Bác sĩ thiên tài giang bắc minh phần 14 (Chương 131-140)

bác sĩ thiên tài giang bắc minh

Bác sĩ thiên tài giang bắc minh phần 15 (Chương 141-150)

Chương 131: So tài một ván

“Được!

Giang Bắc Minh vừa nói ra mấy lời
này xong, tất cả những người ở đây
đều lập tức không hẹn mà cùng nhau
vỗ tay!

Đúng vậy, làm cái nghề bác sĩ này
là tuyệt đối không thể dung túng cho
việc qua loa đối với bệnh nhân, bời vì
dung túng cho một bác sĩ như thế, thì
sẽ càng có nhiều người bệnh hơn, tình
trạng bệnh tật cũng trở nên nghiêm

trọng hơn, tính mạng của con người
không được bảo vệ an toàn một chút
nào!

Cho phép các bác sĩ không có
tâm như vậy tiếp tục hành nghề, thì
chính là không chịu trách nhiệm với
người bệnh!

“Dương Tư Khôn, cái bảng hiệu
kia tự anh tháo xuống hay là đề tôi
tháo xuống giúp anh?” Giang Bắc
Minh lạnh lùng nhìn Dương Tư Khôn
hỏi.

Lúc này sắc mặt Dương Tư Khôn
đã tái mét, căm tức nhìn Giang Bắc
Minh, lớn tiếng nói: “Giang Bắc Minh,

tôi muốn đấu với anh một trận! Nếu
như tôi thắng, thì bảng hiệu kia anh

phải đề lại cho tôi, từ nay về sau tôi có
thề tiếp tục làm bác sĩ!”

“Anh cảm thấy, nếu như anh tiếp
tục làm bác sĩ, thì sẽ có người đến tìm
anh đề khám bệnh nữa sao?” Giang
Bắc Minh lạnh lùng hỏi.

“Cái này không cần anh quan
tâm!” Dương Tư Khôn lớn tiếng nói.
Mặc dù tại thành phố Lâm Hải này, sẽ
không còn ai đến tìm anh ta đề khám
bệnh nữa, nhưng mình có thể đi một
nơi khác đề mờ phòng khám tư nhân.
Nhưng mà, nếu như đã tuyên bố mình
vĩnh viễn không thề tiếp tục làm bác sĩ
nữa, thì như vậy cho dù đi tới đâu
cũng không thể làm bác sĩ được nữa!

Bởi vì, bây giờ mạng xã hội đang
phát triển như thế, nếu như có người
phát tán video mình tuyên bố bỏ nghề
y, thì cả Việt Nam này đều sẽ biết, thì
mình, sẽ không còn con đường sinh
tồn nào nữa!

Đương nhiên, quan trọng nhất là,
cái bảng hiệu Tế Thế Đường này,
chính là nhờ ngày xưa sư phụ của anh
ta chữa bệnh cho Đô đốc Hải quân
của triều nhà Nguyễn xong, được vị
Đô đốc Hài quân đó viết cho mấy chữ,
đó chính là một thứ vô cùng quý giá,
cho dù là không thể hành nghề y, thì
anh ta cũng phải giữ được cái bằng
hiệu này, không thề đề cho Giang Bắc

Minh lấy đi được!

“Có dám đấu với tôi một trận hay
không?” Dương Tư Khôn lại nhìn về
phía Giang Bắc Minh, lớn tiếng hỏi.

“Anh còn cái gì có thể lấy ra để
đấu với tôi?” Giang Bắc Minh vẫn lạnh

lùng như cũ.

“Tôi còn có phòng khám này!”
Dương Tư Khôn nói: “Nếu như tôi thua,
thì phòng khám này sẽ thuộc về anh!”

“Ó?” Lần này cuối cùng Giang
Bắc Minh cũng cảm thấy có hứng thú,
dạo này anh đang tìm một phòng
khám, không ngờ rằng chỉ trong nháy
mắt đã có một phòng khám đưa tới

trước mặt luôn rồi!

Cái phòng khám này của Dương
Tư Khôn có diện tích rất lớn, đồng thời
cũng vì Dương Tư Khôn thích ra vẻ ta
đây, cho nên phòng khám được trang
trí theo phong cách cổ kính, nhìn lướt
qua rất sang trọng, nếu Dương Tư
Khôn thật sự muốn mang phòng khám
này ra đề làm tiền đặt cược cho bản
thân, đề thua vào tay mình, thì mình
cũng bớt được thời gian, tiền bạc và
công sức đi trang trí.

“Có dám hay không?” Dương Tư
Khôn lại nói lớn với Giang Bắc Minh.

“Dám!” Giang Bắc Minh nói: “Đây

là anh nói đấy nhé. Nếu như anh thua,
thì cái phòng khám này sẽ thuộc về
tôi!”

“Được!” Dương Tư Khôn nói:
“Nhưng mà nếu như tôi thắng, thì cái
biển hiệu này của tôi, anh cũng không
được lấy đi, tôi có làm Bác sĩ được hay
không, cũng không liên quan gì đến
anh hết!”

“Được!” Giang Bắc Minh gật đầu,
nói: “Vậy thì bắt đầu đi, anh nói xem
chúng ta sẽ đấu như thế nào?”

“Chàng trai à, cậu nhất định phải
thắng Dương Tư Khôn đấy, nếu không,
sau này nó sẽ lại tiếp tục hại người
mất!”

“Đúng vậy, chàng trai, cậu nhất
định phải thắng đấy nhé, sau này
phòng khám này của cậu mà mở ra,
chúng tôi cảm thấy nhân phẩm của
cậu cũng không tồi, cậu tới đây làm
bác sĩ, chúng tôi cũng yên tâm hơn!”

“Chàng trai, cố lên, mau mau đuổi
Dương Tư Khôn ra khỏi hàng ngũ bác
sĩ đi!”

Nghe thấy những người bệnh
xung quanh ồn ào nói như vậy, trong
nháy mắt, sắc mặt Dương Tư Khôn trở
nên vô cùng khó coi, quả nhiên, bởi vì
chuyện lùm xùm vừa rồi, nên uy tín
của Dương Tư Khôn anh lập tức tụt
xuống âm vô cùng!

Tất cà các người ở đây, chống

mắt lên mà xem ông đây, ông đây
thắng rồi, sau này các người có đến
cầu xin đi nữa thì ông đây cũng sẽ
không chữa bệnh cho các người, mặc
xác các người!

“Giang Bắc Minh, chúng ta đấu
ba trận, hai trận thắng là thắng!”
Dương Tư Khôn nói với Giang Bắc
Minh: “Chúng ta sẽ chọn ra ba người
trong số các bệnh nhân ở đây, sau đó
bắt đầu chần bệnh và đưa ra phương
pháp trị liệu cho họ, ai chẩn đoán
bệnh chính xác nhất, có cách trị liệu
nhanh nhất, hiệu quà nhất, thì đó
chính là người thắng!”

“Không thành vấn đề!” Giang Bắc

Minh gật gật đầu nói: “Bắt đầu đi!”

“Được!” Dương Tư Khôn cười lạnh
một tiếng, sau đó chỉ định một người
trong số các bệnh nhân: “Ông bước ra
đây!”

“Tôi không đi!” Người bệnh kia
lập tức lắc đầu nói: “Tôi không dám đề
anh trị bệnh cho tôi…”

“Vậy thì bà đi!” Dương Tư Khôn lại
chỉ định một người bệnh khác nói.

“Tôi, tôi cũng không đâu, lố như
anh kê sai đơn thuốc cho tôi, khiến
cho bệnh của tôi nặng hơn nữa thì
phải làm sao đây?”

“.” Dương Tư Khôn bây giờ rất
muốn chửi bậy một câu, con mẹ nó,
như thế này thì còn đấu kiều gì nữa?
Đấu bằng niềm tin à?

Giang Bắc Minh ngồi ð một bàn
chẩn đoán bệnh khác bên cạnh, khẽ
cười cười, nói với nhóm bệnh nhân kia:
“Không sao cả, mọi người cứ yên tâm
để cho Dương Tư Khôn chần đoán
bệnh đi, lần này anh ta chỉ chần bệnh
mà thôi, sau đó mới đưa ra phương
pháp trị liệu cho mọi người. Phương
pháp trị liệu đó rốt cuộc có đúng hay
không, anh ta chẩn đoán bệnh có
đúng hay không, tôi và anh ta đều sẽ
đưa ra kết quả tương đối, rồi chọn một
phương pháp hữu hiệu nhất đề chữa

bệnh cho mọi người!”

Nghe thấy Giang Bắc Minh nói
như vậy, những người bị bệnh này mới
yên lòng hơn.

Trong số đó có một bệnh nhân, đi
tới trước mặt Dương Tư Khôn, nói:
“Vậy, bác sĩ Khôn, anh xem bệnh cho
tôi xem”

“Ngồi xuống!” Lúc này tâm trạng
của Dương Tư Khôn vô cùng không
tốt, nhìn về phía người bệnh gào một
câu!

Người bệnh này tuổi đã khá cao,
nhìn có vẻ như đã khoảng tầm hơn
sáu mươi tuổi, bị Dương Tư Khôn quát
vào mặt như thế thì giật nảy mình,

thân thể hơi lung lay, suýt nữa đã ngã
lăn ra đất.

Vẻ mặt Dương Tư Khôn u ám,
nhìn về phía Giang Bắc Minh hỏi:
“Giang Bắc Minh, người bệnh này có
được không!”

“Được chứ!” Giang Bắc Minh gật
nhẹ đầu nói.

“Vậy thì tốt, bây giờ tôi bắt đầu
chần bệnh cho ông ấy!” Dương Tư
Khôn gật đầu đáp, sau đó vươn tay,
đặt lên cồ tay của ông lão, bắt đầu bắt
mạch.

Xem mạch xong, Dương Tư Khôn
lại bảo ông ta lè lưỡi ra nhìn một lát, rồi

nhìn hai mắt ông lão một chút, sau đó

gật đầu một cái: “Rồi, tôi đã biết ông
lão này bị bệnh gì, Giang Bắc Minh,
anh xem đi!”

“Không cần, tôi chần đoán được
rồi” Giang Bắc Minh đưa ra một tờ
giấy, phe phầy trước mặt Dương Tư
Khôn, nói: “Bệnh của ông lão này, tôi
đã viết toàn bộ lên tờ giấy này rồi!”

“Anh.. Sắc mặt Dương Tư Khôn
thay đồi, nói: “Anh đã chần đoán được
rồi? Tôi nói cho anh biết, Giang Bắc
Minh, hai chúng ta đang đấu với nhau,
tốt nhất là anh nên đề ý một chút, nếu
như bị thua, thì tôi sẽ không nề mặt
đâu!”

“Không cần, anh viết hết những
chẩn đoán vừa nãy của anh ra đi,
chúng ta so sánh thử xem, thì sẽ biết
ngay ai thắng ai thua thôi!” Giang Bắc
Minh nói: “À đúng rồi, còn cả phương
pháp trị liệu nữa, cũng viết hết cả ra
đi, so sánh một lần lấy kết quả luôn!”

“Được!” Dương Tư Khôn độc ác
nhìn Giang Bắc Minh một cái, sau đó
bèn bắt đầu viết sột soạt.

“Ôi, chàng trai này đúng là lợi hại,
chưa tiếp xúc với người bệnh mà đã
có thề chần đoán được bệnh rồi, thần
kì quá!”

“Cái này chưa thề nói là tốt hay
không tốt được, mặc dù tốc độ chần
bệnh rất nhanh, nhưng mà không biết

là đã chính xác hay chưa!”

“Tôi chưa cần biết là có đúng hay
không, chỉ bằng thế này thôi, chàng
trai này đã giỏi hơn Dương Tư Khôn
rồi! Giỏi hơn nhiều là đằng khác!”

Chương 132: Mười phút, anh không chữa khỏi được đâu

Bây giờ Dương Tư Khôn tức giận
đến mức không thèm nghe người bên
cạnh nói gì.

Bởi vì nếu như anh ta nghe lời, thì
chỉ có thề khiến anh ta tức chết.

“Kết quả chẩn đoán tôi đã viết
xong rồi” Dương Tư Khôn lấy tờ giấy
đã viết ra, nói rõ ràng: “Ông lão này bị
viêm phế quản mãn tính, thờ gấp, có

lúc thờ không ra hơi, lúc hít thờ còn có
âm thanh rất lớn. Tôi đã kê đơn thuốc
điều trị bổ phế tiêu đờm bao gồm:
hoàng kỳ 45g, cây cát cánh 9g, sa
sâm 24g, hạnh nhân 9g, thùy cúc 9g,
phục linh 10g, bách hợp 12g, bán hạ
12g, cam thảo 9g. Thuốc sắc trong
nước tinh khiết, mỗi ngày một liều, ba
ngày sau sẽ có hiệu quả, nửa tháng
sau sẽ khỏi hoàn toàn!”

“Mẹ nó!” Đúng lúc này, một người
đàn ông xông vào hét lớn vào mặt
Dương Tư Khôn: “Mày cũng chẩn
đoán cho bố tao là bị viêm phế quản
mãn tính, mày còn kê hẳn đơn thuốc
uống trong vòng một tháng rưỡi, vậy
mà bây giờ bố tao vẫn chưa khỏi bệnh,

mày còn dám nói nửa tháng sau sẽ
khỏi hẳn?”

Dương Tư Khôn đã từng chần
đoán và kê thuốc cho bố của người
đàn ông này, lúc đó kê đơn thuốc một
tháng rưỡi, anh ta đã rất nghỉ ngờ
Dương Tư Khôn, không ngờ lần này
Dương Tư Khôn lại bỏ sót!

Giang Bắc Minh vẫy tay với người
đàn ông rồi nói: “Này anh, anh hãy
bình tĩnh trước đã.”

