thường được treo này cũng đã đủ
lớn, sao có thề đến bây giờ vẫn chưa
có ai tới tố cáo chứ?”

Thầm Thanh Lan không nói gì, rất
dễ nhận thấy, cô cũng rất muốn biết,
rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

“Như vậy đi, chúng ta thu nhỏ
phạm vi điều tra lại xem.” Mã Quốc
Chính bàn bạc, sau đó nhìn về phía
Xưởng trường, nói: “Xưởng trường
Bình, như vậy đi, bây giờ ông gọi

những người trong dây chuyền sản
xuất đến đây, gọi tất cả qua, chúng tôi
sẽ điều tra từng người từng người một
trong bọn họ.”

“Được!” Xưởng trường Bình gật
đầu trả lời.

Dựa vào mã số được in ấn lên lên
các lon các chai chứa đồ uống, vậy
dây chuyền sản xuất đồ uống có độc
kia là dây chuyền sản xuất thứ ba. Số
lượng người làm việc trong dây
chuyền sản xuất thứ ba có khoảng hai
mươi người.

Tốc độ của Xưởng trường Bình rất
nhanh, chỉ dùng vài phút đồng hồ là
có thề triệu tập đầy đủ những người

trong dây chuyền sản xuất đó đến.
Không chỉ có công nhân, kề cả Trường
chuyền, Phó trường chuyền, Trường
phân xường, Phó trường hay nhân viên
vật liệu,… Tất cả đều được triệu tập
đông đủ.

Tiếp sau đó, vừa kiểm tra vừa hỏi
thăm, thế nhưng kết quả vẫn không hề
có hy vọng như cũ. Không có bất cứ ai
bày tỏ rằng họ có manh mối cả.

Cứ như vậy, đám người Mã Quốc
Chính và Thầm Thanh Lan bắt đầu
đau đầu nhức óc.

Nếu mà thật sự có người đầu độc,
như vậy thì nhất định sẽ có người biết
rõ, sao lại không có ai mở miệng ra nói chứ?

Chuyện đã lâm vào trong tình
trạng bế tắc, rơi vào đường cùng,
đành phải giải tán tất cả những người
này.

Không hề điều tra ra được manh
mối gì, tâm trạng của Thầm Thanh
Lan và Mã Quốc Chính đều tương đối
suy sụp, nhưng mà cũng không có
biện pháp gì khác, chỉ có thề tạm thời
rời đi trước mà thôi.

Giang Bắc Minh lái xe đưa Thầm
Thanh Lan tới công ty, sau đó, bản
thân anh thì lái xe tới cửa hàng trang
sức.

“Anh Bắc Minh.” Tới cửa hàn

trang sức, lúc này Dương Hoàng Việt
đã đợi ở bên cạnh.

“Có tin tức gì không?” Sau khi
xuống xe, Giang Bắc Minh dò hỏi.

“Không có.” Dương Hoàng Việt
nói: “Em vẫn luôn cho rằng, sáng nay
người phụ nữ trung niên đó sẽ tới, cho
nên em cứ luôn đợi ở bên này, thế
nhưng, thời gian cả một buồi sáng trôi
qua rồi, bà ta vẫn còn chưa tới nữa!”

Chương 149: Lục Văn Bình

“Không sao, chỉ cần nếu chuyện
này là do bà ta giờ trò không hay, như
vậy thì bà ta chắc chắn sẽ đến.” Giang
Bắc Minh gật đầu, nói với Dương
Hoàng Việt.

Thời gian lúc này đã là gần giữa
trưa rồi, hai người Giang Bắc Minh và
Dương Hoàng Việt cũng đã đói bụng,
Dương Hoàng Việt bèn gọi một chút
thức ăn nhanh tới, cùng ăn với nhóm
thợ trang hoàng ở bên trong cửa hàng
trang sức.

“Ôi trời, ăn cái gì đấy?”

Ngay tại thời điểm Giang Bắc
Minh và đám người Dương Hoàng Việt
đang ăn thức ăn nhanh, nhất thời có
một giọng nói truyền vào trong lỗ tai
của bọn họ.

Truy cập vào truyen.one để đọc

nhiều truyện hay nhé.