Nói xong, Giang Bắc Minh nhìn
Dương Tư Khôn nói: “Chần đoán của
tôi giống hệt như của anh. Tôi cũng
chẩn đoán cho ông lão này bị viêm

phế quản mãn tính.”
Nói xong, Giang Bắc Minh lấy tờ
giấy kết quả chần đoán của mình ra
cho mọi người xem.

Dương Tư Khôn nhìn tờ giấy của
Giang Tiểu Thần, lập tức cười khẩy
nói: “Giang Bắc Minh, tôi nhớ là chúng
ta ngoài chần đoán thì còn có phương
pháp điều trị nhỉ? Bây giờ có kết quả
chần đoán rồi, kết quả của chúng ta
giống nhau, nhưng phương pháp điều
trị của của anh đâu? Lẽ nào đến cả
viêm phế quản mãn tính anh cũng
không biết kê đơn thuốc gì?”

Giang Bắc Minh cười nhạt nói:
“Bời vì tôi cảm thấy ông lão này hoàn
toàn không cần uống thuốc gì cả!”

“Không cần uống thuốc?” Dương
Tư Khôn sững sờ.

“Châm cứu có thể chữa khỏi
nhanh hơn!” Giang Bắc Minh bình tĩnh
nói. Ngay lập tức, anh lấy từ trong túi
ra một chiếc kim bạc, sau đó nói với
ông lão kia: “Thưa ông, bây giờ tôi sẽ
châm cứu cho ông. Sau khi châm cứu,
bệnh viêm phế quản mãn tính của ông
sẽ khỏi. Nếu như ông đồng ý thì bây
giờ hãy đề tôi châm cứu cho ông nhé.”

“Được, tôi đồng ý!” Vốn dĩ những
người có mặt ở đây hôm nay đã có ấn
tượng tốt hơn đối với Giang Bắc Minh,
hơn nữa Giang Bắc Minh còn nói sau
khi châm cứu sẽ khỏi bệnh, cho nên

ông lão đương nhiên là sẽ đồng ý!

Ngồi xuống trước mặt ông lão,
Giang Bắc Minh bắt đầu tiến hành
châm cứu. Trong quá trình châm cứu,
một số linh khí đã đi vào trong cơ thể
ông lão, bồi dưỡng phế quản của ông
ta. Chẳng bao lâu sau, dưới sự trợ giúp
truyền linh khí của Giang Bắc Minh,
bệnh viêm phế quản của ông lão
nhanh chóng được chữa khỏi, trở lại
trạng thái khỏe mạnh nhất.

Năm phút sau, Giang Bắc Minh
rút kim bạc ra, cười với ông lão rồi nói:
“Thưa ông, bây giờ ông hãy thử hít thờ
xem có phải là cảm thấy thông khí hơn
trước rất nhiều rồi không?”

“Được!” Ông lão nghe xong liền
gật đầu, sau đó hít một hơi thật sâu:
“Đúng đúng đúng, tôi cảm thấy thông
khí hơn trước rồi, thoải mái hơn trước
rất nhiều!”

“Hà? Ông ấy không còn thờ phì
phò nữa rồi!” Lúc này, một người đứng
gần ông lão lớn tiếng nói: “Lúc trước
nghe tiếng ông ấy thờ rất nặng nề,
nhưng mà bây giờ không còn nữa rồi!”

“Đúng vậy, tôi cũng không nghe
thấy tiếng gì nữa!”

Cất kim bạc vào trong túi kim,
Giang Bắc Minh nhìn Dương Tư Khôn
nói: “Kết quả chần đoán có thề giống
nhau, nhưng về trị liệu, anh cần thời

gian nửa tháng mới có thể chữa khỏi,
còn tôi chỉ cần dùng năm phút. Trong
trận đấu đầu tiên, kết quả đã rất rõ
ràng rồi đúng không?”

Mặt mày Dương Tư Khôn tái mét,
trừng mắt nhìn Giang Bắc Minh một
cách khó chịu nói: “Được, người tiếp
theo!”

Bệnh nhân tiếp theo xuất hiện
trước mặt Dương Tư Khôn, đây là một
người phụ nữ khoảng hai mươi lăm
tuổi, sau khi ngồi xuống, Dương Tư
Khôn cũng không bắt mạch cho người
phụ nữ này mà nói luôn: “Được rồi, tôi
đã biết tình trạng của bệnh nhân!”

Giang Bắc Minh cũng gật đầu nói:

“Tôi cũng đã biết tình trạng của bệnh
nhân!”

Bệnh của cô ấy thực ra rất đơn
giản, bởi vì người phụ nữ này đang bị
đau bụng kinh. Là một bác sĩ, chỉ cần
nhìn sơ qua là có thể biết được có
phải phụ nữ đến tháng hay không. Khi
người phụ nữ này bước vào, cơ thề rất
yếu, hai tay còn ôm bụng dưới, bất kỳ
bác sĩ nào, dù là bác sĩ bình thường
nhất cũng có thề nhìn ra được bệnh
nhân này đang bị đau bụng kinh.

Quả nhiên kết quả chần đoán của
Dương Tư Khôn và Giang Bắc Minh
hoàn toàn giống nhau, đều là đau
bụng kinh!

“Phương pháp điều trị của tôi cho
bệnh nhân này rất đơn giản!” Dương
Tư Khôn nói: “Nguyên nhân sâu xa
của đau bụng kinh là do lạnh tử cung.
Vì vậy phương pháp điều trị mà tôi
đưa ra chính là xoa bóp và châm cứu
đề làm giảm cơn đau bụng của bệnh
nhân! Thời gian thì chỉ mất mười
phút!”

Lúc này Dương Tư Khôn đã thông
minh hơn rồi, lúc gọi bệnh nhân này,
anh ta cố ý chọn bệnh nhân có thề
chữa khỏi nhanh, bởi vì chỉ có như vậy,
anh ta mới có thề thắng Giang Bắc
Minh.

Phải biết là hai trận thắng trong

ba trận đấu thì anh ta đã thua một trận
rồi, vì vậy trận này anh ta không thể
thua tiếp được!

Giang Bắc Minh lắc đầu nói:
“Phương pháp điều trị của tôi khác với
của anh. Đối với những bệnh nhân như
thế này, nếu tôi điều trị cho họ thì ít
nhất cũng phải mất một tháng, đây là
thời gian ngắn nhất. Nếu không hiệu
quả thì có thể phải mất hai đến ba
tháng”

Khi Giang Bắc Minh nói ra câu
này, tất cả mọi người có mặt ð đó đều
sững sờ!

Một cơn đau bụng kinh thôi mà
phải chữa trị lâu như vậy sao?

Giang Bắc Minh vừa rồi có thể
chữa khỏi bệnh viêm phế quản mãn
tính cho bệnh nhân trong vòng năm
phút, vậy thì tại sao một bệnh nhân
đau bụng kinh lại phải điều trị lâu như
vậy?

Bọn họ còn tường Dương Tư Khôn
nói cần mười phút thì Giang Bắc Minh
sẽ nói chỉ cần ba phút hoặc năm phút!

Như vậy xem ra mọi người lại bắt
đầu nghi ngờ Giang Bắc Minh!

“Ha ha ha…” Dương Tư Khôn đột
nhiên bật cười: “Giang Bắc Minh, trận
này anh thua rồi nhỉ? Tôi chỉ cần mười
phút, vậy mà anh lại cần hơn một
tháng. Xem ra y thuật của anh cũng

chẳng ra sao nhỉ!”

Tất cả mọi người thực sự không
hiểu tại sao chỉ là chữa trị một căn
bệnh đơn giản mà Giang Bắc Minh lại
cần nhiều thời gian như vậy.

Lúc này chỉ có bệnh nhân nữ kia
nhìn Giang Bắc Minh với ánh mắt phức
tạp.

Giang Bắc Minh bình tĩnh lắc đầu,
nói với Dương Tư Khôn: “Dương Tư
Khôn, tôi chắc chắn có thể đảm bảo
rằng anh không thề chữa khỏi cho cô
ấy trong vòng mười phút!”

Chương 133: Bảo vệ tốt tấm biển hiệu này

Bộp!

Dương Tư Khôn vỗ mạnh xuống
mặt bàn một cái, sau đó anh ta nhìn
về phía Giang Bắc Minh quát lớn:
“Giang Bắc Minh, mày có ý gì hả?”

“Tôi không có ý gì cả!” Giang Bắc
Minh lắc đầu nói: “Tuy rằng anh chuần
đoán người này mắc chứng đau bụng
kinh, nhưng mà nếu như chỉ đơn giản
là đau bụng kinh, thì tôi chỉ cần châm

cứu cho cô ta ba phút đồng hồ là chữa
khỏi được! Nhưng mà người bệnh này
căn bản không phải chỉ bị đau bụng
kinh đơn giản như vậy, với cả chuyện
cô ta bị đau bụng kinh cũng không
phải do tử cung lạnh gây nên!”

“Mày nói láo!” Dương Tư Khôn lớn
tiếng quát: “Là do mày không chịu
chấp nhận thua cuộc mà thôi.”

Đọc full tại truyen.one

Giang Bắc Minh không quan tâm
đến suy nghĩ của Dương Tư Khôn mà
quay mặt nhìn về phía bệnh nhân nữ
kia hỏi: “Cô gái, nếu như tôi đoán
không sai, thì chứng đau bụng kinh
của cô chắc hẳn là do bị u xơ tử cung
gây nên có phải không?”

Bệnh nhân nữ kia nghe thấy thế
thì nhìn Giang Bắc Minh có chút
hoảng sợ, sau đó gật đầu mạnh một
cái: “Đúng vậy, đúng là tôi bị u xơ từ
cung!”

Đối với việc chuần đoán bệnh của
Giang Bắc Minh, bệnh nhân nữ kia vô
cùng khâm phục y thuật của anh. Lúc
Giang Bắc Minh nói phải mất một hai
tháng mới có thề chữa khỏi bệnh cho
cô ta, cô ta đã nghi ngờ có phải Giang
Bắc Minh đã nhận ra mình bị u xơ tử
cung rồi hay không, nhưng mà ngay
cà việc bắt mạch Giang Bắc Minh
cũng chưa làm cơ mà.

Phải biết rằng cho dù có đến

bệnh viện cũng phải siêu âm, thì mới
có thể kiểm tra ra được người bệnh có
bị u xơ tử cung hay không.

Nhưng lúc Giang Bắc Minh nói ra
bệnh tình, cô ta thật sự bị anh làm cho
kinh ngạc, không ngờ Giang Bắc Minh
chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra
được bệnh của cô ta.

Chuyện này, đúng là quá giỏi.

“Hôm qua, khi đến bệnh viện siêu
âm, kết quả đúng là tôi bị u xơ tử
cung, nhưng mà khối u cũng không
lớn, chỉ khoảng ba centimet, Bác sĩ
cũng không kiến nghị tôi dùng biện
pháp mồ đề cắt bỏ khối u, ông ấy bảo
tôi tiếp tục theo dõi, hơn nữa còn

khuyên tôi sớm có con, việc mang thai
sẽ có ảnh hường rất tốt đến quá trình
điều trị u xơ tử cung, nhưng mà hiện
tại dưới tình trạng bị u xơ tử cung như
thế này, khả năng thụ thai của tôi
tương đối thấp. Cho nên, tôi mới nghĩ
đến việc thử đi khám Đông y xem sao,
để xem Đông y có biện pháp nào
không.” Bệnh nhân nữ kia nói với
Giang Bắc Minh.

“Dùng phương pháp châm cứu
đúng là có thể giảm bớt chứng đau
bụng kinh của cô, nhưng mà, nguyên
nhân đau bụng kinh của cô lại do u xơ
tử cung mang đến, vì vậy, đến tháng
sau, có khả năng cơn đau bụng kinh
của cô vẫn sẽ tái phát.” Giang Bắc

Minh nói với bệnh nhân nữ kia: “Cho
nên, cô chỉ có thể chọn cách uống
thuốc Đông y đề tiến hành điều trị, thế
này nhé, cô lưu lại số di động của tôi
đi, tôi ghi cho cô một đơn thuốc, trước
tiên cô cứ thử dùng một tháng, đợi
đến tháng sau, khi đến thời gian cô bị
hành kinh, thì quan sát lại một lần nữa.
Đến lúc ấy, cô đến chỗ tôi, tôi sẽ kê
cho cô một đơn thuốc khác, có lẽ sẽ
mất khoảng ba tháng, tôi sẽ loại bỏ
hoàn toàn khối u xơ tử cung cho cô.”

“Có thật không? Vậy thì tốt quá!”
Bệnh nhân nữ kia nghe thấy Giang
Bắc Minh nói như vậy, lập tức kích
động.

Là một người phụ nữ, chuyện
mang thai rồi sinh con chính là chuyện
lớn nhất đời người. Khi bác sĩ nói khả
năng thụ thai của cô tương đối thấp,
cả người cô ta lúc ấy suýt chút nữa đã
ngất xỉu.

Cho nên, khi Giang Bắc Minh nói
chỉ cần ba tháng là có thể trị khỏi, cô
ta thật sự vô cùng kinh ngạc và vui
mừng!

“Ù, cứ tin tường vào tôi!” Giang
Bắc Minh gật đầu nói.

Sau đó Giang Bắc Minh nhanh
chóng viết ra một đơn thuốc rồi đưa
cho nữ bệnh nhân: “Cô cầm lấy đơn
thuốc này đi bốc thuốc, rồi uống nó

trong vòng một tháng, một tháng sau
cô đến chỗ tôi, đề tôi kiểm tra lại xem
tình hình hồi phục thế nào.”

“Vâng, cám ơn, cám ơn anh.”
Bệnh nhân nữ kia lập tức cảm ơn rối rít
với Giang Bắc Minh.

“Đợi chút đã!” Đúng lúc này,
Dương Tư Khôn lại lớn tiếng gọi cô ta
lại: “Bệnh u xơ tử cung, nếu đề cho tôi
chữa trị cho cô, thì chỉ cần một tháng
thôi là có thể khỏi hẳn! Tốc độ nhanh
hơn nhiều so với anh ta.”

“Đồ không biết xấu hổ!” Giang
Bắc Minh nhìn về phía Dương Tư Khôn
nói: “Ngay cả chần đoán bệnh, anh
cũng không chuẩn đoán ra nữa là…”

“Đúng vậy, ngay cả chẩn đoán
bệnh cũng không kiểm tra ra được
người ta bị mắc u xơ tử cung mới dẫn
đến việc đau bụng kinh, anh lại nói do
tử cung lạnh gây nên, chần đoán ban
đầu đã sai rồi!”

“Bây giờ người ta chẩn đoán
được bệnh rồi, thì anh lại muốn nẵng
tay trên à?”

“Đúng là đồ bỏ đi!”

Lúc này người bệnh nhân nữ kia
cũng nhìn về phía Dương Tư Khôn nói:
“Xin lỗi, Bác sĩ Khôn, cho dù anh có
thể chữa khỏi cho tôi trong ba ngày
thôi thì tôi cũng không để anh chữa
cho tôi đâu.”

Nói xong, cô ta lại cúi đầu với
Giang Bắc Minh lần nữa, tỏ vẻ biết ơn.

Giang Bắc Minh thì đang đưa mắt
nhìn về phía Dương Tư Khôn, anh nói:
“Dương Tư Khôn, ba trận đấu tôi đã
thắng hai trận rồi, ván tiếp theo đã
không cần phải so đấu nữa. Cho nên,
dựa theo việc đánh cược giữa hai
chúng ta, phòng khám này, và cả biển
hiệu này nữa đều đã thuộc về tôi, còn
anh bây giờ cũng có thể tuyên bố cả
đời này anh sẽ không làm Bác sĩ nữa
được rồi đấy!”

“Mày…” Dương Tư Khôn thật sự
không ngờ, thế mà mình lại thua như
vậy: “Không được, chúng ta cược năm

ván thắng ba, tiếp tục so tiếp.”

“Ngại quá, tôi không thề đáp ứng
yêu cầu này của anh được!” Giang
Bắc Minh lắc đầu nói.

“Giang Bắc Minh, nếu như mày
không đồng ý tiếp tục so đấu với tao,
thì những gì vừa mới đánh cược ban
nãy đều không có hiệu lực!” Dương Tư
Khôn muốn quyt nợ.

“Anh nói cái gì cơ?” Người con
trai của bà cụ ban nãy lập tức xắn tay
áo lên, rồi lớn tiếng quát Dương Tư
Khôn: “Anh thử nói thêm câu không có
hiệu lực một lần nữa xem? Hôm nay
anh Minh không đánh anh thì tôi sẽ
đánh anh trước!”

“Đúng, nếu như anh còn dám nói
một câu không có hiệu lực thì ngay
bây giờ tôi sẽ đánh anh!”

“Tính thêm cả tôi nữa!”

Ngay lập tức tất cả mọi người có
mặt ờ chỗ này đều tức giận, thi nhau
xắn tay áo lên, lớn tiếng mắng mò
Dương Tư Khôn.

“Tôi…” Trông thấy nhiều người
muốn đánh mình như vậy, trong phút
chốc Dương Tư Khôn đã bắt đầu sợ
hãi, nếu như cả đám người này đều
đánh anh ta, thì anh ta không chết
cũng tàn phế cả đời.

Anh ta cắn răng một cái, rồi dậm

chân nói: “Được, hôm nay ông mày

nhận thua!”

Nói xong, Dương Tư Khôn lớn
tiếng nói với tất cả mọi người: “Tôi
tuyên bố, từ hôm nay trờ đi, Dương Tư
Khôn tôi đây, cà đời này sẽ không làm
bác sĩ nữa!”

Khi nói những lời này Dương Tư
Khôn nghiến răng nghiến lợi, phun ra
từng chữ cái, dường như những chữ
ấy đều theo kẽ răng của anh ta chui
ra, nhìn vậy là biết anh ta không cam
lòng đến mức nào.

Lúc anh ta tuyên bố điều ấy, có
không ít người đã dùng điện thoại
quay lại, rồi đăng lên trên mạng. Khả
năng không lâu nữa, tất cả mọi người

ð khắp đất nước đều có thể xem được
video này của Dương Tư Khôn. Cho
nên từ nay về sau ở trên mảnh đất Việt
này, nếu như Dương Tư Khôn còn
muốn theo nghề Y nữa, thì tuyệt đối
không thề nào làm được.

“Vậy thì tốt, từ nay về sau, phòng
khám này sẽ là của tôi.” Giang Bắc
Minh thản nhiên nói.

“Giang Bắc Minh, tao nói cho mày
biết, mày đừng vui mừng quá sớm!”
Dương Tư Khôn lớn tiếng nói: “Còn
nữa, cái biển hiệu này là do Đô đốc
Hải quân ở Triều đại nhà Nguyễn viết
tặng cho tổ tiên nhà tao đấy, mày nhất
định phải bảo vệ nó thật tốt cho tao,

nếu như nó bị hư hỏng chút nào, tao
sẽ không tha cho mày đâu!”

Chương 134: Buổi tối có chuyện tốt

“Anh nói cái gì cơ?” Giang Bắc
Minh cố ý ngoáy ngoáy cái tai, giả bộ
như mình không nghe thấy gì.

“Tao nói, tấm biển hiệu Tế Thế
Đường này là do Đô đốc Hải quân từ
Triều đại nhà Nguyễn tự tay viết tặng
cho tồ tiên nhà tao, đối với thầy trò
chúng tao, nó có ý nghĩa vô cùng quý
giá, không gì có thể sánh được, tốt
nhất là mày nên bảo quản nó cần thận

cho tao, nếu như có sơ xuất gì, dù chỉ

là một chút thôi thì tao cũng sẽ không
tha thứ cho mày đâu!” Dương Tư Khôn
chỉ vào Giang Bắc Minh, lớn tiếng
mắng chửi anh.

“Ô..” Giang Bắc Minh gật đầu,
nói: “Được rồi, tôi nghe hiều rồi!”

Sau đó, Giang Bắc Minh quay đầu
lại nhìn những người ở bên cạnh mình
rồi hỏi: “Các vị, ở đây ai có vóc dáng
cao lớn một chút thì đi giúp tôi hạ tấm
biền hiệu kia xuống, rồi tiếp đó đập vỡ
nó cho tôi!”

“Giang Bắc Minh!” Ngay lập tức,
Dương Tư Khôn gào to lên: “Mày nói
cái gì? Mày muốn đập vỡ tấm biển
hiệu này?”

“Đúng vậy!” Giang Bắc Minh gật
đầu nói.

“Mày điên đến mức này rồi có
đúng không?” Dương Tư Khôn gầm
lên: “Nếu như bây giờ mày dám đập
vỡ tấm biền hiệu này, thì hôm nay mày
quyết không xong với bố mày đâu!”

“Dương Tư Khôn, phiền anh làm
rõ một sự thật” Giang Bắc Minh nhìn
Dương Tư Khôn rồi nói: “Dựa theo thoả
thuận đánh cược của chúng ta, thì
hiện tại tấm biển hiệu này đã là của tôi
rồi, anh nghe rõ chưa, nó là của tôi! Và
nếu nó đã là đồ vật của tôi, vậy thì, tôi
muốn đập hay muốn phá nó như thế
nào thì đập nó, phá nó như thế, anh có

thể quản được tôi hay sao?”

“Mày… Dương Tư Khôn bị câu nói
của anh làm cho nghẹn họng, anh ta
không nói được lời nào.

“Đi đi, hạ tấm biền hiệu kia xuống
rồi đập vỡ nó cho tôi!” Giang Bắc Minh
nói với mấy người ở xung quanh anh.

Tế Thế Đường, quả thực thì ba
chữ này rất hay, vô cùng có ý nghĩa,
nhưng mà Giang Bắc Minh làm như
thế, cũng chính là muốn cho Dương
Tư Khôn xem, nếu như một vị bác sĩ
không thể hành nghề Y đề cứu giúp
mọi người, vậy thì anh ta giữ lại tấm
biển hiệu với ba chữ Tế Thế Đường
này có tác dụng gì cơ chứ?

Năm đó, Đô đốc Hải quân đã viết
chữ đề tặng cho tổ tiên của Dương Tư
Khôn, ắt hẳn là ông ấy nhìn thấy được
y thuật hơn người của tổ tiên Dương
Tư Khôn, lòng từ bi lớn lao và sự quan
tâm, hết lòng lo cho người bị bệnh, có
như vậy thì ông ấy mới khắc chữ lưu
niệm, còn nếu như mà ông ấy nhìn
thấy bộ dạng bây giờ của Dương Tư
Khôn, e rằng ông ấy đã đập vỡ tấm
biển hiệu này từ lâu rồi!

Với sự giúp đỡ của những người
xung quanh, tấm biền kia đã được lấy
xuống, sau đó, nó bị đập vỡ thành
từng mảnh một!

“Giang Bắc Minh, mày, mày đợi

đó, mày sẽ không được chết một cách
dễ dàng đâu, mày sẽ không được chết
một cách dễ dàng đâu!” Dương Tư
Khôn nhìn tấm biền hiệu gia truyền cứ
như vậy mà bị phá hỏng, ngay tức
khắc, cả người anh ta tức giận đến
mức run lên, nhưng mà, thực sự thì
tấm biển này đã thuộc về sð hữu của
Giang Bắc Minh, anh ta cũng không
biết phải làm thế nào cả, đành cam
chịu.

Chỉ có điều là, trong lòng anh ta
lại cảm thấy vô cùng đau đớn, không
có gì có thề sánh được với cảm giác
này, tấm biền đó là do ông cha truyền
lại cho anh ta!

Nhưng anh ta không hề biết một
điều rằng, đáng lẽ ra anh ta đã sớm
phải xin lỗi tấm biển hiệu này từ lâu
rồi!

“Anh Minh, từ nay về sau, chỗ này
là nơi mà anh khám bệnh có phải
không?”

“Anh Minh, sau này chúng tôi đều
có thể tìm anh đề khám bệnh có đúng
không?”

“Anh Minh, có lẽ anh cũng không
nên thu tiền dược liệu đắt như thế đâu

nhỉ?”

Lúc này, đám đông người xem
nhìn về phía Giang Bắc Minh, dồn dập

hỏi anh.

Giang Bắc Minh cười nói: “Sau
này, chỗ này thuộc về quyền sở hữu
của Giang Bắc Minh tôi, tôi sẽ tới đây
đề khám bệnh cho mọi người, còn về
chi phí, tất nhiên là tôi sẽ không thu
quá cao, hôm nay, tôi sẽ ở lại đây đề
hoàn tất việc khám và điều trị bệnh
cho tất cả mọi người, rồi sau đó phòng
khám sẽ đóng cửa trong vòng một
tuần để chấn chỉnh và sửa đồi, một
tuần sau sẽ chính thức mở cửa lại!”

“Vậy thì, anh Minh, tấm biền hiệu
này của Tế Thế Đường đều đã bị anh
đập vỡ nát rồi, từ nay về sau, anh đặt
tên gì cho phòng khám này đây?”

“Đúng vậy, anh Minh, phòng
khám của anh, tên là gì thế?”

Giang Bắc Minh điểm đạm nở
một nụ cười, anh nói: “Nếu như đã là
phòng khám Đông y của tôi, và sở
trường của tôi chính là lĩnh vực châm
cứu, vậy thì từ nay về sau, phòng
khám này gọi là Ngũ Châm Cư đi!”

“Ngũ Châm Cư, được, tôi nhớ rồi!”

“Ngũ Châm Cư, được thôi, được
thôi!”

Khoảng thời gian tiếp sau đó,
Giang Bắc Minh ngồi xuống, tiến hành
trị liệu cho tất cả những người đã xếp
hàng ngày hôm nay, bởi vì để mọi

người đến phòng khám này không phí

công sức và thời gian, cho nên, hôm
nay, Giang Bắc Minh quyết định vung
tay, chẩn đoán và điều trị bệnh miễn
phí, bốc thuốc cũng miễn phí luôn!

Dù sao thì tiền tiêu cũng không
phải là của anh!

Còn về phía bà cụ kia, Giang Bắc
Minh là người đầu tiên kê đơn thuốc
cho bà, phổi bị nhiễm lạnh dẫn đến
viêm phổi, ho khan, anh trực tiếp kê
một cặp “Thuốc sắc cảm phổi” rồi bảo
bà cụ đem về đun lên để uống, bảo
đảm trong vòng một tháng có thề
chữa khỏi bệnh.

Bởi vì tốc độ khám bệnh của
Giang Bắc Minh nhanh đến mức kinh

ngạc, rất nhiều người còn chưa kịp
ngồi xuống thì Giang Bắc Minh đã
chẩn đoán xong bệnh tình của đối
phương, anh nhanh chóng viết ra đơn
thuốc, sau đó bảo người vào trong
bốc thuốc.

Vậy nên, cho dù có rất nhiều
người tới đây, nhưng đến tầm trước
bốn giờ chiều, Giang Bắc Minh cũng
đã khám xong cho hết tất cả các bệnh
nhân.

Ngược lại, ð bên trong, những
nhân viên bốc thuốc lại rất vất và, mặc
dù khi đang làm việc, bọn họ đều chạy
tới chạy lui, nhưng mà công việc vẫn
cực kỳ bận rộn, mãi cho đến sau khi

Giang Bắc Minh khám bệnh xong xuôi,
hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua thì bọn
họ mới coi như là bốc xong hết toàn
bộ chỗ thuốc này!