Vừa quay đầu lại thì trông thấy,
quả nhiên là người phụ nữ trung niên
kia tới.

“Giấy phép mờ cửa kinh doanh
cũng chưa xong được, mà còn có lòng
dạ ăn uống à?” Người phụ nữ trung
niên cười lạnh nhìn Giang Bắc Minh và
Dương Hoàng Việt, chế giễu: “Lòng

này vẫn khá lớn đấy nhỉ, nếu như đổi
thành những người khác, chỉ e là đã
không còn lòng dạ gì để ăn uống từ
sớm rồi chứ?”

“Cái gì gọi là không còn lòng dạ
thế?” Giang Bắc Minh cười nhạt một
tiếng: “Chưa làm được giấy phép kinh
doanh, vấn đề này không phải là rất
dễ giải quyết hay sao? Chỉ cần tìm bà
để mua đồ trang sức bằng vàng, thì
giấy phép kinh doanh, không phải là
đã xuống tới rồi sao?”

“Ha ha ha, xem ra, cậu vẫn rất
thông minh đấy.” Người phụ nữ trung
niên cười to một tiếng, bà ta nói tiếp:
“Thế nào, bây giờ cậu đã biết được sự
lợi hại của tôi rồi đấy à? Ngày đó lúc

tôi tới tìm nhóm các cậu, không phải
các cậu rất kiêu ngạo sao? Sao? Bây
giờ không kiêu ngạo nữa à? Tiếp tục
kiêu ngạo đi, tiếp tục giả vờ dồn ép tôi
đi? Hừ, tôi cũng không tin, tôi còn
không trị được các cậu!”

Người phụ nữ trung niên nói xong,
bà ta móc một tờ hóa đơn đặt hàng ra
từ trong túi xách, ném cho Giang Bắc
Minh, nói: “Tôi biết những người như
các cậu, phải cho các cậu chút bài
học, sau đó các cậu sẽ ngoan ngoãn
giống như một con chó vậy. Nhìn đi,
tôi cũng đã chuẩn bị ồn thỏa hóa đơn
đặt hàng trước cho các cậu rồi, trước
ba giờ chiều hôm nay, chuyền tiền vào

trong tài khoản của tôi, đặt mua mấy

thứ này, sau đó, các cậu sẽ có giấy
phép kinh doanh. Đoán chừng nó có
thể sẽ được thông qua trong vài ngày
tới thôi.”

Giang Bắc Minh cầm lấy cái gọi là
hóa đơn đặt hàng kia rồi nhìn thoáng
qua, sau đó ngay lập tức nở nụ cười,

Người phụ nữ này, lòng tham
cũng thật là lớn nha!

Đưa ra một tờ hóa đơn đặt hàng
nhỏ xíu như vậy, lại có thể có giá trị
xấp xỉ ba mươi lăm tỷ tiền trang sức
vàng. Giá cả gần như không khác gì

lắm với giá bán lẻ, nói cách khác, nếu

như nói Giang Bắc Minh thật sự chọn

mua toàn bộ những đồ trang sức đó,

mặc dù là có bán được tất cả, có thể
kiếm được tiền, nhưng ngay cả tiền
thuê cửa hàng cũng không đủ đề trà.
Tuy rằng, cửa hàng này đã được Giang
Bắc Minh mua lại rồi, không cần phải
đóng tiền thuê cửa hàng nữa!”

Dường như người phụ nữ này đã
chắc chắn rằng Giang Bắc Minh sẽ
mua hàng ở chỗ bà ta, cho nên lần
nữa, bà ta trực tiếp ném ra một số tài
khoản ngân hàng, nói: “Đây là số tài
khoản của tôi, buồi chiều trước ba giờ,
chuyền tiền vào thẻ cho tôi.”

Nói xong, người phụ nữ trung niên
này đang định rời đi.

“Đứng lại đó đi.” Giang Bắc Minh

đứng lên, anh nhìn về phía người phụ
nữ trung niên, nói: “Có vẻ hình như tôi
không đồng ý á, muốn tôi mua trang
sức của bà sao?”

Từ trước tới nay, Giang Bắc Minh
chính là người ăn mềm không ăn
cứng, người phụ nữ này dùng cách
như vậy đề ép bản thân anh chọn mua
đồ trang sức của bà ta, anh căn bản
cũng không có ý định đồng ý. Huống
chi, nói cho cùng thì chất lượng đồ
trang sức vàng của người phụ nữ này
như thế nào, bản thân anh còn chưa
xem qua đấy, mà giá cả còn cao như
vậy, giống như giá bán lẻ, đầu của anh
bị đánh tới ngu người mới có thề chọn

mua đồ trang sức của bà ta!

“Làm sao, không muốn?” Người
phụ nữ trung niên hỏi: “Nếu như
không muốn cũng được nha, vậy thì
nhóm các cậu cứ chờ đó đi, xem xem
giấy phép kinh doanh của các cậu,
cuối cùng đến khi nào mới có thể
được thông qua nhé!”

Nói xong, người phụ nữ trung niên
cũng chẳng muốn nói thêm gì với
Giang Bắc Minh nữa, bà ta xoay người
bước di.

Lúc này Dương Hoàng Việt đã đi

lên phía trước, cậu ta nhìn về phía

Giang Bắc Minh, hỏi: “Anh Bắc Minh,

bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

Cửa hàng trang sức này, chúng ta
cũng đã đầu tư mấy tỷ bạc vào rồi.
Người ta không cấp giấy phép kinh
doanh cho chúng ta, vậy thì cửa hàng
trang sức của chúng ta sẽ không thề
mờ cửa hoạt động được đấy! Vừa nãy
em cũng có nghĩ tới, hay là, chúng ta
cứ lấy hàng từ chỗ bà ta đi, dù sao thì
chúng ta không chỉ bán đồ trang sức
vàng không, mà còn có thêm các sản
phẩm khác nữa. Cho dù là đồ trang
sức vàng không kiếm ra tiền, thì
chúng ta kiếm lời được ít tiền từ chỗ
mặt hàng khác cũng được!”

“Sơ à?” Giang Bắc Minh nhìn
Dương Hoàng Việt, cười hỏi.

“Không phải là em sợ, chủ yếu
là.. Chúng ta đấu với bọn họ, sẽ
không đấu lại đâu!” Vẻ mặt Dương
Hoàng Việt đầy đau khổ nói ra, tuy
rằng bây giờ cậu ta cũng có chút tiền,
có chút bản lĩnh. Nhưng mà cậu ta
biết, cho dù là cậu ta có nhiều tiền
hơn, có nhiều bản lĩnh hơn, thì bọn họ
cũng không đấu lại những người đó!

“Chẳng sao đâu, yên tâm đi.”
Giang Bắc Minh vỗ vỗ bả vai của
Dương Hoàng Việt.

Nếu người phụ nữ trung niên kia
đi rồi, vậy Giang Bắc Minh cũng không
cần đợi ở đây nữa, anh phóng xe đi,
định tới bệnh viện đề nhìn thử xem

nhóm những người bị ngộ độc kia, tình
hình bây giờ sao rồi.

Lúc Giang Bắc Minh lái xe, thời
điềm đang đứng đợi đèn xanh đèn đỏ,
đột nhiên, một góc mắt của anh trông
thấy một người quen bên ven đường!

Tầm năm mươi tuổi, đầu hói, bụng
phệ!

Thời điểm khi anh nhìn thấy người
này, ánh mắt của Giang Bắc Minh nhất
thời sững sờ, người này, không phải là
Xưởng trường của nhà xưởng sản xuất
Băng Tuyết mà anh đã gặp vào buổi
sáng nay, Lục Văn Bình sao?

Lúc này ông ta chạy tới đây làm
cái gì? |
Chỉ thấy lúc này, Lục Văn Bình

đang cầm điện thoại di động, dường
như đang đợi gì đó ở ven đường.

Lúc này, đèn giao thông đã
chuyền sang màu xanh, sau đó Giang
Bắc Minh chạy lên phía trước một
chút, rồi dừng lại ở ven đường, nhìn về
phía Lục Văn Bình.