“Anh Bắc Minh!” Vào lúc này,
Dương Hoàng Việt cũng đã đến.

“Ừm, cậu không cần phải lo lắng
cho chuyện của phòng khám Đông y
nữa, từ giờ trở đi, phòng khám Đông y
này chính là của anh rồi!” Giang Bắc
Minh nói với Dương Hoàng Việt.

“Anh Bắc Minh, nhưng đây là
phòng khám Đông y của Dương Tư
Khôn mà, làm sao mà anh, anh lại
chuyền giao qua đây rồi?” Dương
Hoàng Việt kinh ngạc, vui mừng nhìn

Giang Bắc Minh hỏi.

“Không phải là chuyền giao qua
đây, mà là thắng được chỗ này rồi!”
Giang Bắc Minh cười nói.

“Thắng được chỗ này ư? Dựa vào
y thuật hay sao?” Dương Hoàng Việt
ngần người, nói: “Anh Bắc Minh, nếu

anh đã nói như vậy, có nghĩa là y thuật
của anh tốt hơn Dương Tư Khôn sao?”

“Những lời này được gọi là gì?”
Giang Bắc Minh vỗ vào đầu của
Dương Hoàng Việt rồi nói: “Nếu như
kém hơn so với y thuật của anh ta thì
làm sao anh có thề thắng được chỗ
này chứ? Được rồi, anh nói với cậu cái
này, anh gọi cậu qua đây là muốn bảo

cậu hôm nào đó giúp anh làm một tấm
biển hiệu, treo ở lối vào của phòng
khám này, tên của tấm biển là “Ngũ
Châm Cư” nhé”.

“Ngũ Châm Cư, được, anh Bắc
Minh, chuyện này anh cứ giao cho em,
mấy ngày nay, em sẽ xử lý xong cho
anh!” Dương Hoàng Việt gật đầu rồi
nói.

Khoảng thời gian sau đó, Giang
Bắc Minh mờ một cuộc họp với các
nhân viên trong phòng khám, tất cả
các nhân viên trong phòng khám này
thì đều là những nhân viên do Dương
Tư Khôn mời đến làm việc, chứ không
phải là học trò của Dương Tư Khôn,

cho nên bọn họ cũng chẳng có cảm
tình gì đối với Dương Tư Khôn cả, bây
giờ Dương Tư Khôn đã rời đi rồi, bọn
họ còn nói với Giang Bắc Minh, hy
vọng Giang Bắc Minh giữ họ ở lại, cho
bọn họ một cơ hội đề có thề tiếp tục
làm việc ở đây.

Giang Bắc Minh nghĩ, nếu như tất
cả bọn họ đều rời đi, sau này anh vẫn
phải tìm người đến đây bốc thuốc mà
thôi, vậy không bằng giữ bọn họ ở lại,
dù sao thì họ cũng đã quen tay rồi.

Anh mỡ một cuộc họp với họ, bảo
bọn họ rằng trước hết cứ nghỉ ngơi
một tuần, một tuần sau đó sẽ chính
thức bắt đầu làm việc trở lại, đồng thời
dựa trên nền tảng cơ sở công việc
trước đây của họ, anh tăng thêm bảy
triệu một tháng cho tất cả mọi người,
ngay lập tức, điều này khiến bọn họ vô
cùng vui mừng!

Sau khi giải quyết xong những
chuyện này, Giang Bắc Minh đóng cửa
phòng khám, cài khoá lại, rồi sau đó,
anh lái xe ô tô đi đón Thầm Thanh Lan
tan làm.

Buồi tối ngày hôm nay, anh có
chuyện tốt đề kể cho Thẩm Thanh
Lan, cho nên cả ngày trời, Giang Bắc
Minh đều vô cùng mong chờ được
gặp cô!

Đến công ty của Thầm Thanh

Lan, còn khoảng nửa tiếng nữa thì cô
mới tan làm, vì vậy, Giang Bắc Minh
liền tìm một chỗ đề đỗ xe, sau đó anh
đi vào công ty, ngồi trong phòng làm
việc của Thẩm Thanh Lan đợi cô hoàn
thành xong công việc!

Chương 135: Công ty xảy ra chuyện rồi

Lúc này, Thầm Thanh Lan đang
xem tài liệu ở trong phòng làm việc,
nhìn thấy Giang Bắc Minh đi tới, cô nở
một nụ cười với Giang Bắc Minh, bảo
anh ngồi bên cạnh đợi mình một lát.

Sau khi ngồi xuống, Giang Bắc
Minh quan sát bộ dạng chăm chỉ làm
việc của Thẩm Thanh Lan một cách
chăm chú, bỗng nhiên anh nhận ra,
quả thực thì người đang làm việc

chăm chỉ trông vô cùng có sức hấp

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

dẫn, đặc biệt là Thẩm Thanh Lan, cô
có khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp, vẻ
nghiêm túc toát ra từ trên người cô,
càng khiến cho Giang Bắc Minh khó
có thề rời mắt được!

“Không ồn rồi!”

Vào đúng lúc này, cửa phòng làm
việc bị người khác dùng lực đầy mạnh,
mờ tung ra, Thư ký của Thầm Thanh
Lan vội vàng từ bên ngoài phòng làm
việc xông vào trong.

“Tổng giám đốc Lan, không ồn
rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Đã xảy ra chuyện gì rồi?” Thầm
Thanh Lan nhíu mày hỏi.

“Đồ uống chức năng do công ty
chúng ta sản xuất ra đã xuất hiện các
trường hợp bị ngộ độc thực phẩm,
hiện tại đã có một số người có hiện
tượng hấp hối, sắp không qua khỏi
sau khi uống đồ uống của chúng ta,
bây giờ, họ đã được đưa đến bệnh
viện. Bệnh viện ở phía bên kia đang cố
gắng hết sức đề cấp cứu cho những
người này!” Thư ký nói lớn với Thầm
Thanh Lan.

“Cái gì?”

Mặc dù bình thường, tỉnh thần
của Thẩm Thanh Vũ vô cùng vững
vàng, nhưng sau khi nghe xong tin này
thì cô cũng không thề chịu đựng nồi,

cô vội vàng đứng lên, sắc mặt trở nên
vô cùng khó coi: “Những gì anh nói, là
sự thật sao?”

“Tổng giám đốc Lan, tất cà đều là
sự thật!” Thư ký gật đầu nói: “Tất cả
các bệnh nhân được đưa đến bệnh
viện kia, hiện giờ đều đã có biểu hiện
nguy hiểm đến tính mạng, bệnh viện
đã truyền đạt rất nhiều giấy thông báo
bệnh tình nguy kịch, khó mà qua khỏi,
Bác sĩ cho biết, khả năng những bệnh
nhân đó được cứu sống chỉ là 20% mà
thôi…”

“Ban đầu, họ không biết nguyên
nhân dẫn đến tình trạng bệnh của
bệnh nhân là gì, nhưng sau khi bọn họ

được đưa đến Bệnh viện Nhân dân Số
1 của Thành phố chúng ta, người nhà
của những bệnh nhân này đã ngồi lại
với nhau rồi mới đưa ra một kết luận
cuối cùng là tất cả bọn họ đều đã
uống đồ uống chức năng của công ty
chúng ta, và sau đó nửa giờ đồng hồ,
tất cả bọn họ đã phát bệnh!” Thư ký
nói với Thầm Thanh Lan.

Ngay lúc Thư ký đang nói
chuyện, đột nhiên điện thoại di động
của Giang Bắc Minh vang lên.

Sau khi lấy điện thoại ra rồi nhìn
một cái, đó là cuộc gọi đến của Mã
Quốc Chính.

“A lô, chú Chính.” Giang Bắc Minh

nhận cuộc điện thoại, đột nhiên trong
lòng anh có cảm giác như bị bắn trúng
tim đen, lúc này Mã Quốc Chính gọi
điện thoại đến, hiển nhiên chỉ là vì

chuyện này mà thôi.
Quả nhiên!

“Bắc Minh, vợ của cháu, cô ấy có
phải là Chủ tịch của Tập đoàn Thầm
Thị, Thẩm Thanh Lan hay không?” Mã
Quốc Chính hỏi anh qua điện thoại.

“Vâng, chú Chính” Giang Bắc
Minh gật đầu nói.

“Bắc Minh, một loại đồ uống chức
năng có tên là “Băng Tuyết” do Tập
đoàn Thẩm Thị sản xuất, đã phát hiện

các trường hợp bị ngộ độc thực phầm,

cả bốn bệnh nhân uống loại nước giải
khát này đều có biểu hiện bị suy chức
năng gan và hiện tại bọn họ đã được
đưa đến bệnh viện, Bác sĩ nói rằng xác
suất được cứu sống chỉ có 20%” Mã
Quốc Chính nói với Giang Bắc Minh:
“Bắc Minh, đây là một vụ ngộ độc
thực phầm vô cùng nghiêm trọng, chú
gọi cuộc điện thoại này cho cháu,
chính là muốn nói với cháu rằng, cháu
bảo với vợ của mình, nhất định phải
tích cực hợp tác điều tra, không được
có bất kỳ hành vi trốn tránh nào cà,
hơn nữa, nhất định phải nhiệt tình, tích
cực đi xử lý, thăm hỏi tình hình của
các bệnh nhân, nếu như chuyện này
trở thành vấn đề lớn, bị bàn tán ầm ï

thì Tập đoàn Thẩm Thị có khả năng
cao sẽ dẫn đến phá sản!”

“Chú Chính, cháu biết rồi!” Giang
Bắc Minh gật đầu nói: “Cháu và vợ
mình sẽ cùng nhau đến bệnh viện
thăm hỏi những bệnh nhân kia”

“Ừm, lúc hai đứa đi thì cần thận
một chút, bây giờ, tâm trạng của người
nhà bệnh nhân chắc chắn sẽ rất kích
động, hai đứa nhất định không được
phát sinh ra bất cứ xích mích hay va
chạm nào với người nhà của bệnh
nhân!” Mã Quốc Chính nói: “Ngoài ra,
Cảnh sát ở bên phía chú cũng sẽ
nhanh chóng đến bệnh viện càng sớm
càng tốt, đồng thời cũng đã cử một bộ

phận lực lượng Cảnh sát tiến hành
điều tra đối với Tập đoàn Thầm Thị, đề
xác định nguồn gốc của vấn đề này.
Bắc Minh, chú nhất định phải nói trước
với cháu về chuyện này, nếu như
chuyện này thực sự là do bên trong
nhà máy của Tập đoàn Thầm Thị các
cháu làm ra, vậy thì, vợ của cháu,
Thẩm Thanh Lan rất có khả năng sẽ
phải chịu trách nhiệm hình sự!”

“Cháu biết!” Giang Bắc Minh gật
đầu nói: “Chú Chính, chú yên tâm đi,
chúng cháu nhất định sẽ cố gắng,
dùng hết khả năng của mình đề xử lý
tất cả mọi chuyện một cách ồn thỏa,
hơn nữa, dù có phải chịu trách nhiệm
gì thì chúng cháu cũng đều đồng ý

gánh chịu, tuyệt đối không trốn
tránh!”

“Tốt, vậy trước hết, hai đứa mau
chóng đi giải quyết mọi chuyện đi,
cháu bảo với vợ của mình, bất cứ lúc
nào cũng phải giữ điện thoại ở trong
trạng thái mờ, bởi vì, rất có khả năng là
bọn chú sẽ gọi điện triệu tập cô ấy
đến bất cứ lúc nào!” Mã Quốc Chính
nói với Giang Bắc Minh.

“Vâng ạ!”

Sau khi cúp điện thoại, Giang Bắc
Minh nhìn về phía Thầm Thanh Lan rồi
nói: “Thanh Lan, bên phía Cảnh sát đã
can thiệp vào chuyện này rồi.”

Lúc này, sắc mặt của Thẩm

Thanh Lan tr nên vô cùng khó coi, sở
dĩ Tập đoàn Thầm Thị có thể phát
triển một cách nhanh chóng ở Thành
phố Lâm Hải như ngày hôm nay, chính
là vì họ biết cách tìm ra những con
đường mới, có các biện pháp khác
biệt đề giải quyết vấn đề, đề từ đó
giành được chiến thắng, con đường
thực phầm mà họ đã đi, đã chọn là
con đường không hề giống với những
công ty khác.

Năm đó, ông nội của Thầm Thanh
Lan đã dùng một công thức bí mật đề
sáng tạo ra một loại đồ uống chức
năng, có tên là “Băng Tuyết”, ngay lập
tức, ông ấy mờ ra thị trường đồ uống,

trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã

giúp cho doanh nghiệp nhà họ Thẩm
chiếm lĩnh được thị trường, và sau đấy
trở thành một “Công ty Trách nhiệm
Hữu hạn Thực phẩm’ có tiếng tăm
vang dội vào thời đó.

Sau đó họ cũng sáng tạo ra nhiều
loại đồ uống và thực phầm khác, mặc
dù số lượng tiêu thụ của những đồ
uống và thực phầm này cũng vô cùng
tốt, nhưng mà đồ uống Băng Tuyết
vẫn luôn chiếm giữ thị trường một
cách ồn định và vững vàng, trờ thành
dấu ấn của doanh nghiệp Thầm Thị!

Bao nhiêu năm nay, số lượng tiêu
thụ của Băng Tuyết chưa từng giảm
xuống, hơn nữa nó còn luôn tăng lên

một cách đáng kinh ngạc, doanh số
bán hàng đã đạt được vị trí đầu tiên
trong số các loại đồ uống chức năng
trên toàn quốc!

Có thể nói rằng, Băng Tuyết là
sản phẩm đã giúp cho doanh nghiệp
Thẩm Thị có thể dựa vào đề tồn tại
được như ngày hôm nay, cũng chính là
sản phẩm mà doanh nghiệp Thầm Thị
tuyệt đối không thề lung lay.