Chưa qua được bao lâu, Lục Văn
Bình leo lên một chiếc taxi.

Đối với việc Lục Văn Bình là
Xưởng trường của một nhà xưởng lớn
như vậy mà nói, bản thân ông ta mà
không có xe, vậy chắc chắn là không

bình thường. Huống chỉ, vào sáng

hôm nay, Giang Bắc Minh còn nhìn
thấy trên lưng quần của ông có có
treo chìa khóa xe, anh còn nhớ rõ, cái
chìa khóa đó còn giống như là chìa
khóa của một chiếc Audi!

Nếu như bản thân ông ta cũng có
xe, vậy sao lúc này Lục Văn Bình đến
đây, lại không lái xe, mà chọn ngồi xe
taxi, có chuyện gì thế nhỉ?

Trực giác nói cho Giang Bắc Minh
biết, người này, có chút bất thường!

Thế là, Giang Bắc Minh cũng đỗ
xe vào bãi đậu xe ở ven đường, sau đó
bắt một chiếc taxi rồi đi theo sau.

Suy cho cùng, sáng nay lúc anh

và Thầm Thanh Lan tới chính là bằng

chiếc xe này, nếu như lúc này anh vẫn
chạy chiếc này theo sau, như thế thì
chắc chắn Lục Văn Bình sẽ phát hiện
ra anh. Cho nên, Giang Bắc Minh cũng
chỉ có thể bắt một chiếc taxi thôi.

Nhưng mà, điều khiến cho Giang
Bắc Minh không thề nào ngờ được, đó
chính là Lục Văn Bình này, ngồi taxi
cũng không ngồi bao nhiêu xa, có lẽ là
khoảng ba bốn km gì đó thì đã xuống
xe rồi. Hơn nữa, sau khi xuống xe,
cũng không đi tiếp đến chỗ khác, mà
là châm một điếu thuốc, rồi tiếp tục
đứng đợi ð ven đường.

Đợi đến khi ông ta hút xong một
điếu thuốc, ném đầu lọc xuống mặt

đất, sau đó, lại vươn tay lần nữa, vẫy
gọi một chiếc taxi!

Cứ như vậy, Giang Bắc Minh càng
thêm nghi ngờ người này, ông ta gọi
một chiếc taxi, sau khi tới nơi thì lại
không làm gì cả, hút một điếu thuốc
rồi lại đón một chiếc taxi đi tiếp, mẹ nó
nếu nói không có vấn đề gì, thì bất kỳ
ai cũng sẽ không tin!

Chương 150: Lại là Trần Nhất Luân!

Điều khiến Giang Bắc Minh không
ngờ tới chính là, lần này Lục Văn Bình
đi xe taxi, đi chưa bao lâu đã xuống
xe, sau khi xuống xe thì ghé vào quán
trà sữa gần đó mua một ly trà sữa, sau
đó đi ra ngoài, lại lên một chiếc taxi
nữa rồi đi mất.

Lúc này, quãng đường xe taxi
chạy tương đối dài, tầm khoảng hai
mươi ki-lô-mét, lúc này xe taxi đã đã
đi ra khỏi nội thành thành phố, đi tới

một huyện nhỏ ở ngoại ô thành phố
Lâm Hải.

Nơi này là một nhà vườn, Lục Văn
Bình xuống xe rồi mờ cửa nhà vườn,

nhìn xung quanh một chút, sau đó liền
đi vào phía trong ngôi nhà vườn.

Rất hiền nhiên, đến nhà vườn này
mới là mục đích thật sự của Lục Văn
Bình trong hôm nay!

Lúc này Giang Bắc Minh cũng
xuống xe, sau đó đi theo Lục Văn
Bình, đi thằng vào bên trong nhà
vườn, lúc đi đến trước cồng, Giang
Bắc Minh nhìn thấy ờở cửa bãi đỗ xe
của nhà vườn có một chiếc xe con,
khiến anh cảm thấy vô cùng quen
thuộc, nhưng trong khoảng thời gian
ngắn lại không kịp nghĩ ra rốt cuộc
chủ chiếc xe kia là ai.