Nhưng mà, bọn họ chưa từng
nghĩ đến chuyện, bây giờ, sản phẩm
này lại xuất hiện vấn đề!

Điều gì khiến cho các công ty
thực phầm lo lắng nhất? Chính là vấn
đề về an toàn thực phầm, nếu như

xuất hiện vấn đề về an toàn thực
phẩm, với thời đại mạng Internet phồ
biến như hiện nay, thì chỉ trong một
khoảng thời gian rất ngắn, hoàn toàn
có thể đủ đề làm cho một công ty bị
tiêu diệt một cách triệt để!

Mà bây giờ, Băng Tuyết vấp phải
vấn đề về an toàn thực phẩm, hơn
nữa, vấn đề lần này lại vô cùng
nghiêm trọng, đột nhiên có đến tận
bốn bệnh nhân bị lâm vào tình trạng
nguy kịch, đe dọa đến tính mạng!

Có thể nói rằng, cho dù là tiếp
sau đó, bốn bệnh nhân này có thể
được cứu sống đi chăng nữa thì doanh
nghiệp Thầm Thị cũng đều sẽ phải đối

mặt với một tai hoạ vô cùng nặng nề vì
điều này!

Liệu doanh nghiệp Thầm Thị còn
có thể tiếp tục tồn tại hay là không, đã
trờ thành một ần số đối với tất cả mọi
người!

“Thư ký!” Lúc này, Thầm Thanh
Lan mới bắt đầu chỉ huy.

“Hạ tất cả các sản phẩm của
công ty chúng ta ra khỏi kệ!”

“Vâng ạ!” Thư ký gật đầu, sau đó
sững người lại một lúc, anh ta nói:
“Tổng giám đốc Lan, cô nói cái gì cơ?
Tất cả các sản phẩm sao? Toàn bộ
những sản phẩm khác cũng phải hạ
xuống kệ hết ư?”

“Đúng vậy!” Thầm Thanh Lan gật
đầu nói: “Tất cả các sản phẩm, toàn
bộ đều phải hạ xuống hết, bây giờ,
anh lập tức đi thông báo vấn đề này
cho tôi, không được phép có bất cứ
sản phẩm nào tiếp tục lưu thông trên
thị trường, cũng không có bất kỳ ai
được phép mua sản phẩm của công ty
chúng ta!”

Chương 136: Không đến nồi năm phần trăm

“Được!” Thư ký gật gật đầu, nói.

“Còn nữa!” Thầm Thanh Lan nói:
“Bây giờ, anh lập tức gửi thông báo
xuống dưới, các cán bộ cấp cao của
công ty, buổi tối hôm nay toàn bộ đều
phải tăng ca, rồi vào trong xường điều
tra nguyên nhân của chuyện này, hễ
người nào bị tra ra là có vấn đề, đều
sẽ bị cách chức!”

“Vâng!”

“Còn nữa, nói với các cán bộ cấp
cao của công ty, từ giờ tr đi, những
vấn đề trong công ty tạm thời không
đề lộ ra bên ngoài, nếu có người tới
phỏng vấn, tất cả đều phài giữ im
lặng, một câu cũng không được nói!”
Thầm Thanh Lan nói.

“Vâng!”

Lúc này Thầm Thanh Lan giống
như một vị tướng lĩnh nghiêm khắc,
liên tục đưa ra mệnh lệnh, mặc dù lúc
này vô cùng sốt ruột, nhưng mà, cho
đến cùng vẫn cố duy trì sự tỉnh táo,
sắp xếp thỏa đáng cho những vấn đề
còn tồn đọng.

Sau khi thư ký ra ngoài sắp xếp

công việc, Thầm Thanh Lan cầm túi
xách lên, nói với Giang Bắc Minh: “Đi
thôi, Bắc Minh, bây giờ chúng ta lập
tức tới bệnh viện.”

“Được!” Giang Bắc Minh đứng
lên, cùng Thầm Thanh Lan rời khỏi
công ty.

Chỉ là, điều khiến người khác
không nghĩ tới chính là, hai người họ
vừa xuống dưới tầng trệt của công ty,
đã gặp một đám phóng viên chạy tới,
lúc này nhìn thấy Giang Bắc Minh và
Thầm Thanh Lan, vội vàng cầm micro
và máy ảnh chạy tới bên này.

“Thanh Lan, tới đây, em đứng
phía sau tôi!” Giang Bắc Minh thấy

tình huống không ổn, vội vàng chắn
cho Thầm Thanh Lan ở phía sau mình,
bây giờ nhiều phóng viên như vậy vây
lại chỗ này, nếu bảo vệ không tốt,
Thẩm Thanh Lan chắc chắn sẽ bị
thương!

“Xin chào cô, Tổng giám đốc Lan,
xin hỏi, đối với việc ngộ độc thực
phẩm ngay thời điểm này, bây giờ cô
đã biết chưa? Cô có gì muốn nói
không?”

“Tổng giám đốc Lan, bây giờ đã
điều tra rõ được nguyên nhân của việc
ngộ độc thực phầm chưa? Là do công
ty không tận lực trong việc giám sát
vấn đề an toàn thực phầm, hay vẫn
còn có nguyên nhân nào khác?”

“Tổng giám đốc Lan, xin hỏi hiện
tại cô muốn đi đâu?”

“Thật ngại quá, không thề trả lời
mọi người!” Giang Bắc Minh lớn tiếng
nói với những người đó, trong tiếng nói
pha lẫn chút năng lực thần kỳ, cho
nên, dù bây giờ đang trong một tình
huống đầy ồn ào như vậy, mỗi người
có mặt ở tại đây, đều có thể nghe
được rành mạch rõ ràng.

“Tổng giám đốc Lan, xin hỏi…

Các phóng viên vẫn không chịu
bỏ qua, không ngừng dò hỏi một chút
tình hình, cho dù lúc này hai người

Giang Bắc Minh và Thầm Thanh Lan

đang đi về phía trước, họ cũng đi theo
sau từng bước!

“Các vị” Đi tới bên cạnh xe, Thầm
Thanh Lan đứng thẳng người, nói với
các phóng viên đang có mặt tại đó:
“Đối với vụ việc lần này, trước mắt tôi
chưa điều tra được điều gì mới, bởi vì
tôi muốn điều tra sự việc này thật rõ
ràng, đến lúc đó, cho dù là kết quả
như thế nào, tôi cũng sẽ mờ một cuộc
họp báo cho các vị, nói rõ toàn bộ sự
tình cho mọi người, vậy nên, mong mọi
người cho chúng tôi một chút thời
gian, bây giờ đề tôi rời khỏi đây, cảm
ơn”

“Tổng giám đốc Lan, xin hỏi hiện
tại cô muốn tới bệnh viện sao?”

“Tổng giám đốc Lan, sự kiện lúc
này đây, có phải là do sự trả thù ác ý
của đối thủ thương nghiệp không?”

“Thật có lỗi quá, tôi vừa nói rồi,
bây giờ tôi không có điều gì muốn nói
cải”

Thầm Thanh Lan nói xong, mờ
cửa xe ra, bước lên xe, Giang Bắc
Minh cũng nhanh chóng ngồi vào
trong xe, lái xe đi.

Thẩm Thanh Lan ngồi ở hàng ghế
sau, vừa mới lên xe, điện thoại đã
vang lên.

“Alo, ông nội.”

Là điện thoại của ông nội Thẩm
gọi tới, xem ra, ông nội Thầm cũng đã
biết chuyện này.

“Thanh Lan à, sự kiện lần này, con
nhất định phải xử lý cho tốt, cố gắng
để ảnh hường ở mức thấp nhất, có
biết chưa?” Ông cụ Thầm ở bên kia
điện thoại nói.

“Dạ, ông nội, con biết rồi!” Thầm
Thanh Lan gật đầu, nói.

“Ừ, nhất định phải xử lý thích
đáng chuyện này, Băng Tuyết chính là
căn cơ của Tập đoàn Thầm Thị chúng
ta, nếu như Băng Tuyết bị phá vỡ, Tập
đoàn Thầm Thị chúng ta nhất định
cũng sẽ lung lay theo“ Ông cụ Thầm

nói, vốn dĩ, ông đã dừng việc quản lý
công ty, chuyện này, ông đúng ra
không nên hỏi tới, nhưng mà, bây giờ
vụ việc liên lụy quá lớn tới chuyện
khác, ông rất bất đắc dĩ, mới gọi cuộc
điện thoại này cho Thầm Thanh Lan.

“Ông nội, ông cứ yên tâm, con
nhất định sẽ dốc toàn bộ sức lực, xử lý
chuyện này thật tốt.“ Thầm Thanh Lan
nói: “Hiện tại con đang trên đường tới
bệnh viện, tới thăm những nạn nhân
đó”

“Ừ, nhớ kỹ, đối với những người
bệnh này, cũng cần phải xử lý cho ồn
thỏa, nếu xử lý không tốt, họ sẽ làm
ầm ï mọi chuyện lên, vậy tất cả mọi

việc chúng ta làm đều sẽ uồng phí
hết!” Ông cụ Thầm nói.

“Vâng ạ!”

Cúp điện thoại, Giang Bắc Minh
và Thầm Thanh Lan nhanh chóng đi
vào bên trong bệnh viện.

Lúc này ở phòng cấp cứu của
Bệnh viện Nhân dân Số 1, đã bị một
đám người vây kín, may sao, chỗ này
lúc nào cũng có không ít Cảnh sát đã
chặn lại những người muốn vây xem
và các phóng viên ở ngoài bệnh viện,
khiến họ không có cách nào đi vào.
Nếu không, bây giờ bệnh viện nhất
định sẽ chật kín người, ngay cả đường
đi cũng không có.

“Viện trường Kiệt, tình huống bây
giờ như nào rồi?” Hai người Thầm
Thanh Lan và Giang Bắc Minh bước
vào, nhìn thấy lúc này Viện trường
Trương Kiệt đang đứng ở cửa phòng
cấp cứu, thì mở lời hỏi thăm.

“Nhóm người bệnh này đều đang
được tiến hành cấp cứu” Trương Kiệt
nói. “Tôi đã mời toàn bộ các bác sĩ am
hiểu phương diện này nhất của bệnh
viện tới đây, bây giờ họ đều đang liều
mạng tiến hành cứu chữa cho người
bệnh, nhưng mà kết quả cũng không
thực sự quá tốt, rất nhiều người bệnh
đã bị suy giảm chức năng gan vô cùng
nghiêm trọng, nếu cứ tiếp tục như vậy,

rất có khả năng những nhóm bệnh

nhân đó đều sẽ bị tử vong”

Trương Kiệt nhìn trái ngó phải,
sau đó nhỏ giọng nói với Thầm Thanh
Lan và Giang Bắc Minh: “Bắc Minh,
Tổng giám đốc Lan, tôi nói với hai
người, chúng tôi công bố với bên
ngoài rằng khả năng cứu sống bệnh
nhân là 20%, kỳ thật đây là con số ảo
mà thôi, tôi vừa hỏi qua nhóm bác sĩ
đang cứu chữa người bệnh trong đó,
bọn họ đều nói, khả năng cứu sống
cho người bệnh, không đến nồi năm
phần trăm đâu!”

“Cái gì? Không nồi năm phần
trăm?” Giang Bắc Minh kinh hãi, lập
tức lớn tiếng nói. “Viện trường Kiệt,

đây có nghĩa là, những người đó, rất
có thề không cứu sống được?”

“Đúng vậy!” Trương Kiệt gật đầu
nói: “Tổng giám đốc Lan, mọi người
nhất định phải làm công tác chuẩn bị
tâm lý thật tốt đó, nếu những bệnh
nhân đó đều không thể cứu sống
được, chuyện này đối với mọi người,
sẽ tạo ra nhiều tồn thất rất lớn!”

“Tôi vào đó xem thử” Giang Bắc
Minh mở miệng nói.

“Cậu?” Trương Kiệt sửng sốt, sau
đó sực nhớ ra, vội vàng nói: “Đúng
vậy, Bắc Minh, cậu nhanh chóng vào
đó xem đi, nói không chừng, cậu còn

có thề nghĩ ra cách đó!”

“Được!” Giang Bắc Minh gật đầu,
thực phẩm xuất hiện vấn đề liên quan
tới chất lượng, cơ hội lớn nhất, chính là
không có hiện tượng người bệnh tử
vong, nếu có người chết, như vậy vấn
đề sẽ vô cùng lớn, nếu như người
bệnh không chết, chuyện sẽ bé lại rất
nhiều, trong lòng Giang Bắc Minh vô
cùng rõ ràng điểm này, cho nên, bất
luận anh có như thế nào, cũng muốn
nghĩ cách cứu sống những người bệnh
đó trở lại!

Chỉ là, ngay khi Giang Bắc Minh
vừa chuẩn bị tiến vào phòng cấp cứu.

“Đó là Tổng giám đốc của Tập
đoàn Thầm thị, Thầm Thanh Lan!”
Đột nhiên, bên trong đám người
nhà của những bệnh nhân kia, có một
người nhìn thấy Thẩm Thanh Lan, chỉ
vào Thầm Thanh Lan, lớn tiếng nói.

Chương 137: Chúng tôi đã cố gắng hết sức

“Nhanh lên, Tổng giám đốc đến
rồi, chúng ta phải tới đòi một lời giải
thích hợp lý!”

Trông thấy hoàn cảnh như vậy,
tức khắc Giang Bắc Minh cũng không
cố gắng xông vào trong phòng cấp
cứu, thời điểm này người nhà của
những gia đình đó đều đang rất xúc
động, còn đáng sợ hơn cả đám phóng
viên ð ngoài kia, nếu mà đề cho bọn

họ nhắm về phía Thầm Thanh Lan

trong tình trạng như thế, thì không
biết Thầm Thanh Lan sẽ bị biến thành
cái gì nữa!

Nghĩ đến điều này, Giang Bắc
Minh vội vàng xông đến chắn trước
mặt Thầm Thanh Lan, đưa tay chặn
Thầm Thanh Lan lại.

Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one

để đọc truyện nhé

Ngay vào lúc này nhóm người nhà
chạy lại đây rất nhanh, lập tức động
tay động chân với Giang Bắc Minh.
Cảm xúc của bọn họ quả thật vô cùng
kích động, dù sao thì ở bên trong
phòng cấp cứu kia đều là người nhà
của bọn họ, là người thân trong gia
đình bọn họ mà!

Hơn nữa bệnh viện đã từng nói,

cơ hội có thề cứu sống người bệnh chỉ
có hai mươi phần trăm, điều này cũng
có nghĩa là người thân của bọn họ có
đến tám mươi phần trăm khả năng
chết trong này.

Sinh ly tử biệt chính là chuyện
đau khổ nhất đối với mỗi người, đó
chính là lý do mà đám người nhà kia
đang cực kỳ kích động cũng là điều
dễ hiều.

Cũng may mắn là Giang Bắc Minh
đã chặn Thầm Thanh Lan lại, bời vì lúc
này quần áo trên người của Giang Bắc
Minh đã bị xé toạc, tóc bị giật đi
không ít, thậm chí ngay cả trên mặt và
trên người cũng bị cào xước ra rất

nhiều vết máu.

Có thể nói lúc này, cả người Giang
Bắc Minh đã thê thảm không thề tà,
nhưng anh vẫn tùy ý để nhóm người
nhà trút giận mà không đánh trả, hơn
nữa anh cũng không mở miệng nói gì
cả. Là vì anh lo sợ nhóm người nhà sẽ
tạo ra tổn thương cho Thầm Thanh
Lan, anh hiểu cảm xúc hiện tại của
nhóm người nhà này, có thể làm ra
những việc tổn thương người khác
trong lúc kích động cũng là bình
thường thôi!

Lúc này, Cảnh sát túc trực ð cửa
nhanh chóng chạy tới, chặn trước mặt
Giang Bắc Minh, ngăn cản cảm xúc

kích động của nhóm người bị bệnh lại.

“Anh không sao chứ?” Trông thấy
bộ dạng thảm hại của Giang Bắc
Minh, ngoại trừ bên trong đáy lòng
Thẩm Thanh Lan có một chút cảm
động bên ngoài ra, thì cảm thấy đau
lòng là chính, nếu không phải Giang
Bắc Minh xông lên chắn trước mặt cô,
thì chỉ sợ giờ khắc này bộ dạng của
Giang Bắc Minh chính là bộ dạng của
cô đấy!

“Thầm Thanh Lan, mày chính là
một kẻ kinh doanh có lòng dạ độc ác,
rốt cuộc mày đã bỏ thêm cái gì vào
bên trong đồ uống? Khiến cho con trai
của tao hiện tại không biết sống chết

ra sao hả?”

“Mày phải cho chúng tao một lời
giải thích, nhất đinh phải cho chúng
tao một lời giải thích!”

“Đồng chí Cảnh sát, các anh
ngăn cản chúng tôi làm gì? Mau bắt
tên gian thương này lại gấp, đưa bọn
ra ra trước công lý mới đúng, cô ta là
tội phạm giết người, là tội phạm giết
người đấy!”

“Đúng vậy, tôi muốn bọn họ phải
đền mạng, muốn bọn họ phải đền
mạng! Tôi cảm thấy nên trực tiếp
mang bọn họ bắt đi bắn chết, bắn
chết ngay tại chỗ!”

“Thầm Thanh Lan, mày là một

con chó cái thối tha, tao đệt con mẹ
mười tám đời tổ tông nhà mày, bụng
dạ mày thâm độc, mày đã pha cái gì
vào đồ uống? Mày có còn một chút
lương tâm nào hay không hả con chó
cái kia?”

Hiện tại nhóm người nhà này đã
vô cùng kích động, lời nói ra cũng cực
kỳ khó nghe, nhưng bọn họ đều có
thể hiểu được, suy cho cùng dưới loại
tình huống như vậy, đồi lại là ai cũng
không thể bình tĩnh hòa nhã được!

Thầm Thanh Lan cúi người một
cái thật thấp với những thành viên
trong gia đình người bệnh đang có
mặt ở đây, mờ miệng nói: “Về vấn đề

này, tôi thật sự vô cùng có lỗi, thật sự
xin lỗi mọi người!”

“Con mẹ mày, ai cần mày phải xin
lỗi kiều đó?”

“Lúc này xin lỗi thì có ích lợi gì?
Xin lỗi có thề đổi lấy sức khỏe của em
trai tao không?”

Thầm Thanh Lan tiếp tục nói:
“Các vị đồng chí, bây giờ chuyện như
thế xảy ra tôi cũng cảm thấy cực kỳ
bất ngờ, hơn nữa cũng vô cùng tự
trách bản thân, tôi biết rằng điều này
xảy ra do sự giám sát không hiệu quả
của tôi với tư cách là Chủ tịch, Tập
đoàn Thầm Thị chúng tôi, Thẩm
Thanh Lan tôi không hề có ý muốn

trốn tránh trách nhiệm, mong tất cả
mọi người yên lòng, sự cố lần này, Tập
đoàn Thẩm Thị nhất định sẽ chịu
trách nhiệm.

Cuối cùng, chỉ cần có một chút
hy vọng, chúng tôi đều sẽ dốc hết sức
đề cứu sống bệnh nhân hoàn toàn, tôi
bảo đảm bọn họ sẽ thật khỏe mạnh!
Nếu như, tôi nói chỉ là nếu như thôi,
nếu điều gì đó bất ngờ xảy ra dẫn đến
tình huống không thề khắc phục, Tập
đoàn Thầm Thị nhất định sẽ đưa cho
mọi người bồi thường lớn nhất!”

“Hiện tại tao không muốn nghe
mày nói mấy thứ vô dụng này kia, tao
chỉ cần em trai tao khỏe mạnh thôi!”

“Đúng đúng, tao chỉ cần con tao
khỏe mạnh bình an!”

“Mày bồi thường thì có ích gì? Bồi
thường bao nhiêu tiền, có thể đổi về
một mạng người không?”

“Mọi người, tôi thật sự xin lỗi, thật
sự xin lỗi rất nhiều!” Thầm Thanh Lan
ngoại trừ nói xin lỗi thì cũng không
biết nên làm cái gì với người nhà của
các bệnh nhân cả. Dù sao, tại thời
điểm này, bất kể cô nói cái gì hay làm
cái gì, cũng không có biện pháp nào
khiến cho tâm trạng bọn họ yên tĩnh
trở lại, biện pháp duy nhất chính là làm
cho nhóm bệnh nhân kia đứng dậy
một cách hoàn hảo nhất.

“Chú Chính!” Giang Bắc Minh
tóm được bóng dáng Mã Quốc Chính,
ngay lập tức nói với Mã Quốc Chính:
“Làm phiền chú bảo vệ an toàn của
Thẩm Thanh Lan một chút, cháu
muốn đi giúp đỡ bệnh nhân trong
phòng cấp cứu ngay bây giờ.”

“Được, cháu yên tâm đi Bắc Minh,
bọn chú nhất định sẽ bảo vệ Thầm
Thanh Lan thật an toàn!” Mã Quốc
Chính gật đầu nói, mặc dù Thẩm
Thanh Lan là người chịu trách nhiệm,
nhưng thật ra bọn họ cũng phải bảo
đảm an toàn cho cô, không thể đề
nhóm người nhà có thề tùy ý làm bậy
được.

“Dạ, cảm ơn chú, chú Chính.”
Giang Bắc Minh nói lời cảm ơn với Mã
Quốc Chính. Sau đó ông ta xoay người
đối mặt với nhóm người nhà bệnh
nhân: “Thưa các vị đang có mặt tại
đây, tôi là Cục trường Cục cảnh sát
Lâm Hải, tôi là Mã Quốc Chính, rất
mong mọi người giữ im lặng một chút,
đây chính là Tổng giám đốc Thẩm
Thanh Lan, lúc này đây cô ấy vội vàng
đến bệnh viện để xử lý chuyện này
cho mọi người, cho nên còn mời mọi
người xin bình tính chớ nóng nảy,
không được xằng bậy, cũng không
được ảnh hường đến việc cấp cứu bên
trong, càng không được tiến hành

công kích Tổng giám đốc Lan, xin mọi

người hãy cứ yên tâm, có tôi ở đây
bảo đảm sẽ cho mọi người một lời
công bằng!”

Thành thật mà nói, làm nhiệm vụ
trong tình huống như thế này là khó
khăn nhất , Mã Quốc Chính biết rõ
điểm này, cho nên đích thân Cục
trường Cục cảnh sát là ông ta mới có
thể tự mình đi tới bên trong bệnh viện
để duy trì trật tự, bời vì cảm xúc của
nhóm người nhà thật sự rất dễ bị kích
động, nếu làm không tốt sẽ khơi ra
một vụ án kiện mới.

“Bắc Minh!” Thầm Thanh Lan đột
nhiên hét lên một tiếng với Giang Bắc
Minh, người đang chuẩn bị tiến vào

phòng cấp cứu.

“Làm sao vậy?” Giang Bắc Minh
quay đầu nhìn về phía Thầm Thanh
Lan.

“Làm ơn!” Thầm Thanh Lan nói
với Giang Bắc Minh. Sau đó cô cúi
người thật thấp với Giang Bắc Minh,
có thề nói hiện tại toàn bộ hy vọng
đều phải gửi gắm trên người Giang
Bắc Minh!

“Được, yên tâm nhé!” Giang Bắc
Minh gật đầu thật mạnh.

Tuy nhiên vào lúc Giang Bắc Minh

đầy cửa phòng cấp cứu ra, thời điểm
chuẩn bị bước vào, thì khoảnh khắc

này một bác sĩ từ trong phòng cấp

cứu bất ngờ đi ra.

“Trí Hùng, thế nào rồi?” Trương
Kiệt nhìn thấy Bác sĩ đi ra, nhất thời
vội vàng hỏi.

Vẻ mặt Trí Hùng có chút hoảng
hốt nhìn trái nhìn phải, sau đó nói với
Trương Kiệt: “Viện trường Kiệt, tôi thật
sự xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết
sức nhưng vẫn không thể cứu sống
được bốn bệnh nhân như cũ!”

Chương 138: Châm cứu Ngũ hành điếu mệnh

“Cái gì?” Trương Kiệt nghe
xong liền sửng sốt, vội vàng hỏi:
“Trí Hùng, cậu nói cái gì vậy? Bốn
bệnh nhân đó đều không cứu sống
được sao? Cả bốn người bọn họ?
Tất cà đều không cứu được?”

“Đúng vậy ạ.” Người bác sĩ tên
Trí Hùng gật đầu nói: “Mười phút
trước bốn bệnh nhân này lần lượt
tắt thở, đến giờ thì bọn họ thực sự

đều đã chết cà rồi.

Trí Hùng và Trương Kiệt nói rất
nhỏ, cùng lắm cũng chỉ đủ cho
Giang Bắc Minh ở bên cạnh nghe
thấy. Nhưng mà thật không ngỡ là
lại có người nhà của một bệnh
nhân nào đó nghe được điều này.

“Các anh nói gì cố? Em trai tôi
chết rồi? Cà bốn người bọn họ đều
đã chết rồi sao?

“Cái gì? Con trai tôi cũng chết
rồi ư?

“Trời ơi, con trai ơi, con chết rồi
mẹ biết phải sống thế nào đây?

“Trời ạ… Hu hu hu…”

Ngay lập tức, trước cửa phòng
cấp cứu vang lên những tiếng khóc
đầy ai oán. Đây vốn dĩ là nơi mà
người nhà bệnh nhân ấp ủ hy vọng,
nhưng giờ thì hy vọng đã hoàn
toàn sụp đổ. Bọn họ ngồi bệt
xuống đất mà khóc, khóc đến chết
đi sống lại. Thật là một cảnh tượng
thương tâm!

“Đợi đã, để tôi vào xem..”
Giang Bắc Minh lên tiếng với vẻ
mặt vô cùng khó coi, sau đó liền
nhanh chóng bước vào phòng cấp
cứu.

Người đã chết rồi thì y học
hiện đại tuyệt đối sẽ không thề cứu
sống lại được. Nếu người đó đã
ngừng thở thì chỉ còn một tia hy
vọng duy nhất là dùng máy tạo
nhịp tim. Tuy nhiên, khả năng đề
chiếc máy đó có thể cứu được một
mạng người là vô cùng nhỏ. Hơn
nữa, kể cả khi nhịp tim thật sự đập
tr lại nhờ chiếc máy cũng không
thể chắc chắn rằng người đó sẽ có
thể sống trong tình trạng như vậy
trong bao lâu.

Có thể nói đơn giản là, một khi
mà một người đã tắt thờ thì căn

bản là người đó đã chết rồi.

Nhưng mà đối với một Tiên
Tôn như Giang Bắc Minh mà nói thì
đây không phải là điều tuyệt đối
không thể. Nếu như là người chỉ
vừa mới chết thì khả năng có thể
cứu sống lại được là năm mươi
phần trăm.

Nếu là Tiên Tôn kỳ, Giang Bắc
Minh có thể bảo đảm anh sẽ cứu
sống được bốn bệnh nhân đó.

Còn nếu là Nguyên Anh kỳ, thì
Giang Bắc Minh chỉ có thể đảm
bảo năm phần trăm hy vọng.