“Xin chào quý khách, xin hỏi anh
đi mấy người ạ?” Vừa mới bước vào
nhà vườn liền có một phục vụ chạy ra
đón chào, vẻ mặt tươi cười hỏi.

Giang Bắc Minh không có trả lời
người phục vụ, mà là nhìn đông nhìn
tây một chút, nhưng lại không phát
hiện ra Lục Văn Bình ở đâu, bèn nhìn
về phía phục vụ viên, hỏi: “Người đàn
ông vừa mới vào đây ấy, khoảng hơn
năm mươi tuổi, để đầu trọc, đi đâu

rồi?”
“À, người đàn ông đó đi vào

phòng VIP rồi.” Phục vụ trả lời: “Sao
vậy, anh đi cùng người đó à? Vậy tôi
đưa anh qua đó nhé.”

“Không cần.” Giang Bắc Minh
phầy tay, nói:

“Anh giúp tôi đặt một phòng VỊP
bên cạnh phòng VIP của anh ta là
được. À đúng rồi, bên tôi cũng khoảng
có tám người, sắp đến rồi đấy.”

“Vâng!” Phục vụ gật đầu, không
nghỉ ngờ gì cả, trước đây có người vì
muốn nịnh nọt cấp trên của mình,
cũng cố ý làm như vậy, đợi đến lúc đó
thì giả vờ như là vô tình gặp được cấp
trên rồi nhân cơ hội uống rượu cùng
với sếp, đề sếp nhớ mặt, vân vân.

Chuyện như vậy đã từng xảy ra
rồi nên phục vụ cũng chỉ cười nhẹ, sau
đó liền dẫn Giang Bắc Minh đi đặt một
phòng VIP bên cạnh phòng VIP của
Lục Văn Bình.

Loại nhà vườn này hầu hết là
được dựng lên bằng ván gỗ, cho nên
hiệu quà cách âm không quá tốt, hơn
nữa Giang Bắc Minh đã được tầm bồ
bằng linh khí, tai cũng vô cùng thính,
mặc dù là bọn họ ngồi ở phòng VỊP
bên cạnh nói chuyện nhỏ nhưng anh
cũng có thề nghe được rất rõ ràng!

“Tôi nói này Lục Văn Bình, tôi hẹn
ông một giờ tới dùng cơm, tự ông xem
xem, bây giờ đã là mấy giờ rồi? Ông cứ

không có khái niệm thời gian như vậy
sao?” Trong phòng VIP, một người đàn
ông thấp giọng quát Lục Văn Bình.

Lúc nghe thấy giọng nói này, lông
mày Giang Bắc Minh lại nhíu lần nữa,
anh cũng thấy giọng nói này vô cùng
quen thuộc.

“Ôi trời, cậu Luân, thật sự tôi
cũng không muốn thế đâu, không
phải tôi đây đang cần thận sao, cho
nên mới phải đi trễ như vậy.” Lục Văn
Bình nói: “Sáng hôm nay ở chỗ chúng
tôi có nhiều cảnh sát như vậy, ở trong
đó đề điều tra cả một buồi sáng. Cho
nên lúc tôi tới tìm cậu, vì đảm bảo an
toàn nên đến xe tôi cũng không lái, dù

là đi taxi, tôi cũng đi vòng vo vài
chuyến mới đi đến bên này, cho nên
sẽ hơi trễ nải chút.”

“Ông chết nhát như vậy cơ à?”

“Đây không phải là vấn đề nhát
hay không nhát, cậu Luân, cậu cũng
biết mà, nếu chuyện này thật sự bại lộ,
mặc dù mấy người kia không chết,
nhưng với tôi mà thì đây cũng không
phải là một tội nhỏ gì, cũng đủ nặng
đề tôi ngồi tù rồi, cho nên tôi không
thể không cần thận một chút…” Lục
Văn Bình nói.

“Rồi rồi, đừng có lắm lời nữa.
Chuyện lần này ông làm không tệ, hay

là vậy đi, đồng ý đưa cho ông 17 tỷ

rưỡi, tôi đã mang đến, biết rõ ông là
tên nhát gan nên tôi lấy 17 tỷ rưỡi tiền
mặt rồi, đều đã đặt ð bên trong cái vali
này, có muốn kiểm tra lại không?”