Nhưng mà, hiện giờ Vương An

Đức còn chưa bước vào giai đoạn
nhập môn, còn đang quanh quần ở
ngoài ngưỡng cửa tu luyện, mặc dù
anh vốn là người có năng lực
nhưng vẫn chưa có đủ tác động đề
phát huy được những năng lực đó.
Vì vậy, khả năng để Giang Bắc
Minh cứu được bọn họ chỉ còn lại
khoảng mười phần trăm.

Nhưng mà chỉ cần có một tia
hy vọng thì Giang Bắc Minh cũng
nhất định phải thử.

“Này, này, này! Anh đang làm
gì vậy? Mau ra ngoài, ra ngoài
ngay!” Lúc này, trong phòng cấp

cứu còn có bác sĩ và y tá, họ vô
cùng kinh ngạc khi thấy Giang Bắc
Minh xông vào phòng. Nhìn thấy
anh mặc quần áo bình thường, bọn
họ tường anh là người nhà bệnh
nhân vì quá xúc động nên xông
vào đây, bèn lớn tiếng quát.

“Các anh tránh ra cho tôi!”
Giang Bắc Minh nhanh chóng tiến
về phía trước, nắm lấy tay một
trong số những bệnh nhân đã chết
lên bắt mạch.

Người đã chết thì mạch cũng
sẽ theo đó mà ngừng đập. Người
bình thường tuyệt đối sẽ không thề

nào bắt được mạch, nhưng Giang
Bắc Minh thì khác, anh có thể cảm
nhận được cho dù chỉ là những
rung động rất nhỏ.

Quả nhiên là sau khi bắt mạch
xong cho cả bốn bệnh nhân, anh
thực sự vẫn cảm nhận được mạch
của họ còn đang đập rất khẽ.

Tốt!

Điều này chứng tỏ vẫn còn cơ
hội đề cứu bọn họ.

Thực ra, những người này chết
là do ngộ độc thực phẩm, trong
trường hợp này thì khả năng cứu
được tương đối cao. Tuy nhiên, nếu

đây đã là cái số của bọn họ, ông
trời đã định sẵn bọn họ phải chết
như vậy thì đừng nói đến Giang
Bắc Minh tiên tôn, có là Đại La Kim
Tiên cũng không cách nào cứu
được bọn họ.

Nghĩ đến đây, Giang Bắc Minh
nhanh chóng lao ra khỏi phòng
cấp cứu. Lúc này người nhà bệnh
nhân vẫn còn đang rất kích động,
may mà Mã Quốc Chính đã phái
người tới chặn những người đó lại
mới bảo vệ được Thầm Thanh Lan
không bị bất cứ tồn thương nào.

“Viện trường Kiệt!” Giang Bắc

Minh nhìn Trương Kiệt, lớn tiếng
gọi.

“Sao vậy?” Trương Kiệt quay
lại nhìn Giang Bắc Minh.

“Phiền ông giúp tôi một việc!”
Giang Bắc Minh nói. “Đuổi hết
những người đang ởð trong phòng
cấp cứu ra ngoài, sau đó lấy giúp
tôi vài bộ kim châm cứu ð khoa
Đông y lại đây, ít nhất cũng phải
bốn bộ. Ngoài ra, ông cho người đi
mua giúp tôi vài món đồ như là chu
sa, giấy vàng, bút lông, sau đó
mang lại đây cho tôi ngay nhé.”

Trương Kiệt nhìn Giang Bắc

Minh hỏi: “Bắc Minh, cậu muốn làm
gì vậy?”

“Tôi muốn cứu bốn bệnh nhân
này.” Giang Bắc Minh nói.

“Cậu nói gì cơ?” Trương Kiệt
nghe Giang Bắc Minh nói vậy thì
vô cùng kinh hãi nhìn anh, hỏi lại:
“Cậu muốn cứu những bệnh nhân
đó sống lại? Bắc Minh, cậu đừng
ngốc nữa, bọn họ đều đã chết cả
rồi. Người chết sao có thể sống lại
được cơ chứ?”

“Viện trường Kiệt, ông yên
tâm, chỉ cần có một tia hy vọng, tôi
cũng sẽ cố hết sức. Vì vậy phiền

ông chuẩn bị giúp tôi những thứ
này, sau đó nhanh chóng mang tới
đây, nhất định phải thật nhanh, nếu
còn trì hoãn nữa thì sẽ không kịp
mất.”

Giang Bắc Minh nói với
Trương Kiệt bằng giọng điệu vô
cùng gấp gáp.

“Được rồi, được rồi, tôi đi ngay
đây!” Trương Kiệt thấy Giang Bắc
Minh nói với dáng vẻ chắc chắn
như vậy, ngay lập tức gật đầu đồng
ý, rút điện thoại ra, bắt đầu sắp xếp,
cử người đi chuẩn bị.

Sau khi phân phó xong mọi

việc, Giang Bắc Minh lại nhanh
chóng quay vào phòng cấp cứu.
Bởi vì đã nhận được lệnh của
Trương Kiệt nên những bác sĩ và y
tá ở đây chỉ có thề nhìn Giang Bắc
Minh đầy khó hiều, sau đó đi về
phía phòng phẫu thuật.

Thứ đầu tiên được mang đến
là kim châm cứu. Dù sao thì đây
cũng là Bệnh viện Nhân dân, vậy
nên chắc chắn sẽ có khoa Đông y,
mà khoa Đông y thì không thể
thiếu kim châm cứu được.

Giang Bắc Minh cầm kim lên,
sau đó nhanh chóng cời bỏ toàn

bộ quần áo của bốn người bệnh
nhân, châm lên người bọn họ năm
cây kim.

Năm cây kim này lần lượt
được châm vào năm vị trí tim, gan,
lá lách, phổi và thận.

Mà tim, gan, lá lách, phổi và
thận tương ứng với kim, mộc, thủy,
hỏa, thổ trong ngũ hành.

Vì vậy, khi mà Giang Bắc Minh
châm vào người bọn họ năm cây
kim đó được gọi là thuật châm cứu
Ngũ hành điếu mệnh.

Vào lúc người ta còn chưa
hoàn toàn chết đi mà chỉ rơi vào

trạng thái gần như là đã chết, thì
thuật châm cứu Ngũ hành điếu
mệnh có thề giữ lại mạng sống cho
người đó. Kể cả sau khi người đó
đã chết rồi, cũng có thể dùng thuật
châm cứu này đề kích thích ngũ
tạng, khôi phục và duy trì sự sống.

Việc châm năm chiếc kim này
lên người trông thì có vẻ đơn giản
nhưng thực tế lại vô cùng khó,
không những phải lưu ý đến sự lưu
thông của mạch khí mà còn phải
đảm bảo rằng không được có bất
cứ sự chênh lệch nào. Nếu như chỉ
cần có một chút sai sót thôi thì đều

sẽ thất bại.

Từ xưa đến nay đã có rất
nhiều người biết tới thuật châm
cứu Ngũ hành điếu mệnh này. Tuy
nhiên số người có thể bảo đảm
được sự chuẩn xác, sau khi châm
cứu có thể thực sự đạt được tác
dụng hồi sinh thì có lẽ là không
quá năm người.

Chương 139: Trả giá đắt

Giang Bắc Minh chính là một
trong những người biết phương
pháp đó, anh đã từng sử dụng
phương pháp châm cứu Ngũ hành
điếu mệnh để cứu một người đã
chết.

Đọc full tại truyen.one

Tuy nhiên lúc đó Giang Bắc
Minh đã là Tiên tôn rồi, nhưng anh
hiện giờ vẫn chỉ là một người bình
thường đang đứng trước cánh cửa
tu luyện, có làm được hay không

còn phải tùy vào duyên số!

Sau khi tất cà bốn bệnh nhân
đều đã được châm cứu Ngũ hành
điếu mệnh, thì tất cả chu sa, giấy
vàng và bút lông do Trương Kiệt sai
người đi mua đã được mang đến.

Giang Bắc Minh cầm bút lông
lên chấm vào chu sa bắt đầu vẽ
bùa chúi

Thuật Phù phép!

Đây là một thuật pháp bắt
nguồn từ thời cồ đại, ð thời đại hiện
nay thuật Phù phép được người ta
xem như là phép thuật của phù
thủy, nhưng mà Giang Bắc Minh lại

hiểu rõ, thuật Phù phép thật sự có
tác dụng.

Bùa Trấn hồn!

Dưới bàn tay nhanh nhẹn của
sông lớn tiểu Bắc, Bốn tấm bùa
Trấn hồn rất nhanh chóng đã được
vẽ ra, sau đó anh dán từng tờ lên
trên trán của bốn người bệnh. Như
chúng ta đã biết, sau khi con người
chết đi thì linh hồn sẽ rời khỏi thể
xác, một khi linh hồn đã bị rút ra
khỏi thề xác, thì sau đó người chết
chỉ còn là một cái xác không hồn,
đến lúc đó dù có làm cách nào đi
chăng nữa cũng không thề cứu

người ấy sống lại được.

Vậy nên, Giang Bắc Minh phải
dùng thuật Phù phép ở bên trong
bùa Trấn hồn, sau đó dán lên trán
những người chết kia, đề giữ lại
hồn phách của bọn họ, không cho
chúng rời khỏi xác, chỉ cần hồn
phách không bị hút ra ngoài, vậy
thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn!

Sau khi làm xong những việc
này, Giang Bắc Minh lại tiếp tục vẽ
bùa chú, tấm bùa chú này rất lớn
khoảng chừng một mét vuông, hơn
nữa còn rất khó vẽ, Giang Bắc
Minh phải mất khoảng nửa tiếng

mới vẽ xong tấm bùa chú ấy.

Sau khi vẽ xong, Giang Bắc
Minh nhìn tấm bùa chú, hít sâu một
hơi, tập trung toàn bộ linh khí trong
cơ thể vào ngón tay, sau đó chỉ
thẳng tay vào giữa tấm bùa chú.

“Đị!”
Râm!

Trong nháy mắt tấm bùa chú
to lớn ấy vỡ ra chia đều ra thành
bảy phần, bay về bảy hướng khác
nhau. Đợi đến khi tất cả các mảnh
vỡ đều tìm được vị trí của nó rồi
dừng lại, Giang Bắc Minh mới
khoanh chân ngồi xuống, ngồi

ngay giữa trung tâm của bảy mảnh
bùa chú.

Nếu như lúc này có người
trông thấy bảy tấm bùa này, sẽ
thấy được, bảy tấm bùa sắp xếp
nghiêm chỉnh thành một hình bát
quái, còn Giang Bắc Minh thì ngồi
trong đó.

Sau khi ngồi khoanh chân ở
giữa, Giang Bắc Minh bắt đầu
nhắm chặt hai mắt lại rồi bắt đầu
không ngừng lầm bầm trong miệng
một bộ khẩu quyết!

Giọng của Giang Bắc Minh vô
cùng nhỏ, ngay cả người ngồi bên

cạnh cũng không thể nghe thấy
được.

Nhưng mà, lại có thể nhìn thấy
được, lúc này sắc mặt của Giang
Bắc Minh đang dần dần trở nên
trắng bệnh, mồ hôi trên trán vã ra
như tắm, sau đó nhỏ giọt rơi xuống.

Lúc này bởi vì chưa đủ sức
mạnh cho nên cả người Giang Bắc
Minh đều rất suy yếu, nhưng mà
không còn cách nào khác cả, nếu
muốn cứu sống người khác, thì
nhất định phải trả một cái giá rất
đắt, nếu không, thì sao có thể tùy
tiện cứu sống người như vậy được.

Thời gian trôi qua từng giây
từng phút, lúc này Giang Bắc Minh
đang vô cùng lo lắng, những người
đang ở ngoài kia cũng vậy.

Mặc dù Trương Kiệt đã đi ra
ngoài nói với mọi người, hiện giờ
bác sĩ ð trong đang cố hết sức cứu
chữa, có thể gắng sức cứu sống
những người bệnh bên trong,
nhưng mà trong lòng mọi người
đều hiểu rõ, người đã chết rồi sao
có thề cứu sống được chứ?

Trong mắt bọn họ, hiện giờ
việc Giang Bắc Minh cứu người
bên trong, đơn giản chỉ là vẽ vời

cho thêm chuyện mà thôi.

Nếu như không phải do cảnh
sát vẫn luôn ngăn bọn họ ở ngoài,
thì lúc này chỉ sợ bọn họ đã dùng
tốc độ nhanh nhất để xông vào
trong ngăn chặn hành động của
Giang Bắc Minh lại rồi. Dù sao, thì
người cũng đã chết rồi, dựa theo tư
tường truyền thống của người
phương Đông, thì người đã chết rồi
không nên giày vò người ta thêm
nữa

Lúc này Thầm Thanh Lan đã
an toàn rồi, nhưng mà trên mặt cô
cũng vô cùng lo lắng.

Cô tin tường Giang Bắc Minh,
tuy rằng ban đầu cô cũng không
tin tường anh, nhưng dần dần điều
ấy đã thay đồi, hiện giờ cho dù bất
cứ chuyện gì cô đều tin tường
Giang Bắc Minh, nhưng mà đây là
chuyện cứu người chết sống lại
đấy, mặc dù y thuật của Giang Bắc
Minh rất giỏi nhưng anh có thể làm
người chết sống lại được sao?

Chuyện này chỉ sợ vẫn là một
ần số.

Thời gian dần trôi qua, Giang
Bắc Minh đã vào trong đó được
bốn tiếng rồi, trong phòng cấp cứu

không có bất kỳ tin tức nào truyền
ra cả. Người nhà bệnh nhân đã bắt
đầu không kiên nhẫn được nữa,
bọn họ bắt đầu hùng hùng hồ hổ
lớn tiếng làm ầm lên, còn Thẩm
Thanh Lan lúc này cũng bắt đầu
có chút không bình tĩnh được.