“Không cần không cần!” Lục Văn
Bình lập tức xua tay cười, nói: “Cậu
Luân, cậu có nhiều tiền như vậy, làm
sao có thề sẽ đề tôi chịu thiệt được,
đúng không? Nhưng mà, cậu Luân,
cậu lợi hại thật đó, đống tiền mặt này
đúng là xịn xò hơn chuyển khoản
nhiều, há há…”

“Được, tôi đã gọi chút đồ ngon
rồi, nhưng mà tôi sẽ không ăn, ông cứ
từ từ thưởng thức, tôi còn có việc, đi
trước nhé. Nhưng mà Lục Văn Bình,

ông nhớ cho kỹ, ông đã nhận tiền rồi,
điều này đồng nghĩa với chuyện ông
cũng là đồng phạm, cho nên, không
cần biết sau này xảy ra chuyện gì đi
chăng nữa thì ông cũng phải chịu, nếu
không, người xui xẻo cũng không phải
một mình tôi mà còn có ông nữa, hiều
chưa?”

“Hiểu, hiểu!” Lục Văn Bình gật
đầu, nói: “Cậu Luân, cậu yên tâm đi,
tôi nhất định sẽ giữ kín cái miệng. Cậu
Luân, cậu có biết không, sáng hôm
nay lúc bọn họ vào nhà xưởng của tôi
đề điều tra thì sửng sốt vì không điều
tra ra được gì cả, cái vẻ mặt thất vọng
kia mới đáng yêu làm sao!”

“Tốt rồi, về sau không nên nói
trắng ra như vậy, kẻo tai vách mạch
rừng! Tôi đi trước, ông cứ từ từ ăn đi!”

Nói xong, Giang Bắc Minh chợt
nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng mờ
cửa.

Giang Bắc Minh cũng nhanh
chóng đứng dậy, mờ cửa, thò đầu ra
nhìn người đàn ông hẹn với Lục Văn
Bình, đồng thời khiến anh cảm thấy
giọng nói rất quen thuộc xem rốt cuộc
đó là ai.

Trần Nhất Luân!

Khi thấy bóng lưng của người này,
Giang Bắc Minh lập tức sững sờ, đánh

chết anh cũng không ngờ được, người

này lại là Trần Nhất Luân, bảo sao bản
thân sẽ cảm thấy giọng nói này quen
thuộc quá, bảo sao, lúc anh mới tiến
vào thì thấy chiếc xe đỗ ở phía ngoài
cũng khá quen, không ngờ được lại là
Trần Nhất Luân!

Theo cuộc nói chuyện của bọn họ
thì người hạ độc chính là Lục Văn
Bình, mà người sai khiến Lục Văn Bình,
chính là Trần Nhất Luân?

Bảo sao Thầm Thanh Lan treo
giải thường 3 tỷ rưỡi trong nhà xưởng
mà không ai đứng ra báo cáo cả!

Bảo sao những cảnh sát kia điều
tra khắp nơi trong nhà xưởng nhưng lại

không tìm thấy tí xíu manh mối nào chứ

Không nghĩ tới, lại là Lục Văn Bình
làm!

Lục Văn Bình là xưởng trường của
nhà xường, là lãnh đạo cao cấp nhất,
ông ta vào nhà xưởng đương nhiên là
không cần kiểm tra thân thể, bời vì ai
cũng sẽ không đoán trước được là
ông ta sẽ mang theo chất độc vào
trong!

Hơn nữa, với tư cách là xưởng
trường, ông ta muốn bỏ độc vào trong
đồ uống là chuyện quá dễ dàng, hoàn
toàn có thề đi bỏ độc vào mà không ai
hay biết, hơn nữa còn có thể chắc

chắn rằng tất cả mọi người đều không biết!

“Có nhiều tiền như vậy rồi, mình
còn ăn cơm làm gì nữa!” Lục Văn Bình
ð trong phòng VIP lấy mật mã va li ra

nhìn, sau đó cười hì hì nói.

“Sau khi ra ngoài, muốn ăn cái gì
mà không đươc chứ! Ha ha ha…”