Cô rất muốn vào trong nói với
Giang Bắc Minh, nếu như không
cứu được thì đừng cố nữa!

Dù sao người ta cũng đã chết
rồi.

Nhưng mà cô hiều, chắc hẳn
lúc này một mình Giang Bắc Minh
ở trong đó đang vô cùng vô cùng

mệt mỏi…

Đồng hồ lại nhích thêm về
phía trước, lúc này Giang Bắc Minh
vào trong đó đã khoảng sáu tiếng
rồi, đã sắp đến mười hai giờ đêm.

Cuối cùng, Giang Bắc Minh
cũng đứng dậy khỏi mặt đất.

Nhưng mà khi vừa đứng dậy,
cả người Giang Bắc Minh đã lập
tức ngã ra đất giống như không
còn chút sức lực nào cả.

Người Giang Bắc Minh lúc này
đã yếu đến mức không có từ nào
có thể hình dung được, nếu như
lúc này có một tấm gương ở đó, thì

Giang Bắc Minh có thể nhìn thấy
râu tóc, lông mày lông mi của bản
thân lúc này đều đã biến thành
màu trắng, còn làn da của anh hiện
giờ, toàn bộ cũng đã trở nên nhăn
nheo, nhìn qua giống như một ông
già đã bảy tám mươi tuổi rồi.

Cố gắng giữ vững thân thề đề
bò dậy từ trên mặt đất, sau đó anh
chậm rãi đi đến trước mặt một
người bệnh, khẽ vươn tay ra sờ lên
chỗ trái tim của anh ta.

Sau khi sð xong, lúc này trên
mặt Giang Bắc Minh mới nờ một nụ
cười nhẹ nhõm.

Trái tim của người bệnh đã
khôi phục lại bình thường bắt đầu
đậm, việc này chứng tỏ anh đã
thành công. Những người bệnh
này vốn dĩ đã là người chết, giây
phút này đã được anh cướp lại
mạng sống từ trong tay tử thần.

Liên tục xác nhận nhịp tim của
bốn người bệnh xong, xác định
được tất cả bọn họ đều đã sống lại,
lúc này Giang Bắc Minh mới thờ
phào nhẹ nhõm một hơi.

Chỉ là, khi nhìn thấy làn da trên
cổ tay mình, Giang Bắc Minh lập
tức cười khổ một tiếng, làn da mình

lúc này giống như đã bảy tám mươi
tuổi rồi…
Đây chính là cái giá phải trả.
Đây chính là thay đổi số mệnh
đi ngược ý trời, cứu người đã chết
sống lại thì phải trả một cái giá rất
dắt.

Cố vịn tường đi ra ngoài, dần
dần Giang Bắc Minh cũng đi được
đến cửa phòng cấp cứu, anh muốn
mở cửa phòng ra, nhưng mà cảnh
cửa phòng cấp cứu này thật sự
quá dày và nặng, còn bản thân
Giang Bắc Minh lúc này thì không
có chút sức lực nào cả, thật sự

không có cách nào mở cửa ra.

Trương Kiệt vẫn luôn đứng
ngoài cửa phòng cấp cứu, sau khi
cảm nhận được, cánh cửa phòng
hơi rung lên sau đó thì dừng lại,
ông ta vội vàng chạy đến mờ cửa
phòng cấp cứu ra.

Nhưng mà, khi ông ta vừa mờ
cửa đã nhìn thấy một người
khoảng bảy tám mươi tuổi, lưng
còn xuống, thì trong nháy mắt cả
người ông ta lập tức sững lại.

Chương 140: Đều sống lại hết rồi

Người vừa mới đi vào không
phải là Giang Bắc Minh sao? Hơn
nữa, trong phòng cấp cứu này chỉ
có một cánh cửa ra vào, có điều
ông ta không hề thấy ai từ bên
ngoài đi vào trong đây!

Tại sao bây giờ lại có một ông
già gầy gò trơ cả xương đứng ở
cửa thế này?

Lúc này Thẩm Thanh Lan

cũng đang nhìn chăm chú về phía
cửa ra vào, khi nhìn thấy ông lão
xuất hiện ð cửa, cô cũng vô cùng
sửng sốt. Nhìn kỹ lại lần nữa, đôi
lông mày của ông lão này rất giống
với Giang Bắc Minh. Hơn nữa, bộ
quần áo ông lão mặc trên người
cũng y hệt với bộ quần áo của anh.

Thầm Thanh Lan càng nhìn
ông lão càng thấy khó tin, cô chậm
rãi bước tới phía ông lão, run run
hỏi: “Anh… Anh là Giang Bắc Minh
đúng không?”

“Ông là Giang Bắc Minh?” Vừa
nghe thấy câu hỏi của Thẩm

Thanh Lan, Trương Kiệt trong nháy
mắt đã ngây ngần cả người, ý nghĩ
đầu tiên lóe lên trong đầu ông ta là
làm sao mà ông lão này có thể là
Giang Bắc Minh cơ chứ? Giang
Bắc Minh còn trẻ tuổi như thế còn
ông lão này đã bao nhiêu tuồi rồi?

Nhưng mà, khi nhìn kỹ lại vài
lần, ông ta phát hiện ra ông lão này
và Giang Bắc Minh quả thực có vẻ
rất giống nhau!

Giang Bắc Minh cười khổ, nhìn
Thầm Thanh Lan rồi nói. “Thanh
Lan, trông tôi bây giờ như thế này,
có phải đã làm em sợ rồi không?”

“Bắc Minh…” Thẩm Thanh Lan
lập tức lao về phía Giang Bắc Minh,
lúc này cô còn không quan tâm
rằng mình đang ở đâu hay là đang
có bao nhiêu người đang đứng
nhìn nữa, cô chạy đến ôm chầm
lấy Giang Bắc Minh.

Cô không phải kẻ ngốc,
đương nhiên cô biết nguyên nhân
tại sao dáng vẻ của Giang Bắc
Minh lại thay đổi như vậy. Tất cả
hoàn toàn là bời anh đã cố gắng
cứu sống những bệnh nhân kia
nên mới phải gánh chịu hậu quả
thế này!

Trong phút chốc, cổ họng Ì
Thẩm Thanh Lan như nghẹn lại,
nước mắt cô trào ra, lăn dài trên
má.

Sự nỗ lực của Giang Bắc Minh
đã làm rung động trái tim của
Thẩm Thanh Lan.

Cái giá phải trả lớn như vậy là
để làm cho bốn bệnh nhân kia
sống lại, giữ cho Tập đoàn của cô
không phải chịu quá nhiều tồn thất.
Nói trắng ra, Giang Bắc Minh làm
tất cà những điều này là vì chính
côi

“Cậu, cậu thật sự là Giang Bắc

Minh sao?” Trương Kiệt trợn to mắt
bàng hoàng nhìn Giang Bắc Minh,
hỏi: “Cậu… Sao mà cậu lại trở nên
thế này?”

Giang Bắc Minh nhẹ nhàng
đưa tay lau nước mắt trên mặt
Thẩm Thanh Lan, sau đó nhìn
Trương Kiệt, bất đắc dĩ nói: “Viện
trường Kiệt, tôi thành ra như vậy là
vì đã cứu bốn bệnh nhân. Về
nguyên nhân cụ thể, tôi không tiện
nói cho ông biết, nhưng ông yên
tâm, tôi đã cứu được bốn bệnh
nhân kia, bây giờ tất cà bọn họ đều
đã sống lại hết rồi.”

“Tất cả đều đã sống lại?”
Trương Kiệt lập tức vô cùng kích
động, nói lớn: “Giang Bắc Minh,
cậu, cậu thật sự cứu được người
chết sống lại sao?”

Giọng nói của Trương Kiệt rất
to, hầu như tất cả mọi người đứng
trong phòng đều nghe được hết.
Người nhà của bệnh nhân đang
đau thương khóc lóc không ngớt,
vừa nghe được câu nói của Trương
Kiệt lập tức sững sð quay lại nhìn
về phía ông ta, rồi vội vã lao ngay
đến.

“Còn sống? Anh trai tôi còn

sống sao?”

“Con trai tôi có còn sống
không?”

“Có thật không? Bọn họ thật
sự đều sống lại hết rồi sao?”

Giang Bắc Minh yếu ớt gật
đầu với những người đang vây
quanh, anh nói: “Đúng vậy, bọn họ
đều đã sống lại rồi, nhưng tình hình
hiện tại vẫn đang ở trong trạng thái
nguy hiểm. Cần phải cấp cứu tiếp
mới có thể không nguy hiểm đến
tính mạng nữa. Bây giờ hãy đề cho
các bác sĩ trong bệnh viện tiếp tục
chữa trị cho họ.”

Giang Bắc Minh rất muốn tự
mình ra tay cứu bọn họ, bởi vì nếu
anh kết hợp thêm phương pháp
châm cứu, khả năng những bệnh
nhân đó thoát khỏi nguy hiểm sẽ
cao hơn nhiều.

Tuy nhiên, hiện tại cơ thể
Giang Bắc Minh vô cùng suy
nhược, ngay cả nói chuyện cũng
khó khăn, lúc này có khi bưng bát
cơm cho anh ăn cũng sợ anh còn
không cầm nổi đũa.

Trong tình huống như vậy, anh
hoàn toàn không có cách nào đề
tiếp tục cứu chữa cho bệnh nhân.

“Ông… Ông là ai?“ Sau khi
nhìn thấy Giang Bắc Minh lên
tiếng, người nhà của những bệnh
nhân kia đều sửng sốt, bọn họ vốn
không hề quen biết với ông lão
trước mặt!

“Chính là người đàn ông trẻ
tuổi vừa rồi đã đi vào đề cứu những
bệnh nhân đã chết trước đó.”
Trương Kiệt nói lớn với tất cả người
nhà bệnh nhân đang đứng vây
xung quanh: “Cậu ấy chỉ mới hơn
hai mươi tuồi thôi, nhưng vì cậu ấy
đã vắt kiệt sức lực đề cứu sống tất
cả các bệnh nhân nên cậu ấy đã

trð thành như thế này…”

Trương Kiệt không biết
nguyên nhân cụ thề là gì, và ông ta
cũng biết rằng ngay cả khi nói như
Vậy, người nhà bệnh nhân cũng có
thể không tin.

Dù sao thì nghe thấy lời giải
thích này, lại chứng kiến sự thay
đổi quá chóng mặt, tất cả dường
như đều nằm ngoài sự hiểu biết
của những người đang đứng ở đây.

“Thanh Lan, những chuyện
tiếp theo giao cho em nhé, tôi thật
sự không chịu nồi nữa, tôi đi nghỉ
ngơi một lát..” Một càm giác mệt

mỏi đến rã rời ập đến, Giang Bắc
Minh thờ dốc, bây giờ chỉ nói
chuyện thôi anh cũng không còn
đủ sức nữa rồi.

“Đề tôi thu xếp!” Trương Kiệt
lớn tiếng gọi vài y tá, lấy băng ca
cứu thương, sau đó đưa Giang Bắc
Minh tới phòng bệnh VỊP nghỉ ngơi.

Người nhà của những bệnh
nhân có mặt lúc này đều vô cùng
kinh ngạc nhìn Giang Bắc Minh,
mặc dù họ không tin những gì
Trương Kiệt đã nói, nhưng lúc trước
họ quả thực nhìn thấy một chàng
trai trẻ tuồi bước vào phòng cấp

cứu. Sau đó lại thấy một ông lão đã
rất lớn tuổi bước ra!

Hơn nữa, ông lão này trông rất
giống chàng thanh niên đi vào lúc
trước!

Điều này khiến họ không thể
không tin những gì Trương Kiệt nói
là sự thật!

Lúc này, cảm xúc của người
nhà những bệnh nhân kia mới dần
bình tĩnh trờ lại. Khi nhìn thấy
Giang Bắc Minh đã được đưa đi và
Thầm Thanh Lan đang chạy theo
bên cạnh, họ không còn vẻ mặt tức
giận như trước nữa, thậm chí còn

có thêm vài phần cung kính.

Không cần biết lý do là gì, Tập
đoàn Thầm Thị đã trả một cái giá
đắt như vậy để cứu sống người
nhà bọn họ. Chỉ riêng điều này thôi
cũng đủ khiến bọn họ nề phục rồi!

Sau khi bác sĩ đã xác nhận
chính xác rằng tất cà các bệnh
nhân đều đã thực sự sống lại, lúc
này, các bác sĩ đang cố hết sức
tiến hành các biện pháp tiếp tục
cấp cứu bệnh nhân. Vì ông trời đã
ưu ái cho họ một cơ hội thứ hai nên
họ nhất định phải làm mọi cách đề
có thề giúp những bệnh nhân này

thoát khỏi nguy hiểm.

“Thanh Lan…”

Sau khi đến phòng bệnh,
Giang Bắc Minh nắm tay Thẩm
Thanh Lan, khẽ giọng nói: “Giúp tôi
tìm một mảnh giấy và một cây bút.”

“Được!” Thẩm Thanh Lan gật
đầu, vội vàng lấy giấy bút trên
chiếc bàn ở đầu giường bệnh đưa
cho Giang Bắc Minh.

Giang Bắc Minh không còn
sức đề viết nữa, vì vậy anh không
thể làm gì khác ngoài việc đọc và
đề Thầm Thanh Lan viết ra.

Nội dung được viết ra là một
đơn thuốc.

“Thanh Lan, cô đưa đơn thuốc
này cho Viện trường, bảo ông ấy
lấy thuốc này cho những bệnh
nhân kia uống. Thuốc này sẽ giúp
ích rất nhiều cho những bệnh nhân
đang bị suy kiệt chức năng gan”
Giang Bắc Minh nói với Thẩm
Thanh Lan.

“Được!” Thầm Thanh Lan gật đầu.